We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Chương 58

Câu chuyện của Toey

"Thằng Kai, chỗ tao ngồi đâu?" - Tôi tìm tới thằng Kai - một đứa bạn trong nhóm - để hỏi chỗ ngồi vì ban nãy tôi nhờ nó để balo vào một ghế nào đó giữ chỗ cho tôi.

"Phía sau ấy." - Nó còn đang bận cắm cúi với cái PSP, còn chẳng thèm ngẩng đầu lên nhìn tôi lấy một cái. Tôi lách người qua các anh chị em đang tụ tập ca múa nhạc giữa lối đi trên xe để tìm chỗ ngồi của mình. Trên xe lúc này vô cùng hỗn loạn vì các em học sinh cũng đang lao nhao tìm chỗ, hỏi tên hỏi trường của bạn mới.

Cuối cùng, tôi đã tìm ra chiếc ghế để balo của tôi rồi. Thằng chó Kai, mày cho tao ngồi tuốt hàng cuối cùng luôn. Tôi cầm balo để lên trên chỗ để hành lý, chỉ độ vài phút sau chiếc xe bắt đầu lăn bánh mang theo tiếng hát tiếng trống tiến về phía trước.

Nếu nhớ không nhầm thì người đang đánh trống tên Ke bên Kiến Trúc, người hát thì có nhiều lắm, có P'Green học Nghệ thuật dân gian này, P'Kae - chủ nhiệm ban văn nghệ này,.... Tôi nghĩ anh ấy cũng có vẻ mê P'Q lắm. Mỗi lần P'Green xáp lại v* v*n P'Q là tôi không thể ngừng cười được.

Tôi cũng hát cũng vỗ tay theo mọi người, có hai em gái bị phạt đứng lên nhảy vì chơi game thua nhưng tôi chẳng quan tâm đến ai quá nhiều vì còn đang bận nhìn theo cái người vừa được P'Jet gọi lên đánh trống thay P'Ke.

P'Q đứng dậy kéo theo một loạt tiếng hò reo cổ vũ từ các em gái và các chị của khoa Kiến Trúc, ai nấy đều ra sức hô P'Q, bé Q. Tôi hơi cảm thấy khó chịu nên vội vàng quay đi nhìn hướng khác khi thấy ánh mắt P'Q hướng về chỗ này.

P'Jet giới thiệu khu resort mà chúng tôi sẽ đến nghỉ ngơi là của gia đình P'Q, nghe xong mọi người còn hú hét to hơn cả trước. Mà cũng đúng thôi, ngồi yên sao được khi nơi chúng tôi nghỉ ngơi là một khu resort năm sao cơ mà. Có nhà tài trợ là con trai ông chủ resort có khác.

Tôi không để tâm đến mấy chi tiết đó nữa vì sợ mình sẽ không chịu nổi mà đứng dậy hét lên: Đó là P'Q của Toey đó; vậy nên tôi quyết định đeo tai nghe cả hai bên, thả hồn thả trí đi ngắm quang cảnh bên ngoài.

Chẳng biết chiếc xe giờ đang chạy đến đâu của Thái Lan, chỉ biết hai bên đường không còn những tòa nhà chọc trời khiến lòng người bức bối, chỉ còn thung lũng trải dài, những dãy núi cao và một màu xanh mướt của cây giúp xoa dịu đôi mắt và khiến tâm trí thoải mái. Qua một lúc lâu, hai bên tai tôi vẫn cứ lẫn lộn tiếng trống trộn chung với tiếng nhạc.

"Dịch vào một tí cho ngồi với." - Tôi ngẩng đầu lên để nhìn cái người đang đẩy đẩy vai mình. Ngay khi nhận ra được người đó là ai, tim tôi lập tức tăng tốc và nhanh chóng ngồi dịch vào trong để P'Q ngồi dù bản thân đang vô cùng hồi hộp đến mức không biết nên xử sự như thế nào cho phải.

"Nghe cái gì thế?" - P'Q vô tư đưa tay lên kéo lấy một bên tai nghe của tôi rồi nhét vào tai anh, tôi đành phải chuyển tai nghe bên trái sang bên phải. Chắc là tôi nhìn anh ấy lâu quá nên bị ăn một búng vào trán.

“Ối, P'Q đánh Toey làm gì, đau đấy.”

“Mày nhìn tao làm gì, hửm, hay lại muốn bị cắn đây, haha.”

"P'Q hâm." - Anh nói đến chuyện này làm tôi chẳng biết nên tiếp lời thế nào. Mà mới sáng nãy còn bị cả anh Phum anh Peem trêu nữa chứ, hừ. Ể, anh Peem ở đâu nhỉ, chắc anh ấy ngồi trên xe còn lại.

Tôi trừng mắt nhìn P'Q nhưng rồi cũng nhanh chóng quay đi, tiếp tục công cuộc vãn cảnh ven đường. Chẳng biết P'Q có nhận thức được anh ấy đã dùng ánh mắt ngọt ngào thế nào để nhìn tôi lúc này không.

Lúc ở trong nhà ma, tôi không hề sợ tí nào, cho tôi đi một mình vào đó cũng được nhưng phải bật đèn, hehe vì tôi không quen sống trong bóng tối. Mà ma quỷ thật có xuất hiện thật tôi cũng không sợ vì P'Q nắm tay tôi suốt. Lúc ấy à, tôi vừa vui mừng vừa hồi hộp, yêu ma quỷ quái gì ở trong đó tôi chẳng quan tâm. Đi được một lúc thì P'Q dừng lại, tôi phải cố gắng gom ít ánh sáng yêu ớt để nhìn xem anh ấy định làm gì.

"Mày có biết tao không phải con người không?" - P'Q hỏi một câu quá lạ so với trình độ hiểu biết của một người bình thường như tôi. Nếu là anh Pun hỏi câu đó thì tôi bơ luôn nhưng vì đó là P'Q nên tôi cứ trăn trở băn khoăn suy nghĩ xem anh ấy đang định bày ra trò gì.

“Không phải người thì anh là cái gì, quỷ hồn hay ma lai.”

“Tao là ma cà rồng.”

“Hahaha, P'Q xem phim nhiều quá rồi đúng không.”

"Mày không tin à?" - Vẻ mặt P'Q trở nên gian xảo hơn bất cứ người nào tôi từng thấy. Trước khi tôi kịp nhận ra thì đã bị anh ấy đẩy vào tường đồng thời đưa một tay lên giữ người tôi lại trước khi nghiêng đầu và tiến gần hơn về phía trước.

Dù trong này tối vô cùng nhưng tôi vẫn có thể thấy rõ khuôn mặt P'Q. Trái tim tôi đập loạn đập điên cuồng và tăng tốc theo tiến độ di chuyển lại gần của khuôn mặt đẹp kia. Thế rồi tôi cảm nhận được sự mềm mại và ấm áp đặt trên đầu môi.

Mỗi khi nhớ về khoảnh khắc ấy tôi lại thấy rung rinh.

Dù có ngu ngốc cỡ nào tôi cũng nhận ra được điều mà P'Q muốn truyền tải thông qua hành động đó. Ý nghĩa của nó là P'Q cũng thích tôi. Nào thì ghen với anh Chen nào thì hôn, hahaha, kế hoạch của các anh đại thành công rồi.

Anh Fang lúc nào cũng rủ rỉ bên tai tôi rằng: “Đàn ông ấy mà, dù nó có chơi bời hay trăng hoa đến đâu thì trong lòng nó, người nó thực sự yêu chỉ có một người mà thôi.”

Chính vì vậy, P'Q phải là của một mình tôi, cả người cả tâm trí.

Tôi là một cậu trai với vô vàn thắc mắc, muốn biết là phải hỏi ngay. Chưa kể anh Fang cũng từng nói là “Muốn làm gì là phải làm luôn không là tận thế đến thì toang.”

Tôi hít thở một hơi thật sâu, kéo lại sự tự tin để làm theo điều con tim mách bảo.

“P'Q, anh đã thấy thích em chưa?”

P'Q thoạt đứng hình trước câu hỏi của tôi rồi nhanh chóng nở nụ cười đồng thời đưa tay lên xoa đầu tôi.

“Tao không hôn người mà tao không thích đâu, nhưng tao cũng không thích tranh người yêu với bạn.”

Aaaaaaaaaaaaaa

Tôi muốn hét thật to, hét bung nóc xe thì thôi. Mừng quá đi mất. Cuối cùng cũng thành công rồi. P'Q thích tôi rồi. P'Q thích tôi!!!!!!!!

Nếu bây giờ mà nhảy lên ôm P'Q thì có làm cả xe giật mình không nhỉ. Tôi muốn nói với P'Q ngay lúc này rằng thật ra giữa tôi với anh Chen không có gì cả, nhưng thôi để đến resort rồi từ từ nói đi là hơn, hihi.

P'Q tựa đầu vào nệm rồi từ từ nhắm mắt lại, tôi bèn tranh thủ cơ hội này để ngắm anh. P'Q đẹp trai thế không biết.

"Á..." - Đột nhiên P'Q mở mắt, mặt hai đứa tôi lúc này sát sàn sạt, sát đến mức P'Q chẳng cần nâng đầu lên vẫn có thể hôn tôi ngay khi tôi còn chưa chuẩn bị tâm lý.

"Bài này nghe hay phết." - P'Q nhặt bên tai nghe mà tôi làm rơi lên nhét trở lại vào tai tôi.

(Không thể yêu không có nghĩa là không yêu.

Tôi ở giữa lý trí và con tim

Người không nên yêu mà sao ta lại yêu bằng cả trái tim

Không phải không rõ anh và em khác biệt thế nào

Rời xa em và quên em mới là điều anh nên làm

Muốn yêu em là chẳng sợ sai, muốn biến giấc mơ thành hiện thực

Muốn tung hết tất thảy mọi thứ ngăn cản đôi ta

Muốn để thời gian chữa lành tất cả nhưng sao tim anh vẫn thấy đau

Cuối cùng thì, anh chỉ muốn em biết rằng

Không thể yêu không có nghĩa là không yêu

Hai ta xa nhưng em đừng đau khổ

Không thể yêu với anh cũng như đánh mất sinh mệnh mình

Nhưng anh vẫn sẽ lưu giữ hình bóng em lại

Ở một góc sâu thẳm nơi con tim

Chỉ một mình em.

Nếu không phải do những thứ anh đang mang

Hai ta đã chẳng buồn đau chẳng chia cách

Anh biết, chuyện của anh là thứ đã ngáng đường

Xây nên bức tường thật qua để hai ta chẳng tài nào vượt qua nổi

Muốn yêu em là chẳng sợ sai, muốn biến giấc mơ thành hiện thực

Muốn tung hết tất thảy mọi thứ ngăn cản đôi ta

Muốn để thời gian chữa lành tất cả nhưng sao tim anh vẫn thấy đau

Cuối cùng thì, anh chỉ muốn em biết rằng

Không thể yêu không có nghĩa là không yêu

Hai ta xa nhưng em đừng đau khổ

Không thể yêu với anh cũng như đánh mất sinh mệnh mình

Nhưng anh vẫn sẽ lưu giữ hình bóng em lại

Ở một góc sâu thẳm nơi con tim

Chỉ một mình em

Không thể yêu không có nghĩa là không yêu

Hai ta xa nhưng em đừng đau khổ

Không thể yêu anh cũng khốn khổ vô cùng

Chỉ mong sao có thể lưu giữ hình bóng ấy

Vào một góc sâu thẳm trong trái tim, như vậy là đủ rồi

Ở một góc sâu thẳm nơi con tim

Chỉ một mình em)

Bài nhạc mà P'Q cho tôi nghe, nó đã thể hiện rất rõ cảm xúc rằng hai ta khác biệt và hai ta đều đau khổ. Suốt thời gian quan tôi cứ ngỡ chỉ mình mình chìm trong đau thương mà không hay biết rằng người con trai đang ngồi cạnh tôi lúc này đây cũng khổ sở vô cùng. Nhưng từ giờ trở đi, tôi sẽ không để cho nước mắt phải rơi nữa.

"P'Q, em buồn ngủ." - Tôi đẩy nhẹ tay P'Q sau khi bài hát kết thúc.

"Buồn ngủ thì ngủ đi." - P'Q một lần nữa mở mắt ra nhìn tôi rồi lấy tay đẩu đầu tôi ngả lên vai anh. Nếu ai thấy được chắc nghĩ tôi điên khùng lắm khi ngủ mà cái miệng cười toe, cười đến mức đau cứng cả má luôn.

Sữa lắc yêu anh Bút chì nhất luôn! ^_^

***

Tôi lái xe ra khỏi Bangkok, đến đoạn Nakhon Pathom thì đổi tay lái cho thằng Kleun, trên đường đi tôi với nó kiếm hết chuyện ĐSng chuyện tây để nói. Thi thoảng nó cũng chêm vào mấy câu đùa, mấy câu ghẹo gan tôi, đến chừng tôi nổi khùng chửi lại thì nó phá lên cười một cách hết sức vui vẻ.

“Peem, mày có đói không, ghé vào cây xăng tí nhé.”

“Cũng được, tao cũng rã rời cả người rồi.”

“Bớt bớt đi, mày chỉ ngồi chơi chứ có làm gì đâu mà kêu, tao mới là đứa mệt đây này.”

"Đừng nói tao thế chứ, tao yếu đuối lắm đấy." - Tôi chớp chớp mắt, bật nhỏ volumn hết mức có thể cho trông giống người chả có tí sức lực nào để trêu thằng Kleun. Nó chỉ biết lắc đầu cười vì bó tay.

Vừa đỗ xe xịch một cái là thằng Kleun ba chân bốn cẳng chạy đi vệ sinh. Trước khi đi nó còn dặn tôi là nhớ mua đồ ăn về phục vụ nó. Mọe, đểu cáng, tiền không đưa mà đòi tôi mua đồ.

Tôi chọn mấy gói bim bim, pepsi, mấy loại nước tăng lực, xúc xích, nước và một cái bánh ngàn lớp, không quên kèm theo cốc sữa gấu mật ong vì đây là món khoái khẩu của ai đó mà, haha.

Trong lúc chờ thằng Kleun, tôi đứng trong 711 đọc hướng dẫn chơi game, không muốn đi ra ngoài tí nào, nắng vỡ đầu. Tôi đọc được một chốc thì nghe thấy có tiếng gõ lên cửa kính, quay ra thì thấy thằng Kleun đang nhìn tôi cười cười, trong tay nó là điếu thuốc đang cháy dở. Sao mày không hút trong nhà vệ sinh đi.

“Hút không?”

"Mày cứ hút đi, tao lười nhai kẹo cao su lắm." - Tôi từ chối điếu thuốc của nó, thằng Kleun ngó xuống túi đồ trong tay tôi.

“Mua cái gì mà nhiều thế, sao mày bảo không đói cơ mà.”

“Có con chó đòi mua nên tao lấy nhiều nhiều cho nó.”

"Haha, vầng, bề tôi vô cùng biết ơn cậu chủ." - Nó kí đầu tôi một cái, vứt điều thuốc đã cháy quá nửa trong tay rồi đi về phía xe, ngồi lên ghế lái.

“Này Kleun, để tao lái cho, đổi đi.”

"Ngồi đó đi, tao lười chỉ đường lắm." - Đệch, tao không có ngu đến thế đâu nhé.

"Ờ tốt, đi với mày thoải mái ghê." - Tôi nhướng mày với nó đồng thời cài dây an toàn.

“Làm người yêu tao còn thoải mái hơn, tao đối xử tốt lắm.”

“Vậy tao xin phép được sống khổ, thằng quỷ, suốt ngày thả thỉnh, tao mà có chửa được chắc phải chửa chục đứa rồi.”

"Haha, nếu đẻ ra con giống tao thì thằng Phum có nuôi không, hahaha." - Tôi cũng bật cười theo nó.

"Nó giết cả tao cả mày ấy thằng chó ạ." - Chỉ nghĩ đến thôi cũng không rét mà run.

***

Đến chỗ nghỉ tôi mới vỡ ra nhiều điều, cứ tưởng sẽ qua đêm ở một chỗ nào tàm tạm thôi, cơ mà thực tế thì chỗ ngả lưng của chúng tôi lại là chiếc resort của nhà Yosawatin. Mẹ kiếp, có khi nào bao nguyên chỗ này không mà có cả biển ngưng nhận khách ở đây thế này. Đây là đi cắm trại hay đi du lịch thế P'Jet??? Lịch trình chiều nay là đưa các em đi vẽ tranh ở Công viên lịch sử Ayutthaya. Đến nơi một cái là P'Jet phát biểu khai mạc chuyến đi cắm trại nghệ thuật, mục đích của chuyến đi này là để các em học sinh có niềm đam mê với hội họa được tham gia hoạt động cùng nhau, thấy được các anh chị học mỹ thuật, nghệ thuật dân gian như thế nào. Và hiển nhiên là khác với cắm trại bên dược và y vì tính hàn lâm của bên đó rất cao.

Cắm trại bên chúng tôi thì nhẹ nhàng thôi nhưng điều mà các em nhận được nó là quen biết nhiều bạn hơn, là nền tảng để xây dựng các mối quan hệ, tạo ấn tượng cho nhau và quan trọng hơn cả là nhận biết xem bản thân có thực sự đam mê với màu sắc, cọ vẽ, giấy vẽ, đam mê học mỹ thuật thực sự hay không.

Các em tới tham gia ngày hôm nay cũng có tính cách khá tương đồng với chúng tôi và mỗi đứa đều có thế giới riêng. Các anh chị em thân nhau rất nhanh, cũng vì chúng tôi toàn người dễ tính dễ nói chuyện ấy mà, hehe.

P.s: Mấy đứa nó cũng rất biết cách ghẹo gan đấy.

Lúc này các em đang tách ra đi tìm cho mình một góc để giải tỏa nỗi buồn, à không, giải phóng tình yêu với vẽ tranh. Mỗi đứa sẽ có một anh/chị buddy đi cùng. Em buddy của tôi ấy à, với cái mỏ của nó đảm bảo không chết già được đâu.

"Anh ơi, sao tên anh lại dùng P Phân chứ không phải B Bò." - c* em Water ngưng nhìn lên giấy vẽ trước mặt mà quay sang hỏi tôi - người cũng đang ngồi vẽ gần đó. Trông mặt nó tàu tàu mà bày đặt tên Water, tên mày nghe cũng không khá hơn tên anh là bao đâu.

"Vì nó cùng một chữ với tên thật của anh, Peem Peeranat, với cả mẹ anh bảo cái tên là sẽ mang đến nhiều phước lành để không bị con chó nào ngứa mồm đụng tới, nhưng mà chắc là không đúng rồi." - Haha, chọc nhầm người rồi em ơi.

“Hự, anh căng thế, đẹp trai mà đanh đá.”

“Uầy, nếu không mặt dày thì không tự sướng được đến như thế đâu, đỉnh đấy Water.”

“P'Peem, cái mỏ anh hỗn quá.”

"Thường thôi, vẽ tiếp đi." - Thằng c* Water cuối cùng cũng không chọc tôi nữa mà quay về tập trung với bức vẽ đền gạch đỏ như trước.

Cặp anh em cùng mã thì không khác trước nhiều lắm. Vừa nãy thằng Toey lại nhập vai gọi cho thằng Chen, hai đứa không biết nói chuyện gì mà cười khúc khích khúc khích, thằng Q thấy thế thì đá túi đựng màu tí bay vào đầu thằng Green. Thằng Green ré lên tí thì làm toàn bộ hệ thống đền gạch đỏ sụp đổ, nó không quên nguyền rủa mười đời nhà thằng Q làm cho tất cả mọi người cười khùng. Khúc sau, bạn gái thằng Q gọi đến, thằng Toey cứ đi le ve xung quanh tạo tiếng chó méo.

Giai điệu bài hát "Người này" vang lên cùng lúc một hình ảnh hiện trên màn hình điện thoại, bức ảnh tôi bị thằng Phum cưỡng ép thơm má. Thằng Phum đặt hình này làm hình nền điện thoại với máy tính luôn nhưng tôi thì không lộ liễu được đến thế nên chỉ đặt ảnh ở chế độ mỗi khi nó gọi thì sẽ hiện thôi.

“Ái chà chà, người yêu anh gọi đúng không?”

"Tập trung vẽ tranh đi nhóc" - Tôi đứng dậy đi đến một chỗ cách thằng c* buddy này một đoạn để nghe máy, tránh cho nó lại ngứa mồm trêu tôi.

“Nghe đây, Phum”

(Sao bắt máy chậm thế, đang làm gì?)

“Không làm gì cả, tao để mày nghe nhạc chờ mà.”

(Tút tút ấy hả, nhạc chờ của mày đấy hả?)

“Sao nào, quá là kinh điển còn gì, Phum không thích à?”

(Hừ, đừng có ghẹo tao nhé Lùn, đang đâu, làm gì, với ai?)

“Đang ở Công viên lịch sử Ayutthaya, vẽ tranh, ở cùng với các em học sinh, bé Phum có đi với anh không nạ?”

(Đi đi, đi mạnh giỏi nhé, đi mấy chỗ thích thích vào nhé tình yêu.)

"Cái thằng chó này, mày rủa tao đấy à?" - Tôi đá đất đá lá cây chơi chơi, chẳng biết bị sao mà mỗi lần nói chuyện điện thoại với Phum là tôi không thể đứng yên được.

(Haha, đâu có đâu thằng khỉ, thế mày làm những gì rồi, mệt không?)

“Không mệt, đi vẽ tranh chơi chơi với các em thôi mà.”

(Nghe vui nhỉ?)

"Quá vui ấy chứ, chẳng cần đứng giữa trời nắng vẽ đường vẽ cầu như chúng mày, hahaha." - Trong những lần tôi đến khoa tìm Phum, tôi đã từng thấy nó đứng với đám bạn đo đạc đường hay cái đó tôi cũng không rõ, chỉ nhìn thôi cũng thấy mệt dùm. Nhưng đám kỹ sư (dân dụng) như chúng nó là nhân tài quan trọng của quốc gia, có thể nói là chúng nó góp công lớn trong công cuộc xây dựng đất nước (xây đường xây cầu đồ) đó.

(Ờ ờ, thích sống thoải mái, không thích nắng nôi nên mới ở cùng Kiến Trúc chứ gì)

“Có thể hiểu là như thế, ở cùng kỹ sư xây dựng khổ lắm, mày cũng phải thông cảm cho tao nhé Phum.”

(Có anh là người yêu có mệt lắm không người ơi?)

“Ọeeeee, đm Phum, thằng quỷ, tao mà uống nước là sặc chết rồi đấy, ha, mày biết P'Mike Phiromphon cơ à?”

(Ơ, sao lại không, bài này của anh ấy nổi mà, tao nghe thằng Pun hát suốt) - Tôi ngồi cười chảy cả nước mắt, cười đến mức c* em Water phải quay ra nhìn. Tôi đành đi ra một chỗ xa hơn để tiếp tục cuộc điện thoại. Nếu là thằng Pun thì tôi không lạ, chúng ta cũng biết gu âm nhạc của cậu bạn này mà. Nhưng thử tưởng tượng thằng Phum hát bài này mà xem, hahaha, cười chết tôi.

(Mày đừng có cười nữa, khỉ. Tao có chuyện quan trọng cần nói đây.)

“Gì, định cầu hôn tao à, haha, 100 triệu sính lễ.”

(Vớ vẩn quá đấy Lùn, mỗi ngày mày lại tăng thêm tiền.)

“Thì tao phải chuẩn bị tài sản cho mình chứ, nhỡ một ngày mày chán tao thì sao.”

(Tài sản hay tài lanh.... ấy, tao quên mất định nói với mà cái gì rồi, đệch, thôi thế đã nhé.)

“Ơ, cái gì vậy, mới nói chuyện có tí mà”

(Tao còn đi xem Pokemon.)

“Lúc nào cũng thế, lúc nào cũng quan tâm hoạt hình hơn tao, đi mà cặp với Pikachu ấy.”

(Hờ, cặp với Pikachu rồi nhỡ nó giật điện tao thì phải làm sao)

“Mọe, thế mà cũng nghĩ ra được, ờ thế thôi, tối nay nhớ gọi nhé, xin chào chao xìn”

(Hờ hờ, người yêu tôi mất trí rồi.)


We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta Truyện We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta Story Chương 58
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...