We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Chương 116

Đêm qua tôi không tài nào ngủ được, Phum cũng chẳng khác gì. Nó vẫn nằm ôm tôi như mọi tối, mỗi đứa một suy nghĩ thả trôi theo những vì sao lấp lánh trăm nẻo trên trần nhà. Tôi không biết Phum đang nghĩ gì, dẫu vậy thì cái ôm của Phum vẫn vô cùng ấm áp, chỉ cần nó không khóc là đủ rồi.

Sáng hôm nay chúng tôi vẫn ai làm việc nấy, làm những công việc mà thường ngày hai đứa vẫn làm. Phum làm bữa sáng đơn giản cho cả hai, lái xe đi học cùng nhau, nó đưa tôi đến trước khoa. Tôi và Phum vẫn lên lớp, vẫn vui chơi cùng bạn bè, vẫn làm dự án, Phum vẫn tập nhạc. Chúng tôi sống một cuộc sống như thường nhật chỉ có điều thêm nhiều sự cố gắng để nó trông thật bình thường và thêm nhiều lúc ngồi ngây ngẩn mỗi khi làm gì đó.

Tôi lơ đãng đến mức thằng Q còn đuổi tôi đi ăn cỏ vì nó nghĩ tôi không muốn dùng não nữa. Nó thậm chí còn chửi với theo nếu có chuyện khó chịu mà không nói không rằng gì thì tránh xa cái chân nó ra. Có vẻ nó giận khi tôi chẳng nói chẳng kể bất cứ cái gì cho nó nghe.

Thằng Q chưa bao giờ hỏi tôi đang căng thẳng chuyện gì, nó chỉ hỏi vắn tắt: “Giờ mày kể được chưa?”. Tôi không rõ sao thằng Q nhìn ra được tôi đang có chuyện trong lòng dù tôi đã cố gắng hết sức để tỏ ra bình thường nhất có thể. Tôi thực sự đã cố gắng rồi.

Tôi cố gắng nghĩ rằng mọi vấn đề đều sẽ có cách giải quyết, tôi cố gắng để bản thân không nghĩ nhiều. Và dù thằng Q có chửi rát tai thì tôi biết nó cũng chỉ vì lo cho tôi. Tôi may mắn mỗi khi có bất cứ chuyện gì xấu hay có vấn đề đều có các bạn ở bên cạnh lắng nghe và giúp đỡ tôi. Điều này thực sự khiến tôi cảm thấy khá hơn rất nhiều.

Hôm nay Phum vẫn đến đón tôi như mọi khi rồi đi xem nó tập nhạc, tập xong trước khi về condo chúng tôi có ghé quán ăn nhưng hôm nay phải nhanh vì Fang bảo sẽ ghé qua và có chuyện cần nói. Tôi đoán chắc là có liên quan đến chuyện tối qua. Giờ có bất cứ chuyện gì xảy ra tôi cũng mặc kệ nó, tôi chẳng thể làm gì khác ngoài chấp nhận và mong sao thằng Fang và thằng Thaen sẽ không gặp chuyện như tôi.

Tôi và Phum ngồi xem hoạt hình đến hơn 9 giờ tối thì tiếng chuông cửa vang lên. Tôi đi ra mở cửa thì thấy thằng Fang thằng Thaen đang đứng đó bá vai bá cổ nhau với khuôn mặt tưng tửng, hừ, mới hôm nào còn cãi nhau mặc kệ nhau mà hôm nay thằng Thaen đã lại bám thằng Fang như cũ rồi. Thấy chúng nó hạnh phúc như vậy tôi cũng thấy mừng và bắt đầu cảm thấy không chắc mình có nên nói những điều mình định nói hay không. Tôi không muốn gây ảnh hưởng xấu đến niềm hạnh phúc của chúng nó.

"Này, sao chúng mày trông cứ như ngày mai chia xa vậy, đang căng thẳng chuyện gì à?” - Thằng Thaen hỏi đồng thời thả người xuống sofa ngồi đối diện Phum. Nó kéo thằng Fang ngồi xuống bên cạnh dù thằng Fang đang định đi đâu đó.

"Thaen, tao phải đi tiểu, mày bỏ tao ra cái được không thằng quần.”

"Ơ, bạn vợ đi tè hả, xin mời xin mời, có cần bạn chồng vào cầm hộ không?” - Thằng Thaen liếc liếc đá lông nheo với thằng Fang đang chuẩn bị đi vào nhà vệ sinh.

“Xơi formalin nhiều quá rồi hả mày.” - Phum nói nói rồi cười cười.

"Có khi là uống nước anh trai mày nhiều quá đấy, ối ối, Fang tao đau, ối ối, Fang, Thaen đùa thôi, đcm tao đauuu.” - Thằng Fang nhéo tai thằng Thaen đỏ ửng cả lên.

“Ăn thì lén lút rồi bố cáo cho bàn dân thiên hạ thế hả?” - Thằng Fang nghiến răng nói, đôi mắt to của nó trợn lên trông rất dữ.

"Ối, xin lỗi, đau tao, ui ui, không phải mày bảo đi tè à, đi đi.”

"Ờ, nếu không có con chó nào sủa bậy thì tao tè được mấy bãi rồi, ông lại đái vào mồm cho bây giờ.”

“Nào, tới đi, tao há miệng ra chờ nè, nhưng nói trước là tao không chỉ ngậm nước tiểu đâu nhé, hehe.” - Đúng như thằng Q nói, thằng Thaen bệnh nặng lắm rồi, nó đã tiến tới mê Fang giai đoạn cuối. Tôi lắc đầu rồi bật cười khi thằng Thaen nhảy ra sau ghế cười ghẹo thằng Fang khi thằng Fang không tóm kịp nó. Thằng Fang trợn mắt nhìn thằng Thaen rồi đi vào nhà vệ sinh.

"Haha, anh mày đáng yêu quá, mày thấy thế không Phum?” - Thằng Thaen hết thuốc chữa rồi. Nói thật là tôi không nhìn thấy điểm đáng yêu nào của thằng Fang cả, có chăng chỉ là điểm đáng sợ.

“Mày mê anh tao quá rồi thằng quỷ ạ.”

"Cũng từa tựa như mày mê bạn tao đó thôi, bạn tao kích cỡ mini, dễ dùng lắm đúng không, hahahahaha.”

"Phum, mày có nhớ hôm trước con chó nào dỗi người yêu đến mức mặt xụ ra không?” - Tôi và Phum đồng thời hỗ trợ nhau công kích rồi cười vào mặt thằng Thaen còn nó chỉ nhún vai tỏ vẻ không quan tâm.

"Chuyện của hôm qua tao đã cho vào thì quá khứ, không bận tâm đến nữa, ok? Cơ mà hai đứa mày làm sao mặt rầu rĩ cả thế? Mày đó Peem, thằng Q gọi điện báo báo là mày ngây ngẩn cả ngày hôm nay, bị sao?” - Chó Thaen mày đừng kiếm chuyện với tao được không, mày bị thằng Fang huấn luyện cho gia nhập đội quân phát xít rồi hay gì. Được cả thằng Q nữa, tự mình không tìm được câu trả lời thì mách bạn. Cũng may là chưa nói với thằng Chen, nếu không thì có giấu đến chết anh bác sĩ cũng quyết điều tra cho rõ ngọn ngành.

Tôi và Phum quay sang nhìn nhau rồi thở dài. Chẳng biết nên bắt đầu giải thích từ đâu cho thằng Thaen hiểu, cái này cũng khó nói.

“Thaen, sao mày cứ nhìn em tao chằm chằm thế, nói chuyện gì vậy?”

"Thì đang hỏi có chuyện gì mà mặt đứa nào đứa nấy trông căng như sắp tận thế, mày nhìn mà xem.” - Thằng Fang ngồi xuống cạnh thằng Thaen đoạn nhướn mày nhìn tôi và Phum.

"À đúng, tao cũng đang muốn hỏi sao tự dưng bố lại bảo tao đưa mày về nhà, có chuyện gì thế Phum?” - Nghe đến chữ bố trái tim tôi tự động hẫng đi một nhịp, Phum khẽ thở dài rồi nắm lấy tay tôi và nói với anh trai nó bằng một giọng nhẹ nhàng.

"Fang, thời gian này mày tách thằng Thaen ra một chút được không, về ở condo với Phum cũng được.”

"Ý mày là sao Phum?” - Và đương nhiên người hỏi câu này là thằng Thaen, nó đang nhíu chặt hai đầu mày và nhìn chằm chằm Phum.

"Bố biết chuyện tao với Peem rồi.” - Thằng Fang há hốc mồm như muốn nói nhưng lại chẳng phát ra âm thanh nào. Thằng Thaen quay qua nhìn tôi như muốn tôi cho nó một sự đảm bảo rằng điều nó vừa được nghe là sự thật, tôi gật đầu và cố gắng mỉm cười với nó nhưng không hiểu sao giờ phút này ngay cả nhếch môi cũng thật khó khăn. Khi lấy lại được ý thức, thằng Thaen nhanh chóng nắm lấy tay thằng Fang còn thằng Fang vẫn đang trong cơn hoang mang.

"Thế bố nói sao?”

“Thì…bảo chia tay đi.” - Trước khi nói Phum quay sang nhìn tôi. Tôi không muốn nghe và có lẽ Phum cũng không muốn nói. Tôi xoa lưng an ủi Phum để nó thấy an tâm, Fang cũng buông tay thằng Thaen để đi tới ngồi cạnh Phum. Phum quay sang ôm lấy anh trai thật chặt, nó gục đầu lên vai Fang. Giờ phút này Phum trông chẳng khác nào một đứa trẻ đầy mỏi mệt và người anh trai như Fang có thể chăm sóc cho nó.

"Không sao đâu Phum, có anh ở đây.”

"Fang ơi.” - Phum gọi anh trai bằng giọng nghẹn ngào, Fang ôm lấy em và nhẹ nhàng xoa đầu em.

"Mạnh mẽ lên nhé, Fang biết là Phum làm được, Fang sẽ không bỏ mặc Phum một mình, để Fang nói chuyện với bố.”

"Không được đâu, nếu Fang nói chuyện với bố, có thể bố sẽ biết luôn chuyện của Fang đó.” - Fang nhìn về phía thằng Thaen, hai đứa nó nhìn vào mắt nhau. Tôi thấy thằng Thaen cười với Kaofang của nó và Fang cũng cười với bạn tôi đồng thời nhìn tôi cười động viên. Fang cắn môi run run khi thằng Thaen đi tới nhẹ nhàng xoa đầu nó.

"Thà cho tao chết không phải dễ dàng hơn sao, mình phải xa nhau thật hả Fang?”

"Chỉ tách nhau lúc ngủ thôi mà, trên trường mình vẫn gặp nhau đó thôi. Thaen, mày hiểu cho tao mà phải không, tao lo cho Phum với tao cũng sợ…Bố là người nói câu nào chắc câu đó, nếu bố biết chuyện chúng ta tao không chắc mình có chỉ dừng lại ở việc tách nhau ra một chút thôi không.” - Cuối cùng, niềm hạnh phúc của thằng Thaen thằng Fang mà tôi muốn bảo vệ tôi đã không làm được.

Thằng Thaen gật đầu đồng ý dù trông nó có vẻ vẫn chưa chấp nhận nổi. Nó quay sang cười với tôi đồng thời đi tới xoa tung mái tóc tôi rồi ngồi xuống bên cạnh kéo tôi lại ôm.

“Thằng Phum có anh trai còn mày cũng có tao nhé bạn.”

"Cảm ơn mày nhé.”


We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta Truyện We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta Story Chương 116
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...