We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Chương 105
"Tao nóng, mày ôm tao làm gì?" - Thằng Fang thằng Beer nhìn kia kìa, tao ngại.
"Muốn ôm." - Ờ, thẳng thắn nhưng không đúng ý tao người yêu ạ.
"Thế thằng Thaen, thằng Fang, thằng Chen, thằng Beer thì sao, không có quà cho Phum à, thế là không yêu bạn rồi, mỗi đứa nôn 1000b đây." - Tiền gì thế Pun hay tiền bịt miệng?
"Tao cho em yêu nó đến bảo dưỡng ở showroom nhà tao miễn phí 3 năm, cứ có vấn đề gì là vào bất cứ cơ sở nào trên khắp cái đất Thái này đều được. Mày muốn thay lốp, độ loa, độ đèn, dán phim gì cũng được hết." - Chu choa mọa ơi, daddy Thaen cao cả quá, cả đám nghe nó nói xong thì ồ lên, thằng Thaen thấy thế thì phổng mũi mặt rất tự hào. Phum trố mắt ra tí thì xông tới ôm anh rể nó. Thấy Phum cười hạnh phúc như thế này, tôi thấy mừng hơn cả nó.
"Fang, mày thì sao? Tặng em trai yêu quý cái gì nào?" - Thằng Q hỏi.
"Tao không tặng gì cả, tao chỉ yêu cầu thằng Thaen xử lý vụ mà nó mới nói với chúng mày đấy." - Hahahaahahahaha, thì ra thằng Fang là người đứng sau tất cả mọi thứ, mặt thằng Thaen ngơ ra nhìn đến là buồn cười: “Thích không Phum?”
"Thích, cảm ơn Fang nhiều." - Đây là thời gian để hai anh em nhà nó ôm ấp thơm nhau nhưng vẫn buồn cười thằng Thaen. Đấy là quyền kinh doanh của nhà mày mà, sao lại để thằng Fang điều phối thể hở.
"Quà của tao thì đợi tí." - Thằng Chen nói rồi cắm mặt vào điện thoại. Một lúc sau có người đến gõ của, có hai anh con trai đang vác cái gì sau lưng không biết.
"Cái gì thế, bom à, anh ơi, thằng Chen nhờ anh chuyển cái gì vậy ạ?" - Thằng Mick có vẻ là đứa nóng lòng muốn biết nhất hội. Mà cũng không hẳn chỉ là tôi chưa kịp mở miệng hỏi thì nó đã hót lanh lảnh rồi, haha.
Hai anh vận chuyển đồ cười với chúng tôi sau đó nhận tiền từ thằng Chen rồi rời đi. Các anh vừa đi khỏi cửa là cả đám lao ra kéo cái thùng đó vào giữa phòng chẳng bận tâm đến ý kiến chủ nhân bữa tiệc: “Này, chúng mày lui ra đã.”
Thằng Chen vung tay đuổi đám tôi ra như đuổi ruồi, chúng tôi đành quay trở về chỗ ngồi như cũ.
"Chúc mừng sinh nhật nhé thiếu gia Phum." - Thằng Chen chúc mừng đồng thời đẩy quà đến trước mặt Phum.
Và món quà đó là một chai rượu vang năm 91 - năm sinh của Phum cùng 20 chai khác tượng trưng cho số tuổi. Wow, sang chảnh quá ngài Chanathip ạ.
"Uầy, Chen." - Thằng Phum đứng hình mắt không chớp lấy một cái còn tôi thì đang cười vì nghĩ mình ăn may rồi. Phum không đời nào giữ lấy uống một mình đâu, kiểu gì cũng đem ra cho cả đám. Từ giờ có tiệc tùng gì tôi sẽ đem đôi chai ra khui đặc biệt là chủ nhân của món quà, đam mê của thằng Chen là nhấm nháp rượu vang mà, hai mươi chai không thấm vào đâu so với nó. Mà có khi nó giả bộ mua để có cớ uống rượu đấy, chó Chen nham hiểm thật. "Cảm ơn tất cả chúng mày vì tất cả, cảm ơn nhiều." - Phum nói cảm ơn mọi người. Con trai bọn tôi ấy mà, càng thân thì càng chẳng cần quà cáp, tặng quà chỉ là muốn kiếm tiểu phẩm và tạo tiếng cười mà thôi. "Ơ. thế mày không có quà hả cậu chủ Beer?" - Thằng Q quay lại hỏi thằng Beer - người đang ngồi cười dịu dàng nãy giờ. Thằng quỷ này say chắc rồi, hễ trông nó lơ mơ cười ngọt là trăm phần trăm quý tộc Beer bắt đầu ngà ngà. "Tặng rồi." - Ái chà, còn lén tặng quà cho nhau cơ đấy, đáng suy ngẫm. Nói rồi hai đứa nhìn nhau cười một lúc. Tao biết ngay mà, PhumBeer hay BeerPhum đây nhỉ?
"Bạn thân thôi không phải nghĩ, haha." - Thằng Phum bẹo má tôi vì nó biết tôi thích trêu nó với thằng Beer.
“Mày nghĩ đi đâu thế hả Lùn.”
“Đúng đấy, nếu tao muốn nghĩ thì tao sẽ nghĩ về mày Peem ạ.”
"Hơ." - Thằng Phum quay lại nhìn thằng Beer rồi hai đứa nó...chạy đuổi nhau quanh phòng.
"Chúng mày chưa từng thắc mắc sao mình phải uống rượu hả? Ngon thì không, giá trị dinh dưỡng không, chưa kể còn gây hại cho sức khỏe." - Đột nhiên thằng Pun tạo chủ đề thảo luận bằng một câu hỏi. Như đá mắc cổ, chúng tôi còn chưa kịp nói gì thì thằng Pun đã tiếp tục.
"Nhưng mà chúng ta lại uống rượu từ khi sỉnh ra đến lúc chết đi. Thử nghĩ mà xem, sinh nhật uống, cưới xin uống, năm mới uống, cưới xin uống, năm mới uống, tốt nghiệp uống, thi đỗ uống, ngay cả lễ cạo đầu cũng uống. Chúng mày giúp tao nghĩ xem nếu mình không ăn mừng với rượu thì mình ăn cái cóc khô gì?" - Nếu không có thằng Pun chắc cũng chẳng có ai bận tâm đến vấn đề này đâu nhỉ? Nói gì thì nói nó cũng có ý đúng, không uống rượu thì ăn mừng bằng cái gì.
"Champagne." - Hả??? Cậu chủ quả nhiên là cậu chủ. Mà nghe nói champagne cũng có cồn, thế cho hỏi nó khác rượu chỗ nào hả cậu chủ Beer.
"Thế thì tao rách ví Beer ạ." - Thằng Chen nói.
"Thế uống nước lọc được không anh?" - Lần này thằng Toey lên tiếng. Mẹ kiếp, vậy mà chúng nó cũng thảo luận theo thằng Pun thật, chỉ có tôi là ngồi cười.
"Mày nghĩ cái quái gì thế Toey, uống vào cả ngày chỉ tổ đi tè." - Thằng Matt cằn nhằn bạn nó. Chúng mày nghĩ cũng xa thật chứ.
“Tao biết mình có thể dùng gì ăn mừng thay rượu rồi.”
“Cái gì?”
'"Trà hoa cúc, ngọt thơm, tốt cho tim mạch, hay là nước lá dứa, nước dâu tằm, nước đậu, nước rau má, thấy ý kiến của thánh Pun thế nào, hihi."
“...”
????????????????
Nó bay đi mất rồi, bay đi thật rồi, đi đi, đi rồi đừng có về nữa Pun. Chúng tôi không nói nên lời. Đợi tới ngày sinh nhật mày nhé Pun, tao sẽ đi mua chục chai nước rau má về cho mày uống căng mồm thì thôi.
Sau màn tặng quà và trả thằng Pun về mái ấm tình thương thì có ba người gục bao gồm thằng Matt thằng Toey thằng Chen. Thằng Chen bảo đau đầu nên vào phòng ngủ trước, thằng Mick tỉnh tỉnh mê mê như thằng Toey, thằng Toey thì chắc là oải lắm rồi. Không oải sao được, chúng tôi nhìn nó mà còn muốn oải. Nó chạy chơi quanh phòng, say thì ra giữa nhà nhảy b-boy mà tỉnh thì gọi P'Q luôn miệng. Nào là, P'Q em buồn tè, P'Q ban nãy em ngủ em mơ đó, bla bla bla. Còn thằng Thaen…
"Tôi phải làm gì đó thôi, để Fang không thể rời bỏ tôi, để Fang biết được trên thế giới chỉ có một người như Thaennnnnnnnn." - Một bài hát không có vần điệu, không có nhịp cũng chẳng hay. Nó dùng vẻ đẹp trai và sự bướng bỉnh của mình để chiến đấu cho đến khi bị Fang bắt được và bịt mồm rất nhiều lần, haha.
Thằng Thaen mà còn hát thì tôi đảm bảo thằng Fang cắt nước cắt điện luôn, nhưng mà bạn tôi đâu có quan tâm. Nó vẫn gáy vẫn sủa và giờ đã gào sang thể loại nhạc đồng quê.
"Fang như ánh kim cương lấp lánh, nhưng mật ngọt tháng năm." - Nó kéo Fang lại nhìn vào mắt nó rồi nó nháy mắt. Thằng Fang chỉ biết thở dài rồi để kệ người yêu muốn làm gì thì làm, nó cứ hát bừa phứa đi thôi.
"Không phải Thaen không ai "làm" được Fang đâu." - Hahaahahahahahaha, lời chuẩn của nó là không phải người yêu không làm thay được đâu. Mẹ kiếp, bài hát của người ta hay thế mà xem thằng Thaen biến tấu kìa, mất hết cả chất.
"Tiếng châu chấu kêu, không chịu không chịu, tiếng dế kêu gọi Fang về vì sao vợ biết không?" - Thằng Thaen say thật rồi, nó kéo Fang lại gần rồi thơm người yêu ngay trước mặt tôi, thằng Beer thằng Phum thằng Q thì cười lăn.
"Chọn nhầm chồng đúng là tai hại." - Giờ mày mới biết à Fang, tao nghĩ là giờ biết thì đã quá muộn rồi bạn ạ.
Dù sao thì sinh nhật Phum năm nay chúng tôi rất vui.
Chúc Phum của tớ mãi hạnh phúc như thế này nhé.
***
Sau tình huống bất khả kháng khiến trường học phải đóng cửa thì giờ đã đến thời điểm mở lại để bắt đầu học kỳ mới. Phải nói là trường đóng cửa lâu đến mức tôi quên mất là mình phải đi học, thôi cũng phải thông cảm cho trường, lũ to ai ai cũng phải tuân thủ chống lũ mà.
Bắt đầu học kỳ mới cùng với sự xuất hiện của rất nhiều hoạt động. Nào là các ngày lễ Hoàng gia, lễ tốt nghiệp quá trình học tập nâng cao sau đó các thầy cô khoa tôi sẽ trở lại giảng dạy, hội thao, giáng sinh, năm mới... Ôi chao, sinh viên như tôi nghe mà thấy mệt mỏi. Và hoạt động gần nhất sắp được tổ chức đó chính là triển lãm học thuật.
Lúc này các khoa các chuyên ngành đều đang nháo nhào chuẩn bị sản phẩm, ai có sản phầm tác phẩm gì hay ho đều mang tới triển lãm hết. Khoa Mỹ thuật của tôi cũng không phải ngoại lệ, từ năm nhất đến năm tư chạy như chạy loạn, đám năm ba như chúng tôi dễ thở hơn một chút vì đẩy cho năm hai làm, hehe, thấy các anh chị tốt không, haha, đùa thôi.
Mỗi khóa đều có một nhiệm vụ riêng, năm nay, năm ba chúng tôi chịu trách nhiệm tổ chức địa điểm. Đây là công việc rất nặng nhọc vì phải khênh vác rồi đem sơn đi vẽ vời trang trí đến gãy cả lưng. Việc khoa mình mình phải làm mà không những thế tôi còn dính đến đám kỹ thuật nữa chứ. Cái này mới mệt hơn.
Tao có học cùng chúng mày đâu mà bắt tao đi cùng. Tôi cũng không biết sự kiện triển lãm học thuật của khoa Kỹ thuật sẽ có những gì, theo tôi đoán là sẽ có một buổi trưng bày những phát minh tuyệt vời và trình độ tay nghề cao của họ.
Ngoài ra tôi dự đoán sẽ có một sự kiện làm điểm nhấn cho buổi triển lãm. Cái này thì tôi biết vì năm nào bên đó cũng làm, đó chính là một buổi ca nhạc nho nhỏ do chính sinh viên khoa Kỹ thuật tổ chức. Sẽ có nhiều ban nhạc biểu diễn để đạt được hiệu ứng cao và khiến mọi người đổ xô đi xem với số lượng lớn. Khoa tôi cũng có nhưng có lẽ không có nhiều người đến xem như bên đó.
Cũng phải thôi, trai kỹ thuật đẹp mà, lại ngầu lòi nữa, đám con gái chả mê như điếu đổ. Ai lại để ý đến đám tóc tai lòa xòa tay trái cầm bút chì tay phải cầm giấy như chúng tôi chứ. Nhưng chủ đề đó tạm gác qua một bên đi, điều đáng quan tâm là trai đẹp và bạn nó cũng sẽ tạo thành một nhóm nhạc và lên biểu diễn.
Trước khi diễn thì phải tập đúng không nào, đó, vấn đề nằm ở chỗ đó. Phum kéo tôi đi tập với nó, ý tôi là nó kéo tôi đi xem nó tập nhạc chứ không phải đưa tôi đi làm bao cát tập muay đâu. Hề không, không hề hả, không hề thì không cần cười, haha.
Địa điểm tập là tại nhà một đứa trong nhóm vì nhà nó có phòng để nhạc cụ riêng, thấy bảo anh trai nó còn là ca sĩ nhạc sĩ nữa. Các bạn biết thằng đó không, bạn của thằng này mà hôm đó tôi có kể rồi đấy, kể lúc đấy ấy, haha.
Hôm nay tôi không đi cùng Phum được vì phải giúp các bạn trong khoa chuẩn bị đồ. À đấy, nhắc đến bạn, tôi có chuyện này kể cho mọi người nghe. Thì là vào học kỳ mới đến nay được ba ngày rồi nhưng chưa hôm nào đi học nghiêm túc, một phần vì các hoạt động ngoại khóa nhưng phần lớn xuất phát từ sự lười. Cái này mới là cái quan trọng, haha.
Tôi vẫn tốt chán, thỉnh thoảng còn lên lớp chứ không như con người nào đó hôm nay mới đi học. Đám tôi gồm thằng Neung, thằng Jo, thằng Chai đồng loạt đứng dậy khi thấy thằng Q lững thững đi tới.
"Xin một tràng pháo tay chào đón bạn Q về trường ạ, anh đã chính thức về thăm TSu nhiều năm vắng bóng." - Tôi tiên phong vỗ tay để mọi người vỗ theo, tôi phải làm cho nó ghét tôi không chịu được. Để trả công cho sự nhiệt tình của tôi, thằng Q xông tới tính đánh đầu nhưng may tôi né được.
Thằng Q trông không ok tí nào, quần bò rách tả tơi, áo sơ mi nhìn như chưa được là, không đóng thùng, cánh tay xắn hờ và điều quan trọng, nó đi dép tông.
"Mày đi cắn nhau với con chó nào về hả Q, người ngợm trông hay thế, xu hướng mới à?" - Thằng Neung mở miệng ghẹo.
“Cắn nhau với em gái mày đấy, chúng mày đang làm cái khỉ gì thế, ồn ào vãi, hay khoa thuê người về nhảy trong đám tang mày hả Neung?”
“Thằng bố mày, thằng chó, mày lặn ở cái hành tinh vào giờ mới vác mặt về, tuần sau có sự kiện triển lãm học thuật đấy.”
"Lũ lụt mà vẫn tổ chức cơ à?" - Tôi có nên báo cáo đề nghị trục xuất nó ra khỏi trường không?
“Peem, đem bạn mày đi bảo dưỡng ngay lập tức, tao nghĩ bệnh nặng lắm rồi.”
"Mẫu này giờ đem bảo dưỡng phải thay nhiều phụ tùng lắm đây, tao thấy là, ấy đcm." - Thằng Q gẩy kẽ móng tay vào mặt tôi, mẹ kiếp, chơi bẩn kinh.
“Độ này não tao đang bật chế độ nghỉ ngơi, chưa có thời gian để trở về tạo hình trai đẹp các bạn ạ, haha, à Peem, mày có thấy thằng Toey không?”
“Chắc ở chỗ đám thằng Guy, chúng nó đang dựng buồng ở trước khoa đấy, mày đến thì tốt rồi, bảo nó mang đinh với...”
"Ối các bạn nam, các bạn nam ơiiiiii, chẳng hay các bạn còn ở lại đây lâu không, nếu xong rồi thì giúp chúng tớ nâng tấm biển này lên được không hay để bê đê tự bê hả mấy con đũy. Chết chết, chồng tôi hôm nay đến trường ư, chồng ơi." - Cái Green ngay lập tức bật tín hiệu lăn tới bám lấy thằng Q.
Cái Green là quản lý sự kiện lần này, mấy nay nó cứ chạy hết chỗ này đến chỗ kia, thấy mà mệt thay nó. Nhưng lần nào gặp nó cũng rất tươi tỉnh, hò hét inh ỏi, cười đùa vui vẻ, con trai như tôi mà còn chẳng có tinh thần như nó.
"Sao có mình mày, bạn mày đâu hết rồi?" - Thằng Q hỏi.
“Chà, quan tâm đến cả bạn vợ cơ, để em giải thích từng đứa cho đẹt đí nghe nhé, cái Gigi đi tập dượt cho đám múa khai mạc, cái Kathy đi họp, cái Bank đi hẹn hò với bé nhà nó rồi chồng ạ.”
“Tao không hỏi ba đứa đó, tao hỏi cái đám 14 mống đi cùng mày đợt lũ ấy, hay mày nhốt hết được đám đó vào lồng rồi hả, giỏi quá qua mắt được cả chính quyền cơ Green ạ.”
“Hahaahahahaahha.”
"Aaaaaa, đừng để tao phải thả độc, chúng mày cười cái gì, im ngayyyy." - Cái Green quay lại lườm cái đám đang chụm đầu vào cười là chúng tôi.
"Ấy, nước dãi này vừa bắn vào tay tao, tao có chết không đây, có thuốc chữa chưa vậy?" - Thằng Jo cũng tham gia.
“Thằng điên, được chạm vào nước dãi của tao là phúc đức của mày đấy, vì nó tinh khiết như nước thánh ở đền Meru* đó ạ.”
"Nhìn có vẻ giống nước ở đền Vihan* hơn, à Green, tao thấy mày có vẻ trắng hơn đấy, mày có phép biến hóa gì vậy?" - Thằng Chai bắt lấy cánh tay cái Green đưa qua đưa lại. Có người khen một cái là con thanh xà đó lại được thể hểnh mũi, dưỡn dẹo hất tóc các kiểu để khoe vẻ đẹp??? của mình. Tôi nghĩ là nó hiểu nhầm rồi.
* Bên trên là cái đền siêu sang chảnh, bên dưới là đền cổ xây từ lâu nhìn đã cũ và không được tu sửa.
“Đã đến nước này thì bé Green xin được nói thật là...”
“Nhanh lên, lươn khươn mãi con lươn này.”
“Dạ chồng, mày nóng tính thật đấy. Chuyện là bé Green mới kiếm được thuốc tốt, chúng mày biết Gluta* không, thuốc này nhá, uống vào là da dẻ trắng sáng đến bóng đèn còn thua.”
* Glutathione được coi là chiến binh bảo vệ tế bào, chống lại các tổn thương do bức xạ có thể xảy ra ở da, võng mạc, giác mạc,... giúp trì hoãn các dấu hiệu lão hóa nhờ hoạt động trung hòa các gốc tự do. Ngoài ra, lượng glutathione tự nhiên trong cơ thể giảm đi nhanh chóng khi ngoài 20 tuổi. Những thuốc mà có chất này thường có công dụng về trẻ hóa làn da.
"Không biết gluta, chỉ biết glutao thôi." - Nói rồi thằng Q đưa tay nhéo ti cái Green, nhéo đến mức nó ré lên bằng tất cả sự thích thú như mọi lần thằng Q chạm vào người nó. Tuy đau nhưng cũng chấp nhận vì thích.
"Gluta hả, tao từng thấy chị tao mua về uống, nhưng mà không phải nó có hại cho gan à, uống lắm cẩn thận phải chạy thận nhân tạo đó mày." - Thằng Pong cảnh báo nhưng cái Green chỉ nhún vai, lơ đi hệt như phong cách của nó.
“Mày không phải lo cho con rắn châu Phi này đâu, ngữ nó không hỏng gan được vì nó làm gì có, mẹ kiếp có khi rảnh rỗi còn lôi gan mình ra ăn ấy chứ, hahahahaha, đúng không Xanh? À, đừng quên lắp cánh kẻo không bay được, nhộ nhỡ ban đêm đi kiếm ăn rơi xuống nước lại chết toi.”
“Aaaaaaaaaaaaaa.”
“Hahahhahahahaha.”
"Con đũy, con đũy Q, tao chán cái bản mặt già của chúng mày rồi, tao đi tìm mấy em năm hai ngon mắt, tao đi đây chồng yêu của em." - Cái Green cắn môi, nháy mắt và vuốt một đường dọc người thằng Q. Vuốt tới đâu thằng lấy khăn không biết từ đâu ra phủi tới đó.
“Đi đi rắn ạ, mày nhanh tránh xa tao ra, nước mà rút là tao bắt hết chúng mày tống vào chuồng.”
"Bắt tao rồi đừng quên ngày ngày dắt trai đẹp sáu múi vào cho tao nhá, à, điều quan trọng là đừng đặt tao cạnh chuồng đám vượn này nhé. Cái gì cơ, thằng Peem thằng Jo, hai đứa mày đem màu vẽ ra cho các em, đi theo tao, ok?" - Dứt lời nó lại dẹo về cái tổ của mình nhưng tại sao, tại sao lại đẩy việc sang cho tôi nữa vậy? Cái Green đi là cả đám tách ra đứa nào về vị trí làm việc của đứa đấy.
Thằng Q đang ngó đông tây tìm thằng Toey thì bị thằng Chai và thằng Nueng cặp cổ lôi đi khênh bàn, khênh ghế ra trước khoa, hehe, đáng đời nó lắm. Người ra nói là đừng động vào người đang đau nhưng với thằng Q thì cứ phải giày vò nó thêm đôi lần, hehe, chừa cái tội lặn mất tăm mấy ngày vì phải dỗ thằng Toey. Nghe thiên hạ đồn là có khi nó đem cả chă gối sang nhà thằng Toey rồi cũng nên.
Từ nay về sau anh và em sẽ nắm tay nhau
Vượt qua những nỗi cô đơn hai ta từng trải qua
Khi có em, người tuyệt vời ở đây…
Nhạc chuông mới của tôi hay không? Hay hay không thì tôi không biết, chỉ biết thẳng Jo nghe thấy thì quay sang nhìn tôi kì thị. Tao nghe tình ca thì sai chỗ nào, ai mà nghe underground như mày chứ.
“Ê Jo, tao nghe điện thoại một lát tí tao qua.”
"Chà, có bé nào gọi chứ gì, ai mà tới cướp bạn của tao vậy? Không biết bạn tôi có gửi cái ảnh chụp với Benz suốt không ta, haha." - Thằng Jo nói xong nhanh chân lủi đi trước khi ăn một chưởng từ cái chân đang khởi động của tôi, mày cứ chờ đấy.
“Sao thế Phum?”
(Đang đâu?) - Mỗi lần nói chuyện điện thoại nếu giọng thằng Phum cục cục thì đấy là dấu hiệu cho thấy nó đang ở cùng đám bạn vì lúc này tiếng từ đầu dây bên kia rất ồn, tôi không thể phân biệt được tiếng gì với tiếng gì.
“Ở khoa, mày học xong rồi à?”
(Ừm, xong rồi, đang chuẩn bị đi tập nhạc, mày đang ở trước khoa đúng không, chờ đấy nhé tao qua đón.)
“Sao phải đón?”
(Hỏi làm gì, bảo đợi thì đợi đi.) - Sao mày lắm sự quá vậy, tao có quyền quyết định cái gì trong cuộc đời tao nữa không đây.
“Chúng ta đã nói chuyện là hôm nay tao phải ở lại khoa giúp mà, tí tao tự về.”
(Chúng ta hở, tao thấy chỉ có mày đồng ý phương án đó đấy chứ.) - Ban sáng chúng tôi đã nói chuyện này, suýt thì cãi nhau to. Tôi thấy Phum im nên tưởng nó đồng ý rồi thì ra nó im là vì không muốn tiếp chuyện nữa.
"Nhưng tao vẫn còn phải dựng sân khấu... Peem, thằng Peem, cái Green hỏi là mày để thùng màu ở đâu?" - Thằng Jo hét lên hỏi tôi: "Đợi tí nhé Phum...thùng màu để trong phòng sinh hoạt đó, mày vào nhìn xem, nếu không thấy thì tìm P'Baitoey hỏi." - Thằng Jo gật đầu không quên hét lên bảo tôi nhanh về giúp nó và bảo thằng Bas bên thiết kế sân khấu đang tìm tôi: “Ờ ờ tí tao đi...alo, Phum.”
(Giọng ai?) - Lại tới công chuyện với nó rồi.
“À, bạn tao.”
(Thế Bas là ai, sao nó lại tìm mày?)
"Tìm tao để hỏi về triển lãm ấy mà, chúng nó là bạn tao thật, như thằng Q ấy, không có gì đâu ạaa." - Nếu tôi bảo đám thằng Jo thằng Bas là người yêu tôi ghen tôi với chúng nó chắc chúng nó nhảy sông tự vẫn ngay vì không chịu nổi nỗi ô danh này.
Hồi trước thằng Phum đã thuộc dạng ghen bóng ghen gió ghen điên đảo rồi mà giờ triệu chứng của nó còn nặng hơn. Từ hôm tôi giả vờ giận để tạo bất ngờ cho nó, Phum gần như không để tôi tách khỏi nó quá xa. Tình trạng nặng đến mức nó còn theo tôi vào nhà tắm, đi nặng đi nhẹ gì cũng cấm không được khóa cửa.
Hôm qua Phum đi bơi ở hồ bơi trên condo, tôi không được đi cùng nên cầm quyển truyện vào nhà vệ sinh đọc mà ngồi hơi lâu nên lúc thằng Phum về phòng không thấy tôi, chỉ có thế mà nó nổi trận lôi đình hét tìm tôi đến mức người ở các phòng bên cạnh cũng phải hoảng sợ.
(Ừm, đi ra được rồi, tao đang đợi trước khoa đây.)
Đúng là nước đổ đầu vịt, nói mãi không chịu hiểu, rốt cuộc là tao vẫn phải đi với mày đúng không? Mẹ kiếp, đừng để Peem phải nóng nhé thằng chó Phum.
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
