Vợ Tôi Là Nữ Chủ Đại Lão Trong Tra A Văn
Chương 40
Nguyễn Chỉ có một giấc ngủ ngon, tỉnh dậy tinh thần khoan khoái.
Phát hiện bên cạnh Cố Thanh Từ đã không còn, nhưng cũng không lạ, vì người này vốn dậy sớm hơn nàng.
Sau khi rửa mặt xong, Triệu nương tử đến kể lại chuyện sáng nay cho Nguyễn Chỉ.
"Về sau có việc thế này thì cứ đánh thức ta sớm." Nguyễn Chỉ nói.
"Chủ quân bảo phu nhân nghỉ ngơi thêm, không cần quấy rầy." Triệu nương tử đáp.
"Vậy chủ quân đi đâu?" Nguyễn Chỉ hỏi.
"...... Thế tình hình xử lý thế nào?" Nguyễn Chỉ tạm gác lại việc Cố Thanh Từ đi đâu, hỏi tiếp.
"Trong tiệm, chưởng quầy cùng tiểu nhị đều vội dọn dẹp. Mùi lạ quá nặng, rửa sạch rồi vẫn còn, nên chủ quân mua thêm hương huân để che lấp." Triệu nương tử nói.
"Hương huân có thể che giấu mùi lạ, nhưng cũng sẽ át cả hương trà. Hôm nay khách nào đến uống trà thì miễn phí tặng một gói trà nhỏ coi như xin lỗi. Đồng thời mời vài lão tay nghề cao đến hỗ trợ, ban đêm sắp xếp thay phiên trực canh." Nguyễn Chỉ phân phó.
Việc thế này lúc mở tửu lầu cũng từng gặp. Chỉ khác ở chỗ tửu lầu không quá khắt khe với không khí như quán trà. Trong quán có người có kinh nghiệm, nhưng công phu còn yếu, cảnh giác cũng chưa cao. Gặp tình huống thế này, bắt không được kẻ gian thì chỉ đành tự nhận xui.
Báo quan thì phiền: hiện trường chưa kịp rửa sẽ ảnh hưởng sinh ý cả ngày, mà đã rửa sạch thì lại mất chứng cứ, rất khó truy ra.
Nguyễn Chỉ chợt nhớ tới Mẫn Quý Nghĩa, kiếp trước từng là hộ vệ. Võ công của hắn rất cao, lại giỏi dạy người, đệ tử đều không tồi. Nếu có thể mời hắn, ít nhất sẽ phòng ngừa được, thậm chí có thể bắt được kẻ phá rối.
Suy nghĩ một lát, Nguyễn Chỉ quyết định hôm nay lại đến tìm Mẫn Quý Nghĩa, xem hắn có chịu buông lỏng không, hay có điều kiện gì.
Ăn sơ qua chút điểm tâm, nàng dẫn người đi ra ngoài. Buổi sáng, tiệm rèn đã mở, tiếng leng keng vang khắp nơi.
Nguyễn Chỉ vừa nhìn đã thấy Mẫn Quý Nghĩa đang rèn sắt. Hắn vóc dáng cao lớn, thân hình cường tráng, nét mặt nghiêm nghị, trông khó lại gần.
"Mẫn sư phó, có tiện chuyện một chút không?" Nguyễn Chỉ lên tiếng.
"Đang bận." Mẫn Quý Nghĩa liếc nhìn rồi tiếp tục rèn.
"Lần trước ta nói, tiền công gấp ba có được không?" Nguyễn Chỉ hỏi.
"Đừng nhắc lại." Hắn vẫn tiếp tục công việc.
"Ta muốn đặt một món đồ, ngươi có nhận không?" nàng lại hỏi.
Mẫn Quý Nghĩa dừng búa, xoay người nhìn Nguyễn Chỉ.
"Đừng phí lời. Làm hộ vệ cho thương nhân, dù trả bao nhiêu bạc, ta cũng không muốn. Xin mời về cho."
Nguyễn Chỉ bất đắc dĩ. Giờ đây Mẫn Quý Nghĩa có vợ con, cuộc sống yên ổn. Với hắn, làm hộ vệ cho thương nhân là tự hạ thấp mình, khiến vợ con mất mặt. Không phải ai cũng giống Cố Thanh Từ, chỉ cần có thêm tiền tiêu vặt liền vui vẻ, những thứ khác chẳng bận tâm.
"Vậy làm phiền rồi." Nguyễn Chỉ không nói thêm gì nữa.
Cảnh ngộ và quan niệm vốn đã khác biệt, bạc cũng chẳng có tác dụng gì. Xem ra, việc này còn cần thêm thời gian. Chỉ là để Mẫn Quý Nghĩa trông coi cửa hàng thì thật sự quá lãng phí. Điều mà Nguyễn Chỉ coi trọng hơn chính là sự trung thành, nghĩa khí, võ nghệ cùng khả năng huấn luyện người của hắn. Có được năng lực này, Nguyễn Chỉ liền có thể xây dựng một đội hộ vệ hùng hậu, để khi chiến loạn xảy ra cũng có khả năng tự bảo vệ.
Nguyễn Chỉ không vội vàng, sau khi rời đi thì trở lại quán trà. Buổi sáng, quán trà buôn bán cũng khá, chỉ có vài kẻ thích ngồi nói xấu, chê mùi vị khó chịu, không sạch sẽ, cố ý làm người khác khó chịu. Có tiểu nhị trong quán báo lại, Nguyễn Chỉ liền gọi chưởng quầy tới hỏi.
Bên kia, Cố Thanh Từ ở Dương Lăng hầu phủ đã gặp được Dương Lăng hầu. Đó là một nam nhân hơn hai mươi tuổi, gầy gò thấp bé, thoạt nhìn như bị hút kiệt tinh lực. Chẳng mấy chốc, một quản sự tới bẩm báo, hai người đối thoại, Cố Thanh Từ nghe được mấy câu:
"Không bị bắt. Phát hiện sau liền quét dọn. Hôm nay vẫn có thể khai trương."
"Tiện nghi cho bọn họ! Ngày mai tiếp tục, đừng để bọn họ được yên."
"Tiểu nhân đã rõ. Còn nữa, người đã đưa tới tây sương phòng."
Nghe vậy, Cố Thanh Từ liền xác nhận — quả nhiên là do hắn làm, thật quá trắng trợn. Nhưng chỉ mình Cố Thanh Từ nghe được, chưa đủ làm chứng. Dù có báo quan, dựa vào thế lực nhà hắn, cũng chẳng làm gì được. Nàng quyết định nhân lúc đối phương chưa chuẩn bị mà ra tay trút giận.
Thấy hắn đi vào một gian sương phòng cùng gia nhân, Cố Thanh Từ liền lặng lẽ đi theo. Đến cửa sổ sau, nàng nghe thấy một tiếng kêu sợ hãi, tiếp đó là tiếng khóc nức nở. Trong phòng rõ ràng có người khác.
"Tiểu nha hoàn, ngươi biết ta là ai không? Ta là Dương Lăng hầu! Ngươi ở phòng ta thay y phục, còn tỏa ra tin tức tố, chẳng lẽ muốn quyến rũ ta? Thấy ngươi cũng có chút xinh đẹp, bản hầu sẽ không so đo. Chỉ cần ngươi làm bản hầu vui vẻ, ta sẽ nạp ngươi."
Tiếng cười khả ố vang lên xen lẫn tiếng khóc nức nở. Một giọng nữ run rẩy cầu xin:
"Hầu gia, nô gia không phải hạ nhân nơi này, chỉ tới đưa thêu phẩm. Nô gia không cố ý, xin hầu gia tha cho."
Nghe đến đây, Cố Thanh Từ đã không chịu nổi. Đã phải đánh người, thì tiện thể cứu người. Nàng lấy khăn che mặt, nhẹ nhàng vào cửa sổ. Trong phòng đã rất hỗn loạn, mùi tin tức tố nồng nặc đến mức qua khăn che vẫn ngửi thấy. Không quản được nữa, nàng chộp lấy quần áo trên đất trùm kín đầu Dương Lăng hầu, rồi đánh hắn ngất xỉu.
"Ngươi mau mặc quần áo, ta đưa ngươi đi." Sau khi xử xong, Cố Thanh Từ nhìn thiếu nữ co ro trong góc, khẽ nói.
Thiếu nữ dường như trúng thuốc gì đó, run rẩy nhặt quần áo khoác lên người.
"Có thể đi được không?" Cố Thanh Từ hỏi. Thiếu nữ gượng đứng dậy nhưng liền ngã quỵ, buộc nàng phải dìu ra ngoài theo đường cửa sổ.
Trên người thiếu nữ còn mùi tin tức tố, đi ngoài sẽ dễ bị phát hiện.
"Trước tiên nhảy xuống nước, che giấu khí vị." Cố Thanh Từ dẫn nàng tới hồ nước. Thiếu nữ hiểu ý, phối hợp ngâm mình, rồi hai người men theo hoa viên vắng, vượt giả sơn trèo tường ra ngoài.
"Nhà ngươi ở đâu?" Cố Thanh Từ hỏi. Thiếu nữ run rẩy báo địa chỉ, nàng liền dìu theo con đường ít người qua lại.
Chưa kịp đến nơi, Cố Thanh Từ đã cảm nhận một luồng nguy hiểm ập tới. Nàng cúi người né tránh, chỉ thấy một nam tử cao lớn, mặt đầy giận dữ lao vào tấn công. Cố Thanh Từ vội đặt thiếu nữ sang một bên, ứng chiến. Nam tử ấy ra chiêu cực kỳ hiểm độc, động tác lão luyện, như người từng lăn lộn trên chiến trường. So với các cử nhân mà nàng từng đấu qua, hắn còn lợi hại hơn nhiều. Nếu không nhờ sự nhạy bén và luyện tập thời gian qua, e rằng nàng khó tránh khỏi bị đánh trúng.
Khăn che mặt bị kéo xuống, Cố Thanh Từ cũng nổi giận, quyết không thể để bị nhìn mặt mà bỏ qua.
"Cha, là hiểu lầm, đừng đánh!" Thiếu nữ hoảng hốt kêu lên.
"Ta là người cứu nàng, không tin ngươi có thể hỏi." Cố Thanh Từ vội vàng giải thích. Nàng còn tưởng mình bị người của Dương Lăng hầu phát hiện, nào ngờ lại là cha của thiếu nữ.
Nam tử lập tức dừng lại, bước nhanh đến bế con gái lên:
"Đã xảy ra chuyện gì?"
"Cha, là vị tỷ tỷ này cứu con. Hôm nay mẫu thân không khỏe, con mang thêu phẩm tới Dương Lăng hầu phủ, kết quả..." Thiếu nữ khóc kể.
Cố Thanh Từ khẽ thở phào, chỉ cần nói rõ được thì tốt. Nam tử ôm chặt con, cảm kích nói:
"Vừa rồi nóng vội nên thất lễ. Đại ân cứu mạng này, tại hạ chắc chắn báo đáp."
"Ta vốn chỉ tới đó tra xét một việc, tiện tay cứu thôi, không cần khách khí. Ngươi mau đưa nàng về, xem có cần thuốc men gì không." Cố Thanh Từ khoát tay, vẫn còn th* d*c.
"Xin cho ta biết tôn tính đại danh, ngày khác ta sẽ tới cửa tạ ơn." Nam tử lại nói.
"Không cần. Chỉ cần đừng để lộ là ta đã ra tay là được. Còn nữa, trước khi đi ta có đánh Dương Lăng hầu một trận, hắn chắc chắn sẽ tìm đến các ngươi gây phiền toái. Tốt nhất hãy dọn đi sớm." Nói xong, Cố Thanh Từ chắp tay rồi nhanh chóng rời đi.
Dương Lăng Hầu thân phận ra sao, Cố Thanh Từ nghe từ miệng Triệu nương tử. Hắn có tỷ tỷ là trắc phi của Tam hoàng tử, bản thân mang tước vị thất phẩm hầu, phụ thân lại là một vị ngũ phẩm kinh quan. Bởi thế, ở thành U Châu hắn vẫn luôn mang dáng vẻ kiêu ngạo.
Thân phận chỉ là một tiểu cử nhân, Cố Thanh Từ không dám đối đầu chính diện với hắn. Nàng vội vàng rời đi, nam tử kia cũng không tiện truy theo, chỉ có thể mang nữ nhi rời khỏi.
Có lẽ bị ảnh hưởng bởi mùi tin tức tố của khoa nga, Cố Thanh Từ cảm thấy tâm tình rối loạn, chỉ đặc biệt muốn được gặp Nguyễn Chỉ. Đã gần đến trưa, bụng nàng đói cồn cào vì chưa ăn sáng, nhưng vẫn quyết định đi thẳng đến quán trà, hy vọng có thể gặp Nguyễn Chỉ sớm để báo tin tức.
Tới nơi, chưởng quầy nói:
"Phu nhân đang ở trong phòng nói chuyện cùng U vương, chủ quân tạm chờ một lát."
Nghe vậy, Cố Thanh Từ cau mày, không vui trong lòng. Người kia sao lại tới nữa! Nàng bực bội đi vào phòng chờ, trong lòng ngập tràn khó chịu. Nhớ lại sáng nay khi thấy Nguyễn Chỉ còn đang ngủ say, nhớ lại xúc cảm và hương vị quen thuộc của nàng, trong đầu Cố Thanh Từ liền bùng lên cơn ghen.
Ý nghĩ "cướp lão bà" cứ không ngừng xuất hiện. Chỉ một lần tiếp xúc, Diệp U Li đã khiến tiến độ ấy đi thêm một bước, mà nàng thì chỉ có thể đứng nhìn. Rõ ràng là người vợ của mình, vậy mà từng chút một như đang bị người khác đoạt mất. Nghĩ tới đây, trong lòng Cố Thanh Từ càng nóng nảy, đôi mắt hơi đỏ lên.
Khi Nguyễn Chỉ còn đang trò chuyện với Diệp U Li, tiếng gõ cửa vang lên. Nàng đi mở cửa thì thấy Cố Thanh Từ. Nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe như bị ai bắt nạt, Nguyễn Chỉ khẽ ngạc nhiên:
"Làm sao vậy?"
"Ta có việc muốn tìm ngươi." – Cố Thanh Từ khẽ đáp, đưa tay nắm lấy cổ tay nàng.
"......" Nguyễn Chỉ định né tránh nhưng rồi cũng thôi. Nàng quay lại nói với Diệp U Li:
"Điện hạ thứ lỗi, ta sẽ quay lại sau. Điện hạ xin cứ dùng trà."
"Không sao." – Diệp U Li hờ hững phẩy tay, trong ánh mắt lướt qua Cố Thanh Từ còn thoáng chút phiền chán.
Ánh mắt Cố Thanh Từ cũng mang sự chán ghét tương tự, không thèm để ý, lập tức kéo Nguyễn Chỉ rời đi. Nàng lôi nàng vào gian phòng từng ngồi chờ lúc trước.
"Có chuyện gì vậy?" – Nguyễn Chỉ vừa dứt lời liền bị ôm chặt, bờ vai bị đè xuống, nơi tuyến thể lập tức bị hơi thở nóng bỏng phả lên, khiến da thịt ngứa ran, nóng bừng.
Mùi hương hỗn tạp tràn ngập, Nguyễn Chỉ cau mày, đưa tay muốn đẩy ra nhưng Cố Thanh Từ vẫn ôm chặt không buông.
"Ngươi đang làm gì đó?" – Nguyễn Chỉ giữ lấy mặt nàng, trầm giọng hỏi. Đến gần hơn, nàng ngửi thấy mùi tin tức tố của Cố Thanh Từ, xen lẫn một mùi hương lạ thuộc về khoa nga – mùi đặc trưng trong kỳ tình nhiệt.
Điều này khiến Nguyễn Chỉ khó chịu, bởi nàng không thích trên người Cố Thanh Từ vương lại mùi hương của kẻ khác.
"Ta không làm loạn... Ta muốn đánh dấu ngươi." – Cố Thanh Từ khàn giọng, cố giữ chút lý trí nên chưa lập tức cắn xuống.
Tin tức tố của nàng đã tràn ngập, bao phủ lấy Nguyễn Chỉ. Nghe lời ấy, tim Nguyễn Chỉ thoáng chấn động. Đây là lần đầu Cố Thanh Từ chủ động nói muốn đánh dấu nàng, trong giọng còn ẩn chứa khát vọng khiến lòng nàng rung động.
"Trên người ngươi dính mùi khoa nga ở đâu vậy? Trước hết buông ta ra đã." – Nguyễn Chỉ cau mày nói.
Nghe vậy, Cố Thanh Từ khựng lại, vòng tay dần buông lỏng.
"Ta không thích ngươi mang mùi của người khác. Hơn nữa, đây vẫn đang là ban ngày." – Nguyễn Chỉ thở dài. Nơi này còn là quán trà, xung quanh đầy người, nếu bị đánh dấu lúc này thì thật quá mức phóng túng.
Cố Thanh Từ nghe xong mới chợt nhận ra hành vi của mình không thích hợp. Nàng muốn đánh dấu Nguyễn Chỉ là vì sao? Do bị tin tức tố ảnh hưởng, hay vì ghen tức khi thấy Diệp U Li?
"Xin lỗi..." – Cố Thanh Từ cúi đầu khẽ nói.
"Hãy về khách đ**m tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ. Ta sẽ chờ ngươi." – Nguyễn Chỉ nhẹ giọng dặn.
Nàng tin Cố Thanh Từ không phải loại người tùy tiện bên ngoài. Rất có thể nàng đã bị người khác cố tình gài hương khoa nga vào. Dưới tình huống này, hành động bột phát chỉ là do ngoại lực tác động, Nguyễn Chỉ không muốn bởi vậy mà gần gũi cùng nàng.
Nói xong, Nguyễn Chỉ rời khỏi phòng, để nàng bình tĩnh lại.
Cố Thanh Từ ngồi một lát, tâm trạng dần ổn định hơn rồi quay về khách đ**m, tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ.
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu cẩu ủy khuất, chương sau tiểu cẩu sẽ thật sự đánh dấu ~~
Vợ Tôi Là Nữ Chủ Đại Lão Trong Tra A Văn
