We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Chương 142
“Con Park kiaaaaaaaa.”
“Vânggggg, gì thế con chị?”
“Tao gọi mày từ bao giờ đến giờ rồi mà giờ mới thưa là sao hả, mà làm gì tay chân quấn nhiều thế này, nhà mày ở đảo Sicily hay gì, thằng điên, có lạnh đến mức đấy đâu. Tao thấy khăn quấn cổ thôi là chưa đủ, mày có cần lấy khăn bịt mặt vào nữa không? Mày ra xách giỏ cho P’Peem ngay, đi nhanh.”
Tiếng cái Green tru tréo từ sáng sớm, nhóm phúc lợi chúng tôi là thế đó, phải dậy sớm ngủ muộn để nhanh chóng làm đồ ăn. Cơm thì đã cắm từ đêm rồi vì nếu để sáng mới cắm thì không kịp, trên này đâu có nồi cơm điện cho chúng tôi dùng.
Nhưng mà cái Green phải nói là đúng đỉnh, nó nấu cơm kiểu các cụ ngày xưa mà cơm vẫn chín vẫn ngon. Đội tình nguyện này có cơm ăn suốt hai tuần qua công lao lớn là phải kể đến nó. Lúc tôi khen bảo sao mày giỏi thế, cái Green cười tít, miệng ngoác ra như cái lồng bàn.
Mỗi lần thấy nó đứng chắp tay ngang hông chửi thằng Park là tôi lại cười bò. Âu cũng tại thằng c* này tối ngày bận tút tát quần quần áo áo, cứ như thể năm phút sau nó tham gia tuần lễ thời trang ở Milan không bằng, chẳng buồn bận tâm mọi người đã bắt tay vào việc nấu cơm và tình hình trong bếp tất bật đến thế nào, chính vì vậy cái Green mới đứng ra chửi to đầu nó như mọi người đã thấy rồi đấy.
Thực ra thì tôi cũng hiểu cho thằng Park phần nào, buổi sáng ở đây lạnh lắm, chưa kể còn có sương mù dày đặc, phải nói là chẳng ai muốn động vào nước thời điểm ấy nhưng dù có lạnh đến đâu thì thằng Park cũng…hơi lố quá. Nào là mũ len, áo khoác, khăn quàng cổ, trông xa tôi còn tưởng con trăn nào quấn cổ nó.
“Ôi trời, con chị nói làm em buồn đấy. Cái này người ta gọi là thời trang quý tộc Anh, bê đê như chị chắc không biết chứ gì.”
“Thôi thôi thôi, bớt bớt đi. Cái gì, quý tộc Anh? Cục cức. Cỡ mày mặc đồ chợ cũng đã sang lắm rồi. Mà mày đi nhanh cho tao, ra giúp thằng Peem cầm chảo cầm nồi đi rửa ngay, nhanh.”
Haha, thế là các bạn đã biết nhiệm vụ của cánh đàn ông trong nhóm phúc lợi là gì rồi đúng không? Nhiệm vụ chính quanh đi quẩn lại là xách đồ, bê đồ, vận chuyển đồ, xách nước, giết gà, băm thịt, mấy cái nồi niêu xoong chảo nặng nặng mà con gái không bê được cũng một tay chúng tôi bê tất. Đó chính là tác dụng của đám con trai trong nhóm phúc lợi đấy ạ.
“Mày cũng kệ nó đi Green, lâu lâu mới được mặc, ở Bangkok làm gì có cơ hội mặc như thế này trừ khi nó đi dạo trong nhà máy sản xuất nước đá.”
P’May đang đứng pha cà phê, ovaltine cho mọi người trong đội tình nguyện nói đỡ cho thằng Park mấy câu, ngay cả mấy đứa con gái cũng chỉ mặc áo dài tay quấn thêm cái khăn quàng cổ là hết nước. Thằng Park miệng vẫn lầm bầm là mọi người chả hiểu thời trang của nó, nó đi theo ghẹo cái Green một lúc mới chịu chạy lại giúp tôi bê đống nồi niêu xoong chảo đi rửa. Còn bát đĩa dùng để đựng thức ăn sẽ được rửa theo màu, ờm đúng vậy đó, chúng tôi phân loại bát đĩa theo màu như phân chia đội trong thể thao. Để lúc nào rảnh tôi kể về chuyện này cho các bạn nghe vì đây là một cách thức hoạt động phải nói là vô cùng hợp lý.
“Ôi P’Peem, chúng ta phải rửa hết chỗ này ư? Con chị Green kia tàn nhẫn quá. Nước còn đang lạnh thế này mà em phải tháo găng tay ra sao?” - Rốt cuộc là mày lo cho phụ kiện của mày hơn hả thẳng Park kiaaa.
“Mày để nguyên găng tay mà rửa anh cũng không nói gì đâu. Đừng có cằn nhằn nữa, múc nước đi nhanh lên.” - Thằng c* Park vẫn dẩu môi nói tới nói lui, ấy vậy mà khi đám P’May, em Cook và đám con gái lại rửa giúp thì nó nín ngay, cười toe.
Phần còn lại để đám con gái hỗ trợ rửa, tôi với thằng Park có nhiệm vụ khác là múc nước từ dưới giếng lên. Trên này không có nước máy, điện thì được cung cấp bởi những tấm pin mặt trời nhưng chúng tôi được dặn là không nên dùng nhiều kẻo hết điện, nên tiết kiệm để còn có điện dùng cho buổi tối.
Nghe thấy điều này lại nhớ về cái lúc ở Bangkok, chẳng biết làm gì mà bật từ điều hòa, máy tính, ti vi, quạt, tủ lạnh. Có đôi khi không dùng vẫn cứ bật, tôi không có ý nói ai cả, tôi đang nói chính tôi thôi. Người ở thành phố cứ dùng điện như một điều hiển nhiên ngược lại hẳn với những con người biết trân trọng giá trị của điện nhưng lại không có điện mà dùng, ha. Trong lúc rửa bát đám con gái không quên trêu tôi, trêu thằng Park vì cả nhóm chỉ có hai đứa con trai; chúng tôi bị trêu từ ngày đầu tiên đâm ra cũng thành quen rồi.
Từ tầm năm giờ sáng là mọi người bắt đầu lục tục dậy. Ngay khi vừa thức dậy, các tình nguyện viên đã thể hiện sự có ích của mình cho xã hội bằng cách chạy nhảy nô đùa inh ỏi hệt như mấy đứa trẻ con, đặc biệt là nhóm P’Tong, P’Paew dù vài tháng nữa là tốt nghiệp rồi. Nếu nói đúng ra thì các anh chị đã năm bốn đã học xong chỉ chờ tốt nghiệp còn đám chúng tôi năm nay là năm bốn ^o^.
Tôi nhìn quanh để tìm nhóm mình xem chúng nó đã chịu sống dậy ra ngoài hít không khí trong lành của buổi sáng chưa. Nhìn một hồi thì thấy thằng Thaen, thằng Q, thằng Matt đang đá bóng với đám P’Joke, thằng Dol, thằng M; bên cạnh sân bóng là thằng Toey đang ngủ say sưa, đầu tựa lên vai thằng Fang còn thằng Fang thì ngồi xổm ngáp ngắn ngáp dài xem thằng Thaen đá bóng.
Cặp đôi cộng sự NickMick với Pun Ki Bum không biết biến đi đâu mất rồi, nhìn quanh một lúc nữa cuối cùng cũng đã thấy được người tôi muốn thấy. Phum, thằng Chen, thằng Beer đang ngồi gần chỗ con suối, chắc chúng nó qua đó đánh răng rửa mặt. Nhìn từ góc này thì có vẻ thằng Phum thằng Beer đang bắt tay trêu thằng Chen bằng cách túm người thằng Chen đẩy xuống nước; tôi nhún vai lắc đầu với cái sự ngớ ngẩn của chúng nó rồi quay lại với đống xoong nồi mà đám con gái đã rửa xong và nhiệm vụ của tôi bây giờ là đem chúng đi cất.
Sau đó không bao lâu, âm thanh khiến đất trời rung chuyển ngang cỡ 8.9 độ richter của cái Friendly ré lên vang vọng cả một quả đồi. Tiếng nó the thé nói qua loa thông báo để mọi người nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi về tập trung trước cột cờ tập thể dục buổi sáng trước khi các em học sinh đến trường.
“Mười phút nữa, đúng mười phút nữa, yêu cầu mọi người trở về trước cột cờ để tập trung. Xin được nhắc lại một lần nữa là tất cả mọi người trừ mấy đứa làm bếp thì không cần phải tập trung, không có bọn tao lại không có cơm ăn.” - Cả đám dưới bếp ồ lên một tiếng như lời cảm ơn tới người chỉ huy công tác tập thể dục là cái Friend.
Phum có lẽ nghe thấy giọng tôi, nó ngay lập tức quay đầu nhìn về phía này dù trong miệng vẫn đang ngậm bàn chải đánh răng. Có vẻ như nó cười rồi đưa tay lên vẫy vẫy không biết là gọi tôi lại hay xua tôi đi vì ở khoảng cách này nói thẳng ra là đến cái mặt Phum tôi còn chẳng trông rõ, haha. Thì chỗ rửa bát với khu suối cách nhau khá xa, cái gì cũng có lý do của nó cả, ở gần nước rửa bát mà rơi xuống suối là cả hội ăn đủ.
Sau khi các nhóm khác tập thể dụng, hô khẩu hiệu đồng thời dọn dẹp sạch sẽ khuôn viên trường thì cũng là lúc gọi chúng nó tới ăn sáng. Thực đơn bữa sáng hôm nay gồm có cháo thịt, rau xào thịt, trứng đúc thịt, ovaltine thịt, ấy không phải haha, ovaltine bình thường và bánh mì nướng.
Gọi như vậy vì P’Fon thực sự đã đem bánh mỳ nướng trên lò than, hahaha, chính vì vậy mới sinh ra cái tên bánh mì nướng. Chị ấy đã ngồi cặm cụi nhóm lửa từ tận bốn giờ sáng vì chúng tôi nướng dư ra cho các em học sinh nữa. Mang chỗ bánh quy được quyên góp ra phát cho các bé không dễ hơn sao hả chị ơiii.
Chưa kể rau cải ngồng mà chúng tôi dùng nấu ngày hôm nay là được hái tươi rói từ vườn và chính tay các cô chú dân bản mang lên cho chúng tôi. Dù người dân và trẻ em nơi đây vẫn còn vẻ ngại ngùng khi nói chuyện với người lạ chứ không quảng giao như đám chúng tôi nhưng mọi người vẫn vô cùng tốt bụng. Và dù mọi người ít khi mở lời giao tiếp thì mỗi khi trông thấy đám tôi nụ cười của người dân vẫn luôn thường trực trên môi.
Người dân ở đây chủ yếu là người dân tộc thiểu số, ngôn ngữ giao tiếp cũng là tiếng dân tộc nhưng họ vẫn có thể nói tiếng phổ thông, khẩu âm nghe khá dễ thương (riêng thằng Mick thì rất ghiền chất giọng này, ngày nào nó cũng tập nói cho bọn tôi nghe, khéo là sắp sửa thành dân Myanmar rồi không chừng); trang phục mọi người mặc cũng là trang phục dân tộc, trông vô cùng đáng yêu.
Và một điều quan trọng mà chúng tôi cảm nhận được từ người dân và trẻ em nơi đây đó là sự chân thật, chất phác và tốt bụng. Đi tình nguyện không chỉ có những thứ mà tình nguyện viên mang đến cho bản làng mà chính người dân bản cũng trao cho chúng tôi những cảm xúc tích cực và tình cảm chân thành.
“Ăn cơm nào, vào ăn cơm thôi các bạn ơi, ăn nhanh còn có sức đi lao động. Con Friend kia, mày tính ăn loa thay cơm hay gì, để yên cho quần chúng với chồng tao ăn cơm đi.” - Cái Green đi đứng đỏng đảnh ra ngoài gọi cả đám vào ăn cơm, chúng tôi cũng hò nhau dọn cơm dọn đồ ăn bát đĩa ra để mọi người tự phục vụ.
“Wow wow wowwwww, cô đầu bếp nấm lùn mặt đầy dầu hôm nay cho các anh ăn gì thế?”
Tôi đang xách xô ra bể lấy nước thì phải dừng lại vì chạm trán với đám chó trong miệng của thằng Q, cùng lúc đó đám quỷ tha ma bắt cũng đi tới chìa mặt vào hóng hớt. Không hiểu sao đứa nào mặt cũng cười cười ra điều ghẹo tôi, đặc biệt là thằng Phum, nó không chỉ kéo miệng cười mà còn sắp thành bật cười tới nơi.
“Của mày tao chuẩn bị thức ăn cho chó rồi, cơ mà nếu không vừa ý thì tao ném cho gà cả con ra bờ suối mà gặm nhé.”
“Ôi không, tao có phải mèo đâu.”
“Mày chó quá đấy Q.” - Cứ hễ trước bữa ăn là đám quỷ kia kiểu gì cũng tìm tới tôi làm “công đức” như thế này đây, có khi nào phải sắp cơm ra đặt dưới gốc cây rồi thắp hương để gọi chúng nó về ăn cơm không nhỉ. Tôi nhìn thằng Q, trên khuôn mặt ấy là một nụ cười khiến tôi rất ngứa chân, tôi vung cái xô đánh vào lưng thằng Q rồi nhanh chóng lượn đi và đương nhiên là thể nào cũng có đứa đi theo tôi.
“Sao lúc sáng không gọi tao dậy hả Lùn?” - Phum đi nhanh để ngang bằng với tôi và giành lấy cái xô trong tay tôi, tôi nhún vai đánh mắt sang nhìn nó một chút, ha, cũng biết việc đấy.
“Gọi mày dậy làm gì, dậy rồi mày sẽ đi giúp tao thái rau băm thịt chắc, thà để mày nằm ngủ chảy dãi còn hơn.”
“Đừng có điêu, ai ngủ chảy dãi?”
“Mày chứ ai?”
“Ngủ với mày tao chưa bao giờ chảy dãi, nhưng nước khác có chảy không thì tao không chắc.” - Đcm!!! Tao nhúng đầu xuống bể nước cho mày vừa lòng. Phum cười toe, vặn nước vào xô rồi ngoái lại xoa đầu tôi, nụ cười mà nó dành cho tôi trông thế nào cũng giống như nó đang thống trị cả thế giới vậy. Mẹ nhà mày, mấy cái chuyện đen tối này thì nhanh lắm. Tôi đá vào bắp chân nó một cái cho bõ tức, mẹ kiếp, ăn trong tối mà mồm cứ bô bô trong sáng.
“Ô hay, hai cái người này đứng ám cái bể nước làm gì đây, thích làm động vật nguyên sinh tìm thức ăn ở mấy nơi ẩm ướt à? Đi đi, đi ăn sáng đi, hôm nay phải đi hàn thép đấy đồng chí Phum ạ.” - Dù bạn có ở bất cứ cái xó xỉnh nào trên Trái đất thì thì thằng Pun vẫn luôn có khả năng tìm đến làm phiền bạn.
“Thế mày ra đây làm gì hả Pun, à, đây là chỗ duy nhất có sóng điện thoại nhỉ, sao rồi, gọi được chưa, P’Ngun dậy chưa.” - Ố ồ ồ, hai mắt tôi mở to nhìn Phum một cách đầy kinh ngạc. Phum, sao mày tinh ý và thông minh thế, hehe.
Tôi ngay lập tức quay người lại nhìn thằng Pun đồng thời nở nụ cười quỷ. Chó Pun há hốc miệng nhìn hai đứa tôi rồi nhanh chân chạy mất, ngay đến cả câu chào cũng không có, tôi và Phum đương nhiên không thể thiếu màn ê a trêu với lại từ đằng sau. Ôi chao, không phải là trúng tim đen rồi chứ ngài chủ tịch, cơ mà nó gọi cho P’Ngun thật sao, chỗ này có sóng điện thoại thật à? “Phum Phum, sao mày biết thằng Pun đi gọi điện thoại.” - Tôi nhảy lên đồng thời nhón chân để ôm cổ Trai Đẹp (khổ kinh lên được).
“Thơm cái rồi tao nói.” - Phum cúi xuống nhìn tôi, mắt thì hấp háy nháy nháy làm tôi chỉ muốn nhét ngay một nắm cát vào, chưa kể miệng nó nhếch lên một nụ cười rất đểu.
“Chân tao.”
“Thơm má là được rồi không cần thơm chân đâu, hehe.”
=_=
“Nước tràn ra rồi kia thằng quần, nhanh vặn lại rồi đi theo tao, cái đồ hừng hực.” - Tôi cần trả bao nhiêu chi phí để được nhảy lên cắn tai thằng Phum nhỉ. Thấy tôi không vui nó lại càng được thể nó khoái chí cười to. Mẹ kiếp, sơ hở là đòi động chạm người tao >o
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
