Vợ Tôi Là Nữ Chủ Đại Lão Trong Tra A Văn

Chương 61

Sau khi về phủ, trong nhà và cửa hàng còn nhiều việc lặt vặt, Nguyễn Chỉ phải nhanh chóng xử lý.

Văn Nhân Dực biết Cố Thanh Từ đã trở về, liền gửi thiếp mời hẹn gặp.

Chiều hôm ấy, Cố Thanh Từ cùng Văn Nhân Dực và một vài người tụ họp.

"Phóng nhị đẳng ngự tiền thị vệ không làm, hắn xin về Bắc cương. Không thảo luận cùng chúng ta đã dâng tấu chương, bệ hạ cũng chuẩn rồi. Ngày mai hắn đi." – Văn Nhân Dực nói, chỉ sang Tào Kháng, ngữ khí không khỏi tức giận.

"Ta vốn từ Bắc cương đến, thi trượt thì cũng phải về. Lần này đỗ Bảng Nhãn là đã vượt ngoài mong đợi, lại quen biết được hai vị, thật không uổng công chuyến này!" – Tào Kháng cười hào sảng.

Cố Thanh Từ cảm nhận được trên người hắn tràn đầy khí phách và sự thẳng thắn. Dù hắn không thuộc phe trung lập, nàng vẫn khâm phục. Không ngờ hắn lại quay về Bắc cương.

"Nghe nói nơi đó khắc nghiệt, ngươi đã đỗ võ tiến sĩ thì ở lại kinh thành cũng được, sao phải vội trở về?" – nàng cảm thán.

"Kinh thành tuy vui, nhưng quá ràng buộc. Ta thích Bắc cương hơn. Khi người Hồ gây rối, ta có thể ra chiến trường chém giết, so với ở đây càng thống khoái." – Tào Kháng cười đáp.

Cố Thanh Từ hiểu, mỗi người có chí hướng riêng. Như nàng, cho dù bị ràng buộc vẫn muốn tìm cách an nhàn hưởng lạc, huống chi còn có Nguyễn Chỉ bên cạnh, càng không thể rời đi.

"Võ tiến sĩ ra biên cương đều được trực tiếp phong quan. Ngươi nay đã là nhị phẩm ngự tiền thị vệ, lại thêm tứ phẩm võ quan, đến Bắc cương cũng không như trước nữa, đã là tướng quân rồi. Đừng chỉ biết đánh trận, cũng nên xem nhiều binh thư." – Văn Nhân Dực khuyên.

Nghe đến binh thư, Tào Kháng liền xua tay, tỏ vẻ đau đầu, rồi nâng chén mời đổi chủ đề.

"Ngươi thì có dự định gì? Làm thị vệ chẳng thể lâu dài, trong kinh thành ít chỗ trống cho võ quan có thực quyền. Biên cương mới là nơi võ tướng lập công. Nếu ngươi muốn đi, hãy đến Bắc cương tìm ta." – Tào Kháng nói với Cố Thanh Từ.

"Hảo, nếu có ngày phải đi, ta sẽ đến tìm ngươi." – nàng mỉm cười, dù trong lòng chỉ mong cả đời chẳng phải ra trận, để hòa bình kéo dài mãi mãi.

Dù vậy, nàng cũng biết ngự tiền thị vệ chỉ là chức vị "ăn cơm tuổi trẻ", không có thực quyền, nhiều người coi đó là bước đệm để mưu chức vụ khác.

Nàng nhớ lời Nguyễn Chỉ từng nói: triều đình coi trọng võ khoa, nghĩa là sắp đến lúc cần võ tướng liều mạng. Nhờ vậy mà nàng mới được danh vị cao, thăng ngay tam phẩm võ quan.

Nhưng nếu cứ mãi ở lại vị trí thị vệ, là điều không thể. Tương lai thế nào, chỉ có thể tùy cơ ứng biến.

Bữa tiệc ấy coi như tiễn Tào Kháng, kéo dài đến khi trời sẩm tối Cố Thanh Từ mới về.

Trong phòng, Nguyễn Chỉ đã rửa mặt xong, ngồi bên ánh nến đọc sách.

Ánh sáng dịu hắt lên gương mặt thanh nhã, vài lọn tóc buông xuống bên má trắng như tuyết, khí chất ôn nhu đoan trang.

Cảnh tượng bình yên ấy khiến nàng cảm thấy thời gian trôi chậm, an ổn vô cùng.

"Uống rượu à?" – Nguyễn Chỉ ngẩng đầu, hơi cau mày.

"Hôm nay tiễn Tào huynh, ta uống hơi nhiều, đã dùng thuốc giải rượu. Trước tiên ta đến thăm phu nhân, lát nữa sẽ đi tắm rửa." – Cố Thanh Từ nói, trên người vẫn còn mùi rượu, cố nén lại không dám bước đến gần.

Đôi mắt đen của Nguyễn Chỉ dừng lại nơi nàng, dường như cảm nhận được cả tâm tư nàng, trái tim khẽ rung động.

Chỉ mới rửa mặt thôi mà đã không kìm được chờ mong đến vậy sao?

"Đi đi." – nàng phất tay.

Cố Thanh Từ cười, vội vàng đi tắm rửa.

Mấy ngày qua, nhờ ăn nhiều món thanh đạm, ít đồ cay nóng nên nàng không còn chảy máu mũi. Dù thấy khẩu vị nhạt nhẽo, nàng vẫn nhẫn nhịn, chỉ vì sợ khi gần Nguyễn Chỉ lại gặp sự cố mất mặt.

Khi quay lại, tóc vẫn ướt, Cố Thanh Từ vừa lau vừa tiến đến ôm nàng.

Nàng đặt quyển sách trong tay Nguyễn Chỉ sang một bên, nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng, để cả hai cùng ngồi sát trong vòng tay ấm áp. Bất tri bất giác, thân hình Cố Thanh Từ đã lớn hơn Nguyễn Chỉ một vòng, có thể ôm trọn lấy nàng.
Nàng tựa đầu lên vai Nguyễn Chỉ, khẽ cọ cọ, hít lấy mùi hương quen thuộc, cảm thấy ngọt ngào vô cùng.

"Phu nhân, ngày mai ta phải đi đương trị. Giờ Mẹo phải có mặt ở cửa cung, giờ Dần đã phải xuất phát rồi..." – Cố Thanh Từ nhỏ giọng than thở, như cầu xin an ủi, giọng điệu mềm mại.

"Đã muốn dậy sớm thì phải ngủ sớm, nếu không sẽ mệt mỏi." – Nguyễn Chỉ khẽ đập nhẹ lên đầu nàng, nhắc nhở.

"Phu nhân, ngủ nhiều cũng vô ích, chỉ có ôm hôn phu nhân mới có tác dụng..." – Cố Thanh Từ lẩm bẩm.

"..." Nguyễn Chỉ nhìn nàng, thấy gương mặt đáng thương vô cùng. Rõ ràng là mượn cớ để đòi thân mật, nhưng ai bảo nàng lại khiến người khác phải mềm lòng.

Được sự ngầm đồng ý, Cố Thanh Từ liền cúi xuống hôn.
Ban đầu là môi dưới, rồi môi trên, sau đó đầu lưỡi khẽ mở ra khe môi.
Dù đã uống thuốc giải rượu, trong người vẫn còn men say, càng khích lệ những ý nghĩ xấu xa.

Dây lưng áo ngủ bị đẩy ra mà Nguyễn Chỉ chưa kịp nhận ra, cho đến khi bàn tay ấm áp chạm vào làn da mịn màng.
Như ôm lấy chú thỏ con ngoan ngoãn, trắng trẻo mềm mại, cảm giác khiến nàng run rẩy, mắt đỏ hoe.
Nguyễn Chỉ thấy bản thân như bị kéo tới bờ vực, bị khống chế, mất đi quyền chủ động – điều nàng vốn không quen, cũng là thứ nàng sợ nhất.

"Cố Thanh Từ!" – sau khi môi được thả ra, Nguyễn Chỉ vội dùng tay giữ lấy đầu nàng, gọi tên với ý muốn nghiêm túc hơn, nhưng giọng nói lại mềm mại đến lạ.

Ngẩng mắt lên, đôi mắt Cố Thanh Từ còn đỏ hơn cả thỏ con.
"Tỷ tỷ, ta chỉ muốn nhìn một chút..." – nàng khẽ cầu xin.

Một tiếng "tỷ tỷ" làm Nguyễn Chỉ như bị mê hoặc, đành buông tay.
Quả thật Cố Thanh Từ chỉ "nhìn", nhưng hơi thở nóng rực phả lên da thịt non mềm, chóp mũi chạm sát, khiến Nguyễn Chỉ như con mồi bị áp sát, chỉ chờ bị cắn xuống.

"Ngày mai còn phải dậy sớm." – Nguyễn Chỉ chịu không nổi, đẩy nàng ra, ngồi dậy nghiêm mặt, cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi tai đã đỏ bừng.

Cố Thanh Từ có chút ngây ngất, lại nhào vào ôm lấy Nguyễn Chỉ, chôn mặt vào vai nàng để ổn định hơi thở.


Trong đầu toàn là hình ảnh vừa rồi, nếu không phải đã điều dưỡng nhiều ngày, e rằng nàng đã mất hết thể diện.
Khoảnh khắc ấy khắc sâu, như tuyệt phẩm do thiên nhiên khắc họa, khiến nàng đời này khó quên.

Men say còn sót lại, xen chút lý trí níu giữ. Nếu không... chắc chắn đã vượt quá giới hạn.
Sống mỗi ngày trong vòng tay ôn nhu này, mới thật sự là cuộc đời đáng mơ ước.

Một lúc sau, Cố Thanh Từ mới buông Nguyễn Chỉ.
Dù chưa làm gì quá mức, cả người vẫn toát mồ hôi, phải đi rửa sạch rồi mới quay lại ngủ.
Bị nàng quấn quýt như thế, giấc ngủ của Nguyễn Chỉ cũng ngon hơn, hai người cùng nhau an giấc.

Giờ Dần, khoảng ba giờ sáng, Cố Thanh Từ lặng lẽ rời giường.
Không làm kinh động Nguyễn Chỉ, chỉ khẽ hôn lên má rồi cẩn thận ra ngoài.

Quan phục, quan ủng, quan mũ, bội đao, thẻ bài... đều do triều đình phát thống nhất.
Rửa mặt, mặc chỉnh tề, vấn tóc xong, còn nửa canh giờ đến giờ Mẹo, nàng vội vàng ăn sáng rồi lên xe ngựa chạy đến cửa cung.

Tới nơi, Cố Thanh Từ báo danh tại doanh thị vệ, được Phó tổng quản tiếp đãi.
Ngoài nàng còn có một vị Thám Hoa võ khoa. Phó tổng quản dặn dò một số quy tắc, rồi phân phát bảng ca và lịch huấn luyện.

Tuy đỗ Trạng Nguyên là vinh quang, nhưng khi nhậm chức, công việc chẳng khác gì bảo vệ – chỉ khác là bảo vệ trong hoàng cung.


Nghe quy định, điều Cố Thanh Từ để ý nhất vẫn là thời gian làm việc và chế độ nghỉ.
Mười ngày mới được nghỉ một lần, mỗi ngày có ba ca: sớm, chiều và đêm.

Hiện tại nàng trực ca sáng, tan tầm khoảng ba giờ chiều, vẫn khá sớm.
Nghĩ đến việc giống như "dân công sở", tan tầm là có thể gặp Nguyễn Chỉ, nàng thấy cũng không tệ.
So với những ngày ôn thi, có khi hơn mười ngày mới gặp, công việc này xem ra vẫn chấp nhận được.

"Bệ hạ sắp tới sinh nhật, chắc chắn sẽ rất bận. Trong những ngày này phải quen thuộc công việc, tránh lúc đó phạm sai lầm." – Phó tổng quản nhắc nhở.

Sinh nhật hoàng đế, triều đình sẽ mở yến lớn. Khi người khác uống rượu, xem ca múa, thị vệ lại bận rộn nhất.
Nhưng đã chọn chức nghiệp này, Cố Thanh Từ chỉ có thể tiếp nhận.

Huấn luyện nhẹ nhàng, chủ yếu giảng quy củ cho tân binh.
Tuần tra cũng chỉ một canh giờ, đi nửa canh giờ lại được nghỉ một lần, xem ra khá dễ dàng.

Chỉ có điều, trên đường gặp Tam hoàng tử, không khí có phần khó chịu.
Tam hoàng tử trông thấy Cố Thanh Từ liền sa sầm mặt. Giữa hai người, xem như đã xé bỏ mặt mũi.
Ngược lại, Thái tử lại tỏ ra khách khí, có ý muốn lôi kéo nàng. Cố Thanh Từ lễ phép đáp lại rồi tiếp tục làm việc.

Tam hoàng tử rời hoàng cung, vẫn u ám, tức giận quăng ném đồ đạc.


"Cữu cữu bảo ta không được gây xung đột với nàng. Nhưng cứ nhìn thấy là lửa giận lại bốc lên!" – hắn gầm gừ.
Chỉ vì một kẻ nhỏ bé như Cố Thanh Từ, hắn đã tổn thất quá nhiều, đến giờ vẫn chưa nuốt trôi cơn hận.

"Điện hạ, từ tướng quân dặn: nếu không chắc chắn diệt trừ, thì đừng manh động. Thất bại sẽ thành trò cười. Hiện giờ Thái tử đang lôi kéo võ quan, nếu điện hạ có hành động, e rằng sẽ đẩy họ về phía Thái tử." – phụ tá khuyên nhủ.

"Rốt cuộc phải chờ đến khi nào? Đợi nàng lớn mạnh thêm sao?!" – Tam hoàng tử giận dữ, giọng đầy hung ác.

"Tướng quân ắt có sắp xếp. Nếu nàng đã thành cái gai trong mắt, không thể lôi kéo, thì ngài ấy sẽ không để nàng tồn tại lâu dài." – phụ tá trấn an.
Tam hoàng tử vẫn đen mặt, không nói gì.

Ở bên kia, khi đang ở cửa hàng, Nguyễn Chỉ nhận tin cha mẹ và Nguyễn Cẩn Du đã tới kinh thành.
Trong lòng vui mừng, nàng vội xử lý việc dở, rồi trở về.

Trước đó, khi Cố Thanh Từ đỗ tiến sĩ, Nguyễn Chỉ đã cho người đưa tin về nhà.
Dù chưa kịp biết tin nàng đỗ Trạng Nguyên võ khoa, cha mẹ nàng đã quyết định lên kinh.

Khi trò chuyện cùng cha mẹ, biết Cố Thanh Từ đã tiến cung nhậm chức, họ mới rõ.
"Tam phẩm kinh quan! Chức quan này cũng quá lớn đi!" – Tần Nhược Phương không dám tin.
Trước đây họ chỉ từng gặp huyện lệnh thất phẩm ở Mân Sơn, đã thấy rất có uy thế.
Tam phẩm quan, địa vị to lớn đến mức nào chứ!

"Nghe nói văn khoa Trạng Nguyên cũng chỉ làm đến lục phẩm hàn lâm, vậy mà A Từ lại đỗ Trạng Nguyên võ khoa, đúng là quang tông diệu tổ!" Nguyễn Mậu Lâm ngạc nhiên cảm thán.

Ban đầu ông chỉ nghĩ con rể thi đỗ tiến sĩ đã là phúc lớn, ai ngờ lại trực tiếp thành Trạng Nguyên, hơn nữa còn được vào hoàng cung nhậm chức.

Ở vị trí mà Cố Thanh Từ miễn cưỡng cũng có thể bước vào triều đình, ấy vậy lại là chức nghiệp mà ai ai cũng mơ ước.

"A Chỉ, ngươi đã xoay tịch chưa?" Nguyễn Mậu Lâm hồi thần, lập tức hỏi Nguyễn Chỉ.

"Ngày ban phát thánh chỉ ta đã xoay rồi." Nguyễn Chỉ đáp, còn đưa cho cha mẹ xem phù bài thân phận.

Thấy Nguyễn Chỉ đã nhập sĩ tịch, Nguyễn Mậu Lâm cùng Tần Nhược Phương còn vui hơn cả khi biết Cố Thanh Từ là Trạng Nguyên.

"Thật tốt quá! Từ nay A Chỉ cũng là sĩ tịch! Trước đó, mợ ngươi còn khoe khoang rằng con bà ta thi đỗ tiến sĩ, lại châm chọc nói A Từ nhà ta rớt khoa cử. Giờ đây A Từ chính là Trạng Nguyên, ta thật muốn nhìn sắc mặt bà ta khi hay tin." Tần Nhược Phương hả hê nói.

Thấy cha mẹ vui mừng, Nguyễn Chỉ không nhắc đến chuyện triều đình nữa.

Đang lúc mọi người trò chuyện, Cố Thanh Từ "tan tầm" trở về.

Nàng vẫn mặc quan phục, định về thay đồ rồi đi tìm Nguyễn Chỉ, không ngờ Nguyễn Chỉ đã có mặt ở nhà. Thấy nàng hớn hở chạy tới, lại bất ngờ chạm mặt Nguyễn Mậu Lâm và Tần Nhược Phương.

Cố Thanh Từ liền hành lễ kính cẩn, thái độ vẫn như xưa.

Bộ quan phục chỉnh tề uy nghiêm, trái ngược với cử chỉ ôn nhu khiến người ta thấy gần gũi.

Nguyễn Mậu Lâm vốn lo con rể làm quan lớn sẽ thay đổi, nay thấy nàng vẫn như cũ thì trong lòng càng yên tâm.

"Nhạc phụ, nhạc mẫu, mấy ngày trước ta còn tiếc các ngươi không có ở đây, nếu không đã cùng đi làm thủ tục xoay tịch. Hiện giờ ở nha môn vẫn còn kịp, nếu thuận tiện ta muốn đưa mọi người cùng đi, cũng để Cẩn Du sớm được nhập học ở thư viện." Cố Thanh Từ nói.

Nàng còn chưa để cha mẹ vợ mở lời đã chủ động đề xuất.

Nguyễn Cẩn Du nghe vậy thì mắt sáng rực, mừng rỡ vô cùng.

Dù Nguyễn Chỉ sợ mọi người bị ép buộc, nhưng thấy Cố Thanh Từ nhiệt tình, hơn nữa em trai cũng mong chờ, nên nàng cũng gật đầu đồng ý.

Dù làm quan cũng không thể tùy tiện cho cả nhà người khác chuyển tịch, lại còn nhiều ràng buộc, huống hồ Nguyễn Mậu Lâm và Tần Nhược Phương vẫn phải lo việc buôn bán, nên không vội vàng. Họ quyết định để trước tiên Cố Thanh Từ dẫn Nguyễn Cẩn Du đi.

Ngay hôm đó, khi hai người trở về từ nha môn, phù bài thân phận của Nguyễn Cẩn Du đã được đổi mới.

Việc chuyển tịch chỉ có thể lên lương tịch, nhưng như thế đã đủ: cậu có thể vào thư viện học tập và tham gia khoa khảo sau này.

Tần Nhược Phương nhìn phù bài trong tay con trai, xúc động rơi lệ.

Tối hôm đó, cả nhà quây quần ăn cơm, vui mừng khôn xiết.

Ngày hôm sau, Cố Thanh Từ đi làm với tinh thần phấn chấn.

Công việc này quả thật có giá trị.

Sau hai ngày vào triều, buổi chiều hôm ấy, "tan tầm" về thay quần áo, nàng chào hỏi nhạc phụ nhạc mẫu rồi đi tìm Nguyễn Chỉ.

Vì quá nhớ nhung, nàng chờ mãi không thấy người về, bèn đi thẳng đến cửa hàng trang phục nơi Nguyễn Chỉ đang trông coi.

Đến nơi, Nguyễn Chỉ đang tiếp khách, Cố Thanh Từ không tiện quấy rầy, chỉ đứng ở phòng chờ.

Khách hàng ở khu phố quý tộc đều là những người có địa vị. Qua cửa sổ, Cố Thanh Từ thấy Nguyễn Chỉ hành lễ chuẩn mực với vị khách kia.

Nàng bất giác nhíu mày, nhớ đến lần trước thấy Nguyễn Chỉ hành lễ với Trường Ninh huyện chúa.

Đó là lễ nghi giữa người có địa vị thấp với kẻ cao hơn, tuy không phải đại lễ quỳ lạy nhưng cũng khom người rất cung kính.

"Bên ngoài là ai vậy?" Cố Thanh Từ hỏi tiểu nhị.

"Là phu nhân Lễ Bộ Thị lang, tam phẩm cáo mệnh phu nhân. Nghe nói sắp đến sinh nhật bệ hạ, cung yến sẽ mời cáo mệnh phu nhân, nên ai cũng vội chuẩn bị trang phục. Tiệm chúng ta mới mở, được khách quý ghé thăm, phu nhân phải tự mình tiếp đãi." Tiểu nhị đáp.

Cố Thanh Từ thoáng sững lại.

Nàng mới chỉ lo chuyện xoay tịch cho Nguyễn Chỉ, không ngờ còn có cáo mệnh phu nhân ở đây.

Một lúc sau, Nguyễn Chỉ tiễn vị thị lang phu nhân kia, rồi lại tiếp thêm vài khách nữa.

Trong đó có một tứ phẩm cáo mệnh phu nhân và cả Trường Ninh huyện chúa.

Nguyễn Chỉ lại phải hành lễ với họ.

"Nghe nói quần áo nơi này mới mẻ đẹp đẽ, chúng ta đến xem thử. Dù sao cũng cần chuẩn bị cho cung yến. Nhưng ngươi chưa từng tham dự cung yến, có biết quy củ không?" Trường Ninh huyện chúa cao ngạo nói, giọng còn cố tình khoe khoang.

Dù trong lòng khó chịu, Nguyễn Chỉ vẫn giữ lễ, dẫn khách đi xem.

Còn Cố Thanh Từ thì bực bội vô cùng.

Nếu Nguyễn Chỉ cũng là cáo mệnh phu nhân, sao phải khom lưng hành lễ với những người này, lại còn bị họ coi thường?

Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Cố lại muốn bùng nổ rồi, nhìn không nổi lão bà chịu ủy khuất, anh anh anh ~



Vợ Tôi Là Nữ Chủ Đại Lão Trong Tra A Văn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vợ Tôi Là Nữ Chủ Đại Lão Trong Tra A Văn Truyện Vợ Tôi Là Nữ Chủ Đại Lão Trong Tra A Văn Story Chương 61
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...