We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Chương 50

Yeah, thi xong môn nữa rồi, ngày mai còn một môn cuối cùng thôi. Hôm nay tôi vẫn chưa thể về nhà nghỉ ngơi vì còn phải đến nhận nhiệm vụ cho chuyến đi cắm trại sắp tới. Tôi ngồi đợi thằng Q với thằng Toey ở khu ghế trước khoa, thằng Toey đi mua gì đó ăn còn thằng Q thì đang đi vệ sinh.

“Peem” - Có tiếng ai gọi tôi từ đằng sau.

“Ơ Kleun, mày qua khu này làm gì thế?” - Nó cũng giỏi quá đi, chỉ nhìn từ đằng sau cũng nhận ra tôi. Thế mà sao hồi trước nó vỗ đầu nhầm người được nhỉ.

"Thì đến để nghe phổ biến về hôm cắm trại mà, anh chị khoa mày bảo tao qua.” - Tôi ngồi dịch vào để thằng Kleun với bạn nó cùng ngồi xuống bàn.

“Ờ ha, hehe, tao quên mất đấy.” - Lúc này tôi mới để ý có mấy anh chị và các bạn từ khoa khác đang đi vào trong tòa nhà khoa tôi. Thì cũng tại Mỹ thuật với Kiến trúc nhìn cũng na ná nhau, nhìn kỹ mới phân biệt được. Thằng Kleun nhìn tôi cười rồi giới thiệu bạn nó cho tôi.

“Peem, đây là thằng Ki thằng Ke bạn tao. Ke Ki, đây là Peem.” - Tôi gật đầu mỉm cười chào hỏi đám bạn thằng Kleun. Thằng tên Ke sao mà nhìn thấy quen quen nhỉ.

“Hà hà, chả trách mà mày mê thế.” - Thằng Ki quay sang nhướng mày với thằng Kleun.

“Im đi mày.” - Thằng Kleun trừng mắt nhìn thằng Ki nhưng thằng Ki chỉ nhún vai rồi quay ra cười với thằng Ke. Chúng nó bị cái gì thế.

"Anh Peem ơiiiii, ơ, ai thế ạ?” - Từ xa thằng Toey đã í ới gọi tôi nhưng đến lúc nhìn thấy bàn có người lạ nó ngơ ra, mắt nhìn hết người này đến người khác.

“Toey, đây là P’Kleun, P’Ki, P’Ke bạn anh. Bọn mày, đây là Toey, em tao.” - Đám kia cũng gật đầu chào hỏi nhưng thằng Toey thì nhiệt tình hơn thế.

“Chào các anh, em tên Toey ạ, là em anh Peem, các anh học Kiến Trúc ạ? Ngầu quá đi. Học chuyên ngành gì thế ạ, trông mặt ai cũng sáng sủa ghê, trắng trẻo nữa. Thế…”

“Toey Toey, đủ rồi đấy. Mày quen biết mấy đứa nó hay gì. Xin lỗi chúng mày nhé, em tao nó nói hơi nhiều.”

“Không sao đâu, nhìn cũng có chất điên đấy.” - Thằng Ki nói rồi cười.

“Em có điên tí nào đâu, a, P’Q tới rồi, em đi trước đây, chào các anh ạ.”

“Ơ, mày không vào phòng sinh hoạt à Toey.” - Không kịp, thằng Toey chạy đi xa mất rồi. Tôi cũng không hiểu sao cả tuần nay thằng Toey cứ tránh mặt thằng Q, chỉ biết đây là yêu cầu của thằng Pun. Để thi xong tôi sẽ đến hỏi thẳng nó xem sao. Thằng Q vừa đi tới là tròng tay qua cổ rồi vẩy nước lên khắp mặt tôi.

"Đm Q, tao nặng”

“Đừng yếu đuối thế.”

“Ơ thằng Ke/Thằng Q” - Cả hai đứa đồng thời hô tên đối phương.

“Biết nhau à?” - Tôi quay sang hỏi thằng Q.

“Ờ, thằng Ke chơi bass trong nhóm tao.” - Ờ ha, chả trách nhìn quen quen. Cái thằng lễ Loy Krathong năm ngoái say đứ đừ bị cảnh sát tóm nên không lên chơi nhạc được đây mà. Hôm đấy thằng Chen phải chơi thay nó.

“Chả trách tao thấy mặt thằng Peem quen quen, ra là bạn mày. Ờ Q, đây là Kleun với Ki, bạn tao.” - Biết nhau là tốt, tôi đỡ phải mất công giới thiệu. Chúng nó chào hỏi nhau rồi cả đám cùng đứng dậy đi vào phòng sinh hoạt. Thằng Q thằng Ke ôm cổ nhau đi trước tám chuyện âm nhạc, thằng Ki đi thụt lùi hẳn đằng sau, tôi và thằng Kleun đi song song ở giữa.

“Sao rồi, làm được bài không?”

“Chắc là…được, hahaha còn mày thì sao?”

"Cũng ổn…ờ…hôm trước mày có nhận được tin nhắn của tao không?” - Nó gãi gãi sau gáy rồi cười. Thằng Kleun là đứa cười rất giỏi, lúc nào nói chuyện nó cũng đang trong trạng thái cười. Không chỉ miệng mà từ mắt cũng ánh lên nét cười. Nếu không phải đã xác nhận nó đang nói chuyện bình thường thì tôi còn tưởng nó vừa đi hít cỏ ở đâu về cơ. Người gì mà lúc nào trông lúc nào cũng vui vẻ hay cười như thế.

“Ờ, có nhận được, cảm ơn mày nhé. Chán quá, tài khoản tao hết tiền nên không nhắn lại được, hehe.” - Tôi vỗ vai nó tỏ ý cảm ơn.

“Không sao đâu, à mày ơi, dẫn tao đi mua nước đi, khát khô cả cổ.” - Đệch, đến cửa phòng rồi lại kêu khát. Thôi được rồi, dù gì tôi cũng đang là chủ nhà, phải đối xử tốt với khách, không thể nổi đóa lên được.

“Được, đi, này Q, thằng Q, tao đưa thằng Kleun đi mua nước, mày vào trước đi nhé.”

“Ờ ờ” - Nếu không nhầm thì hình như tôi thấy thằng Ki đang cười. Cả ánh mắt thằng Q nữa. Không biết có phải do tôi cả nghĩ không mà ánh mắt nó trông cứ là lạ, như thể có điều gì đó muốn nói.

"Mày có ăn gì không?” - Thằng Kleun quay sang hỏi tôi khi thấy tôi đang ngó nghiêng khu đồ ăn. Mấy quán sắp đóng cửa rồi, phải quyết định thật nhanh.

“Bác ơi, cho cháu một cốc sữa gấu vị mật ong ạ.” - Có người cũng thích món này lắm. Cái người đó mê gấu bông đến mức mê luôn món này. Không biết giờ nó thi xong chưa nhỉ. Nó nói là hôm nay sẽ tới tính sổ vụ đi cắm trại.

“Mày thích uống sữa à Peem, thế mà không thấy cao nhỉ?”

“Đệch, nó là gene di truyền rồi, không biết thì đừng nói.” - Tôi đốp lại liền, ai bảo nó chạm vào đúng chỗ nhạy cảm của tôi chứ. Ấy thế nhưng thằng Kleun lại đang ôm bụng cười tít mắt. Mày không thấy sợ tao à?

“Haha, tôi xin lỗi nhé, tôi không cố tình trêu cậu Peem đây đâu ạ, làm hòa nhé.” - Tôi không thèm bận tâm đến cái thằng mồm thì xin lỗi mà mặt thì hớn hở vui vẻ thế nữa, tôi quay người đi luôn không trả tiền. Tôi không bực tức gì cả, cơ mà kệ để nó trả tiền sữa cho tôi đi, haha.

"Cáo già quá nha mày, lừa tao trả tiền.” - Nó chạy lại bắt kịp tôi, tôi nhún vai rồi tiếp tục với cốc sữa gấu trong tay. Ngọt ngọt thơm thơm, hừm, chả trách thằng Phum lại thích dù nó là đứa chẳng bao giờ đụng đến đồ ngọt. Ôi chao, lại thấy nhớ nó rồi.

Tôi với thằng Kleun mở cửa rồi vào phòng họp và hẳn nhiên là chúng tôi trở thành tâm điểm chú ý cho cả phòng. Tôi cúi đầu xin lỗi vì vào muộn rồi nhanh chóng đi lại ngồi xuống chỗ thằng Q cái Fai. Thằng Kleun cũng bám sát theo sau vì đám thằng Ki cũng ngồi ngay khu đó.

Đám con gái khoa tôi đương dính chặt mắt vào thằng Kleun. Ôi nhặt liêm sỉ lên đi các bạn ơi.

P’Jet đang phân công nhiệm vụ cho mọi người, đứng cạnh anh còn có một anh con trai khác.

“Ê Q, anh đó là ai thế?”

“P’Art, chủ tịch bên Kiến Trúc. Thằng Ke bảo anh đó nhiều ong bướm vây quanh, chắc là hàng khủng lắm đây.” - Tao chỉ cần thông tin cơ bản, không cần chuyên sâu thế đâu Q.

P’Jet nói rằng, lý do mà phải rời lịch trình đi cắm trại từ đầu tháng sang cuối tháng vì một số trường cấp ba còn chưa thi xong, qua giữa tháng đâu đâu cũng hết học kỳ rồi, như vậy sẽ thuận tiện hơn.

P’Art cũng nói tiếp là chuyến này sẽ đi ba ngày hai đêm, hai ngày tổ chức các hoạt động còn ngày cuối cùng sẽ đi chơi. Tiếp theo đó là phân chia nhiệm vụ cho bộ phận, các bạn đoán xem một thằng con trai nhỏ nhắn như tôi sẽ được phân về bộ phạn nào? Và vâng, tôi về ban phúc lợi ạ, hơ hơ.

Mỗi bộ phận đều sẽ có sinh viên từ cả hai khoa tham gia, điều này cũng chẳng đáng lo lắm vì một số đứa đã quen biết nhau trước rồi như thằng Ke với thằng Q đây này. Hai đứa nó được phân vào ban học thuật, tức là sẽ đi dạy các em. Mẹ, không biết cái phân chia này là ai làm nữa. Mà thay vì bàn bạc về nhiệm vụ sắp tới, thằng Q với thằng Ke đang quay xuống xin số một em khóa dưới bên Kiến trúc.

“Peem, cái người đi cùng mày lúc nãy có phải ngôi sao bên chương trình quốc tế của Kiến trúc năm vừa rồi không?” - Cái Fai nhéo nhéo bắp tay tôi rồi chỉ về phía thằng Kleun - người vừa bị P’Art lôi đi nói chuyện. Fai nó cũng được phân về ban phúc lợi như tôi vậy.

Bầu không khí trong phòng lúc này y như chợ Tết vậy, ai quen biết nhau thì đang nói chuyện, ai vừa quen biết nhau cũng đang nói chuyện, người muốn làm quen với người khác (đặc biệt là thằng Q thằng Ke) thì lại càng nói.

“Thằng Kleun ấy hả, hừm, tao cũng không biết đâu, sao mày không đi hỏi nó?”

“Ôi, ai mà dám chứ, trông tao thế này tôi nhưng tao bị dị ứng với mấy người đẹp trai.”

“Hơ, thế là mày dị ứng với tao à, đừng quên uống thuốc chữa dị ứng nhé Fai.” - Tôi nhéo nhéo má cái Fai còn nó thì trừng mắt trừng mũi nhìn tôi đầy ghê tởm.

“Tập gym nhiều nhiều vào nhé bé Peem, năm sau chị sẽ gửi bé đi thi Miss Teen Thái Lan, hahaha.”

“Đệch”

“Cơ mà bạn ấy tên là Kleun à, thế chắc đúng là ngôi sao của bên đó rồi đấy. Đẹp trai hết nước chấm, chuyến đi này bổ mắt lắm cho mà xem.” - Tôi ngán ngẩm lắc đầu trước cô bạn xinh đẹp của mình.

Không biết có phải do cái Fai nhìn thằng Kleun dữ quá không mà thấy thằng Kleun quay lại nhìn về bên này. Nó chạm mắt với tôi và không quên nở nụ cười thường thấy. Cái Fai đương nhiên không bỏ qua cơ hội này, nó làm đủ mọi dáng rồi cười ngọt ngào với thằng Kleun. Thằng Kleun chỉ biết gật đầu cười ngại.

“Sao mày bảo ngại, bảo dị ứng mấy người đẹp trai cơ mà, khoa chân khoa tay tí thì chọc vào mắt tao.”

“Tao đang kiểm tra cảm xúc, nếu tao ngại thì chứng tỏ tao cảm nắng bạn ấy. Tao chỉ thích sương sương nên vẫn bĩnh tính đứng vẫy tay đấy.” - Cái lý thuyết quần què này mày học ở đâu ra vậy Fai.

“Tao làm mối cho nhé.” - Tôi nhướn nhướn mày nhìn nó.

“Thôi, đẹp trai quá, tao không có cảm giác an toàn, với cả tao cảm giác như nó để ý đến mấy mấy con chó khu này hơn, mày ấy Peem ạ, lúc nào cũng thế, con trai thời nay bị gì không biết, bực mình quá.” - Cái Fai cứ tiếp tục càm ràm chẳng bận tâm đến thằng Kleun nữa. Nó từng nói nó là đứa nhanh chán, ờm, thế này thì hơi nhanh quá đấy bạn ạ.

***

Ra khỏi phòng sinh hoạt là tôi tìm anh bạn Q liền vì nó bảo nó sẽ chở tôi về nhà. Nhưng mà tôi mới nhận được một tin động trời là thằng Q chở thằng em cùng mã về rồi, ôi thần linh ơi. Sao hai đứa nó lại đưa nhau về, cái quái gì đã xảy ra vậy, nãy thằng Toey còn bảo nó về trước mà.

Tôi rất muốn biết đã xảy ra chuyện gì, đừng nói là thần tình yêu Pun đã thành công rồi nhé. Lúc đầu tôi tính xả cho thằng Q một trận nhưng rồi đổi ý, không xả cũng được. Tôi nhấc điện thoại lên, phân vân xem có nên gọi cho thằng Phum không nhưng ngộ nhỡ nó đang thi thì sao. Thôi tự về vậy, nếu thi xong thì nó đã gọi tôi rồi.

“Peem, mày về kiều gì?” - Tiếng thằng Kleun khiến tôi dừng bước và quay lại nhìn. Nó đi đến đứng gần tôi.

“Đi BTS, mày thì sao?” - Thằng Kleun cười cười rồi nhẹ nhàng xoa đầu tôi.

“Đúng lúc hôm nay tao đi xe tới trường, cần tao chở về không?”

“Ấy, không sao đâu, nhà tao xa lắm.”

“Không xa bằng Song Khla đâu đúng không Peem, nhé nhé, đi cùng nhau cho đỡ tốn sức.” - Không chờ tôi trả lời thằng Kleun đã kéo tôi ra chỗ nó để xe, tưởng tốt tính mà hóa ra cũng thích ép người ta quá nha mày.

“Uầy, nhà mày nhìn phê thế, y như rừng rậm nhiệt đới.”

“Đm, mày khen hay chê vậy.”

“Khen chứ, ai mà dám chê mày.”

“Rồi rồi, vào uống cà phê đã, coi như tao cảm ơn vì mày đã chở tao về.” - Tôi để thằng Kleun ngồi đợi trong phòng khách còn mình đi cất túi, thay giày thành đôi dép tông rồi dẫn nó đi qua con đường phủ đầy hoa để tới quán.

“Chào P’Ning P’Aom ạ, Kleun, đây là chị tao. Các chị ơi, đây là Kleun, bạn Peem.”

“Em chào các chị.” - Nó chắp tay lên chào mọi người.

“Chào em, bạn Peem toàn người đẹp trai nhỉ, dắt về thường xuyên nhé, chị thích lắm.” - P’Ning P’Aom cũng chắp tay chào lại thằng Kleun không quên trêu thêm mấy câu. Anh chàng đẹp trai đang đứng cạnh tôi đây thì chỉ biết cười ngại.

“Em sẽ mách P’Kong là người yêu ảnh muốn gặm cỏ non.”

“Nếu cỏ non được như bé Kleun thì chị chấp nhận cãi nhau với Kong.” - P’Aom tự nói tự cười. Tôi gọi món cho mình và cho thằng Kleun xong thì dắt nó ra ngoài quán ngồi.

“Chị ruột à, thấy mặt không giống nhau lắm.”

“Đâu có, các chị ấy là nhân viên của quán.”

“Ờ, quán mày trang trí đẹp phết nhé, nhìn rất thoáng mắt lại lấy thiên nhiên làm điểm nhấn.” - Chắc là cái hồn của một kiến trúc sư trỗi dậy trong nó rồi đấy.

“Tới rồi đây, cà phê sữa hạnh nhân, latte caramel và bánh phô mai sô cô la trắng. Đủ chưa bé Peem?”

“Đủ rồi người đẹp ạ.” - Tôi mỉm cười với P’Naen khi chị ấy bưng đồ ra cho chúng tôi. Bình thường tôi không để các chị phục vụ mình thế này đâu, mà tại hôm nay mải nói chuyện với cậu kiến trúc sư quá nên quên đi lấy đồ. P’Naen cũng cười với hai đứa tôi rồi đi vào.

Tôi và thằng Kleun ngồi nói chuyện đông tây, tính ra hai đứa nói chuyện khá hợp nhau. Nó là đứa nói chuyện rất vui, thỉnh thoảng lại chen vào mấy câu đùa vô tri. Thằng Kleun có tính tình khá dễ chịu, nó với tôi cũng có sở thích na ná nhau nữa.

Chỉ mỗi tội là nó hay nhìn vào mắt tôi lâu ơi là lâu làm tôi chẳng biết nên hành xử thế nào mỗi lần vô tình chạm mắt với đôi mắt to tròn ấy. Nếu chỉ là nhìn bình thường thì không sao, đằng này tôi cứ có cảm giác ánh mắt thằng Kleun như muốn nói gì đó.

“Peem, thi xong mày tính làm gì?”

“Chắc là tao về Chiang Mai, mày sao?”

“Tao chưa nghĩ đến, chắc lại về phụ bố làm việc thôi.”

“...”

“...” - Cả hai đứa đột nhiên đồng thời im lặng.

“Ờm, Peem…”

“Hử, gì thế?” - Tôi xúc miếng bánh cuối cùng đưa vào miệng và chờ nghe xem thằng Kleun nói gì. Nó gọi tôi thế rồi lại im, tay cầm chặt lấy cốc cà phê và cúi xuống nhìn bàn.

“Mày, ờm…”

“Hơ, sao thế, mới nãy còn nói chuyện xôm thế mà, sao giờ ấp úng vậy?”

“Peem… mày có người…”

(Có lẽ là người này, người đang hiện diện ở đây

Đến lấp đầy cuộc sống từ giờ trở đi

Có lẽ là người này, và nếu đúng là thế

Thế giới từng trống rỗng trước khi sẽ không còn như thế nữa)

“Ấy, tao đi nghe điện một lát đã nhé.” - Tôi nói với thằng Kleun rồi nhanh chóng đi ra chỗ khác nghe điện thoại. Chẳng biết có phải lúc nhìn thấy tên người gọi tôi đã mỉm cười hay không nữa. Tôi không đợi điện thoại của nó đâu nhé, không đợi thật, tin tôi đi mà.

“Ừm, sao, thi xong rồi à?”

(Xong rồi, đang lái xe qua tìm mày đây, ở nhà đúng không?)

(Ừ, à mà đang lái xe thì đừng có gọi điện.) - Tôi vừa nói vừa cười, một tay cầm điện thoại tay kia rảnh rỗi vặt lá vặt hoa chơi chơi, nghe thấy cả tiếng cười của Phum ở đầu dây bên kia.

(Lo lắng à?)

“Một chút, tình cờ tao là người lương thiện nên có ý tốt với muôn loài.”

(Ha, mồm lúc nào cũng mọc da non nhỉ, tao mà đến là mày sẽ được ăn.)

“Gì mà nghe hừng hực quá vậy”

(Hừng hực hay không tí mày biết ngay, thế đã nhé Peem.)

“Ừm, lái xe cẩn thận.”

Tôi tắt máy, quay lại nhìn về phía thằng Kleun, nó cũng đang nhìn về phía tôi và mỉm cười. Tôi cười lại với nó. Kleun cũng chỉ mà một đứa bạn khác thôi mà, Phum đến thấy chắc cũng không có chuyện gì đâu.


We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta Truyện We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta Story Chương 50
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...