We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Chương 124

Từ Kaofang

Tôi và Phum đã về nhà ở được một tháng rồi, cũng là một tháng mà tôi phải xa người yêu, xa thằng Thaen để hoàn thành trách nhiệm của một người anh trai. Một người anh trai tệ chỉ biết đứng nhìn em mình chết dần chết mòn. Kể từ ngày Peem rời xa Phum, kể từ ngày hai chúng nó chia tay em trai tôi trở thành một cái xác không hồn, cứ thế sống vật vờ qua ngày. Phum chẳng khác nào người có khiếm khuyết dù cơ thể may mắn vẫn đầy đủ nhưng trái tim thì đã mục ruỗng.

Phum không nổi khùng nổi điên, không uống rượu say bê bết và cũng không đập phá đồ đạc. Thà Phum như thế còn tốt hơn, tốt hơn là không nói gì với ai. Bố và mẹ thường xuyên đến xem Phum, Phum không chống cự, chỉ là hỏi câu nào đáp câu đó. Phum không ăn uống gì cả và điều đó khiến em ra vào bệnh viện như cơm bữa. Hôm trước bệnh dạ dày của Phum tái phát, em nôn đến mức bất tỉnh nhân sự ngay trước mắt tôi.

Không biết tôi đã phải khóc thầm bao nhiêu lần vì thương em, không biết bao nhiêu lần ngồi nhìn Phum mà nước mắt cứ tự động rơi. Tôi chẳng biết nên làm thế nào, đại não cứ trắng xóa chẳng tìm ra được lối thoát. Phải xa thằng Thaen đã đủ khiến tôi khổ sở, vậy mà còn phải nhìn em nó thế này. Tôi muốn giúp Phum nhưng lại chẳng thể làm gì, tôi cố gắng liên lạc với Oat nhưng người quản lý ở đó nói anh Oat đi kiểm tra rừng ở Khao Yai, lâu lâu nữa mới ra.

Không chỉ có mình tôi ngỡ ngàng với hình ảnh này của em, tất cả mọi người trong gia đình không ai là không buồn. Mỗi tối đi qua phòng bố mẹ tôi đều nghe thấy tiếng mẹ khóc, thỉnh thoảng mẹ sẽ đến đứng trước cửa phòng Phum lặng lẽ rơi nước mắt và nói lời xin lỗi. Và điều khiến tôi nghẹt thở nhất là khi biết được bố đã phải uống thuốc ngủ suốt thời gian qua, dù bố có gặp áp lực trong công việc đến đâu cũng chưa bao giờ phải dùng thuốc mới ngủ được như lần này.

Bố chưa từng ngây ngẩn nhưng mấy ngày qua, bố cứ như người mất tinh thần, bố hốc hác hơn nhiều. Tôi vẫn còn nhớ ngày bố biết chuyện Phum, bố đã gọi tôi lại nói chuyện.

“Sao Fang lại không chăm em?”

"..." - Tôi không biết nên trả lời như thế nào, tôi chỉ biết cúi mặt đồng thời nắm chặt tay mình.

“Bố hỏi, Kaofang trả lời đi, tại sao lại để em làm ra chuyện như thế này.”

"Con xin lỗi ạ." - Xin lỗi vì con và Phum đã làm bố thất vọng, xin lỗi vì đã khiến mẹ nằm khóc mỗi đêm, xin lỗi. Anh xin lỗi Phum vì đã không bảo vệ được em, anh trai xin lỗi vì đã ích kỷ, hèn nhát đến mức không dám lên tiếng bày tỏ rẳng anh cũng không khác gì Phum.

“Bố làm tất cả vì các con, con biết mà, đúng không?”

“Vâng ạ.”

“Từ giờ phải chăm em cho tốt, để em trở thành đứa trẻ ngoan, Fang đừng làm bố thất vọng nữa nhé.”

"...vâng thưa bố." - Cánh tay bố ôm lấy tôi, tôi cố gắng dùng hết chút sức lực còn lại vòng tay ôm lấy bố. Tôi gục đầu xuống vai bố, tôi chưa bao giờ giận khi bố không có thời gian cho chúng tôi. Chưa bao giờ thấy bực tức khi bố dành tất cả thời gian cho công việc, ngay cả tiệc sinh nhật của ba anh em bố cũng biến nó thành buổi gặp gỡ làm ăn vì tôi biết bố làm tất cả vì gia đình, bố mệt mỏi cũng vì chúng tôi. Tôi chỉ thấy giận bản thân khi không cảm nhận được chút ấm áp nào, tôi giận bản thân khi thấy cái ôm của bố lạnh lẽo đến mức sợ hãi. Tôi cựa người vì không biết làm gì tiếp theo ngoài việc ngồi nhìn Phum nằm thoi thóp trên giường sau khi tôi cho em uống thuốc và sữa trước khi đi ngủ. Tôi vươn tay ra xoa đầu Phum, khuôn mặt xanh xao ấy khiến tôi xót thương vô cùng, đến khi nào em trai tôi mới có thể cười trở lại một lần nữa, đến bao giờ thì những nỗi đau này chấm dứt việc hành hạ Phum. Tôi không muốn Phum trở về những ngày trước khi gặp Peem, tôi sợ tình trạng của em sẽ còn tệ hơn những ngày đó.

(Có thể không ngọt ngào không cảm động như ngày xưa

Nhưng điều đó không có nghĩa ta đã thay đổi

Yêu, anh vẫn yêu em như thế

Có thể đôi lúc lên xuống nhưng mong em đừng chạnh lòng

Hai chúng ta chỉ có nhau, điều đó anh chưa từng quên)

Tiếng chuông điện thoại vang lên, tôi xoa xoa mặt mũi rồi cầm lấy chiếc điện thoại đang nằm trên giường. Tôi chỉnh lại chăn cho Phum rồi trở về phòng mình nghe máy vì người gọi tới là người mà đã ba ngày nay tôi không được gặp.

"Thaen" - Dù rất muốn mở lời bằng giọng nói bình thường nhất có thể nhưng không hiểu sao thanh âm phát ra lại run run.

(Đang làm gì vậy Fang?) - Chỉ cần nghe thấy giọng nó cũng khiến tôi muốn ngay lập tức được gặp nó, muốn nó đến tìm tôi, muốn nó xuất hiện trước mặt tôi ngay lúc này.

“Không làm gì cả, hết ngồi lại nằm, thế mày đang ở đâu?”

(Ở nhà mình...Phum thế nào rồi?)

“Vừa mới ngủ, mày ăn gì chưa?”

(Ăn rồi, ban nãy ra ngoài ăn với thằng Q thằng Mick nhưng chẳng ngon gì cả, tao thích mày về nấu ăn cho tao hơn.)

"Ha" - Tôi biết mình nấu ăn không ngon, hương vị của món ăn lúc nấu xong rất dị là đằng khác nhưng thằng Thaen vẫn luôn tấm tắc khen. Tôi ngồi xuống cuối giường và nhớ tới khuôn mặt thằng Thaen, nghĩ xem nó đang ngồi đâu trong nhà: “Thế Cơm Rang sao rồi, mày có lấy cơm lấy nước cho nó ăn không đấy?”

(Mang rồi nhưng chẳng thấy nó ăn gì, chắc nó muốn mẹ bón cho...Fang, tao nhớ mày.) - Giọng thằng Thaen nghe có chút nài nỉ, nghe đau lòng quá. Muốn gặp cũng không được, muốn đến tìm cũng không thể

"..." - Tôi không muốn khóc, không muốn yếu đuối để nó không phải lo. Tôi ngẩng đầu lên nhìn trần nhà để biết đâu thứ đang muốn trào ra kia có thể trôi ngược trở lại: “Tao sẽ cố gắng để đi gặp mày, nhưng dạo này tao phải ở đây chăm sóc cho em, mày hiểu mà đúng không Thaen?”

(Hiểu mà, mày đừng nghĩ ngợi nhiều, tao nói thế thôi...Fang, mày còn trụ được không?) - Thanh âm chứa đầy sự quan tâm lo lắng. Dù ở xa nhau nhưng tôi vẫn luôn cảm nhận được từng cảm xúc của thẳng Thaen.

“Ừ.”

(Tao biết Fang của tao mạnh mẽ lắm mà. Mày chăm sóc Phum cũng đừng quên chăm sóc bản thân nhé, nhớ ăn uống đầy đủ và nhớ nghỉ ngơi, có biết không? Tao chưa muốn góa vợ đâu.)

"Hừ, thằng chó, dám trù ẻo tao à?" - Thằng Thaen rất thích chọc điên tôi khiến tôi bực mình khó chịu nhưng nó cũng chính là người khiến tôi còn trụ vững đến bây giờ.

(Không dám đâu ạ, ai mà dám rủa vợ mình chứ.)

“Đồ lẻo mép.”

(Haha, thấy khá hơn chưa, đừng quên lời tao dặn nhé, đừng quên chăm sóc bản thân.)

"Định cúp máy hả?" - Tôi chẳng biết đã cắn môi từ lúc nào, chúng tôi mới chỉ nói chuyện một chút mà nó đã định cúp máy rồi. Sao nó dám cúp máy tôi khi mà còn chưa nói được 10 phút chứ.

(Dạ, tao hẹn đám thằng Dol đi ôn bài.)

“Môn gì thế?”

(Network.)

“Ôn ở đâu?”

(Haha, hỏi chi tiết thế, ôn ở phòng thực hành tầng 18 ạ, yêu Fang, lát gọi lại sau nhé.)

“Cấm không được quá một tiếng.”

(Dạaaaaaa, thế đã nhé Fang.)

“Ừm, lái xe cẩn thận.”

(Tuân lệnh tình yêu.)

"Hừ, đồ hâm" - Tôi muốn nói chuyện lâu hơn nhưng Fang gác máy rồi, còn tôi vẫn cầm điện thoại đặt bên tai. Tôi khẽ thở dài, đứng dậy tìm bút chì để làm bài tập vậy nhưng tôi ngồi trước bàn học mười phút rồi mà tờ giấy trước mặt vẫn trống trơn.

Tôi vò đầu tìm điếu thuốc đoạn ra ngoài hút để bản thân bình tĩnh lại. Một lúc sau quay về, tôi cắm cúi ngồi vẽ bài, vẽ lâu đến mức khi tôi nhận ra thì trời đã xẩm tối. Tôi nhìn xuống tờ giấy vừa vẽ, là bản phác thảo một phòng ngủ và suy nghĩ trong tôi lúc này là...phải làm lại thôi.

Tôi thở dài một hơi rồi đứng dậy đi tới phòng Phum. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi đứng hình trong giây lát, cánh cửa phòng Phum mở he hé đủ để tôi thấy được khung cảnh bên trong, mẹ đang ôm vỗ về và thuyết phục Phum đi khám bác sĩ.

"Nếu Phum không muốn đi gặp bác sĩ thì mẹ gọij bác sĩ đến nhà nhé con?" - Phum dụi mặt vào gối lắc đầu. Càng nhìn hình ảnh này ở khoảng cách gần tôi càng thấy thương em.

“Con không muốn bị lấy máu, không muốn truyền nước đâu.”

“Vậy Phum chịu khó ăn chút đi con, con sắp cạn kiệt sức rồi.”

“Con không đói ạ...”

“Một miếng thôi cũng được, để còn uống thuốc, nhé con trai ngoan của mẹ.”

“Mẹ ơi, cho Phum gặp Peem đi ạ.”

"..." - Mẹ khóc rồi nhẹ nhàng xoa đầu em.

"Nhé mẹ ơi, Phum không xin mẹ cái gì nữa đâu ạ...mẹ ơi, mẹ hết thương Phum rồi sao...mẹ ơi, Phum yêu mẹ lắm, mẹ đừng hành hạ Phum nữa..." - Thanh âm yếu ớt của em trai đang vai nài mẹ trong sự nức nở. Em trai đã từng mạnh mẽ chẳng sợ bất cứ thứ gì giờ như đứa trẻ lên ba vô cùng mỏng manh.

"Ôi con ơi,mẹ... mẹ cũng yêu Phum mà." - Mẹ vội vàng kéo Phum vào lòng, tôi chỉ thấy tấm lưng đang run lên, không nhìn thấy nước mắt, không nhìn thấy khuôn mặt mẹ lúc này để biết được mẹ đang đau cỡ nào. Nhưng có một điều tôi vô cùng chắc chắn là Phum đang rất thống khổ, tôi tránh mặt đi để không nhìn cảnh tượng đó nữa.

Một thằng con trai rơi nước mắt nhiều đến mức tôi chẳng buồn lau đi, tôi quá chán nản rồi. Hình ảnh này bóp nghẹn trái tim tôi trong đau đớn. Tôi thương em lắm nhưng lại không làm gì được. Một trong những nguyên do khiến Phum như vậy là vì nó muốn bảo vệ tình yêu của tôi và Thaen để bố không nghi ngờ. Thế nhưng thứ nó nhận lại được là gì chứ, nó ra sức bảo vệ tình yêu đổi lại chỉ toàn vị nước mắt.

Một người anh trai tệ như tôi có thể làm gì để giúp em đây? Tôi trở về phòng thả mình lên giường như người kiệt sức, mặc cho tiếng chuông điện thoại đang vang vọng khắp phòng, tôi vẫn chưa có suy nghĩ bắt máy. Tiếng nhạc chuông vang lên rồi tắt đi rồi lại vang lên một lần nữa, lúc này tôi mới vươn tay ra cầm lấy điện thoại và ngay khi nhìn thấy cái tên hiển thị trên màn hình, tôi nhanh chóng ấn nghe và xả hết những kìm nén trong tôi mấy ngày qua.

"Oat, mày rúc đầu đi đâu thế!!! Mày có biết trong nhà xảy ra chuyện gì không!!! Mày tệ lắm, mày là anh trai mà chẳng được cái tích sự gì, hức." - Mẹ kiếp, tôi ghét nước mắt, ghét cái sự yếu đuối này. Nói đúng ra thì tôi mới là đứa chẳng được cái tích sự gì chứ không phải Oat.

(Sao thế Kaofang, có chuyện gì vậy, bình tĩnh nào.) - Oat hỏi lại tôi, chắc anh ngạc nhiên lắm vì ban nãy tôi hét vào mặt anh.

“Fang xin lỗi.”

(Có chuyện gì vậy? Fang không khỏe chỗ nào à, nói anh nghe đi.) - Giọng Oat nghe mới êm dịu làm sao.

“Fang không sao cả nhưng Phum thì...”

(Sao vậy, em làm sao, Phum làm sao hả Fang?) - Thanh âm bình tĩnh ban nãy giờ nghe vô cùng nóng vội, liệu tôi có dám nói với Oat tình hình của Phum hiện giờ tệ đến mức nào không? “P'Oat, Fang thương em quá.”

(Kaofang đừng khóc nhé, từ từ kể, bình tĩnh bình tĩnh, đừng khóc nhé, Phum làm sao nói anh nghe với nào.) - Tôi hít một hơi thật sâu rồi đem tất cả mọi chuyện kể cho Kao Oat nghe. Anh nghe xong thì im lặng một lúc lâu, tôi nghe thấy được những tiếng thở nặng nề rồi Oat lên tiếng: (Fang tới tìm Peem nói em mình sắp chết rồi, nếu hai đứa yêu nhau thật lòng nó sẽ tới gặp Phum.)

“Đcm, mày rủa em tao à?”

(Ha, tao cũng là anh Phum đấy nhé, anh của mày nữa. Mày yêu thằng Thaen lắm đúng không, từ lúc đẻ ra đến giờ mới thấy mày khóc hai lần, lúc bà mất với lúc bị chồng bỏ.)

"Đm Oat, tao sẽ đốt phòng mày." - Tôi mỉm cười dù đôi mắt vẫn cay xè.

(Fang nghe anh nói này, Fang biết vị trí của gia đình mình ở đâu trong xã hội mà đúng không?)

“Ừm.”

(Kể cả không có chuyện địa vị, kể cả cái họ của chúng ta không được ai biết đến thì chuyện một người con trai có bạn trai cũng không phải là chuyện mà bố mẹ có thể chấp nhận ngay được Fang ạ.)

“Fang biết.”

(Nó cũng giống như hai người đang nhìn vào hai mặt khác nhau của một đồng xu, nếu anh hỏi hai người đó nhìn thấy gì trên đồng xu thì Fang nghĩ câu trả lời nào là câu trả lời đúng?)

“...”

(Hai người đó sẽ trả lời thứ mà họ thấy được, và khi câu trả lời không khớp họ sẽ cãi nhau, tranh luận để để tìm ra được người chiến thắng cho đến khi một trong hai chấp nhận đi sang bên kia tự nhìn xem cái thứ mà người còn lại nhìn được là gì.)

“...”

(Từ những gì Fang kể anh biết bố mẹ cần thời gian vì họ đang bối rối, bố không giống chúng ta Fang ạ. Bố không phải mới biết đến xã hội, cuộc sống này một hai ngày mà bố đã có mặt ở đây từ rất lâu rồi. Việc bố lo lắng cho thanh danh của gia đình, lo lắng ánh mắt xã hội nhìn vào nhà mình là điều anh có thể hiểu được nhưng anh tin cái bố lo hơn cả là Phum. Bố chưa từng biết về tình yêu kiểu này và anh cũng không biết thái độ của bố với chuyện này như nào nhưng có lẽ bố cũng đang từ từ nhận biết, nhận biết qua nỗi đau của Phum và không lâu nữa bố sẽ hiểu tình yêu này cũng giống tình yêu của mọi người. Để anh nói chuyện với bố, Fang chỉ cần chăm sóc em thôi, Fang làm được mà đúng không?)

Tôi gật đầu trong hai hàng nước mắt. Có lẽ tôi đã thiếu suy nghĩ, chỉ biết để ý tới cảm xúc của bản thân và em mà quên mất bố cũng có những cảm xúc riêng của bố.

“Cảm ơn Oat, Fang sẽ chăm Phum, hôm nào Oat về thế?”

(Lúc đầu định là cuối tháng nhưng chuyện thế này anh sẽ cố gắng về nhà nhanh nhất có thể, có lẽ là chiều mai...ha, đừng khóc nữa bướng ạ.)

“Ai khóc, tao không khóc nhé...Oat về nhanh nhé, về giúp Phum về giúp em với.”

(Được, anh sẽ cố gắng về thật nhanh, giờ anh đi bàn giao công việc đã, thế đã nhé Kaofang.) - Tôi cúp máy và nằm nhìn đèn trên trần nhà. Tôi tin Oat, tôi tin anh trai chúng tôi sẽ giúp được Phum.

“Fang, mẹ vào được không con?”

"Dạ." - Tôi nhanh chóng lau hết nước mắt và ngồi dậy. Mẹ bước tới ngồi xuống cạnh tôi, mẹ cười hiền đồng thời xoa đầu tôi.

“Kaofang khóc à con?”

"Fang thương em lắm, mẹ không thấy thương Phum ạ?" - Mẹ thở dài, đôi mắt mẹ đỏ hoe một phần vì khóc, một phần vì nghỉ ngơi không đủ.

"Fang biết không...mỗi lần thấy Phum mẹ đều cảm thấy có lỗi...mỗi khi nhắm mắt mẹ lại nhớ tới lúc Peem khóc, mẹ không muốn hành hạ con mình nhưng mẹ không biết nên làm thế nào cả. Nếu Phum và Peem không chia tay nhau có khi bố sẽ lại đưa Phum sang Italy hoặc từ mặt Phum luôn...mẹ không biết nên xử sự như thế nào, mẹ không muốn Phum trở về cảnh cô độc như lần trước nhưng mẹ không nghĩ mọi chuyện lại thành ra như thế này. Kaofang, mẹ xin lỗi." - Tôi không giận bố, chưa từng giận mẹ, đặc biệt sau khi nói chuyện với Oat ban nãy tôi lại càng thấu tỏ ra nhiều điều.

"Mẹ ơi, mẹ không sai ạ, mẹ đừng khóc nữa, mẹ của Fang phải mạnh mẽ lên." - Tôi cầm lấy tay mẹ và nhẹ nhàng x** n*n, tôi yêu người phụ nữ này vô cùng, mẹ như bà tiên giáng trần, mẹ chấp nhận vất vả, mẹ chiều các con, chấp nhận tất cả để ba anh em tôi được hạnh phúc. Mỗi khi tôi gặp vấn đề, mỗi khi tôi gặp chuyện không vui, người phụ nữ này luôn sẵn lòng ở bên bầu bạn với tôi. Bàn tay này từng nâng niu tôi trong lòng, từng động viên tôi mỗi khi tôi mệt mỏi, chuyện lần nảy xảy ra không biết mẹ còn khổ sở đến mức nào. Trái tim nhỏ bé của mẹ gần như tan ra thành nghìn mảnh, nhìn con đau mẹ còn đau hơn gấp triệu lần.


We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta Truyện We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta Story Chương 124
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...