We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Chương 107

Đáng lý ra chiều ngày thứ bảy là thời gian tôi nằm nghỉ ngơi có đúng không nào? Nhưng Peem với cuộc sống thoải mái của ngày xưa biến mấy rồi, giờ nó phải chịu cảnh bị lôi đi khắp nơi theo ý của chủ nhân cuộc đời mới.

Ví dụ như hôm nay Phum kéo tôi đi xem nó tập nhạc với mấy đứa khoa nó. Địa điểm tập hôm nay là nhà của một đứa bạn trong nhóm Phum, tên nó là Saxophone nhưng theo tôi thấy thì đáng nhẽ nó nên tên là Saw U hay Angklung* hơn vì mặt nó trông rất lấc cấc. Tôi gặp chúng nó được đôi ba lần và lần nào cũng bị ghẹo đến đau đầu.

* Hai loại nhạc cụ truyển thống của Thái.

"Vừa tập xong thì mày vác cái mặt đến, xin mời thiếu gia cao su đi đường này ạ, đáng nhẽ tao phải hẹn mày từ lúc 11 giờ tối ấy Phum, ơ thế thằng Mick không đi cùng mày à, hơ Peem cũng đến à, chào Peem nhéee." - Ngay khi hai đứa tôi vừa xuống xe và cất bước vào trong nhà, thằng Sax đã nhanh chân chạy ra đón với khuôn mặt lấc cấc của nó, nó nheo mắt nhìn Phum nhưng vừa thấy tôi một cái là hai con mắt mở to sáng rực, chưa kể nó còn nói với tôi bằng cái giọng lịch sự giả vờ nữa chứ, tao nên trả lời thế nào đây, mày không thể xưng mày - tao với tao được à?

“Ờ, chào Saxophone.”

"Ôi Peem, tớ đã nói là chỉ cần gọi Sax thôi cho dễ làm quen mà." - Hờ dễ làm quen? Vậy thì cố gắng vượt qua cửa thằng Phum đi đã.

"Nếu mày vẫn còn nhìn người yêu tao bằng ánh mắt ấy thì tao không chơi bas cho mày được nữa đâu Sax ạ." - Phum ôm lấy vai tôi đánh dấu chủ quyền đồng thời đá hờ để thằng Sax tránh đường.

"Haha, tao đùa thôi, mày không chơi thì lấy gì hút gái quá xem nhóm mình chứ. Nào nào, vào nhà đã, thằng Print với thằng Num đang đợi mày đấy, lối này Peem ơi." - Nhà đủ rộng rồi không phải khua chiêng gõ trống đâu mày. Tôi và Phum đi theo thằng Sax tới phòng tập nhạc được tách thành một khu riêng so với ngôi nhà.

Thực tế tôi từng đến nhà thằng Sax đôi ba lần rồi, cũng đã từng gặp nhóm bạn Kỹ thuật này của Phum. Dù chưa thân lắm nhưng tôi tự tin mà nói rằng ra ngoài đường có gặp chúng nó tôi sẽ không ngần ngại mà tiến tới chào hỏi. Sau một thời gian chơi cùng đám này thì tôi nhận ra trai Kỹ thuật có hai thói quen chính đó là uống rượu và trêu gái theo bầy.

Nếu không có gái cho chúng nó ghẹo thì chúng nó hoàn toàn có thể chuyển đối tượng sang ghẹo trai. Cái hôm tôi tới khoa tìm thằng Thaen xong bị đám Kỹ thuật trêu đó, nỗi đau vẫn còn cho đến tận hôm nay.

Còn rượu thì chắc là nguồn thực phẩm chính của chúng nó. Dẫu trời có sập lũ có dâng thì chúng nó cũng không quan tâm, chỉ mong sao được say bảy ngày trên tuần. Cái đám kỹ sư này là vậy đó. Nhưng thằng Thaen từng nói với tôi rất nhiều lần là tuy trai kỹ thuật lươn khươn, thích kiếm chuyện, mõm chó nhưng được cái yêu thật lòng.

Ờm, cái này tôi không biết có đúng hay không nhưng với những gì người trong lòng đã thể hiện thì có vẻ nó là thật, đúng không Phum?

Thằng Phum cũng giống như bao sinh viên Kỹ thuật khác chỉ là nó không biểu hiện một cách quá lố, gào rú lên như mấy đứa. Nếu không thật sự say thì lâu lâu mới có thể thấy Phum có những biểu hiện như vậy. Nếu nó để ý đứa con gái nào nó sẽ nhìn, nhìn kiểu để cho con gái nhà người ta biết là mình đang nhìn, đến lúc con gái nhà người ta quay lại thì nó sẽ mỉm cười và thế là xong màn săn mồi.

Phum thích người có đôi mắt to, phải nói là nếu nó thấy nó sẽ đổ liền. Có một lần tôi với nó đi chợ đêm sau trường thấy một bé gái chắc tầm năm 2, tóc dài màu nâu, da trắng. Bé không được tính là xinh nhưng rất dễ thương và mắt rất to. Phum cứ nhìn theo trong lúc bé chọn áo, tôi thì biết Phum nhìn theo em gái đó từ đằng xa rồi. Lúc đầu tôi không cảm thấy gì nhưng lúc Phum mỉm cười với bé đó tôi ngay lập tức hất đá trong cốc vào mặt nó.

Chửi nhau làm gì cho tốn nước bọt, tôi nghĩ hành động sẽ tạo "ấn tượng" hơn, hehe.

"Ú hú, chúng mày ơi, tao mang công cụ hút gái đến rồi đây. Vừa có thằng Phum, vừa có thằng Print lại có cả tao, kèo này gái không hú hét thì còn ai hú hét nữa, chúng mày có thấy thế không?" - Thằng Sax vừa kéo bạn vừa tâng bốc chính mình. Phum đưa tay chào hai đứa con trai trong phòng, một người đang nghịch dùi trống còn một người đang chỉnh dây ghita, cả hai đứa nó nhướng mày nhìn Phum rồi quay sang cười với tôi.

"Chào Peem, thằng Sax, mày định ba hoa cái gì cũng để ý Peem một tí đi, cỡ thằng Phum với thằng Print tao không nói, nhưng mập đến mức sắp lăn như mày thì ai thèm hét chứ." - Cậu trai đang nghịch dùi trống quay sang cười với tôi rồi lấy cái dùi chọc thằng Sax, haha. Thực ra thằng Sax không béo đâu, chẳng qua bia rượu vô độ nên bụng hơi to tí thôi.

"Đm, đây gọi là tướng người phú quý, thế thằng chó Champ rúc đầu đi đâu rồi, một người đến thì một người đi thế này lúc nào mới tập đủ được, đcm Print mày ra ngoài hút thuốc ngay cho tao." - Thằng Print cười nhếch mép mồm vẫn ngậm thuốc, nó trêu ngược lại thằng Sax bằng một màn ghita nghe đến đau cả tai rồi đi tới thì thầm cái gì đó với Phum đồng thời đánh mắt sang nhìn tôi, làm hơi quá nha mày. Print cười hừ hừ khi bị Phum dúi đầu đoạn đi ra ngoài để hút thuốc.

"Đưa đi đâu cũng có người muốn ăn, mẹ kiếp." - Thằng Phum càm ràm cái gì không rõ rồi đi về phía chiếc bas màu trắng đen của nó còn tôi chẳng biết làm gì nên chỉ đành ngồi nghịch điện thoại trong góc phòng. Một lúc sau thì thằng Print quay lại, ở nó có những nét đặc điểm rất xứng với danh hoàng tử, không chỉ ngoại hình sáng sủa thôi đâu, phải nói như thế nào nhỉ... Dựa theo góc nhìn của tôi, Print là một đứa khá yên tĩnh, im lặng, tạo cảm giác khó gần nhưng chỉ cần trò chuyện với nó mấy câu là thể nào người nghe cũng rơi nước mắt vì quá đớn.

Người còn lại tên là Num. Num là một đứa rất dễ cười, tính cách tốt còn thằng Champ chơi keyboard thì tính từa tựa như thằng Q vậy, cái mồm nó rất lanh; thằng Sax thì tính hơi hâm hâm điên điên thích đùa. Tổng kết lại thì tính cách của mấy đứa trong nhóm bạn của Phum thuộc dạng chơi được.

"Hôm qua tao đi xin slot cho nhóm mình được bảy bài. Tao cũng báo trong nhóm chat tối qua rồi đấy, tao muốn chúng mày chọn thêm hai bài đồng thời in luôn lời và hợp âm ra, không biết đã có con thằn lằn nào làm chưa?" - Thằng Champ đang ngồi duyệt bài hát cho nhóm, cả nhóm đang ngồi thành vòng tròn quanh phòng còn tôi thì ngồi gần Phum. Tất cả mọi người đều chìa tớ giấy về phía thằng Champ, bao gồm cả Phum.

"Đưa đây, để tao tự chọn." - Thằng Sax vươn tay thu giấy của mọi người.

"Đừng có láo nháo Sax ạ, mày lấy quyền gì?" - Phum đập tờ giấy lên đầu thằng Sax.

"Quyền vì tao là người hát chứ còn gì thằng ngu, nếu bài không ổn, tao hát không tới thì coi như chấm hết. Đưa đây nào đừng lắm lời, mày đưa trước đi thằng Print." - Thằng Print lắc đầu rồi cũng chịu đưa một tờ giấy lớn về phía thằng Sax, nó nhận lấy rồi đọc to tên bài hát.

""Muốn biết lại không dám mở lời", ọe, gay quá, chơi lớn đó mày, ờ bài này hợp không khí đấy nhưng nếu chơi nhạc của Big Ass thể nào cũng có đánh nhau."

"Ha, nếu người ta đã muốn đánh nhau thì mày có hát thế nào người ta cũng đánh." - Thằng Print nói.

“Busaba (Hoa).”

"Mẹ, bài này vẫn chưa quá tuổi hát à, từ thời P'Pod lận đó mày." - Thằng Champ quay sang cười vào mặt thằng Print: "Ờ, tao cũng nghĩ thế, thế còn đây là bài gì... "Quằn quại", bài này khó phết đấy, hay mình vừa hát vừa uốn éo hết bảy bài được không?"

"Được đó." - Thằng Num bày tỏ sự đồng tình.

"Peem thấy thế nào?" - Ơ, tôi đơ ra, không nghĩ đột nhiên chúng nó lại quay sang hỏi tôi. "Haha, Ôi virus ghen ăn vào não thằng Phum rồi, haha, ấy ấy tao đùa, người yêu của bạn tao không động vào đâu." - Thằng Phum vừa đá vừa đánh thằng Sax rồi quay sang nói với tôi.

“Peem về nhà đi.”

"Ơ." - Thế mày kéo tao đến đây để? Đám bạn của Phum thì cười lớn khi biết đã chọc đúng chỗ ngứa của Phum rồi chúng nó lại quay trở về chủ đề chính để tránh họa diệt vong. Không phải vì tôi đâu mà vì thằng Sax thở ra câu gì đó ngu ngu khiến cả hội xông vào bán hành cho nó.

“Nhẹ nhàng thôi, thế cuối cùng là mình chơi thể loại nào đây Champ, mày chọn nhạc lộn xộn ghê, vừa nhẹ nhàng vừa sôi động thế này người nghe rối hết cả, ôi không ổn đâu. Thằng Num, tao biết mày đỉnh nhưng tao xin đấy, mày làm ơn thương cho cái trống của tao. Nếu muốn tao hát bài của Muse thì thà bắt tao hát nhạc chị Dậu đi còn hơn.”

“Chịu không, chơi Bad Romance bản rock được đấy.”

"Thằng điên, tao nói thế thôi, trai Kỹ thuật như chúng mình không nên hát nhạc ngoại, dù tao có hát được thì cũng không ai hiểu được đâu, tin tao đi." - Thằng Sax lên tiếng cầu xin sự thương hại từ các thành viên trong nhóm mà theo tôi thấy thì chả đứa nào đồng tình với nó cả, haha.

"Thằng Phum nghe hiểu mà." - Thằng Print quay sang cười với Phum.

"Thế thành ra tự hát tự chơi tự nghe à?" - Phum nhướn mày hỏi.

"Phum, bài mày chọn đâu, đưa đây xem nào." - Thằng Sax cầm lấy tờ giấy của Phum mở ra xem.

"Gì mà toàn mấy bài sến sẩm thế này, "Từ nay đến mãi về sau"; "Hơn cả yêu"; "Vì em...hai tình yêu", hử???" - Đọc đến tên bài hát này thằng Sax ngay lập tức ngẩng đầu lên nhìn Phum rồi nhìn sang tôi, tôi cũng quay sang nhìn Phum còn nó thì đang cười đểu. Ai dựa mà nó chọn mấy bài này vậy? "Không phải mày chọn từ cuộc sống thực của mày đúng không? Mặt Peem không giống người sẽ có nhiều trái tim đâu." - Thằng Sax nheo nheo mắt nhìn tôi.

"Không hề, tao thích nên chọn thôi." - Mày vẫn còn nhìn tao cười được.

Có mỗi tiết mục chọn bài thôi mà chúng nó mất cả ngày rồi, tôi chỉ đành ra trước phòng nằm chơi game trên điện thoại Phum để giết thời gian, thỉnh thoảng ngó vào xem chúng nó tập qua cửa kính, đôi lúc chúng nó sẽ sai tôi đi mua nước mua bánh cùng với cô giúp việc về cho chúng nó, có lúc còn gọi tôi vào phòng tưởng như có việc gì cần giúp nhưng không, chúng nó thích gọi tôi vậy thôi.

"Thằng Print, mày đừng có nhìn Peem như thế, nó không hay đâu, người yêu bạn đó mày, người yêu bạn đó." - Thằng Champ há họng hét lớn.

"Hừ, chuyện này phải hỏi người đứng giữa, đúng không Peem?" - Nói xong câu đó thằng Print được Phum cầm tờ giấy ghi nốt nhạc to đùng đánh vào đầu. Chúng nó có vẻ rất vui khi trêu được Phum còn tôi thì chỉ thấy sầu vì muốn chửi lại nhưng phải nhịn, mõm chó này cũng rất muốn thể hiện nhưng không thể vì chúng tôi vẫn chưa thân nhau đến mức ấy. Chúng nó là bạn Phum và quan trọng là tôi hiểu chúng nó chỉ trêu thôi nên cũng không muốn nói gì, mặc kệ chúng nó đi.

Tôi đã hiểu được phần nào lý do Phum không để tôi đến khoa đón nó. Các bạn còn nhớ có một khoảng thời gian tôi nhận nhiệm vụ đến khoa đón Phum không nhưng đợt đó nó cấm tôi không được xuống xe, bao giờ nó học xong nó sẽ tự đi tìm tôi. Có một lần tôi đợi rõ lâu mà chưa thấy Phum xuất hiện nên tôi quyết định xuống tìm. Tôi đi tìm giữa cái nắng cho đến khi mặt đỏ như quả cà chua thì thấy nó dùng đám bạn đang hô hào nhau chuyển dụng cụ ra khỏi tòa nhà. Chỉ thế thôi ạ, chỉ thấy tôi có nhiêu đó mà lũ chúng nó đã rú lên, đồng thời rất nhiều lời trêu ghẹo cũng theo đó mà kéo đến. Tôi không biết nên thể hiện thế nào cho phải, chó Mick còn bắt nhịp cho cả đám nữa chứ. Kể từ sau lần đó Phum không cho tôi đến khoa tìm nó nữa, nó sẽ tự đến khoa tìm tôi.

Trong lúc tập, Phum rất hay nhìn về phía tôi rồi mỉm cười, nó gọi tôi lại rồi hai đứa trao đổi tín hiệu qua tấm kính. Thỉnh thoảng thằng Print thấy được thì trêu bằng cách vẫy tay với tôi xong nó bị Phum cho ăn đập, thỉnh thoảng thằng Sax còn mở hẳn cửa ra hát thả thính tôi. Chúng nó trêu tôi nhiều đến mức Phum chán chẳng buồn ghen với giữ của nữa, để mặc chúng nó muốn thả thính tôi thế nào thì thả.

"Peem ơi, có người muốn gửi bài hát cho cậu." - Thẳng Sax lại mở cửa phòng nhạc một lần nữa, đây đã là lần thứ bao nhiêu trong ngày rồi tôi cũng không biết. Qua cánh cửa tôi thấy Print lắc đầu, thằng Num bật cười, thằng Champ hô lên cổ vũ cái gì không biết còn Phum thì đang cười ngại đi tới dúi đầu từng đứa một. Tôi chỉ biết chờ đợi xem chúng nó định làm gì rồi thằng Num bắt đầu đánh trống bắt nhịp.

(Anh đã chịu đựng nỗi cô đơn này rất lâu

Những hình ảnh xưa cứ vây lấy tâm trí

Có người để nói chuyện những vẫn cảm thấy cô đơn

Bên cạnh anh chưa từng có ai gắn bó

Rồi cơn gió đưa em đến đây

Khiến cho bông hoa trong lòng anh nở rộ

Khiến anh trở nên vui vẻ sau nhưng mệt mỏi

Chỉ có em mới là nàng tiên trong anh

Thôi bay đi những nỗi cô đơn đó

Để mở lòng đón nhận một tình yêu đích thực

Con tim anh đã tìm thấy ý nghĩa Chỉ có em mới là nàng tiên trong anh Thôi bay đi những nỗi cô đơn đó Để mở lòng đón nhận một tình yêu đích thực Thay đổi những ngày tháng tẻ nhạt để chào đón tình yêu mới) Hát xong thằng Champ lại một lần nữa hú lên, rồi thêm mấy câu trêu ghẹo, thằng Num thì chỉ cười, giọng thằng Sax hát rất hay, có thể không ngọt ngào như bản gốc nhưng cũng có nét quyến rũ của riêng nó, thằng Print nhướn mày nhìn tôi. Còn người con trai dám nhờ bạn hát tặng tôi, dám làm tôi thấy ngượng trước năm thằng con trai mà tôi không thâm thiết thì đang cúi đầu nghịch bas, đưa lưng về phía tôi. Tôi không rõ có phải nó đang lén cười hay không nhưng mỗi lần Phum ngầng đầu lên chạm mắt với tôi, thì cả hai đứa đều bật cười. Nàng tiên cái thằng bố mày, đồ hâm, mày còn định làm tới mức nào nữa. Tao sẽ ghi nhớ là mày cướp thời gian tập nhạc để đi thả thính người yêu.


We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta Truyện We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta Story Chương 107
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...