We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Chương 128

Thằng Kleun đưa tôi đi ăn rồi chở tôi về resort. Ban đầu nó ra sức thuyết phục tôi về cùng nó nhưng tôi kiên quyết từ chối, tôi nói muốn ở lại đây thêm ha ba ngày vậy nên nó mới chịu thôi. Thằng Kleun về rồi, tôi chỉ còn lại một mình, sau khi tắm xong tôi định là sẽ đi ngủ luôn vì mai muốn dậy sớm đi tới bản voi chơi.

Nhưng đêm nay vẫn như mọi đêm, tôi không tài nào ngủ được, xoay hết bên nọ đến bên kia hay thậm chí nằm im cũng không ngủ được. Sau cùng tôi quyết định ngồi dậy ngắm sao, hóng gió, nghe sóng vỗ bên ngoài ban công, càng ngồi tôi lại càng cảm thấy cô đơn. Chẳng biết Phum giờ sao rồi, nó đã ngủ chưa hay đang học để chuẩn bị cho bài kiểm tra hay nó đang ngồi xem hoạt hình nhỉ? Không biết nó có nhớ đến tôi không?

Tôi mở điện thoại ra xem ảnh Phum để phần nào vơi đi nỗi nhớ nhưng càng ngắm lại càng thấy đau. Tôi thở ra một hơi thật dài, ngẩng đầu nhìn sao trên trời phía xa xa. Muốn Phum ở đây cùng tôi quá. Tôi lại cúi xuống nhìn điện thoại một lần nữa, có mấy tin nhắn từ đám thằng Q gửi tới nhằm cố gắng liên lạc với tôi, khéo phải đến cả trăm tin từ đám chúng nó.

“Tao xin lỗi nhé.” - Tôi chỉ biết thở dài, gửi lời xin lỗi nhờ gió nhờ trời nhắn đếm chúng bạn. Tôi biết chúng nó rất lo cho tôi, tôi biết trốn đi như thế này là không hay, chẳng biết lúc về sẽ có bị chúng nó phanh thây không nữa. Cái đám quỷ đấy chỉ cần nghĩ đếm mặt chúng nó cũng đủ khiến tôi mỉm cười. Xin hãy cho tao ít thời gian nhé, không bao lâu nữa tao sẽ về với chúng mày thôi.

(Trên thế giới này chẳng có sự ấm áp nào sánh được vòng tay ấy Cái ôm của mẹ vòng lấy con, mẹ yêu con bằng cả trái tim này Chẳng muốn rời xa dù chỉ nửa ngày Hãy để mắt gần mắt, tim gần tim để mẹ con gắn kết) Tôi giật mình khi thấy điện thoại rung đồng thời có tiếng nhạc chuông vang lên, nhìn cái tên hiển thị trên màn hình khiến tôi thực sự muốn khóc. Là mẹ. Tôi khó nhọc nuốt nước bọt, để mặc tiếng nhạc tiếp tục cất lên để tranh thủ thời gian chỉnh đốn lại bản thân sao cho bình thường nhất. Cảm giác tội lỗi, sự sợ hãi trộn lẫn với nhau và giờ tôi cảm thấy tay run đến mức không sao ấn nút nghe nổi. “...Mẹ.” (Alo Peem, Peem nghe thấy mẹ nói gì không con?) - Tiếng mẹ hớt hải khác hẳn mọi lần, bình thường mẹ sẽ chào tôi bằng âm thanh tươi vui nhất.

“Dạ, con nghe thấy ạ.”

(Peem, giờ con đang ở đâu, con có biết mẹ lo cho con thế nào không, sao lại đột ngột biến mất như thế, sao lại làm thế hả con? Không nghĩ tới mẹ tí nào à? Nếu Q không gọi hỏi mẹ thì đến giờ mẹ vẫn không biết con mẹ đã trốn đi đâu.) - Mọi cảm xúc trong mẹ vỡ òa, giọng mẹ run run vì khóc. Tôi nắm chặt lấy áo vì sợ mình cũng bật khóc theo.

Cảm giác tội lỗi đè nén trong lồng ngực, tôi căm ghét bản thân vì đã là mẹ buồn mẹ khóc. Không có một cảm giác tội lỗi nào nặng nề hơn thế. Tôi là một đứa con tồi, đã khiến mẹ phải rơi nước mắt trong khi mẹ yêu và lo lắng cho tôi biết bao nhiêu. Có cả triệu câu xin lỗi cũng không thể xóa bỏ lỗi lầm này được.

“Mẹ…Peem…Peem xin…xin lỗi mẹ.” - Tất cả sự cố gắng ngăn không cho bản thân bật khóc đã tan thành mây khói, tôi òa lên nức nở. Tiếng khóc của mẹ càng khiến tôi cảm thấy có lỗi, càng khiến con tim tôi quặn đau.

(Đừng làm thế nữa nhé Peem, đừng làm thế nữa nhé con, mẹ đau lòng lắm biết không?)

“Vâng ạ, mẹ ơi, Peem xin lỗi, xin lỗi.) - Hai mẹ con cứ thế khóc đua với nhau một lúc lâu mới có thể ngừng lại được, tôi vẫn còn đang nấc lên cảm giác như sắp chết.

(Đúng là con trai tôi, đúng là mấy đứa có máu nghệ thuật nghệ sĩ. Nếu Peem còn không nghe điện thoại là bố sẽ cho người đi tìm Peem đấy.) - Mẹ đã trở về trạng thái bình thường với âm thanh kêu ca quen thuộc.

“Con xin lỗi mẹ ạ, xin lỗi mẹ vì Peem làm mẹ lo, Peem xin lỗi.”

(Biết sai là tốt rồi, mẹ không giận đâu, biết Peem bình an là mẹ mừng rồi. Lần sau đừng có làm thế nữa nhé Peem, có chuyện gì sao không kể mẹ nghe hả con, gia đình mình không giữ bí mật với nhau mà không phải sao, hửm? Mà giờ Peem đang ở đâu?)

“Ở…ở biển ạ.”

(...)

(Mi thất tình à Peem?) - Có đôi lúc mẹ thẳng thắn quá đấy mẹ.

“...” - Tôi im lặng đồng thời nghe thấy đầu dây bên kia bật cười rồi khẽ thở dài như đang nghe chuyện gì đó buồn cười lắm. Người phụ nữ ấy tệ thật đấy.

(Peem, Peem có yêu mẹ không?)

“Yêu ạ.”

(Mi khỏi thêm ạ đi.) - Mẹ thay đổi cảm xúc 180 độ dù vẫn đang nói bằng giọng mũi khiến tôi bật cười.

“À à, yêu chứ, hài lòng phu nhân chưa.” - Đến giờ phút này dù nước mắt vẫn đang rơi nhưng tôi đã cảm nhận được sự ấm ấp không nói nên lời. Tôi cứ mãi đắm chìm trong nỗi buồn của mình mà quên mất tôi vẫn có bố mẹ luôn sẵn sàng đồng hành bên cạnh.

(Ờ, hiểu chuyện đấy mà cũng dừng khóc được rồi, mẹ không giận Peem đâu, tôi chỉ lo cho anh đến mức mất ăn mất ngủ thôi, có thế thôi…Peem, mẹ biết chuyện xảy ra rồi.)

“...mẹ.” - Thật ra tôi không hề cảm thấy áp lực chuyện gia đình vì tôi với bố mẹ như những người bạn của nhau. Chúng tôi rất thân nhau, tôi có thể nói mọi chuyện với mẹ còn bố sẽ nghe chuyện tôi qua lời mẹ kể. Ngài Đại tá thích tỏ vẻ thế thôi chứ với vợ cứ như nước với lửa. Từ bé tôi đã được tự do trong lựa chọn, muốn làm gì thì làm, muốn học gì thì học, bố mẹ đều chiều theo ý tôi, chỉ cần điều tôi chọn làm không sai trái. Nhưng tôi thực sự không biết lần này liệu bố mẹ có hiểu cho tôi không?

(Thực sự thì lúc đầu mẹ đã thấy nghi nghi rồi, cái Pui cũng hay hỏi mẹ nửa đùa nửa thật là nếu con trai mẹ không có con dâu mà đi làm con dâu nhà người ta thì mẹ thấy sao, vậy nên mẹ nghĩ ngay đến Peem với Phum có lẽ không chỉ là bạn bè.)

“...”

(Lúc Q gọi tới nói với mẹ Peem biến mất rồi, mẹ đã hỏi ngay có phải liên quan đến Phum không, nhưng trước khi Q sẵn lòng kể thì Chen cũng đã nói cho mẹ biết rồi.)

“Thằng Q kể hết mọi chi tiết rồi hả mẹ, mẹ biết đến đâu rồi ạ?”

(Đến đoạn con trai tôi chuyển đến sống chung với con trai nhà người ta rồi ông ạ.) - m thanh này khiến tôi bất giác mỉm cười.

“Mẹ…có giận Peem không?” - Mặc dù tôi đã cố gắng hỏi với giọng đùa đùa nhưng thực lòng tôi rất sự câu trả lời của mẹ là có.

(Mẹ thừa nhận là mẹ có ngạc nhiên, Phum đẹp trai thế cơ mà, tôi tiếc lắm.)

“Ối giời ôi, mẹ phải thấy tiếc cho con trai mẹ chứ.” - Tôi mỉm cười, muốn ôm mẹ thật chặt quá.

(Haha.)

“Mẹ, Peem hỏi thật nhé…mẹ không giận không buồn khi Peem…” - Tôi nghe thấy tiếng thở dài của mẹ rồi mới đáp.

(Nói là buồn thì cũng không đúng nhưng chắc chắn là mẹ không giận, cái này đảm bảo. Ừm, nó hơi khó để giải thích con ạ. Người mẹ nào chẳng hy vọng con trai mình sẽ lây vợ, muốn được bế cháu. Mẹ cũng buồn khi không có được những thứ đó nhưng chỉ thế thôi chứ không buồn vì Peem có một tình yêu như vậy, Peem không làm gì sai cả. Peem có thế nào, có yêu ai thì Peem vẫn là con của mẹ, Peem đừng nghĩ nhiều con nhé. À, nếu nói giận thì mẹ giận vì Peem chẳng chịu kể mẹ nghe gì.)

“Mẹ…con cảm ơn mẹ, Peem yêu mẹ lắm, yêu vô cùng luôn.” - Trong cái rủi tôi vẫn có gia đình đồng hành bên cạnh. Tôi gạt đi nước mắt trên mặt, tránh cho nó rơi vào màn hình.

(Mẹ cũng yêu Peem, mà bé Phum đẹp trai thế hai đứa yêu nhau quá tốt ấy chứ, mẹ sẽ có thêm một người con trai, ai nói gì bảo sao cũng đừng để ý con ạ, chỉ cần con mẹ vẫn làm người tử tế là được rồi, mẹ sẽ đi khoe với mấy cô vợ cảnh sát khác là có cậu con trai mới đẹp như nam chính.) - Tôi bật cười với suy nghĩ của mẹ, nhưng mẹ ơi, giờ Peem với Phum chỉ có thể làm bạn của nhau thôi.

“Mẹ ơi, con vui lắm vì được làm con mẹ.” - Dù sao thì mối quan hệ của tôi và Phum cũng đã chấm dứt nên việc bố mẹ tôi có chấp nhận hay không nó cũng không có tác dụng gì. Nhưng tôi thấy rất hạnh phúc, cực kỳ hạnh phúc khi mẹ chấp nhận tình yêu của tôi và Phum. Đây là lần đầu tiên sau chuỗi sự kiện kia xảy ra tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi nói cho mẹ biết vì tôi không phải che giấu và nói dối mẹ nữa. Cop qua cop lại, ở lại ang chính TUmu yệnvn

(Ôi chao, thì ra con trai tôi chạy trốn tình yêu…Peem…con phải nhớ là bố mẹ yêu con. Nếu bố bé Phum không quan tâm thì mặc kệ ông ấy, hai đứa con trai thôi mà, mẹ nuôi được, bảo ông ấy như thế, haha.) - Tôi cười trong hai hàng nước mắt, muốn ôm mẹ quá đi mất. Cảm ơn tình yêu cao cả của mẹ, cảm ơn vì đã cho tôi làm con của mẹ.

(Peem nói chuyện với bố tí nhé, bố muốn nói chuyện với con.) - Tôi cảm thấy gần như nghẹt thở, tôi vẫn chưa sẵn sàng nói chuyện với bố. Mẹ có thể thấu hiểu cho tôi nhưng bố thì chưa chắc. Bố là cảnh sát cấp cao ai ai cũng biết, dù bố không phải doanh nhân như bố Phum nhưng danh dự của bố cũng là thứ bất khả xâm phạm.

"Mẹ ơi đợi đã, con…”

(Sao hả c* Mèo?) - Vừa nghe thấy giọng bố là nước mắt tôi lại trào ra, vừa thấy có lỗi vừa sợ.

"Bố ơi… Peem xin lỗi.”

(Mi giết người hay sao mà xin lỗi. Mẹ mi nói một thôi một hồi mà mi vẫn chưa hiểu ra à?) - Vậy là bố đã nghe thấy tất cả, biết tất cả và chấp nhận tình yêu của tôi.

"Yêu bố.”

(Ơ, thế mi không yêu cái cậu kia nữa à?)

"Ôi Ngài Đại tá ơiiiii, đừng trêu con nữa. Thế bố không định mắng nhiếc gì con à?” - Tôi càm ràm vì bố trêu tôi. Nỗi lo và sự căng thẳng về bố mẹ trong tôi đã hoàn toàn bay biến sạch.

Muốn về nhà với phụ huynh quá.

(Ha, chửi mi để được cái gì, cái đầu mụ mị của mi có chửi cũng không hiểu được. Mi hẹn hò với cái cậu kia cũng tốt, tao không phải tốn tiền tốn vàng để đi hỏi vợ cho mi mà lại có người đến hỏi cưới mi. Nghe nói nhà c* kia giàu lắm đúng không, tao ra giá trăm triệu, bảo nhà nó đi.) - Chắc nó không sang hỏi cưới Peem được đâu bố ơi.

"Chà, bố giàu vậy rồi mà còn đòi lắm thế, lấy tiền đi nuôi vợ bé hở?”

(Nhóc thối kia, mẹ mi nghe thấy bây giờ.)

"Haha, biết sợ vợ từ bao giờ thế Ngài Đại tá.”

(Hừ, tao là đang tôn trọng vợ tao thôi.) - Bố lớn giọng phản biện, tôi nghe thấy cả tiếng mẹ bảo bố nói bé thôi để còn xem phim.

"Bố ơi, Peem yêu bố ạ…xin lỗi vì đã khiến bố lo lắng.”

(Ờ ờ, ngứa tai quá, tao không yêu mi đâu nhóc nhặt ngoài đường ạ.) - Giọng bố nghe vừa đùa vừa…hạnh phúc giống hệt cảm giác của tôi lúc này và tôi đã bắt đầu có thể mỉm cười.

"Thế cơ àaaa”

(Mi không phải nghĩ nhiều chi cho đau đầu, yêu ai thương ai là việc của mi…à mà, thế là tao không có cháu hả Mèo?) - Đang cảm động tự nhiên bị tạt một gáo nước lạnh vì câu hỏi của bố.

"Haha, sao bảo bố lười nuôi…bố, bố có thất vọng về Peem không?”

(Thất vọng ấy hả, chắc là không. Tao chỉ hơi bất ngờ, hồi bé mi vẫn chơi bắn súng đua xe các kiểu mà, có thấy mi mặc váy trang điểm bao giờ đâu hay mi giấu?) - Chắc bố nghĩ tôi muốn làm con gái.

"Người ta có muốn làm con gái đâu, chỉ có điều người yêu Peem là con trai thôi.” - Người Peem yêu là con trai thôi mà.

(Thế hả, thì tao có biết đâu. Tao không thất vọng đâu vì hy vọng của tao là được thấy c* Mèo như mi hạnh phúc. Nếu giờ mi thấy hạnh phúc vậy chứng tỏ tao đạt được ước nguyện rồi.) - Đây là điều ngọt ngào nhất mà bố tôi có thể nói được nếu không tính lúc bố say. Con yêu bố lắm.

"Ôi cảm động quá Ngài Đại tá ơi…Peem yêu bố.”

(Ờ ờ, biết rồi, mi có nói chuyện với mẹ nữa không… tôi đã bảo bao nhiêu lần rồi là đừng để cái Pui nuôi, nó dạy con mình cái gì không biết…Ô kìa Ngài Đại tá sao lại nói như thế, ai nói muốn con trai mạnh mẽ học cách sống tự lập rồi về đây ngày nào cũng ngồi than nhớ con.)

Tôi nghe thấy tiếng anh chị nhà mình tranh cãi nhau ở đầu dây bên kia, tôi mỉm cười lắng nghe đoạn để điện thoại lên mặt bàn rồi chắp hai tay.

“Cảm ơn bố mẹ ạ, Peem yêu bố mẹ nhiều lắm.”

Đây hẳn là đêm đầu tiên kể từ khi không có Phum bên cạnh mà tôi có thể ngủ được và không khóc.

***

(Cuối cùng anh mong đôi mình sẽ không giận nhau

Anh mong hai ta chia xa mà không có sự ghét bỏ

Ta sẽ từ biệt trong sự thấu hiểu

Xin em hãy nhớ là anh yêu em và anh không có ai khác ngoài em

Nụ cười và giọt nước mắt này là dành cho em

Không biết liệu còn có ai sánh được với em)

Tôi giật mình tỉnh dậy, cảm giác chỉ mới chợp mắt được một lúc. Tôi vơ lấy chiếc điện thoại và nheo mắt nhìn màn hình xem ai gọi tới.

Là nhóc Tokyo.

Tôi khá bối rối khi nhìn thấy cái tên xuất hiện trên màn hình điện thoại. Tôi quay lại nhìn đồng hồ, giờ đang là bốn giờ sáng, sao nhóc Tokyo lại gọi tôi vào cái giờ này nhỉ. Tôi đoán chắc là em nó không biết chuyện tôi với Phum mà có thể em ấy cần tôi giúp chuyện gì đó. Tôi lắc đầu để rũ bỏ cơn buồn ngủ rồi mới nghe điện thoại.

“Sao thế Tokyo?”

(Peem.)

“...ai vậy?” - Tôi nhíu mày khi âm thanh từ đầu dây bên kia không phải giọng Tokyo.

(Tao Beer đây, mày đừng gác máy vội.) - Thằng Beer ư? Sao nó lại ở cùng Tokyo và tại sao…(Cho tao mấy phút để nói chuyện này được không Peem?)

“...”

(Mày vẫn đang nghe đúng không? Mày có bình an không đấy? Bọn tao tao cho mày lắm Peem.) - Giọng thằng Beer nghe có phần mệt mỏi như người mất sức, tôi cắn đôi môi khô khốc của mình đoạn suy nghĩ câu trả lời cho câu hỏi trong đầu lúc này. Tại sao thằng Beer lại gọi cho tôi vào giờ này, điều duy nhất mà tôi có thể chắc chắn được là có liên quan đến Phum.

“Ừ tao vẫn ổn, xin lỗi vì đã khiến chúng mày lo lắng.”

(Thôi thôi, bọn tao không giận đâu, ờ ờm, chắc là trừ thằng Q, bao giờ mày về nhớ mặc thêm áo giáp.)

“Ha, thế…”

(Peem, chuyện tao sắp nói đây có thể khiến mày cảm thấy không thoải mái nhưng tao…vẫn phải nói, tao muốn xin mày một chuyện…Peem, mày có biết giờ bạn tao không khác gì người sắp chết không…thằng Phum bệnh nặng lắm, nó còn nôn cả ra máu…tao…) - Câu cuối cùng của thằng Beer tôi nghe không rõ, tôi đến lúc nhận ra thì tôi đã đang ngồi trên xe cố gắng kìm nén nước mắt và run rẩy lái về Bangkok.

Phum của tôi không sao đâu đúng không? Nó phải khỏe mạnh chứ. Thằng Beer chắc chỉ nói dối nói đùa thôi đúng không?

Tôi đến condo vào lúc trời tờ mờ sáng dù bản thân vẫn chưa xác định được Phum ở đâu. Có thể nó ở nhà nhưng tôi chẳng còn thời gian mà bận tâm đến chuyện đó nữa hoặc cũng có thể là bầu không khí buổi sáng mà tôi xa cách bao lâu nay đã khiến tôi không nghĩ tới chuyện đó. Mặc cho mấy anh bảo vệ lên tiếng chào, tôi quay lại đáp lấy một câu mà chạy vội vào thang máy. Sao thang máy hôm nay chạy chậm thế nhỉ? Tôi lau nước mắt và đá vào thang máy với sự tức giận, cái thứ gì mà chậm chạp thế không biết.

Chiếc chìa khóa nằm trong bàn tay run run, run đến mức tôi thấy phiền với chính mình. Cùng với nhịp tim ngày một nhanh, tôi mở cửa bước vào văn phòng quen thuộc với đôi chân run rẩy. Dù tôi đã từng bước vào căn phòng này không biết bao nhiêu lần, từng ở đây trong suốt năm qua vậy mà không hiểu sao lần này tôi lại cảm thấy sợ hãi và hồi hộp đến mức không thể kiểm soát nổi bản thân thế này.

Tôi nhìn một vòng quanh căn phòng yên ắng với tâm trạng buổn rầu khi căn phòng tối om, rèm cửa đã che đi ánh sáng từ bên ngoài. Tất cả mọi thứ vẫn nguyên như thế, mọi đồ vật để giữ nguyên vị trí của nó như cái cách trái tim tôi vẫn thuộc về Phum như trước, chưa từng thay đổi.

Kỷ niệm giữa Phum và tôi vẫn hiển hiện trong mọi ngóc ngách của căn phòng, chào đón tôi một lần nữa. Tôi chớp chớp mắt cho nước mắt rơi xuống, tao không yêu mày nữa đâu, làm ơn đi đi. Tôi nuốt nước bọt mới nhận ra cổ họng mình khô đến mức nào rồi từ từ đi vào phòng ngủ. Khác với ban nãy khi tôi chạy thật nhanh như muốn đua với thang máy, tôi đặt tay lên tay nắm cửa, bàn tay run run từ từ đẩy cửa ra và ngay khi tôi bước chân vào phòng tôi đã phải lấy tay bịt miệng ngăn những tiếng nức nở bật ra khi nhìn thấy khung cảnh trước mắt.

Có một chàng trai, chàng trai mà tôi yêu gầy gò xanh xao đang nằm thở thoi thóp trên giường một mình. Chiếc áo phông màu trắng mà tôi thích mặc đi ngủ được Phum ôm ghì trong lòng như thể nó là vật thay thế cho tôi.

“Phum ơi…” - Tôi đi tới gần và ngồi bên giường cạnh Phum. Không từ ngữ nào có thể diễn tả được nỗi đau của tôi lúc này, nó đau hơn cả lúc hai đứa bị chia tách, đau hơn cả lúc tôi phải ở một mình. Thấy Phum trong bộ dạng này làm trái tim tôi đau đớn hơn gấp vạn lần. Tôi để mặc cho nước mắt lăn dài xuống má rồi đưa tay v**t v* gò má gầy ấm nóng của Phum, tay còn lại tôi nắm lấy áo nơi vị trí trái tim mình.

“Hức, Phum ơi…Peem về rồi, dậy đi Phum, dậy nói chuyện với Peem đi.”

“Phum, mày nghe thấy tao nói gì không, hức, tao về rồi đây.” - Người đang ngủ chừng như không nghe thấy tiếng khóc nấc của tôi.

“Hức, dậy nói chuyện với tao ngay, Phum, dậy đi chứ, sao mày lại lười nhác thế này.” - Tôi bắt đầu nói luyên thuyên như một kẻ điên, nước mắt dàn dụa che khuất hết tầm nhìn.

“P…Peem.” - Thanh âm run rẩy, thều thào đến mức tôi suýt thì không nghe được nhưng chính nó đã gọi lý trí của tôi trở về. Tôi lau thật nhanh nước mắt để nhìn người đang nhìn tôi kia.

‘Hức, thằng chó, mày làm cái quái gì thế này, sao lại để bản thân ra nông nỗi này, mày điên rồi à.” - Tôi gục người vào lồng ngực Phum, nằm đó khóc như người sắp chết. Vừa đấm vừa đá vừa muốn khóc mà lại cũng muốn cười khi thấy nó tỉnh.

“Là mày thật đúng không Peem? Không phải tao mơ đúng không?” - Cánh tay Phum choàng qua người tôi, đây là cái ôm mà tôi mong ngóng suốt bao ngày qua.

“Ừ, là tao, là tao thật, không phải mơ đâu.” - Tôi cầm tay nó áp lên má mình rồi lại gục đầu vào lồng ngực ấm áp mà tôi hằng khao khát một lần nữa. Phum từ từ tách tôi ra khỏi người nó, nó nhìn vào nắm tôi một cách yên lặng thật lâu rồi đưa tay lau nước mắt cho tôi dù bản thân nó cũng đang khóc.

“Đừng khóc nữa mà người thương.”

“Ừm, không khóc, không khóc nữa, mày cũng đừng khóc nữa.”

“Như một giấc mơ ấy Peem ạ, mày về với tao rồi, trở về rồi.” - Phum vừa nói vừa ôm tôi thật chặt như thể chỉ cần lơi ra một chút là tôi sẽ biết mất như không khí.

“Phum, tao xin lỗi, xin lỗi, tao yêu mày, mày có nghe thấy không Phum, tao yêu mày, yêu mày. Tao sẽ không biến mất nữa đâu, tao sẽ ở bên mày, từ giờ trở đi tao sẽ ở bên mày, chúng ta sẽ ở bên nhau, sẽ không có bất kỳ ai có thể chia tách chúng ta nữa, tao hứa đấy.” - Kể từ giờ dù có làm sai với ai, dù có bị cấm cản thế nào đi chăng nữa tôi cũng không bận tâm vì mối quan tâm duy nhất của tôi là Phum.

“Hứa rồi đấy nhé.” - Phum nhẹ nhàng vuốt má tôi, cảm giác nhẹ nhõm làm sao. Những giọt nước mắt của Phum trào ra lăn xuống thái dương, tôi đưa tay lau đi những vệt nước ấy rồi hai đứa mỉm cười nhìn nhau. Niềm hạnh phúc của tôi là được nhìn thấy nụ cười của Phum, đó là tất cả những gì tôi muốn vì nụ cười của Phum chính là niềm hạnh phúc của tôi.

“Ừ, hứa, Ông Trời cũng không có quyền chia cách tao với mày.”

“Phum yêu Peem.” - Mọi nỗi đau dường như đã được cơn gió từ từ mang đi, trái tim tôi đã trở về đúng nhịp đập của nó. Phum xoa tay tôi rồi đưa lên hôn.

“Ừ, tao cũng yêu mày.” - Phum lại cười một lần nữa, một nụ cười rạng rỡ và xinh đẹp đến mức tôi muốn lưu giữ nó lại thật lâu. Sao tôi có thể làm Phum tổn thương như thế, sao tôi có thể phá hủy nụ cười của nó như thế chứ.

Nhưng giờ thì tôi đã mang trái tim của mình trở về rồi.

Phum nằm ôm chặt lấy tôi làm tôi suýt nữa thì ngạt thở trong lồng ngực nó. Càng ôm càng thấy Phum gầy đi bao nhiêu. Tôi rúc vào người Phum, ban đầu nó không chịu ngủ vì sợ khi tỉnh lại sẽ không thấy tôi nhưng cuối cùng thì Phum đã phải đầu hàng vì cơ thể nó không chịu nổi.

Tôi đang cười rất hạnh phúc khi được nằm trong vòng tay ấy một lần nữa thì có tiếng mở cửa khiến tôi giật mình. Tôi ngay lập tức quay đầu lại nhìn, ai mà tới thằm Phum lúc sáng sớm thấy này. Có thể là thằng Fang. Tôi từ từ kéo người ra khỏi vòng tay Phum nhưng vừa mới dịch được một chút Phum đã tỉnh.

“Định đi đâu?”

“Đi mở cửa, chắc là thằng Fang tới.” - Phum không chịu buông tôi ra, tôi cúi đầu hôn nó một cái thật nhẹ: “Để tao đi mở cửa đã nhé.” - Phải thế Phum mới chịu buông. Tôi đi tới mở cửa phòng, chuẩn bị sẵn nụ cười để đối diện với thằng Fang nhưng ngay lập tức nụ cười ấp đã bị dập tắt, chỉ còn lại sự hoảng loạn trong lòng.

“Bố, mẹ.” - Giọng nói của tôi lúc này chẳng khác tiếng thì thầm là bao, tôi như người không còn sức sống, cứ đứng đực ra một chỗ. Bố mẹ Phum đang đứng trước mặt tôi, thay vì chắp tay lên chào tôi lại lắc lắc đầu để gạt đi nước mắt và cầu chuyện rằng bố mẹ không đến để tách chúng tôi ra. Tại sao thời gian chúng tôi được ở bên nhau lại ít ỏi như vậy. Tôi lùi bước quay lại ôm Phum thật chặt, Phum cũng có vẻ rất bất ngờ với sự xuất hiện của bố mẹ, nó ghì chặt tôi trong lồng ngực.

“Bố ơi, mẹ ơi, Phum…”

“Phum không phải nói gì nữa.” - Bố nói với Phum rồi quay sang nhìn tôi.

“Bố ơi, Peem xin lỗi vì đã đến gặp Phum, xin lỗi mẹ vì Peem…đã thất hứa…nhưng…nhưng mà Peem rất yêu Phum, không có Phum Peem không sống được. Dù bố mẹ có giận có ghét Peem thế nào Peem cũng không rời ra Phum nữa đâu.” - Tôi bắt đầu nói năng loạn xạ, tôi tự tách mình ra khỏi vòng tay Phum và quỳ xuống đối diện với bố mẹ như tình huống ngày hôm đó. Mặc dù tôi biết tất cả chỉ là vô ích nhưng tôi vẫn muốn xin…

“Bố coi Peem như người trong gia đình rồi.”

Tôi cứng đơ người, nhịp thở như dừng lại, miệng há hốc rồi chớp chớp mắt cố gắng tiêu hóa điều mình vừa nghe được để chắc chắn rằng tôi không nghe nhầm.

“...vậy có nghĩ là là bố đồng ý cho Phum với Peem yêu nhau rồi đúng không ạ?” - Phum ngồi dậy rồi đi tới bên cạnh tôi, nó nắm lấy tay tôi. Nụ cười và cái gật đầu của bố giống như điều kì diệu khiến tôi và Phum vui đến mức không nói nên lời. Hai đứa cùng quỳ xuống và lạy bố mẹ thêm lần nữa. Lần quỳ xuống này chứa đựng niềm hạnh phúc không nói nên lời cùng với sự biết ơn vì cuối cùng hai chúng tôi đã làm được.

"Bố yêu Phum.” - Bố cúi xuống ôm Phum, mẹ đứng bên cạnh nhìn hai bố con mà mỉm cười, nước mắt rưng rưng.

"Vâng, Phum cũng yêu bố.”

“Phum sẽ không thấy tổn thương chứ?”

“Không đâu ạ, Phum yêu bố, cảm ơn bố đã chấp nhận chúng con.”

"Peem.”

"Vâng thưa bố.”

“Cho bố gửi gắm con trai nhé và xin lỗi con vì những chuyện vừa rồi.” - Bố nói rồi nhẹ nhàng xoa đầu tôi. Đó là giây phút tràn ngập sự vui sướng, mừng rỡ và ấm áp. Thật không thể tin được chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cảm xúc của tôi đã thay đổi hoàn toàn.

"Không có gì ạ, Peem…không giận bố đâu ạ, chỉ cần thế này… thế này là Peem biết ơn bố lắm rồi.” - Thực sự thì bố không cần phải nói lời xin lỗi, bố không làm gì sai cả, lúc ấy chỉ là bố chưa hiểu ra thôi. Giờ chỉ cần bố chấp nhận cũng đã tốt lắm rồi.

"Trông kìa, khóc như trẻ con…Peem này, mẹ cũng xin lỗi con.” - Tôi đi tới ôm mẹ, thôi ạ, không cần phải xin lỗi thêm đâu ạ, chỉ thấy này thôi con cũng vui lắm rồi: “Mẹ gửi Phum cho con nhé, yêu thương nhau chăm sóc nhau tốt vào đấy.” - Mẹ càng xoa đầu xoa lưng tôi lại càng khóc, nhưng là khóc vì hạnh phúc.

Mẹ cầm tay tôi và Phum đặt lên nhau, hai chúng tôi nhìn vào mắt nhau và trao nhau ánh nhìn tràn ngập yêu thương. Nụ cười của Phum đã truyền sức mạnh để tôi tiếp tục ở lại vì nó và ở lại vì tình yêu của chúng tôi.

Nỗi đau, nước mắt, nỗi cô đơn mà tôi và Phum phải đối mặt trong suốt thời gian qua không làm chúng tôi mạnh mẽ hay yếu đuối hơn, nó cũng không khiến chúng tôi hiểu hơn về những thứ vốn có, nó chỉ chứng minh cho thấy rằng tôi và Phum yêu nhau đến thế nào.

Chúng ta đã làm được rồi.


We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta Truyện We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta Story Chương 128
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...