Vũ Khí Khiêu Gợi: Muốn Cả Thế Giới Biết Anh Yêu Em

Chương 20: Hạ Sát Tống Tiểu Thư

209@-
Tại một ngôi biệt uyển dưới chân núi

Chân Ly ngồi trước màn hình vi tính, xung quanh là hàng trăm số liệu nhảy lên liên tục không ngừng. Chân Ly đưa tay nhiết mi tâm, vẻ mặt chán chường nhìn vào máy ghi hình. Khóe môi khẽ cong lên nhè nhẹ, thật không khó để ngửi ra mùi sát khí ở tại nơi này.

Màn hình lớn bất chợt hiện ra một người đàn ông ngồi trong tư thế chễm chệ, thần sắc không mấy tốt lành. Không phải đoán, người đàn ông trên màn hình chính là Ngụy Hồng, vẫn là thói quen quen thuộc, trên miệng ông ta vẫn đang giữ một điếu thuốc cao cấp, vẫn là nét mặt của quỷ dữ đó, Ngụy Hồng nói một cách rất chậm rãi

"Diệp Vô Tâm đâu rồi?"

Chân Ly thận trọng báo cáo lại "Cô ấy đang ở nước M"

Ngụy Hồng cười khẩy một cái như một hình thức tượng trưng "Lần này giao cho ngươi, xử lý Tống Tiểu Tình đi, lão già Tống Chính Ngạn đã có dấu hiệu tỉnh lại rồi"

Chân Ly nhẹ nhàng đảo mắt như có chút suy tính, nhưng sau đó liền cúi đầu thấp một chút "Chẳng phải việc hạ sát Tống Tiểu Tình là do Diệp Vô Tâm phụ trách hay sao? Lần này giao cho thuộc hạ....thuộc hạ e là cô ấy sẽ không vui"

Ngụy Hồng lại nhíu mày, thông qua màn hình lớn, Chân Ly cảm thấy có phần lạnh sống lưng "Chân Ly, là ngươi hay là Diệp Vô Tâm thì có gì khác nhau, không đến lượt cô ta không đồng ý"

Chân Ly hít một hơi thật sâu, sắc mặt gần như lạnh đi rất nhiều, cô áp bàn tay phải lên ngực trái của mình, cẩn trọng cúi người "Thuộc hạ nhận nhiệm vụ"

Một ánh sáng lóe lên, màn hình vụt tắt. Chân Ly liền mở điện thoại gọi ngay cho Diệp Vô Tâm. Đợi rất lâu, rất lâu vẫn chưa thấy cô ấy nhấc máy, lòng của Chân Ly nóng như lửa đốt

Tiểu Diệp à...Tiểu Diệp...em nhấc máy đi mà....

Tiểu Diệp, em đang ở đâu? Còn không mau nghe điện thoại đi...

...

Cùng thời điểm này, ở Khách sạn Rose.

"Vương lão đại, anh bỏ tôi ra được rồi chứ?" Diệp Vô Tâm vẫn bị Vương Minh Hàn khống chế trong phạm vi của mình. Lần này, không phải là bị siết chặt hay bị bóp cổ nữa mà hai cổ tay của Diệp Vô Tâm cô chính xác là bị còng thẳng vào hai thanh kim loại to đùng ở đầu giường

Vương Minh Hàn vẫn rất thản nhiên nằm bên cạnh cô, vẻ mặt nho nhã đến lạ thường "Em vẫn chưa trả lời được tối hôm qua em đã đi đâu cả đêm"

Diệp Vô Tâm nhếch miệng cười mỉa mai anh "Tôi đi đâu thì liên quan gì đến anh? Vương lão đại, anh cứ như vậy tôi sẽ hiểu lầm là anh đang ghen đó"

Vương Minh Hàn nghe xong lại rất hài lòng mà gật đầu "Em nghĩ tôi thế nào thì là thế ấy. Bây giờ em không chạy được, cũng không phản kháng được. Tôi làm gì cũng là việc của tôi"

Vừa dứt lời, Vương Minh Hàn dùng một con dao nhỏ cắt bỏ cúc áo trên bộ đầm body màu đen của Diệp Vô Tâm, tuy nói là đầm nhưng thiết kế của bộ đồ này chính là sự kết hợp giữa những chiếc cúc áo nằm dài từ ngực xuống đến rốn, nếu không có phần cúc thì toàn bộ những thứ bên trong sẽ lộ ra ngoài. Bộ đồ này là lúc sáng Liễu Trang Như đã dậy sớm để chạy đi chuẩn bị cho cô thay, tính đến thời điểm này còn chưa mặc được hai tiếng đồng hồ, bây giờ lại bị người đàn ông này cắt bỏ từng mảnh.

Thật đáng tiếc....

"Vương lão đại là anh đang ép tôi"


Vương Minh Hàn nhìn thấy bị chống cự của cô, anh lại rất hài lòng.

Con hổ con, tôi phải dạy dỗ em lại

Diệp Vô Tâm nghe thấy tiếng chuông điện thoại thì lòng lại rối như tơ vò. Cô điềm tĩnh mà cố gắng tìm cách thoát ra khỏi chiếc còng đó.

Cô cảm thấy đối với người đàn ông này càng chống đối sẽ càng chết sớm. Vậy thì ngoan ngoãn một chút xem sao...

"Vương lão đại, hay là thế này, anh đưa điện thoại cho tôi trước được không?"

Vương Minh Hàn đang giữ điện thoại của Diệp Vô Tâm trong lòng bàn tay mình, anh nhoẻn miệng cười đắc ý "Em muốn dùng nó?"

Cô gật đầu lia lịa, vẻ mặt chính là gấp lắm rồi đó.

Vương Minh Hàn giữ ngón tay trên màn hình vuốt nhẹ vào nút nhận cuộc gọi. Anh cố tình bật loa ngoài, sau đó đưa điện thoại lên trước mặt Diệp Vô Tâm

Diệp Vô Tâm có chút phiền lòng cô miễn cưỡng nói alo, Chân Ly thì gấp đến mức chỉ cần Diệp Vô Tâm vừa nhấc máy liền nói một hơi

"Em làm gì không nghe máy...Có chuyện lớn rồi, mau trở về Đế Thành nhanh lên"

Diệp Vô Tâm cau mày mà hỏi lại "Từ từ, đã xảy ra chuyện gì?"

Chân Ly lần này như trút được nỗi lo lắng ra khỏi lòng ngực, vì vậy ngữ điệu cũng có phần châm chọc hơn "Lão đại không tìm được em nên đã sai chị đi hạ sát Tống Tiểu Tình, chiều nay bắt buộc chị phải hành động. Em không cứu được cô ta nữa rồi"

Vương Minh Hàn càng nghe càng chú tâm, Tống Tiểu Tình này không phải là hôn thê của Tiểu Phó nhà anh đấy chứ

Diệp Vô Tâm vừa nghe liền cả kinh, lần này đúng là có chuyện lớn rồi "Chân Ly, chị kéo dài được bao lâu?"

Chân Ly khẽ thở dài "Nhiều nhất là ba mươi phút"

"Không kịp" Diệp Vô Tâm vừa nghe liền biết lộ trình này chắc chắn sẽ chậm trễ, cô có phần bất an, một giây đảo mắt liền cố gắng tìm cách

Chân Ly ở bên kia cũng không nói gì vì cô biết Diệp Vô Tâm đang yên lặng đồng nghĩa với việc vấn đề này sẽ được giải quyết

Quả thật là vậy, không đến một phút sau, Chân Ly lại nghe thấy giọng nói của Diệp Vô Tâm ra kế hoạch

"Sử dụng quả Tx1003 đi"

Chân Ly vừa nghe lại cảm thấy có gì đó không đúng, quả Tx1003 là quả bom của Diệp Vô Tâm tự chế ra, chỉ có tác dụng giết người chứ không nghe là sẽ cứu được người.



"Tiểu Diệp, chị hy vọng bản thân không nghe nhầm"

Diệp Vô Tâm khẽ cười, âm thanh tuy nhỏ nhưng qua đường truyền âm tốt nên Chân Ly cũng nghe thấy rất rõ ràng

"Không nhầm lẫn. Chân Ly, chị sử dụng cho cẩn thận, thiết lập thời gian phát nổ là 5 phút"

Chân Ly tuy không rõ ý đồ Diệp Vô Tâm muốn làm gì nhưng cô ấy đã căn dặn thì chắc chắn không sai "Em cho rằng chỉ cần dùng quả bom này hạ sát Tống Tiểu Tình thì chúng ta sẽ không phải chịu phạt sao?"

Diệp Vô Tâm ậm ừ trong điện thoại, nghe vậy Chân Ly lại hỏi tiếp "Chẳng phải em nói không giết cô ta sao? Vậy giờ sao lại sử dụng quả bom này? Em thiết lập 5 phút, liệu có phải muốn tiễn cô ta về Tây Thiên luôn không?"

Diệp Vô Tâm lại rất bình thản, cô nhoẻn miệng cười "Chị yên tâm, với sự nhạy biến của Tiểu Tình em tin chắc cô ấy sẽ không chết, thêm vào đó chúng ta cũng có cái cớ để ăn nói với lão đại. Em sẽ không để chị phải chịu gia pháp đâu"

Chân Ly khẽ ừ nhẹ, sau đó vội vàng ngắt máy. Tuy vậy, nhưng trong tâm tư của Chân Ly chính là không dám chắc.

Tuy nói là sát thủ giết người không phải là chuyện lạ, nhưng Chân Ly và Diệp Vô Tâm lại có một điểm chung, đó là không bao giờ muốn làm hại phụ nữ.

Lần này mặc dù là lệnh của Ngụy lão đại ban xuống, hai người họ tuy không thể kháng lệnh nhưng Chân Ly tin một điều, Diệp Vô Tâm sẽ có cách xử lý êm xuôi việc này.

Vương Minh Hàn nghe xong lại có phần nóng lòng đưa tay bóp lấy hai bên má của Diệp Vô Tâm một cách mạnh bạo, ánh mắt thiếu kiên nhẫn mà hỏi "Em không được phép động đến Tống tiểu thư"

Diệp Vô Tâm thấy biểu cảm này của Vương Minh Hàn, trong lòng lại vô duyên vô cớ cảm thấy khá khó chịu, cô cười khẩy một cái, ánh mắt có phần lạnh đi "Sao vậy? Anh đau lòng rồi à?"

Vương Minh Hàn vẫn giữ dáng vẻ muốn bóp chết cô "Nói lời dư thừa, tôi cảnh cáo em, tôi nhận lời nhờ cậy của một người anh em sẽ bảo vệ an nguy cho Tống tiểu thư. Nếu em không an phận mà động đến, tôi sẽ cho em biết thế nào là đau khổ"

Diệp Vô Tâm trong tư thế bị khóa tay nhưng vẻ mặt lại kiêu ngạo đến đáng sợ, cô ngẩn cao mặt thách thức Vương Minh Hàn "Anh cứ thử xem"

"Em..." Vương Minh Hàn tức giận mà hất tay ra khỏi người cô, anh lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Phó Quân Hạo

Nhưng tín hiệu anh nhận lại chính là không nằm trong vùng phủ sóng. Vừa lúc này, vẻ mặt của Diệp Vô Tâm rất thản nhiên, giống như là chuyện này vốn đã nằm trong kế hoạch của cô.

Chính Vương Minh Hàn cũng không biết Diệp Vô Tâm cô từ lúc bước chân đầu tiên vào khách sạn Rose này thì đã thay đổi vài chi tiết trong vùng sóng điện thoại ở đây rồi.

Diệp Vô tâm khẽ cong miệng cười, thâm tâm lại sâu xa lắng động

Người đặt bẫy là cô thì người tháo bẫy cũng là cô.

...

Chân Ly sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, cô lái xe riêng rời khỏi nhà



Bệnh viện A nằm ở khu vực trung tâm Đế Thành, nơi này lại cực kỳ nhộn nhịp nên khi Diệp Vô Tâm chỉ định dùng bom thì thâm tâm Chân Ly lại có chút chấn động.

Dù nói là dùng bom nghe nhẹ nhàng đến thế, nhưng lựa chọn nơi để đặt bom thì quả thật không phải dễ dàng gì.

Chân Ly lại nghĩ bụng chắc chắn là Tiểu Diệp muốn chơi cô rồi. Nơi này dùng súng thì ít ra dễ hơn dùng bom. Chỉ việc kích ở mấy tòa nhà đối diện bệnh viện rồi một phát "đoàng" là xong xuôi. Hà tất gì phải sử dụng đến bom tự chế chứ.

"Đúng là đồ lãng phí"

Đợi cả nửa ngày trời vẫn không có dịp sử dụng đến. Thế là Chân Ly đành âm thầm theo dõi hành tung của Tống tiểu thư qua ống nhòm khi đứng ở hành lang toà nhà đối diện bệnh viện

Nhưng mà ít ra ông trời không phụ lòng cô, đợi được một lúc khá lâu, Chân Ly lại phát hiện Tống Tiểu Tình rời khỏi bệnh viện, cô ấy không lái xe mà là đi bộ, bước từng bước chân thẩn thờ tiến về phía đường lớn.

Chân Ly vui mừng chậc lưỡi "Cuối cùng cũng có cơ hội"

Chân Ly cẩn thận đi theo phía sau, cô giữ khoảng cách an toàn để tránh bị phát hiện. Thật không ngờ Tống Tiểu Tình lại cùng một người phụ nữ trung niên lạ mặt bước vào một quá trà chiều. Cô nấp ở bên ngoài, chăm chú quan sát.

Cô lấy điện thoại mở ứng dụng kết nối vệ tinh lên, một bản đồ hiện ra, ban đầu khá bao quát, chỉ thấy mấy kí tự nhỏ bé như mấy cái chấm nhỏ. Nhưng dần dần, qua hiệu ứng phóng to, một bản đồ cụ thể hiện ra rõ ràng mồn một, cận cảnh hơn nữa thì chính là sơ đồ chi tiết khu vực quán trà chiều này.

Một lúc sau, cô nhoẻn miệng cười đắc ý

"Tốt rồi, hành động thôi"

Chân Ly chạy vào bằng cửa sau của quán trà. Cô lẽn người qua cẩn thận nấp vào các cạnh tường khuất tầm mắt. Hướng đến của cô là phòng giặt ủi.

Lý do cũng dễ hiểu thôi, đơn giản là mượn vài bộ đồng phục của nhân viên dùng một lúc vậy. Để ý một chút là Diệp Vô Tâm và Chân Ly đều rất thích mượn đồ dùng nếu có việc cần đến, còn trả hay không là tùy vào tâm trạng của họ.

Như một loài động vật biết tàng hình, Chân Ly hóa mình thành một nhân viên phục vụ.

Tàng hình không phải là làm cho bản thân hoàn toàn biến mất, mà biến bản thân trở thành màu sắc của môi trường xung quanh, khiến người khác không nhìn hoặc chú ý đến mình, thì đó là tàng hình.

Bản lĩnh này không chỉ Chân Ly biết, ngay cả Diệp Vô Tâm cũng sử dụng rất thành thạo.

Chân Ly cải trang xong, cô lẻn đi một vòng quan sát, tìm kiếm chính xác vị trí căn phòng của Tống Tiểu Tình. Và dĩ nhiên không nằm ngoài dự đoán, bàn trà của Tống Tiểu Tình nằm trên căn phòng tầng 2.

Cũng tiện tay lắm...

Chân Ly cố tình đứng cạnh cầu thang chờ người mang trà, bánh lên phục vụ. Không lâu sau, một nữ nhân viên tiến về phía căn phòng ấy, trên tay còn bưng một mâm đựng đồ ăn. Chân Ly quan sát thấy lại nhoẻn miệng cười. Cô nhanh chóng bước đến chặn lấy người nhân viên đó

"Bếp trưởng gọi cô kìa, để tôi mang vào cho"



Chân Ly gật gật đầu tỏ ý hiểu chuyện "Được rồi, được rồi, cứ giao cho tôi"

Đợi khi cô gái đó vừa rời đi, Chân Ly liền mang thức ăn vào. Trên bàn là Tống Tiểu Tình và một người phụ nữ đứng tuổi đang trò chuyện với nhau rất vui vẻ, trông họ vô cùng hợp nhau. Thấy họ không mãi may để ý đến mình, Chân Ly xoay người bước ra bên ngoài, sau đó liền lấy con gấu bông đã được cô cất công chuẩn bị đặt lên mâm đựng.

Lần thứ hai, cánh cửa phòng lại bật ra, Chân Ly chậm rãi bước vào, cô nở một nụ cười niềm nở với hai người họ

"Xin lỗi vì đã làm phiền quý khách, nhân kỷ niệm sinh nhật của cửa hàng, chúng tôi có một món quà muốn dành tặng cho quý khách"

Thấy Tống Tiểu Tình đảo mắt quan sát mình, Chân Ly lại phô trương tài diễn xuất của bản thân ra, cô không nghĩ là vị tiểu thư này có bản lĩnh nhìn ra thân phận của mình.

Tống Tiểu Tình hỏi vài câu như có ý thăm dò, Chân Ly liền nhanh trí giải đáp hiềm nghi của cô ta ngay

"Hôm nay là ngày đặc biệt nên chỉ cần là quý khách nào ghé thăm cũng đều có quà tặng" Nói đến đây, cô nhanh chóng mang con gấu bông đặt trên chiếc mâm để lên bàn. Sau đó lại quay ra mỉm cười rất nhiệt tình

"Nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành, xin chúc quý khách dùng ngon miệng"

Nói dứt lời, cô nhanh chóng rời khỏi. Ra đến bên ngoài, Chân Ly búng tay một phát đắc ý nói "Xong xuôi rồi, Tống tiểu thư...chúc cô may mắn"

Chân Ly đi một cách rất thoải mái. Rời khỏi cửa hàng đó cách xa khoảng hơn hai mươi bước chân. Chân Ly chậm rãi đứng lại đếm từng chữ một

"Ba"

"Hai"

"Một"

"Bùm"

Bùmmmmmmmmmm............

Từ bùm vừa phát ra từ miệng của Chân Ly cũng là lúc quả bom trên phòng trà tầng 2 phát nổ. Ngọn lửa trong căn phòng ấy vùng vẫy đập tung cửa sổ lau ra bên ngoài, cảnh tượng này không khác gì người sắp chết đuối cố gắng ngoi lên khỏi mặt nước.

Khói đen từ căn phòng bốc lên ngùn ngụt bao trùm lấy bầu không khí xung quanh.

Chân Ly kéo chiếc mũ lưỡi trai đen đội đầu xuống, che đi nửa khuôn mặt của mình. Nụ cười nguy hiểm điểm nhẹ trên môi cô.

Tống tiểu thư, tôi đã nương tay lắm rồi, sống hay chết đều ở bản lĩnh của cô. Tiểu Diệp ơi là Tiểu Diệp, cuối cùng chị cũng hiểu ý đồ của em rồi.

Chạy vào chỗ chết để tìm đường sống...

Lợi hại, lợi hại...!
Vũ Khí Khiêu Gợi: Muốn Cả Thế Giới Biết Anh Yêu Em
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vũ Khí Khiêu Gợi: Muốn Cả Thế Giới Biết Anh Yêu Em Truyện Vũ Khí Khiêu Gợi: Muốn Cả Thế Giới Biết Anh Yêu Em Story Chương 20: Hạ Sát Tống Tiểu Thư
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...