Vòng Lặp Mối Tình Đầu - Dung Vô Tiên

Chương 11

Hai chữ “thiên vị” thực sự không giống lời có thể thốt ra từ miệng Lộ Kinh Đường.

Lộ Kinh Đường xưa nay muốn gì có nấy, cả đời thuận buồm xuôi gió đến mức khiến người ta ghen tỵ.

Vì cái gì cũng có, cho nên cũng chẳng thèm để tâm đến bất kỳ điều gì.

Không quan tâm ai thích mình, càng không để ý ai ghét mình. Cảm xúc của người khác là chuyện của họ, chẳng liên quan gì đến anh.

Chỉ có điều, cô gái này… hình như hơi vô ơn quá rồi.

Lộ Kinh Đường bâng quơ nghĩ, còn thấy buồn cười, mới vừa rồi mình còn vì áy náy chuyện hiểu lầm cô ấy xông vào nhà, nên chủ động giảm tiền thuê nhà không ít. Sao có người trở mặt còn nhanh hơn lật sách thế chứ?

Anh hoàn toàn không đợi Ôn Chước Hoa trả lời.

Anh đứng thẳng dậy, uể oải nhét điếu thuốc lại vào hộp, mặt không đổi sắc bước ngang qua Cơ Giản và Ôn Chước Hoa, đẩy cửa, đi vào phòng trước.

Khóe mắt Ôn Chước Hoa thoáng nhìn được, hình như từ đầu đến cuối Lộ Kinh Đường chẳng buồn liếc sang mình lấy một lần.

Khoảnh khắc anh đẩy cửa, âm thanh ồn ào hơi hỗn loạn từ trong phòng tràn ra ngoài, rồi lại bị cánh cửa đóng lại ngăn cách, để lại hành lang yên tĩnh đến mức ngột ngạt.

Ôn Chước Hoa mím môi.

Cô ngẩng đầu, đón lấy ánh mắt Cơ Giản với nụ cười có phần thích thú. Lần này cô chủ động lên tiếng, giọng càng chân thành, cũng càng khách khí: “Vẫn muốn cảm ơn cậu vì đã giới thiệu chú Diêu cho mình, y thuật của chú ấy thực sự rất giỏi, nếu không nhờ cậu, ba mình đã không kịp chữa trị.

Cơ Giản vô thức đáp: “Không cần cảm ơn, đó là…”

Ôn Chước Hoa hiếm hoi ngắt lời anh ta: “Cũng cảm ơn cậu bây giờ vẫn quan tâm đến ba mình, nhưng…”

Cô ngước mắt nhìn anh ta, khẽ cười, nhún vai: “Tiếc là, không lâu sau kỳ thi đại học, ba tôi đã…”

“Qua đời rồi.”

Cơ Giản khựng lại, hơi thở như nghẹn lại.

Trái ngược với vẻ cứng đờ của anh ta, chính Ôn Chước Hoa – người trong cuộc – lại tỏ ra quá đỗi bình tĩnh.

Cô còn chu đáo nói lời xin lỗi: “Xin lỗi, lúc đó tang lễ của ba tôi được tổ chức khá vội, đúng ra nên làm phiền cậu tới thắp nén nhang, nhưng… tôi không kịp.”

Cơ Giản nhất thời không biết phải đáp lại thế nào.

Anh ta nhìn cô gái trước mặt, chỉ cảm thấy như được nhìn lại hình ảnh cô nữ sinh năm xưa – người nghèo khó nhưng ưu tú, kiêu hãnh, hoàn toàn lạc lõng giữa đám bạn nhà giàu.

Anh ta không biết nên hỏi gì.

Muốn hỏi: “Khi đó, cậu có đau lòng lắm không?”, lại muốn hỏi: “Một mình cậu làm sao vượt qua?”, thậm chí còn muốn nói: “Nếu bây giờ vẫn cần, mình có thể tiếp tục giúp cậu.”

Nhưng dường như bất cứ câu nào cũng không đúng lúc.

Ôn Chước Hoa lại chẳng có ý kéo dài chủ đề này, cô khẽ gật đầu: “Vào thôi.

Nói rồi, cô xoay người, gõ nhẹ cửa phòng, rồi đẩy cửa bước vào trước.



Khoảnh khắc cửa mở, trong đầu Ôn Chước Hoa vụt qua một ý nghĩ—



Cho dù chú Diêu nhờ, cô cũng đâu cần ngoan ngoãn mà thật sự bước vào? Rõ ràng đây là cơ hội tuyệt vời để lẻn trốn!

Tiếc là, đã muộn rồi.

Phòng riêng vốn đang hơi ồn ào với tiếng ly chạm nhau, cười nói rôm rả.

Lúc đầu chỉ có vài người chú ý quay ra cửa, chắc nghĩ là Cơ Giản đi lâu giờ mới quay lại, không mấy để ý. Nhưng khi thấy người đầu tiên nhìn chằm chằm ra cửa, những người khác cũng tò mò nhìn theo.

Không khí náo nhiệt trong phòng dần trở nên yên tĩnh đến mức khiến người ta sợ hãi.

Chỉ có cô gái ngồi quay lưng ra cửa vẫn chưa nhận ra, còn mải nói chuyện với Quý Hoà Dự bên cạnh, giọng hơi quen tai: “…Giản ca ra ngoài lâu thế, có gặp rắc rối gì không?”

Quý Hoà Dự liếc mắt nhìn thấy Ôn Chước Hoa cùng Cơ Giản đứng cạnh cửa, cười như xem trò vui: “Mình đoán rắc rối thì không, chứ gặp bạch nguyệt quang thì có đấy.”

Cô gái nhắc lại: “Bạch nguyệt quang?”

“Ừm,” trong khoảnh khắc bất ngờ với tất cả mọi người, Lộ Kinh Đường bỗng cất giọng lười biếng, “chính là người Cơ Giản thích hồi cấp ba, nhưng theo đuổi không được.”

Không rõ có phải Cơ Giản nghĩ nhiều không, nhưng anh ta cảm thấy trọng âm câu nói của Lộ Kinh Đường rơi đúng vào ba chữ “không được”.

Khỉ thật.

Cậu ta không theo đuổi được, cớ gì mày phải tỏ vẻ vui mừng thế hả, Lộ ca?

Hay lắm.

Câu nói đó vừa dứt, cả phòng lặng ngắt như tờ, mà sự yên lặng lại vô cùng kỳ quái—

Dù biết hay không, ai nấy cũng mang vẻ mặt hứng thú xem kịch, làm Cơ Giản nhíu mày đến méo cả mặt.

Lúc này, cô gái bên cạnh Quý Hoà Dự mới giật mình quay lại nhìn.

Ánh mắt hai người chạm nhau, cô ta hơi nhíu mày, rồi nhanh chóng mỉm cười chào hỏi, tỏ ra rất thân thiết: “Ôi, Chước Hoa, thật không ngờ lại là cậu!”

Quý Hoà Dự ngạc nhiên: “Em quen cô ấy à?”

Chưa kịp trả lời, anh ta đã tự phản ứng: “À phải, đều học Đại học Nam mà.”

Cô gái cười tít mắt, khoác tay Quý Hoà Dự: “Chước Hoa là bạn cùng phòng của em, đúng là trùng hợp.”

Ôn Chước Hoa cũng cảm thấy thế giới này quá nhỏ.

Cô hoàn toàn không ngờ sẽ gặp lại Thôi Lộ ở đây, nhưng nghĩ kỹ lại cũng đoán được phần nào lý do.

Du Việt thấy kịch vui xem đủ rồi, đứng dậy: “Đừng đứng mãi ở cửa, mau vào đi. Chước—”

Anh ta bắt chước gọi “Chước Hoa” như Thôi Lộ, nhưng vừa mới thốt được một chữ, đã thấy Lộ Kinh Đường nhấc mí mắt nhìn sang, ánh mắt vô cùng khó hiểu.

Du Việt như mọc cả dấu chấm hỏi to tướng trên đầu, tuy không hiểu gì nhưng vẫn ngoan ngoãn đổi giọng: “…Hoa…”

Lộ Kinh Đường lại liếc cậu ta.

Du Việt: “…”

Nụ cười trên mặt anh ta gần như cứng đờ, lại thử đổi tiếp: “Bạn học Ôn?”

Lộ Kinh Đường khẽ gật đầu.

Trong lòng rủa thầm, Du Việt cuối cùng cũng được nói tiếp: “Bạn học Ôn, cậu thích ăn gì? Để mình gọi thêm món, A Hoè bảo cậu thích ăn cá phải không?”

Vừa nói, Du Việt vừa vẫy tay mời hai người vào. Mọi người trong phòng cũng rất tự giác xê dịch ghế, chừa ra một chỗ ngồi cạnh vị trí của Cơ Giản.

Mà chiếc ghế này, một bên là Cơ Giản, bên kia lại sát ngay Lộ Kinh Đường.

Chưa kịp để Ôn Chước Hoa do dự, Cơ Giản đã nhanh tay kéo ghế, thái độ lịch thiệp khiến đám bạn cũ cười ồ: “Ấy chà, Giản ca ga lăng dữ, sao không thấy cậu đối xử thế này với tụi này nhỉ?”

“Giản ca đỉnh thật, hồi cấp ba đã có mắt nhìn chuẩn thế rồi.”

Nếu không biết rõ, chắc tưởng Ôn Chước Hoa là bạn gái Cơ Giản đưa tới.

Trên mặt Cơ Giản nở đầy nụ cười.

Thôi Lộ liếc nhìn Cơ Giản, lại nhìn sang Ôn Chước Hoa rồi Lộ Kinh Đường bên cạnh cô, sau đó mới khẽ hôn Quý Hoà Dự một cái, hỏi:

“Hóa ra mọi người đều là bạn cũ à?”

Quý Hoà Dự đáp ngay: “Học cùng cấp ba, nhưng bọn anh ở lớp quốc tế, cô ấy học lớp thường.”

Thôi Lộ “ồ” lên: “Vậy, Giản ca, cậu chú ý đến Chước Hoa từ khi nào?”

Ôn Chước Hoa không thích bị trêu như vậy.

Cơ Giản thật sự nghiêm túc nhớ lại: “Chắc là hồi lớp 10, lần thi đấu Olympic vật lý? Chước Hoa giành giải nhất, ảnh của cô ấy còn được dán ở…”

“Không phải mình nhất.” Ôn Chước Hoa đột nhiên lên tiếng.

Không khí chùng xuống trong khoảnh khắc.

Cơ Giản hơi nghi hoặc: “Thật à? Mình nhớ không nhầm, có ai thi tốt hơn cậu sao?”

Lộ Kinh Đường lạnh nhạt nói: “Tao.”

Cơ Giản: “?”

Anh ta suýt tưởng mình nghe nhầm, vài giây sau, Lộ Kinh Đường thản nhiên bổ sung: “Hồi đó tao nhất.”

Cơ Giản vô thức quay sang nhìn Ôn Chước Hoa, không ngờ cô khẽ gật đầu thừa nhận.

Quá kỳ lạ.

Quý Hoà Dự không hiểu nổi: “Sao mỗi lần Chước Hoa xuất hiện, không khí lại quái dị thế này…”

Anh ta lầm bầm: “Bọn mày còn nhắc chuyện tiểu học ấy à, tốt nghiệp bao năm rồi, còn so ai nhất làm gì?”

Lộ Kinh Đường ngả người lên ghế, giọng nhạt: “Học dốt thì không quan tâm nhất nhì, cũng bình thường thôi.”

Quý Hoà Dự: “…Mấy người tiếp tục ôn chuyện, miễn đừng công kích cá nhân tao là được.”




Ôn Chước Hoa thẫn thờ, suy nghĩ dần trôi xa.

Đúng là năm đó Lộ Kinh Đường giành giải nhất.

Khi ấy cô mới chỉ nghe danh của anh chứ chưa biết rõ.

Có đôi lần chạm mặt, cô cũng chỉ thấy anh đẹp nổi bật, nhưng trong lòng lại sinh ra đố kỵ: “Sao có người lại may mắn đến vậy?”

Mà kẻ may mắn ấy, đến cả thi Olympic vật lý cũng ép cô về nhì.

Cô đã thức đêm ôn luyện hàng tháng trời, chỉ mong giải nhất để nhận 3 ngàn tệ tiền thưởng, nhưng cuối cùng chỉ giành được giải nhì với 1 ngàn tệ.

Khi đó, cô ghét cay ghét đắng Lộ Kinh Đường.

Ghét đến mức ôm quyển đề, đứng trước bảng vinh danh, nghiến răng nhìn bức ảnh cậu ta, tự nhủ sang năm nhất định phải đoạt giải nhất, rồi khi lên phát biểu sẽ nói: “Cảm ơn người giành giải nhất năm trước đã nhường.”

Cho đến khi có người gọi sau lưng.

Cô giật mình quay đầu, chàng trai đứng đó dưới ánh hoàng hôn, tóc bay nhẹ theo gió, đường nét thanh tú mà đầy kiêu ngạo, vẻ lười biếng nhưng ẩn chứa sự sắc sảo.

Gió hè mang giọng anh luồn vào tai cô: “Này bạn, bạn đứng đây hơn 10 phút rồi đấy. Muốn hỏi bài thì nhìn ảnh không có tác dụng đâu, phải đến lớp quốc tế 3.”

Ôn Chước Hoa: “? Ai thèm hỏi bài cậu?”

Anh nhếch môi cười, lười biếng: “Ủa, cậu biết tôi hạng nhất à… chẳng lẽ…”

Ánh mắt anh lướt từ mặt cô sang bảng vinh danh, rồi quay lại, làm ra vẻ bừng tỉnh: “À, nhì à.”

Ôn Chước Hoa: “…”



Tối đó, cô lẻn vào phòng máy tính trường, lên diễn đàn ẩn danh post bài: “Đánh thiếu gia nhà họ Lộ sẽ gặp hậu quả gì?”

“Chước Hoa?”

Ôn Chước Hoa choàng tỉnh, thấy Cơ Giản đang lo lắng nhìn: “Cậu nghĩ gì vậy?”

Cô lắc đầu, đúng lúc liếc thấy Du Việt đang rót rượu cho Lộ Kinh Đường.

Du Việt đưa ly của mình lên ý mời, Lộ Kinh Đường cũng cầm ly chuẩn bị cụng.

Ôn Chước Hoa bỗng nhớ đến nhiệm vụ chú Diêu giao phó.

Cô nhanh như chớp cầm lon coca, bật nắp, đưa đến trước mặt Lộ Kinh Đường, không cho từ chối.

Mọi người ngạc nhiên nhìn cô.

Ôn Chước Hoa không muốn giải thích, dù có nói cũng chẳng ai tin.

Lộ Kinh Đường nhìn Cơ Giản, rồi lại nhìn cô, cuối cùng nhận lon coca.

Du Việt âm thầm cảm thấy, hình như tâm trạng Lộ ca tự dưng tốt lên.

Đến mười phút sau, Lộ Kinh Đường còn chủ động nâng ly: “Hiếm khi tụ tập, cùng cụng một ly nào.”

Quả nhiên.

Ôn Chước Hoa mở thêm chai sữa chua, lẳng lặng đẩy sang.

Du Việt nhìn mà khẳng định: Tâm trạng của Lộ ca lại tăng vọt.

Đến khi Thôi Lộ rủ chơi “thật hay thách”, Du Việt hăng hái: “Chơi! Nhưng trước hết, uống một ly đã!”

Thôi Lộ: “?”

Uống vì chuyện này á?

Ôn Chước Hoa thấy Lộ Kinh Đường sắp nâng ly, thầm nghĩ “có người vừa uống thuốc dạ dày xong lại nhậu nhẹt, uống cho cậu ta chết quách đi cho xong !”, nhưng vẫn lôi chai sữa lên men chua ngọt cuối cùng đặt trước mặt anh.

Du Việt thấy Lộ ca uống hai ngụm sữa, xác nhận: — Hôm nay, tâm trạng của Lộ ca quá tốt!

Cơ Giản liếc nhìn cô mấy lần.

Ôn Chước Hoa cảm thấy tình thế hiện tại của mình thật kỳ quặc.

Cô cúi đầu ăn cá, thì bỗng thấy bên trái có gì đó thò sang.

Nhìn sang, thấy tay anh cầm điện thoại, màn hình sáng.

Trên nền đen của ghi chú là dòng chữ trắng to rõ, in đậm:

[Cô Ôn không cần để ý đến tôi vậy đâu, nếu không, trông chúng ta rất giống…]

Giống gì?

Cô còn chưa hiểu, ngón tay Lộ Kinh Đường nhẹ trượt màn hình.

Dòng chữ cuối cùng hiện ra:

[Ngoại tình].



Vòng Lặp Mối Tình Đầu - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vòng Lặp Mối Tình Đầu - Dung Vô Tiên Truyện Vòng Lặp Mối Tình Đầu - Dung Vô Tiên Story Chương 11
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...