We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Chương 67

"Cơ mà mày cũng phản ứng nhanh đấy Kleun, phải tao chắc tan xương nát xe từ lâu rồi, mẹ kiếp, biến tới bất ngờ vãi." - Nửa đêm rồi nhưng tôi với thằng Kleun vẫn nằm nói chuyện hăng say. Lúc đầu tôi giục nó tắt đèn đi còn ngủ vì nay đi chơi cả ngày mệt rồi. Ấy vậy mà tới khi đặt lưng xuống giường thì mắt mở thao láo, nằm nói chuyện một lúc lại thấy không buồn ngủ nữa. Lúc này đôi mắt tôi đã quen với bóng tối trong phòng ngủ. "Do mình may mắn thôi." - Thằng Kleun đang nằm vắt tay lên trán cạnh tôi. Nói xong nó quay sang nhìn tôi mỉm cười, tôi cũng cười lại với nó. "Dù sao thì cũng cảm ơn mày, vì đã cứu tao một mạng, hahaha." "Nói hay quá cơ, thế tình yêu của mày đã thấy gọi về chưa?" - Thằng chó, thằng quần, thằng khốn kiếp, thằng quỷ Kleun đổi chủ đề nhanh đến mức tí thì tôi ngã xuống giường. "Chưa" "Hờ hờ, tầm này thì chắc là nó có bồ mới rồi đấy." - Đệt, trúng tim đen tôi rồi, đớn quá. Chuyện thằng Phum không gọi về, không nghe điện thoại, cũng không hoạt động mạng xã hội khiến tôi cảm thấy vừa tủi thân vừa lo lại vừa sợ. Tôi sợ nó bị ốm, càng sợ nó thực sự đã có người mới rồi, sợ sẽ có ai đó thay thế vị trí của tôi.

"Peem, này Peem, ôi tao nói đùa thôi, đừng có biểu cảm như thế, mày giận hả, tao xin lỗi nhé." - Thằng Kleun huých nhẹ vào tay tôi cùng ánh mắt và giọng nói toát lên vẻ cực lỳ lo lắng. Ai lại đi giận vì chút chuyện đấy chứ, thằng này lo nghĩ quá mức rồi.

"Không, tao giận mày làm gì, tao đang nghĩ linh tinh thôi, à Kleun, mày không có người yêu à?" - Đây là điều tôi thắc mắc rất lâu rồi nhưng giờ mới có cơ hội để hỏi.

"Hửm?" - Thằng Kleun quay sang nhướng mày nhìn tôi rồi nó lại quay ra nhìn trần nhà, gác tay lên trán như trước: “Sao tự dưng hỏi thế, hay mày thích tao rồi?”

“Mày đúng là... Thì tao muốn biết thôi, chàng trai hoàn hảo như mày sao có thể thoát khỏi cánh săn mồi được.”

“Hừ, thằng Peem, tao có phải động vật quý hiếm đâu...tao cũng có nói chuyện qua lại với vài người nhưng không thực sự nghiêm túc với ai.”

“Đẹp trai có lắm lựa chọn ha.”

"Thế mà người tao chọn lại không chọn tao." - Nó lại quay sang nhếch mày, nheo mắt nhìn tôi. Cái thằng…

"Ohhhh" - Tôi cười cười đáp lại nó, mẹ mày, sơ hở là trêu, sơ hở là chọc ngoáy.

Cơ mà nếu việc này giúp nó cảm thấy thoải mái hạnh phúc hơn thì tôi sẽ để cho nó làm. Dù có phải chịu đựng sự ngượng ngùng xấu hổ tôi cũng cam lòng: “Nói tử tế xem nào, tao muốn biết thật mà, sao mày bảo vì tao cái gì mày cũng chịu cơ mà.”

“Được voi đòi Hai Bà Trưng quá nha mày, thì tao cũng trả lời thật còn gì, tao không có người yêu, tao chính là chàng trai độc thân trong mơ, bạn đổi ý lúc này còn kịp đấy bạn Peem ạ, haha.”

“Mơ này chắc là ác mộng rồi, nhưng mà vừa đẹp trai vừa giàu như mày lại không có người yêu á, hừm... khó tin quá.”

"Tao mà có người yêu thì tao đã không kẹt lại với mày như thế này Tí Nị ạ, hừ." - Xem cái cách nó dùng từ kìa, cứ như là tôi dùng mưu hèn kế bẩn để bỏ bùa nó vậy.

"Ờ...cũng...cũng đúng, hehe." - Thấy tôi xuôi xuôi theo là thằng Kleun cười đắc chí.

“Tháng trước thì có nhưng giờ thì không.”

"Hả? Thế ra là mày mới chia tay người yêu à?" - Nghe thấy thế tôi lập tức quay hẳn người lại để nhìn thằng Kleun. Tin tức nóng sốt này khiến mắt tôi sáng lên. Thằng Kleun mới thất tình ấy hả? Nó quay ra nhìn tôi nhếch miệng cười, đoạn đưa tay đẩy trán tôi ra xa đến mức tí thì gãy cổ.

“Ừm, sao mà mày phải giật mình đến mức ấy cơ hả Peem?”

“Giật mình chứ, bạn mình thất tình mà, tao nói mày nghe, cô gái đó chắc phải có vấn đề gì đó về tâm thần mới dám bỏ một đứa như mày,”

“Tao có nói là bạn đó bỏ tao à?”

“Ơ, chứ mày đừng nói là... này này, thật đấy à, sao mày lại chia tay thế?”

“Mày có chắc muốn nghe lý do không?”

“Ờ”

“Mà chia tay vì cái gì thì cũng kệ nó đi, chỉ cần biết là giờ tao độc thân, nhưng mà là độc thân trên danh nghĩa thôi vì tim tao có người chiếm chỗ rồi.”

Thằng Kleun vẫn vừa nói vừa cười với tôi. Dù chỉ thấy được nụ cười ấy thông qua chút ánh sáng lẻ lói hắt từ bên ngoài nhưng tôi vẫn cảm nhận được rõ nụ cười ấy ấm áp thế nào. Vì lý do gì, tại sao một thằng con trai như nó lại đi thích một đứa bình thường như tôi và vì tôi mà làm nhiều việc như thế.

Câu "đổi cả mạng sống" của nó ngày hôm qua đã khiến tôi phải rơi nước mắt sau rất nhiều năm, dẫu tôi chưa một lần vì nó làm điều gì. Và dù tôi có cảm tình hay dành một vị trí người đặc biệt cho nó thì cảm xúc của tôi với thằng Kleun cũng không thể nào giống cảm xúc tôi dành cho Phum.

Tôi chắc chắc mình không yêu Kleun, trái tim của tôi vẫn dành cho một mình Phum. Còn đối với Kleun, nó như một cơn gió mát phe phẩy xung quanh tôi, như một tấm lưới mỏng quấn lấy trái tim.

"Kleun, mày có đau lắm không khi mà tao..." - Không thể nghĩ về mày hơn mức bạn bè được.

Thằng Kleun quay hẳn người lại đối diện với tôi cùng nụ cười ấm áp quen thuộc.

“Mày đừng nghĩ nhiều mà làm gì Peem ạ, tao không đau lắm đâu. Nếu có được mày tao sẽ thương yêu mày thật nhiều nhưng kể cả khi không có được, thì tao vẫn yêu mày mà. Tao chỉ buồn vì mày đã có người yêu rồi. Tao không muốn làm kẻ khốn nạn tranh người yêu với ai cả, chỉ cần mày để tao làm người đặc biệt, chỉ cần mày cho phép tao tiếp tục yêu mày, cho tao được đứng bên cạnh mày như thế này đã tuyệt lắm rồi. Đừng thương hại tao nhé Peem, cũng đừng vì thấy tao đáng thương mà động lòng, vì như thế người đau đớn nhất sẽ là mày đấy.”

“Ừm, một lần nữa cảm ơn mày, vì tất cả.”

“Đổi từ cảm ơn thành từ khác được không?”

“Cái gì?”

“Từ giờ trở đi, nếu mày có chuyện gì phiền lòng hay có khúc mắc với ai, ý tao là người yêu mày ấy, nếu mày không biết nên tâm sự cùng ai, không biết nên làm gì, tao xin được làm người đầu tiên mà mày nghĩ tới được không?”

“Ừ, được chứ, mày là người đặc biệt của tao cơ mà.”

"Thế người đặc biệt thì có thể làm được những gì nhỉ?" - Nó cười rạng rỡ. Mày nên cười như thế này này Kleun, chứ cười buồn như ban nãy tao chẳng muốn nhìn tí nào.

“Đi ăn, đi xem phim, đi chơi, học bài.”

“Hờ hờ, thế thì chỉ là bạn thường thôi.”

“Tao còn chưa nói xong mà, với cả, tao có chuyện gì cũng sẽ nói cho mày đầu tiên.”

“Hờ hờ, mày đừng tốt tính quá thế Peem, mày của bây giờ cũng khiến tao yêu đến không biết trời đất gì nữa rồi.”

“...”

“...”

“Tao nghĩ là mình nên đi ngủ đi.”

“Peem, tao cần có gối ôm.”

“Đừng có xích qua đây, tối qua tao vẫn thấy mày ngủ ngon lành đấy thôi, đừng có lươn lẹo để ôm tao đấy, haha.”

“Èo, bị bắt bài rồi.”

“Đừng lèo nhèo nữa, ngủ đi, mai tao đưa mày ra thác nước chỗ vườn ông ngoại tao, gần đây thôi, đi tí là tới.”

“Thế àaaaa? Đi có tí thôi à? Tao không tin nổi mày nữa Peem ạ, hôm qua mày cũng bảo chợ gần lắm, mẹ kiếp, tao đi bộ đến gãy cả chân.”

“Hahaha, tao đảm bảo cái này gần thật, ngủ đi ngủ đi sáng mai còn dậy.”

“...”

Tôi nhắm mắt lại, che đi ánh trăng đang dịu dàng len vào trong căn phòng. Những cơn gió nhè nhẹ đẩy hương hoa nở về đêm lan tỏa trong không gian rồi rót cả vào mũi khiến tôi ngay ngất.

“Peem.”

"Hửm?" - Tôi lại một lần nữa mở mắt ra rồi quay sang nhìn thằng Kleun. Nó đã quay sang nhìn tôi từ trước rồi.

“Cho tao ôm mày được không?”

“Nằm ôm ấy hả?”

“Ừm, chỉ ôm thôi.”

"Ôm một chút rồi phải buông ra nhé, mà nằm ôm thế này chắc không được, tao chỉ có thể cho mày...nắm tay được không?" - Không phải tôi không tin Kleun, càng không phải tôi không tin chính mình mà là tôi không thể nằm ôm ai ngoài thằng c* mặt đẹp dữ dữ kia cả.

"Ừm, thế cũng tốt lắm rồi." - Thằng Kleun dịch người lại gần rồi vòng tay qua ôm tôi. Cái ôm của nó ấm áp vô cùng nhưng tôi không cảm nhận được bất cứ cảm xúc nào ngoài hai chữ “tình bạn.”

Trước khi buông tay ra, Kleun chạm nhẹ lên trán tôi rồi đưa tay nắm lấy tay tôi suốt cả đêm.

“Cảm ơn mày nhé Peem, thế này cũng là quá đủ với tao rồi, ngủ ngon nhé tình yêu nấm lùn.”

***

Sáng hôm nay trời đẹp dã man, cơ mà không hiểu sao mắt phải tôi cứ giật giật. Thôi kệ nó đi, chắc không có gì đâu. Sau khi no nê với bữa sáng siêu ngon được nấu bởi P'King, tôi với thằng Kleun đi ra chỗ thác nước cuối vườn nhà ông ngoại. Vì đây đang là mùa mưa nên đâu đâu cũng thấy mấy loài vật loe ngoe trên mặt đất, nào giun nào ốc sên nào rết... Chính vì có sự xuất hiện của những nhân vật này tôi mới biết được thằng Kleun thế mà sợ ốc sên. Cứ thấy có nào là nó gào rú lên, hét đến mức tôi cảm tưởng như núi sắp lở rồi. Chúng tôi lượn quanh quanh ngắm chim chóc cây cối, đến trưa thì ghé vào nhà ông ăn cơm. Đây lại là một bữa cơm vô cùng thịnh soạn.

Cơm nước xong xuôi, tôi ra chăm vườn với người làm. Hôm nay tiếp tục là một ngày tôi cảm thấy rất vui và hy vọng thằng Kleun cũng sẽ có cảm nhận tương tự. Về tới nhà cũng đã gần sáu giờ tối, đúng lúc mẹ tôi mới mua về mấy cây hoa hồng nên bảo tôi với thằng Kleun trồng giúp. Cơ mà nhìn tình hình lúc này thì có vẻ hoa hồng sắp toang rồi.

“Này, mày trồng cây bao giờ chưa đấy, mày phải rải phân trước chứ.”

“Trồng vào đã rồi từ từ rải, thế mày định để nguyên cái túi đen bọc rễ đó mà trồng xuống à?”

“Mày rải phân trước đê.”

"Mày cho cây xuống trước đê." - Rõ ràng là nó đã cố tình chọc điên tôi mà.

“Này Kleun.”

“Hử, cái gì hả Peem.”

“Lùn kia.”

"Á à, mày dám gọi tao là L...Lùn à?" - Khoan, lùn ấy hở? Chắc thằng Kleun không gọi tôi thế đâu. Tôi nghe nhầm chăng, có phải giọng nó không. Nó đang ở Italy thì gọi tôi đang ở Chiang Mai nghe thấy thế nào được. Tôi nhìn thằng Kleun và cố gắng dựa vào ánh mắt của nó để chắc chắn rằng sau lưng tôi đang không có sinh vật nào cả. Nhưng thằng Kleun tránh ánh mắt của tôi.

“Lùn kia.”

Sau tiếng gọi lần thứ hai này mắt trái của tôi bắt đầu nháy không dứt. Âm thanh này, người dùng từ này để gọi tôi... Tôi buông cây hoa hồng trên tay xuống rồi từ từ quay người lại. Tôi cảm thấy như mình không thở nổi, chân tay lạnh toát, tóc dựng đứng. Ôi anh chị em ơi tôi sắp hóa rồ rồi.

"Phum!" - Ối thần linh ơi!!! Là nó thật! Thằng Phum người thật đang đứng ở đó cùng với đám bạn gần chục mạng của tôi. Chúng nó đang nhìn tôi cười cười nhưng rồi ngay khi nhìn thấy thằng Kleun là nụ cười của chúng nó tắt ngúm. Phum đi tới chỗ tôi, càng đi mặt nó càng lạnh xuống mấy tông.

"Tao thấy là mày chết chắc rồi, lần này chết không toàn thây luôn Chú lùn ạ." - Là giọng thằng quỷ Q.

"Tao nghĩ chết cả đôi đấy." - Chắc là giọng thằng Beer.

"Thằng c* kia là ai thế, trông cái mặt còn phèn hơn cả tao." - Thằng Pun, mày dám nói mặt thằng Kleun phèn hơn cái bản mặt mày ấy hả? "Hừ, ngôi sao khoa tao đấy, một chín một mười với em trai tao chứ chẳng vừa đâu." - Thằng Fang gửi cho tôi một cơn rét từ đằng xa.

Tôi cảm giác như người đằng sau tôi lúc này đã đứng lên và Phum cũng đã dừng lại ở một vị trí đủ để che đi ánh đèn hắt lên người tôi. Tôi ngẩng mặt lên lên nhìn nó. Khuôn mặt quá đỗi quen thuộc này, người mà tôi nhung nhớ, người mà tôi đã mấy tháng rồi không được gặp giờ đang đứng trước mặt tôi đây. Nó đã về rồi.

“Về rồi đấy à?”

“Ai chết trước đây, mày hay nó, chọn đi.”

***

Lúc này nhà tôi như thể đang tổ chức tiệc tân gia cộng lễ Thanh minh vậy. Người vui nhất chắc là mẹ tôi vì đột nhiên được cả chục đứa con trai tới thăm. Tiệc linh đình đến mức đứng trước nhà còn thấy rung rung, vui chơi quẩy tung giời luôn. À mà đấy là tôi đoán thế, đoán từ việc nghe thấy âm thanh phát ra từ dưới tầng một.

Vì thân xác tôi lúc này đang ở trong phòng ngủ trên tầng. Tôi ngồi phía cuối giường, thằng Phum thì đang đứng đằng đằng sát khí trước mặt. Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc cúi mặt xuống. Từ lúc nó lôi tôi lên phòng rồi cứ đứng thế nhìn tôi chằm chằm đến giờ cũng được gần 20 phút rồi.

Lạy Ngài, tha cho con đi tè đi tiểu cái đi, đừng đứng thế nữa con áp lực lắm.

Lúc đầu tôi nghĩ là Phum sẽ lao tới đấm cho thằng Kleun một trận nhưng có vẻ nó cũng ý thức được đây là nhà tôi nên chỉ bán hành cho mỗi tôi thôi. Lúc nó nắm tay lôi tôi lên nhà, tôi cảm tưởng như tay mình sắp gãy đến nơi. Đau quá đi mất, thằng khốn tàn bạo.

Vừa vào đến phòng là nó ấn ngực tôi ngã loạng choạng, cũng may là đầu không đập vào cửa chứ không mai tôi lại được lên trang nhất Thairath với tiêu đề: "Vì ghen, một anh chàng công tử nhà giàu đã đập chết người yêu tại tư gia nhà riêng." Hờ hờ, chuyến này mày nổi nhất cái Thái Lan này Peem ạ.

“Tao vượt ngàn cây số từ bên kia đại dương về để được nhìn thấy mày với thằng đó ở cùng nhau đấy hả?”

“Tao đã bảo là nó đi làm công chuyện với bố ở Mae Hongson nên tiện ghé qua đây thôi mà.”

"Mae Hongson cái đ** gì, đây là Chiang Mai, nhà mày mở homestay cho người đến ở miễn phí hay gì?" - Hừ, nhất quyết kiếm cái chửi tao bằng được: “Cả cái thằng đó nữa, nó bị cái đ** gì thế, rõ ràng biết ngày đã có người yêu rồi, vậy mà vẫn chõ mặt vào bám lấy, phải đánh một trận cho biết mặt thì nó mới chịu dừng đúng không?”

Đệt cm!!! Nhưng tao sai hở? Nó nói thế vậy tôi là người sai đúng không? Tôi làm sai cái gì chứ? Người sai là nó không phải sao? Cái người đột nhiên im bặt, bỏ mặc tôi với nỗi cô đơn, để tôi chờ, để tôi lo, để tôi nghĩ ngợi không đâu vậy mà khi quay về nó lại mắng tôi. Tao không phải kẻ hầu người hạ để mà lúc nào cũng phải ngó sắc mặt của chủ đâu nhé. Tôi cũng là con người có cảm xúc là suy nghĩ đấy nhé.

"Thế mày thì sao, đột nhiên lặn mất tăm, mày không nghĩ tới là tao cảm thấy như thế nào à?" - Đúng vậy, nó nên nghĩ tới cảm xúc của tôi. Lúc này, cảm xúc của tôi gần như sắp bùng nổ tới nơi.

“Ờ, vậy ra đấy là lỗi của tao đúng không, vì tao không gọi về nên mày đi kiếm bồ đúng không, dù tao có không liên lạc với mày cả tháng cả năm hay cả chục năm, mày cũng không có quyền thay lòng đi tìm người khác nếu mày vẫn là người của tao, người yêu của tao, người thương của tao, trừ khi mày không còn yêu tao nữa.”

"Sao mày phải nâng cao quan điểm thế Phum, tao nói không yêu mày nữa lúc nào, học cách lắng nghe người khác chút đi." - Từ lúc bên nhau tới giờ, đây là lần đầu tiên tôi với Phum cãi nhau nảy lửa đến như vậy. Cái tính hay ghen, hay lo của nó tôi hiểu được. Nếu không yêu không thương thì nó đã chẳng ghen tuông đến thế, nhưng nó cũng phải nghe tôi nói đã chứ. Ít nhất nó cũng phải có lòng tin ở người mà nó gọi là người yêu chứ.

Sau câu nói của tôi, căn phòng lại một lần nữa chìm vào im lặng, chỉ có tiếng thằng Q đang gào chửi thằng Toey thằng Pun từ dưới nhà vọng lên.

“Nó đến từ bao giờ?”

“Hai ngày rồi.”

"Nó làm gì mày rồi?" - Lần này tôi ngẩng đầu lên đối mắt với Phum. Câu hỏi này khiến một đứa trước nay vẫn luôn bình tĩnh như tôi trở nên sôi máu.

"Đừng có nhìn tao như thế, trả lời đi, nó làm gì mày rồi?" - Mày không phải nghiến răng nghiến lợi như thế đâu.

"Có nắm tay với ôm nhau lúc bị đâm xe." - Chuyện tối qua thì tôi không nói đâu, cho nó làm con lừa đi, hờ hờ. Với cả không nói để bảo toàn tính mạng cho tôi nữa. Các bạn đoán xem, tôi mà nói chuyện tối qua cho nó thì tôi còn mấy giây để tận hưởng oxy trên Trái Đất này.

"Đâm chỗ nào, thế mày có bị sao không?" - Giọng thằng Phum đã mềm hơn lúc nãy (chút chút). Tôi cũng thay đổi lại cảm xúc của mình. Lúc nó nóng thì tôi nên lạnh, không nên bám theo cảm xúc của nó. Nóng gặp nóng thì nhà tôi thành cái lò thiêu mất. Thêm nữa là nếu cả hai cùng nóng cũng chẳng có gì tốt đẹp, chỉ làm cho cuộc cãi vã thêm dài thôi.

“Tao không sao, thằng Kleun nhanh tay tránh kịp, nó thấy tao shock nên ôm an ủi tinh thần tao thôi.”

“Vớ vẩn, ôm an ủi, có muốn thấy cú đạp bay hồn không, mẹ kiếp.”

"Mày đừng có kêu ca nữa, nghe lý do của tao được không Phum?" - Mấy cái chuyện ghen tuông này không phải chưa từng xảy ra. Khi có người tiếp cận tôi, thằng Phum cũng không làm gì nhiều, nó chỉ gọi vài cú điện thoại và thế là những người đó cứ lần lượt không tìm tới tôi nữa. Thế mà chẳng hiểu sao với thằng Kleun thì Phum cứ nổi đóa lên vậy.

"Không sao là tốt rồi." - Nói rồi nó ngồi xuống bên cạnh, kéo tôi lại ôm. Tôi cũng đưa tay ôm lại nó dù cảm xúc trong lòng vẫn chưa theo kịp. Vậy là nó sẽ không giết tôi đúng không, yeahh, sống sót rồi. Dù đã quay trở về nhưng tôi lại chẳng ngờ màn chào hỏi sau mấy tháng xa cách của hai đứa lại là trận cãi vã này. Tôi phải bình tĩnh hơn mới được.

"Mày có biết tao nhớ mày đến thế nào, tao đếm từng ngày đề về với mày, thế mà lúc về lại gặp cảnh này. Tao nói thật nhé Peem, thực sự tao đã nghĩ sẽ giết mày đấy." - Cả người tôi lập tức căng cứng, đệt, tao sợ: "Hừ, sợ rồi chứ gì, thế sao lúc làm không nghĩ đến hậu quả, tao thế nào mày rõ nhất mà, tao cảm giác như bị đâm sau lưng ấy, tao tức giận, tao bực, nhưng nếu giết cả hai thì chúng mày lại cùng nhau vui vẻ dưới địa ngục." - Mày nghĩ xa đến thế cơ à, tôi có bạn trai là Thần Chết mà tôi không biết chăng?

"Tao xin lỗi." - Thật ra thì đúng là tôi cũng có phần sai. Dù có giải thích thế nào về mối quan hệ giữa tôi với thằng Kleun đi chăng nữa thì thằng Phum cũng không hiểu cho đâu.

"Phum, mày ghét thằng Kleun à?" - Tôi dụi vào ngực Phum, lén hít hà mùi nước hoa trên người nó. Tôi cảm nhận được nó cũng đang thơm lên tóc tôi. Phum im lặng hồi lâu rồi khẽ thở dài một cái.

Tôi cũng chỉ đành nằm im trong vòng tay nó và chờ đợi câu trả lời. Mệt phết chứ không đùa đâu. Các bạn thử để ai đó ôm mình thật chặt trong vòng năm phút xem có cảm giác xương sắp nát như tôi không. Nhưng tôi sợ Phum mắng nên vẫn ngồi im.

"Không, tao không ghét nó." - Điều này xứng được ghi vào kỷ lục guiness. Tôi cứ nghĩ Phum phải ghen cay ghét đắng thằng Kleun cơ.

Tôi ngẩng mặt lên nhìn Phum. Từ lúc nó về, bây giờ tôi mới có cơ hội nhìn ngắm nó một cách rõ ràng. Nó trắng hơn, tóc dài hơn một chút và chắc là mới đổi màu tóc từ đen sang màu nâu nhạt. Đẹp trai quá, đẹp quá trời quá đất luôn. Thế này lúc đi cùng nó tôi lại mờ nhạt thêm mấy phần rồi. Haaa, không chịu đâu. Nó ôm lấy đầu tôi rồi đẩy dựa vào vai nó như cũ.

“Thế sao lần nào thấy nó mày cũng tức giận vậy, Phum, Kleun không cướp tao khỏi mày đâu, nó chỉ xin được yêu tao, nó là người tốt đấy Phum, với cả...”

“Chính vì nó là người tốt nên tao mới sợ.”

“Hửm?”

“Tao không ghét nó, tao tin nó sẽ chăm sóc cho mày tốt không kém gì tao, vì bọn tao không đứng ở hai chiến tuyến mà bọn tao hướng về cùng một nơi, đó là mày. Nhưng để mà so sánh giữa tao với nó, là ai thì cũng sẽ chọn thằng Kleun. Có đôi khi tao nghĩ, nếu như tao mới là người đến sau rồi có tình cảm với mày, tao chắc chẳng thể nào mà cạnh tranh với một người tốt như nó được. Vậy nên tao mới sợ mày sẽ yêu nó.”

Đây là lý do của người mà tôi mới chửi nó là đồ vô lý. Tôi đã quên mất rằng Phum chưa từng yêu ai, quên mất nó rất lo lắng cho tình yêu của mình, nó sợ tình yêu đó sẽ biến mất. Tôi đã quên mất nó yêu tôi nhiều đến nhường nào. Nghe thấy nó nói nó không ghét Kleun khiến tôi cảm thấy an lòng, có lẽ sẽ không khó để đưa hai chúng nó trở thành bạn bè đâu (có khó không?!)

“Sao mày lại nghĩ thế, nếu mà tao chọn người tốt để yêu thì tao đã yêu sư thầy rồi, nhớ dùm tao là tao thích người xấu cơ nhé, ngố ạ.”

"Hừ, chửi ai ngố đấy, mày phạm nhiều lỗi lắm rồi nhé Lùn." - Cánh tay nó bắt đầu hoạt động, xoa loạn xạ khắp lưng tôi.

"Đừng có được đà, nói tao nghe, mày-đã-biến-đi-đâu, tao còn tưởng mày chết dí ở đâu rồi cơ." - Nó mở to mắt ra nhìn tôi rồi nhanh chóng thu tay thu chân đẩy tôi ra đồng thời nhích mông ngồi cách tôi rõ xa. Quan trọng là nó còn né tránh ánh mắt của tôi. Ha, cuộc chơi thay đổi rồi anh chị em ạ, giờ tôi mới là bác thợ săn này.

“Phum, nói đi.”

“...khôn.”

“Hả? Cái gì khôn cơ?”

“Nhổ...”

“Nói to lên, tao không nghe thấy.”

“Tao nhổ răng khôn, nghe thấy chưa hả!!!”

Nghe thấy rồiiiiiiii

Nhổ - răng - khôn, ôi mẹ ơi, tôi không biết nên phản ứng thế nào. Nó biến mất không gọi không nói gì là vì đi nhổ răng khôn ấy hả? Tôi nghe mà muốn khuỵu chân luôn. Ai nói ở trên đời gặp chuyện xấu mới khiến mình đau chứ, nếu bạn chưa từng đau răng khôn bạn sẽ không hiểu thể nào là nỗi đau thực sự đâu.

Nhưng mà...con mẹ nó! Là nó biến mất tăm mấy ngày vì đi khổ răng khôn ấy hả???

"Ha...ha...hahahahahahahahaha." - Tôi không nhịn nổi nữa rồi, xin phép cười cái đã. Tôi lăn ra giường vật hết bên này sang bên kia để cười, cưởi chảy cả nước mắt. Ôi ôi không thở nổi, buồn cười quá, tôi đập tay đập chân loạn xạ lên giường, hahaha. Thằng Phum thì khoanh tay trước ngực cắn môi trừng mắt nhìn tôi. Ôi, không ngừng cười được, buồn cười quá đi mất thôi.

“Cười cái gì, muốn chết đúng không, hả, im mồm ngay, cấm mày cười tao.”

"Hahahahaha, đệt mợ nhà nó, nhổ răng khôn, hahaha, đâu đâu, há mồm cho anh Peem xem nào, ui ui có đau không?" - Tôi lại gần Phum đồng thời chạm nhẹ vào miệng nó, Phum cũng sắp nhịn cười không một lát để hâm nóng tình cảm sau nhiều tháng không gặp. Chẳng rõ Phum thì thầm điều gì bên tai tôi vì tôi chẳng còn đủ tỉnh táo để nghe nó nữa.

“Lùn.”

“Hửm?”

“Ti amo.”


We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta Truyện We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta Story Chương 67
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...