We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Chương 145
Cuộc sống của các tình nguyện viên vẫn cứ tiếp diễn một cách vui vẻ, đã bắt đầu xuất hiện những người thua cuộc trong trận chiến “The Killer”. Mới ban sáng thằng Mick bị cái Friend giết vì yêu cầu là “nếu thằng Mick nhéo ti cái Friend, thằng Mick chết” và nó đã được một vé về dưới suối yên nghỉ rồi anh chị em ạ, hahaha.
“Ê Peem, rảnh không, qua giúp đám cái May với dân bản hái rau chỗ chân núi đi. Cái đám đấy toàn con gái, mày qua hộ chúng nó tí.” - P’Tong vào hẳn trong bếp nói với tôi: “Kéo thằng Park đi cùng cũng được.”
“Vâng anh.” - Tôi đặt con dao đang bổ củi dở xuống rồi đứng dậy đi tìm thằng Park mà chẳng ngờ nó đã lủi ra chỗ đám P’May từ lúc nào.
“Lùn, đi đâu thế?” - Tiếng hét lớn vọng ra từ chỗ phòng thư viện mới khi tôi đi ngang qua, tôi quay người lại thì thấy chủ nhân của âm thanh đấy là thằng Phum. Nó đang đứng ngược sáng còn tôi đứng ngay phía nắng hắt vào nên phải lấy tay che mặt rồi nheo mắt nói chuyện với nó.
“Xuống chân núi hái rau.” - Nó gật đầu đồng thời mỉm cười với tôi, tôi cũng cười lại với nó..y vậy mà từ đâu ra có tiếng đám yêu tinh rú lên cùng tiếng thằng Thaen thằng Q ghẹo tôi không ngớt. Tôi thấy tình hình như vậy liền nhanh chóng lượn ra chỗ P’May, hừ, trêu tao chúng mày được cái gì mà trêu suốt vậy.
“Bạn Peem cả nhóm ai cũng đẹp trai ha, còn vui tính nữa.” - Ờ, khoan đã. “Bạn Peem” nghĩa là trừ Peem ra nhưng “cả nhóm” thì chẳng phải đang nói đến tất cả sao? Thế câu này là câu ghép hay câu đơn? Mà tôi, túm cái quần lại thì những người “đẹp trai” mà chị May nói đến chắc chắn không có tôi đâu, hơ hơ.
“Haha, chúng nó cứ hâm hâm dở dở thế đấy chị ạ.”
“Đẹp trai thế này chắc là có người yêu hết rồi đúng không, chị là chị để ý cậu Beer ấy.” - Một số anh chị hoặc các em mà không quá thân với thằng Beer thì đều gọi nó là “cậu Beer” cả. Thì cũng đúng thôi, mọi người biết rồi đấy, thằng Beer có cái họ quý tộc thế cơ mà.
“May, mày với cao quá rồi đấy, ơ thế Phum có người yêu chưa Peem, haha.” - Ờ hờ, P’Fon ơi, chị thế này cũng từ dưới chân núi ngóng l*n đ*nh khác gì P’May đâu.
“Em cũng không biết chị ạ, hay chị thử hỏi thẳng nó xem.” - Người yêu Phum ấy hả, hehe, chị chỉ cần quay đầu về phía này một góc 45 độ là thấy thôi mà. Đám con gái cứ nhè đầu tôi mà trêu, cũng may là có cả thằng Park ở đây không thì tôi bị hội đồng chắc luôn.
Tối trước ngày cuối cùng, chúng tôi có tổ chức một bữa tiệc cũng gọi là khá linh đình trên Mae Chem coi như là tiệc ăn mừng của cả bốn nhóm sau buổi thi đấu thể thao hết sức vui vẻ cùng các em nhỏ trong bản sáng ngày hôm đó đồng thời cũng là bữa tiệc bàn giao phòng thư biện mới cho nhà trường, bầu không khí diễn ra vẫn cảm động và đầy ấn tượng như thường lệ.
Giờ thì bốn nhóm, ai màu nào ngồi về chỗ màu ấy ngồi nghe miệng lưỡi xéo sắc của hai người dẫn chương trình là cái Krapook và cái Friendly.
“Tiết mục đầu tiên của chúng ta là tiết mục mà có thể nói nếu tính tổng số tuổi của tất cả những người tham gia tiết mục này con số có thể lên đến 1000 đấy ạ.” - Cái Krapook vừa nói xong liền nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt đến từ nhóm các anh chị vì đây là tiết mục của những con người đã tốt nghiệp. Sau khi giới thiệu tiết mục xong có tiếng nhạc quen thuộc vang lên. À, hôm nay chúng tôi đã được cấp quyền sử dụng điện, vì vậy cho nên thiết bị âm thanh đã sẵn sàng, mic sẵn sàng, ánh sáng cũng đã sẵn sàng (chắc thế, haha), thì có bao nhiêu dùng bấy nhiêu và điều khó tin hơn cả là cựu chủ tịch câu lạc bộ tình nguyện - P’Tong đang dắt các bạn của anh ấy lên nhảy.
“Các em nói đi, đêm nay các em muốn mấy lần.” - Tiếng cười và tiếng la hát dội lên một đợt lớn, tiếp đó là tiết mục của mấy đứa năm nhất nhại lại các anh chị khóa trên. Haha, chúng bay cũng dũng cảm ra phết. Tiếp sau nữa là tiết mục của nhóm màu hồng, nhóm của thằng Q, nhóm chúng nó diễn lại vở kịch “Monora và ánh sao”.
“Rith huynh, Monora không chấp nhận như vậy đâu, Monora cũng muốn thành nhà vô địch.” - Cái Green đóng vai nàng Monora thời cổ đại, đám con gái phía dưới thì nhắm mắt nhắm mũi mà hét vì người vào vai Rith không ai khác chính là thằng Q, hahaha.
“Ta nghĩ Monora nên bình tĩnh, mày luyện tập trước với Kengsom huynh trước đi con Monora ạ.”
“Không, Monora sẽ không tập với ai ngoài Tono huynh, Tono hyunh, mau xuất hiện đi ạ.” - Thằng c* Matt xuất hiện trong tiếng la hét rung trời của khán giả, nó vẫy tay chào đồng thời…
“Đã bảo đừng đi hỏi thầy, đã bảo đừng đi hỏi thầy, chả biết thầy giỏi đến đâu…ực ực ặc ặc làm gì mà không thốn, làm gì mà không thốnnnnn.” - Hahahahaha, mày đừng hài nữa không thằng c* Matt, thằng c* này phiêu quá trời, giọng cũng siêu giống bản gốc nữa.
Nhóm thứ nhất đã hoàn thành tiết mục với sự hài hước tràn sân khấu, nhóm tiếp theo là nhóm xanh lá cây của chúng tôi, tiết mục được chúng tôi lựa chọn biểu diễn là một vở kịch câm, à đâu nói chính xác hơn đó là một vở kịch được lồng tiếng. Cái Friend lồng tiếng cho nam chính còn cô bé tomboy Man lồng tiếng cho nữ chính. Mẹ kiếp, giọng nam chính thì dẹo mà giọng nữ chính thì ồm ồm. Người diễn trên sân khấu bao gồm thằng Chen diễn nam chính, P’Dao diễn nữ chính còn tôi đóng vai cái cây.
“Cây dễ thương quá điiiii.” - Đm lũ bạn yêu tinh, chúng nó gào lên trêu tôi. Tôi lén đánh mắt qua nhìn Phum một chút thì thấy nó đang khoanh tay trước ngực cười tủm tỉm đứng nhìn tôi bị đám giời đánh kia trêu. Kịch câm có thể nói là khó nhất trong các thể loại kịch vì chỉ có hai diễn viên lồng tiếng nhưng có đến hơn mười vai diễn trên sân. Thỉnh thoảng đến phân đoạn của nữ chính mà thằng Chen lại mở miệng nói, hahaha, cái Friend thỉnh thoảng cũng chêm mấy câu ngoài kịch bản hoặc đôi khi nó cố tình trêu mà nói rằng:
“Em Ying này, anh sẽ nhảy cho em thấy anh yêu mến và ngưỡng mộ em chừng nào.” - Thằng Chen còn có thể làm gì khác ngoài đứng lên nhảy theo như người dẫn truyện nói chứ, haha.
“Uiii, thế nào chị, chị có suy nghĩ gì về vở kịch tuyệt vời vừa rồi ạ?”
“Thực tình thì tôi cũng không có ý kiến gì ngoài việc bạn diễn viên lồng tiếng quá xinh đẹp ạ.” - Người dẫn chương trình đang tự khen chính mình các bạn ạ dù vẫn còn đang thở hổn hển sau đoạn lồng tiếng dài ban nãy.
“Wowwwww.”
“Wow cái gì, các bạn không chấp nhận được sự thật này ư? Được rồi, tiết mục tiếp theo đây hẳn là tiết mục được quần chúng mong chờ nhất, và không để các bạn chờ lâu hơn nữa, xin mời đến với “Luk Thung” phiên bản trên núiiiiiiiii.” - Tiếng nhạc dù to nhưng vẫn không đọ được với tiếng hét của đám con gái thật giả lẫn lộn khi thằng Phum dắt tay chị Paew lên sân khấu để biểu diễn.
“Ôi hương thơm đậm đà, hương hoa hòa chung mùi rơm ra.” - Hahahahaha, ra là túm năm tụm ba lén lén lút lút hồi chiều là để tập bài này đây. Tôi với thằng Chen cười ngã ngửa với bài ca Luk Thung của Trai Đẹp, nó mặc một chiếc áo kẻ sọc, quần bò rách cùng một chiếc khố quấn quanh eo, haha.
Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, công nhận là thằng quỷ này mặc cái gì cũng đẹp, chứ cái ngữ tôi mà mặc thì trâu chạy tới tìm ngay và luôn vì tưởng là chủ dẫn đi cày ruộng mất. Chị Paew cũng không kém phần hài hước, giả bộ ngại ngùng rồi che mặt lau nước miếng như thể thằng Phum sắp xong đời với chị rồi, đám bạn của chị Paew cứ phải gọi là ghen tị hét nổ họng.
Cũng bởi thằng Phum vô cùng nổi tiếng nên đám con gái trong đoàn tình nguyện lần này không ai là không hét. Mỗi khi có hoạt động buổi tối Phum luôn là lứa bị lôi đầu lên nhận hình phạt, không phải vì Phum làm gì sai mà chỉ đơn giản vì đám con gái muốn thấy nó bị phạt, haha. Tôi khi chứng kiến cảnh ấy thì rất hả hê, hừ đáng đời lắm, này thì đẹp trai quá mức này.
Phum với chị Paew đang diễn đến đoạn đằng gái tạm biệt đằng trai để lên Thủ đô cùng với lời dặn bảo đằng trai - là thằng Phum - ở nhà đợi. Mỗi phân đoạn là một bài hát vì đây là nhóm nhạc kịch, rồi cái Sweet đi ra sân khấu cầm tấm biển ghi “2 tháng sau” y như mấy cô em nóng bỏng cầm biển báo hiệu hiệp hai hiệp ba trong thi đấu quyền anh vậy.
Thằng Phum đang ngồi ngâm nga hát bao giờ đằng gái mới trở về, một lúc sau chị Paew xuất hiện tay trong tay với P’Pang. P’Pang là sinh viên khoa Kiến Trúc, là đàn anh của thằng Fang với một khuôn mặt không khác gì mấy tên đầu trộm đuôi cướp, hahaha, ấy mà trang điểm lên thì nhìn cũng ra cái dáng trai phố đểu đểu lắm.
Chị Paew nhìn thằng Phun rồi lắc đầu, đằng trai hỏi đằng gái rằng sao mọi chuyện lại thành ra thế này, anh đã sai chỗ nào. Cảnh thì xúc động là thế mà mặt thằng Phum như thể cố nén cười. Mà cũng đúng, ai trông mặt P’Pang mà không cười thì đúng điên. P’Pang tiến sát lại gần thằng Phum, bật ngón cái chỉ về mình, hahaha, mấy cô gái ngồi phía gần sân khấu hét la hét inh ỏi. Hai người kia rời đi bỏ thằng Phum lại một mình thì đến lượt thằng Thaen với thằng Beer lên sàn.
Tiếng hét lại một lần nữa dội lên, mà không chỉ có tiếng la ó cũng rất nhiều và điển hình là đến từ đội hồng, cụ thể là giọng thằng Fang, hừ giọng mày tao nhớ được. Thằng Thaen với thằng Beer mặc giống như Phum, áo kẻ sọc, quần bỏ cũ cũ và một cái khăn quấn ngang eo. Hai đứa ngồi an ủi Phum được một lúc thì chị Paew lại xuất hiện nói chị bị người ta bỏ rơi, giờ muốn quay lại với đằng trai. Đến phân cảnh này thì thằng Thaen thằng Beer trong vai bạn nam chính đứng dậy vừa hát vừa nhảy: “Đến đây mà mang xấu hổ thì em đừng đến làm gì, ngày em bỏ đi theo chàng trai miền xuôi đó đâu có nói gì.” - Thằng Thaen còn đỡ chứ cậu chủ Beer vô cùng nhập tâm luôn.
Phum nhìn mặt đằng gái và điều không ngờ nhất chính là…
“Úi chụ uiii, đến làm chì???” - Đcmmmmmm, thế ra thằng Phum là bóng ạ. Thằng Thaen thằng Beer giơ bàn tay lên ngắm nghía như cách đám cái Green thường làm làm cả hội trường được một phen cười bò, tiếng la hét to đến mức tôi phải bịt tai lại. Cuối vở kịch, cả hội kéo lên sân khấu hát một bài lôi kéo âm thanh cổ vũ từ các cô gái, đồng thời hai dẫn chương trình của chúng ta cũng lao lên sân khấu nhảy rất sung.
“Peem, thằng Phum đi tập lúc nào thế, tao cười vỡ bụng rồi.” - Thằng Chen cúi người thì thầm vào tai tôi nhưng cứ được mấy chữ là nó lại cười. Tôi biết mấy đứa có thể không uyển chuyển được như thằng Matt, giọng có thể không hay được như thằng Q nhưng độ đẹp trai và giọng hay thì ba đứa nó vẫn cân được.
“Uiiiiiiiiiiii, mệt mỏi vì hét, người gì đâu mà vừa đẹp trai vừa hát hay, mọi người thấy thế nào ạ, bên dưới có ai sập chưa, có sập cũng cố gắng kéo hồn về đi nhé. Dào ôi, cứ ngồi đó mà tưởng tượng anh Phum anh Thaen đang nhìn mình đi, tầm nhìn của người ra đang hướng về cái cột cờ kia cơ.”
“Ơ sao lại thế chị Friend?”
“Tại mắt chúng nó lé ấy mà.” - Hahahahaha, cái Friend không phút nào là không tấu hài được.
“Haha, vâng tiếp theo đây là tiết mục cuối cùng và đến từ nhóm màu cam ạ. Tôi chỉ muốn nhắn nhủ là chúng tôi vô cùng tự hào về tiết mục này.” - Cái Krapook khoe về tiết mục của nhóm nó, cũng phải thôi, cái nhóm này tập hợp toàn các thành phần không phải dạng vừa mà.
“Vì đây là tiết mục của nhóm cưng nên cưng mới khen thế đúng không?”
“Cũng một phần chị ạ, cỡ nhóm cam của em đương nhiên không thể diễn mấy vở kịch vở tuồng bình thường rồi. Mọi người ơi, đây là tiết mục mà chúng mình đã “nhập khẩu” nghệ sĩ đẳng cấp châu Á về đấy ạ.”
“Mời hẳn lên đồi luôn hả cưng?”
“Đúng vậy ạ.”
“Ôi chao, giỏi đấy.”
“Và không để mọi người chờ đợi lâu hơn nữa, xin một tràng pháo tay thật to cho…Super Juniorrrrrrrrr.”
Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Chỉ cụm từ “Super Junior” cũng đủ khiến con dân la hét muốn vỡ núi, hét to đến mức tôi vội vội vàng vàng lấy tay bịt tai lại. Gì vậy chứ, mới nhắc đến thôi mà đã hét cỡ này. Ánh sáng trong căn phòng tắt ngúm đồng thời tiếng nhạc từ từ vang lên.
“Yeahhhhhhhh”
“SJ like this.” - Một ai đó nói câu này rồi có hai luồng ánh sáng chiếu lên sân khấu nơi bảy tám thanh niên đang đứng chụm vào nhau. Đến khi nhìn rõ được ai với ai thì dưới khán đài lại dội lên một đợt hò hét cùng những ấm thanh la ó cười đùa.
Thằng Pun, thằng Mick, thằng Aim, thằng c* Bird, thằng c* Park, anh Bom, hahahahaha, mấy người chúng nó mặc vest đeo kính hết một lượt. Tôi thấy thương những người nghệ sĩ thực bị chúng nó lôi ra đạo nhái quá. Nhìn có vẻ chúng nó khom khom chuẩn bị ngồi xuống chứ không phải chuẩn bị nhảy.
“Super Junior, We are Super Super Man.” - Bắt đầu từ đây, âm thanh đã chuyển sang một giai điệu mà ngay cả bản thân tôi cũng thấy quen.
(Sorry sorry sorry sorry
naega naega naega meonjeo
nege nege nege ppajeo
ppajyeo ppajyeo beoryeo Baby
Shawty shawty shawty shawty
nuni busheo busheo busheo
sumi makyeo makyeo makyeo
naega micheo micheo Baby)
Hahahahaha, mấy đứa nó xoa bàn tay vào với nhau rồi xòe ra như đang mò ếch ngoài vườn ngoài ruộng. Này, tao từng xem người ta nhảy rồi, người ta có nhảy như chúng mày đâu. Hát được một đoạn cả nhóm lại ngừng rồi có một giai điệu khác vang lên đồng thời cả bọn vừa nhảy vừa vẩy tay.
(Because You Naughty, Naughty
Hey! Mr. Simple
Because You Naughty, Naughty)
“Ê này, tay kẹp cửa hay sao mà cứ vẫy vẫy thế.” - Đám màu hồng hét lên ghẹo bọn trên sân khấu làm cả hội trường bật cười, điển hình là thằng Q.
“Cái này tao thấy giống nhúng tay vào nước sôi hơn, bôi thuốc đi các bạn ơi, đừng nhảy nữa.” - Đây là giọng của thằng Fang. Mấy đứa nó nhảy đều ra phết nhưng mỗi tội là không hiểu nhảy dáng gì, tôi cười bò.
Cuối cùng, thằng Pun kết bài bằng câu nói: “The last man standing!!!” - rồi nó tháo kính ném xuống trước khi đứng yên lặng tạo dáng kiểu “tiên tử kết bài”.
Hahaahahahahaha, hài quá hài, bốn năm cô bé ngồi sau tôi không biết có phải là fan nhóm nhạc Hàn Quốc kia không mà thấy la hét inh ỏi. Mấy cô bé chẳng bận tâm đồ giả hay đồ thật, cứ nhắc đến nhóm mình thích là phải hét cái đã, anh nghĩ mấy đứa nên nhìn lại cho kĩ mặt cái đám kia đi. Dù tôi không hâm mộ mấy nhóm nhạc Hàn Quốc nhưng tôi vẫn biết Super Junior 2PM, Dongbang gì đó chỉ mỗi tội không biết thành viên nào với thành viên nào thôi. Cơ mà có một điều tôi vô cùng chắc chắn là họ đẹp trai hơn cái lũ kia, khỏi cần so cũng thấy. Tóm lại là, điểm nhiệt huyết suýt 0, điểm ngoại hình -100, điểm dũng cảm trên 1000000, điểm táo bạo 10/10.
“Xin một tràng pháo tay thật lớn cho nghệ sĩ hàng đầu châu Á của chúng ta ạ, ôi đẹp trai quá đi.”
Lần này thì khắp nơi chỉ toàn âm thanh la ló. Haha, nhìn chúng nó đứng tạo dáng kìa, đặc biệt là thằng Mick, đã đeo kính đen lại còn rướn cổ lên trông không khác gì hội người mù thật.
“Chúng ta sẽ qua phỏng vấn nghệ sĩ một chút nhé.”
“Phỏng vấn cái đám này á cưng? Ờm, chị sợ bị cắn lắm.” - Haha, thằng Thaen mới hét với lên trêu là có mà mày đi cắn con nhà người ta ấy.
“Không cắn đâu chị ơi, xin mời phiên dịch ạ.” - Phiên dịch không phải ai xa lạ, chính là thằng Toey, cái người nhảy được nhất đám này thì cho đi làm phiên dịch, haha, đáng nhẽ phải chọn đứa nào nói chuyện cho ra hồn đi làm phiên dịch mới phải. Tôi còn đang bận cười thằng Pun thằng Mick có ai đó chạm vào người, quay lại nhìn thì thấy đằng trai ấy nhầm Trai Đẹp đi qua đứng với tôi.
“Ằn nhong ha sê yo.” - Thằng Toey cúi đầu chào mấy anh nghệ sĩ Hàn Quốc, hahaha.
“Ằn nhong ha sê yo.”
“Xin được giới thiệu đây là anh Choi Bang To - phiên xích của chúng ta ạ.” - Tôi thề là nó đã nói tên Choi Bang To ạ, hahaha.
“Không phải phiên xích chị ơi, phiên phiến.”
“Thế à, gì thì cũng mời cậu giúp chúng tôi hỏi các nghệ sĩ xem tình hình xung quanh khu vực vườn quốc gia Khao Pra Wihan như thế nào ạ?” - Mày quá lắm Friend ạ, haha.
“Không phải chị ơi, mình nên hỏi họ Viêng Chăn có nóng không, mình đang ở Hàn Quốc mà.”
“Ờ ờ, chả hiểu sao nhìn mặt mấy anh này chị lại nghĩ đến cảnh tranh chấp biên giới. Cỡ thằng Aim mà làm Super Junior được thì tôi đây chắc phải cỡ Girl’s generation.” - Nói xong cái Friend nhảy ra hát “we bring the boy out, naega jeil jal naka”, hahahaha.
Nó xoạc một đường xong nằm yên trên mặt đất không đứng dậy đường làm cái Krapook phải chạy tới cấp cứu. Ôi cái bụng tôi sắp vỡ ra đây rồi, người bên cạnh thản nhiên nhấc tay đặt lên vai tôi, tôi chỉ đánh mắt nhìn nó chút chút rồi lại quay về với sân khấu chính.
“Đấy là nhảy hay bị dính nước thánh vậy?” - Thằng Q hét trên trêu kì phùng địch thủ của nó.
“Cũng không trách được, có khi sứ mệnh của nàng ta sinh ra là để đè bẹp mấy nhóm nhạc nữ Hàn Quốc đấy.” - Cái Gi cũng hào hứng nhập hội trêu bạn.
“Bạn tôi chính là điều mà JYP tìm kiếm chứ đâu, SNSD thì kệ SNSD, có hot đến mấy rồi cũng sẽ lạnh thôi.” - Thêm cả cái Kathy, haha.
“Mấy con đ* kia câm ngay, phiên dịch ơi hỏi giúp chị xem mấy anh ấy nói được tiếng Thái không nhé.” - Nhận được yêu cầu từ cái Friend, thằng Toey lập tức quay sang hỏi thằng Mick là:
“Thai thai, a bít à píc à poi.” - Hahaha, mày nói cái tiếng gì thế phiên dịch, tôi nghe thấy tiếng thằng Q cười to nhất luôn.
“ Man bang dong bít bít.” - Thằng chó Mick đáp lại cái gì không biết nhưng thằng Toey dịch được. Thấy bạn tôi em tôi đỉnh không.
“Anh Siwin....”
“Siwon!!!”
“À vâng, a Siwon bảo là nói được một chút ạ.”
“Thế à, vậy từng người một giới thiệu bản thân đi ạ.” - Rồi thằng Toey lại dịch và chúng nó bắt đầu màn giới thiệu.
“Chào mọi người, tôi…là…Donghae.” - Còn bày đặt nói tiếng Thái gãy nữa thằng Aim này.
“Tôi là nhóm trưởng Leeteuk.” - P’Bom.
“Chào mọi người tôi là…ờm…tao tên là gì ấy nhỉ Pun?”
“Sungmin, P’Sungmin!!!” - Ôi P’Bird, tên mình là anh cũng quên luôn ư: “À rồi, vâng tôi là Sungmin.”
“Tôi là Yesung.” - Mặt P’Joke trông có vẻ vô cùng tự vào với vai diễn này.
“Tôi là Eunhyuk.” - Thằng c* Park.
“Chào mọi người, tôi là Kyuhyun.” - Nói rồi thằng Pun tạo cái dáng mà nó cho là đẹp trai đồng thời giơ tay làm biểu tượng súng bắn đùng một cái rồi lui về chỗ. Đm, nếu không đủ tự tin vào khuôn mặt thì không ai dám làm thế đâu ấy vậy là thằng Pun đã làm, chưa hết nó đi giật ngược về không để ý ngã ra đằng sau làm cái Friend cười tí thì mất tiếng làm MC.
“Tôi là Siwon.” - Thằng chó Mick, cỡ mày mà đòi làm Siwon á, ôi thần phật ơi.
“Này bị quai bị hay là đau răng khôn thế?” - Vẫn là đám thằng Q trêu không ngớt từ nãy đến giờ.
“Không biết có phải anh Yesung gặp sự cố đập mặt vào cửa không mà mặt sưng thế ạ?” - Friend ơi Friend, mày quá đáng thật luôn ấy. Câu hỏi này làm P’Joke phải quay mặt ra sau cười đồng thời vỗ tay.
“Tôn trọng nghệ sĩ tí đi ạ.” - Thằng Toey nói trong khi chính nó cũng đang cười.
“À vâng xin lỗi ạ. Mà tôi nhớ SJ có 13 đúng không nhỉ, sao hôm nay chỉ có sáu người đến đây thế này?”
“Sáu ngừi còn lại đi đau dòi?” - Vất vả thế thì mày nói luôn tiếng Thái đi Toey.
“ĐTT”
“Cái gì cơ?” - Cái Friend vểnh tai nghe.
“ĐTT”
“Hả?”
“ĐI TU TẬP RỒI!!!” - Đệch mợ, Super Junior mà cũng phải đi tu tập hả thằng Pun, hahahahahaha.
Cuộc vui tối nay còn dài lắm nhưng cho tôi xin phép nghỉ hàm một lát đã, à còn đi xin chụp ảnh với nghệ sĩ Hàn Quốc nữa chứ, haha.
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
