We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Chương 102
Sắp vào học kỳ mới, tôi quay lại với tòa tháp hay còn được đám thằng Q ưu ái gọi là chiếc lồng vàng. Cả ngày cũng chẳng làm gì nhiều, quanh đi quẩn lại hết ăn rồi ngủ, chơi game với Phum, lâu lâu thì đọc sách. Xin được nhắc lại là hành động này lâu lâu mới làm.
Mà thực tế tôi cũng không có tinh thần tập trung làm gì cả vì tôi có một chuyện phải suy nghĩ và đang nghĩ không ra. Bạn có biết giữa tháng này có ngày quan trọng gì không? Nào, đừng có trả lời là Lễ Loy Krathong hay ngày trúng xổ số nhé. Muốn biết hãy ghé tai sát lại đây, ngày 13 tháng 11 sắp tới đây là ngày…
Ngày…
Ngày...ngày…
Ngày sinh nhật Phum.
Các bạn đã thấy tầm quan trọng của nó chưa, Phum Day. Vừa hay, đây sẽ là cơ hội để tôi tạo bất ngờ cho Phum, phấn khích quá đi. Quà cho Phum ấy hả, tôi chuẩn bị rồi nhưng cái chưa ổn là bánh vì tôi quyết tâm sẽ tự tay làm bánh sinh nhật cho Phum.
Khổ nỗi tôi chưa tìm được thời điểm nào để về quán nhờ các chị dạy cho vì Phum không cho tôi đi đâu cả. Đến mức mà tôi nhờ thằng Q nói dối Phum là cần ra ngoài mua sách cho học kỳ mới mà Phum còn không cho tôi đi nữa kìa. Nó bảo nó không tin, không tin người như tôi lại tâm trung học hành đến mức ấy. Mẹ kiếp, đã không cho đi còn móc mỉa nhau, khốn nạn thật sự.
Làm thế nào bây giờ, nghĩ cách giúp tôi với mọi người ơi. Làm thế nào để tôi thoát khỏi sự cấm cản từ chủ nhân chiếc lồng vàng đề làm bánh sinh nhật cho Phum bây giờ. Hay tôi đánh thuốc mê nó nhỉ, ừm, hơi vô nhân đạo. Nhỡ chẳng may thay vì thổi nên sinh nhật Phum lại lên nóc thổi nến thì dở, hờ hờ. Hay nói với nó chú Pui không khỏe nên tôi cần về chăm chú nhỉ? Nhưng chú đanh đá lắm, nói gở như thế nhỡ chú xông vào tẩn tôi thì sao, không được không được.
A, nghĩ ra rồi. Tôi phải tạo hiện trường giả cãi nhau với Phum. Đúng đúng, cái này hợp lý nhất. Ai da, tôi đúng là ông hoàng tạo kịch, chúa tể tình huống. Thằng Phum thông minh thật đấy nhưng nó EQ nó thấp lắm, nó không biết được đâu hehe. Thiên tài đến mấy cũng không vượt qua anh chàng đẹp trai này được các gái ạ, haha. Thôi được rồi, tôi đã có cách để ra khỏi condo rồi, chỉ còn một vấn đề là tôi nên cãi nhau vì cái gì? Ha, đây mới là vấn đề thực sự này.
Ừm, cãi nhau vì cái tính trẻ con của nó được không nhỉ? Nhưng tôi nghĩ cái này không đi đến đâu đâu. Hay nói về vụ nó cọc với thằng Kleun? Không được, nó mà nghĩ tôi về phe Kleun rồi lại bóp cổ hai đứa chết toi, chết trước khi kịp tạo bất ngờ. Chuyện gì đây ta, chuyện gì được nhỉ, chuyện...người thứ ba. À há, sao tôi lại nghĩ ra được nhỉ, đúng thánh mà, hihi. Tạo hiện trường người thứ ba đi vì ở bất cứ thời nào đó cũng là vấn đề nhức nhối, là chủ đề nóng hổi kinh điển trong mọi cuộc cãi vã của các cặp đôi.
Nhưng mình phải từ từ vì nếu nhanh nhảu sẽ bị thằng Phum nghi ngờ, không chừng nó còn chửi tôi là bị thần kinh. Chính thế nên điều đầu tiên tôi phải làm là hành động như một cái cọc. Bản chất của cái cọc là gì các bạn biết không? Đừng có trả lời đục tàu đấy nhé vì cọc này làm gì có nhọn, hahahahaha.
Tôi phải tỏ ra yên lặng, im im, bất kể Phum có làm gì nói gì tôi cũng không được quan tâm, không để ý, không đoái hoài, không.... ấy, đủ rồi, mày còn định đi đến đâu nữa hả Peem. Nấu vừa đủ thôi, vì nếu cháy quá bạn sẽ bị ung thư đó, haha. Tâm trạng của tôi đang rất tốt, không hề có ý gì, cười lên nào Peem, mày đang giải tỏa căng thẳng sau trận lũ thôi mà (nhưng tôi đang bắt đầu thấy căng thẳng trở lại rồi đây).
Hiện giờ tôi đang vui vẻ hoàn thành từng bước trong kế hoạch bí mật của chính mình, hơ hơ. Trước khi nghĩ được cái gì đầu óc tôi cứ như trong trạng thái có thể nổ bất cứ lúc nào. Giờ là lúc tôi phải vào phòng để sắp xếp lại cảm xúc nhưng vừa nhìn cái mặt mình trong gương là tôi lại thấy buồn cười. Tôi phải diễn kịch lừa thằng Phum như cái cách thằng Chen thằng Toey lừa thằng Q vậy.
Mặc dù cách của tôi có hơi hèn hạ nhưng nó đem lại hiệu quả lớn anh chị em ạ. Không phải dân sáng tạo không thể nghĩ được đâu nhá. Thôi thì vì chiếc bánh sinh nhật Phum, Peem cố lên!!!
Tôi hít một hơi thật sâu đến mức cái bụng căng tròn, vừa tụng kinh vừa chắp tay cầu các thần phù hồ cho chuyến này chiến thắng trở về. Cuối cùng tôi tự xoa đầu động viên mình, đi thôi, đến lúc bắt đầu trò chơi rồi!
Tôi vác cái mặt vô cảm ra ngoài tìm Phum, nó đang nằm đọc sách trên sofa. Tôi đi tới ngồi bên phía còn lại của sofa rồi bật tivi lên. Nhưng mẹ kiếp chưa gì đã gặp nạn, tôi bấm điều khiển thế nào tivi cũng không bật, giờ mà hỏi thằng Phum thì hỏng hết kế hoạch, tôi chỉ đành đập cái điều khiển xuống ghế thùm thụp.
"Mày bấm sao được trong khi chưa bật tivi, ha." - Đệch, tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ. Thiếu chút nữa tôi đã bỏ cuộc dựa lưng vào sofa nhưng không được, trò chơi này phải tiếp tục. Tôi lạnh mặt đi tới bật tivi lên, lúc quay lại ghế lén đánh mắt nhìn thằng Phum. Nó đang nằm nó cười vào mặt tôi, hừ, đừng có để tao giận thật.
"Haha, lại đây ngồi đi." - Phum tháo kính, đặt sách xuống rồi vỗ lên ghế sofa ý bảo tôi ngồi cạnh nó. Tao không phải chó đâu mà vỗ vỗ là gọi lại được.
"..." - Cái mỏ tôi muốn xông tới cắn thằng Phum lắm rồi nhưng may mà lý trí cản lại kịp thời, mình phải đóng vai...một chiếc cọc.
"Peem, nghe tao nói gì không, lại đây ngồi đi." - Tôi không hề để tâm đến giọng nói và thái độ có phần không hài lòng của Phum. Tôi sẽ làm mặt như một con gấu trúc. Mà gấu gì mắt lại đen sì thế nhỉ, có khi nào các bạn nữ hay kẻ mắt vì nghĩ là nếu kẻ mắt đen như gấu trúc thì sẽ dễ thương không? Hừm, ý tưởng cũng không tồi.
“Lười.”
“Peem, tao bảo...”
"Ôi, phiền quá, gọi mãi." - Tôi cau mày nhìn Phum rồi nhanh chóng đứng dậy đi vào phòng ngủ vì phải nhanh chân trốn đi cười. Ôi mẹ ơi, không ổn rồi, mặt thằng Phum hề quá, thấy rối chưa con.
Vào phòng ngủ cười đã đời xong tôi quẳng người lên giường nhắn tin chat chit với đám bạn cùng một khuôn mặt "không tiếp khách" vì tôi biết thể nào Phum cũng sẽ tò tò theo vào phòng. Chưa đầy một phút, người bất hạnh vô tình thành nạn nhân của cảm xúc đã đến đúng như dự đoán. Tôi thầm giả vờ như không quan tâm.
"Ban nãy mày sao vậy, giận à?" - Từ giọng nói của Phum thì tôi nghĩ mình làm hỏng kịch bản rồi, nó đang nghĩ là tôi giận nó, ôi giời: "Hay bệnh dại tái phát mà tự dưng mày nổi cáu với tao vậy." - Thằng Phum, mày khốn nạn nó vừa thôi chứ, tao có điên đâu.
"Không, tao buồn ngủ, tắt đèn hộ tao nhé." - Tôi tắt điện thoại rồi kéo chăn lên ngang đầu để lén cười. Đám đang chat chit với tôi chắc giờ cũng đang bối rối lắm khi tự dưng tôi tắt hoạt động mà không nói năng gì.
"Peem, có chuyện gì vậy, nói chuyện đi đã nào." - Phum có gắng kéo chăn tôi xuống nhưng tôi cố thủ để cười nốt rồi lại đeo mặt nạ cọc lên. Tôi của lúc này không khác nào cái chợ bán cảm xúc.
“Mày bị cái gì thế, hả??? Tao muốn ngủ.”
"Mày sao vậy, sao đột nhiên lại cau có với tao thế?" - Nó v**t v* đuôi tóc của tôi cùng một khuôn mặt hết sức nghiêm túc. Tôi bảo mà EQ nó thấp lắm. Nếu là chuyện liên quan đến tôi thì Phum luôn rất dễ mềm lòng. Khi nhìn vào đôi mắt to tròn ngơ ra của nó tôi cũng suýt mềm lòng.
“Tao không làm sao cả, buông ra được rồi đấy, tao còn đi ngủ.”
“Peem, không có chuyện gì thế sao đột nhiên mày...”
“Sao mà mày tọc mạch thế hả Phum?”
"Cái gì cơ, mày bảo tao tọc mạch á?" - Phum nói bằng thanh âm không thể tin là tôi lại nói ra những lời như thế. Bình thường lúc tôi và Phum nói chuyện, ghẹo nhau còn có khi nói nặng hơn thế này nhiều nhưng lúc ấy chúng tôi biết chỉ là trêu đùa thôi, không giống lúc này, vì tôi đang cố tạo tình huống để cãi nhau mà, yahoo ~
“Ờ.”
"..." - Thái dương của Phum giật giật, cơ bắp run lên, ánh mắt nó toát lên vẻ đáng sợ. Thôi xong tôi rồi, Phum chuẩn bị biến hình tới nơi. Đang yên đang lành rước họa vào thân, lại còn phải tỏ ra mình không để ý nữa chứ. Tôi với nó bốn mắt nhìn nhau tóe lửa điện, mày đừng vội nóng mau mà giết tao đấy nhé Phum.
"Tao hỏi một lần nữa, mày bị làm sao, không hài lòng chuyện gì trước khi tao dùng cách của tao để tìm câu trả lời." Đệch, lông đầu lông tay tôi dựng hết lên. Nếu Phum dùng cách của nó thì tôi no đòn.
"Ờ, mày muốn biết lắm đúng không, muốn biết tao thế này là vì cái gì đúng không, vì tao thất vọng về mày, hài lòng chưa?" - Tôi lợi dụng lúc Phum còn đang rối để đẩy chăn ra, đứng dậy rời khỏi giường nhưng Phum vẫn là người nhanh hơn, nó đã kịp đuổi theo tôi.
"Buông ra." - Tôi giãy và nâng giọng. Mày phải nói hùng hổ hơn vào, thêm tí cảm xúc nữa Peem ạ, haha.
"Chính mày ép tao phải làm thế này đấy Peem." - Đệch, thằng Phum đè tôi xuống giường, cắn cổ tôi nữa, tôi nên làm gì đây. Những lúc như thế này, chúng ta phải duy trì sự tỉnh táo của mình, dùng sự bình tĩnh để khuất phục d*c v*ng hoang dã.
"Hôm qua mày nói chuyện điện thoại với ai? Sao phải ra ngoài nói chuyện?" - Tôi lạnh giọng cất tiếng, đến chính tôi nghe còn thấy nổi da gà nữa là, haha. Và nó đã có kết quả, Phum đã chịu dừng lại. Cơ mà câu nói ban nãy của tôi cứ như là bắt được chồng có bồ ấy, hahaha, buồn cười quá đi mất. Không được, không được cười, Phum nhíu mày đến mức hai đầu mày suýt đâm nhau.
“Tao nói chuyện với Oat, tao ra ngoài nói vì thấy mày chuẩn bị đi ngủ nên không muốn làm ảnh hưởng đến mày, mày không hài lòng về chuyện này hả?”
"Đúng, là chuyện này và tao cũng biết mày nói dối. Tao biết mày nói chuyện với người khác...có đúng không?" - Mặt Phum cực kỳ sốc, nó đứng hình. Ái chà chà, đừng nói là đoán bừa mà trúng nhé, không phải mày to gan dám có bồ thật đấy chứ, tao cho một mồi lửa cả hai đứa bây giờ.
"Peem, mày sao vậy, tao có nói dối mày đâu, mày xem điện thoại của tao cũng được." - Ồ, tôi yên tâm rồi nhưng mặt Phum buồn cười quá, nhìn cũng thương nữa. Chắc nó đang thắc mắc tôi bị ai nhập mà tự dưng lên đồng thế này.
"Tao có làm sao cũng là chuyện của tao, mày đừng có xía vào, lúc mày nói chuyện điện thoại tao cũng có xía vào đâu." - Tạo áp lực cho nó, hahaha. Tôi nhìn Phum với vẻ căm ghét, ánh mắt truyền tải cảm xúc. Bé Phum à, anh xin lỗi nhé nhưng anh bắt buộc phải làm thế.
"Peem, mày thấy chỗ nào không thoải mái à, có cần tao đưa đi khám không?" - Ý là đang nói thần kinh tao có vấn đề đúng không? Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu tôi lập tức giãy dụa không cho Phum ôm. Cái này là cảm xúc thật, không phải diễn, cũng không phải mặt nạ. Mẹ mày, tao muốn tạo bất ngờ cho mày còn mày thì muốn đi tao đi khám.
"Tao khỏe, mày không phải đưa tao đi đâu cả, tao tự chăm sóc bản thân được, nếu mày vẫn không chịu thừa nhận nói chuyện với ai thì tao nghĩ mình nên tách nhau ra một thời gian đi." - Tách nhau ra một thời gian cũng hay đó, mà sao phải tách, sao không chia tay luôn đi, hahaha. Ôi tôi tự thấy xấu hổ với suy nghĩ của chính mình. Cái ôm của Phum bắt đầu giãn ra, Phum nhìn tôi như sinh vật chẳng có giá trị và cũng chẳng vừa mắt.
"Mày...Peem, có chuyện gì vậy, sao đột nhiên mày... để tao gọi Oat cho mày nói chuyện với Oat nhé." - Nó nhanh chóng níu tay tôi lại, hahaha, vào rọ rồi em ơi.
"Buông, tao sẽ về nhà." - Quyết định quan trọng, trọng tâm của vấn đề đã tới rồi đây. Để nghĩ ra được cuộc hội thoại này não tôi suýt chảy máu đấy T^T.
“Peem, thế này hơi làm to vấn đề rồi đấy, tao chưa từng nói dối mày, mày cũng biết mà, tao không nói chuyện với ai cả, thật đấy, chưa từng.”
"Đấy là chuyện của mày, tao bảo buông." - Tôi phải thể hiện sự khó chịu, không được dễ dàng tin nó. Lý do lý trấu gì không cần nghe, hãy để cảm xúc quyết định. Ai quan tâm có thể học theo nhé, rồi bạn sẽ nhận được...một vé cút khỏi cuộc đời người ta ngay: "Mày nghĩ là tao ngu lắm đúng không, mày chỉ biết nói thôi Phum ạ." - Cảm xúc đẩy lên cái là lời cứ thế tuôn ra. Oscar ơi, đợi P'Peem thêm một chút nữa nhé.
“Không.”
"Nếu mày vẫn không buông thì mình không cần nói chuyện nữa." - Wow wow wow!!! Kịch bản quá đỉnh, Peeranat làm được rồi mọi người ơi. Hoang mang lắm chứ gì, hoang mang đến mức không nói nên lời kìa. Tôi thoát ra khỏi vòng tay của Phum và nhìn nó bằng ánh mắt sôi máu, hahaha. Tầm này máu phải sôi vì máu lạnh nó nhẹ nhàng quá.
“Tất cả tao đều nói thật, tất cả đều là sự thật đấy Peem. Nhưng nếu mày vẫn muốn về nhà thì tao cũng không cản. Muốn về lại lúc nào nói tao nhé, tao sẽ đón...tao sẽ đợi mày Peem ạ.”
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
