Vợ Tôi Là Nữ Chủ Đại Lão Trong Tra A Văn

Chương 102

Nói xong với Công Tôn Cửu Nương, Cố Thanh Từ hỏi tình hình tướng quân phủ.
Tướng quân phủ là công trình Nguyễn Chỉ dốc tâm xây dựng, cảnh quan trong lâm viên đều do đại sư thiết kế.
Lúc rời đi chỉ mang theo đồ quý, nhẹ; phần tốt còn lại để đó, chẳng rõ bao nhiêu.
Quan trọng hơn, suốt thời gian mang thai và sau sinh, Nguyễn Chỉ cần dược thiện bổ dưỡng; thứ này đã góp nhặt từ trước nhưng chưa kịp mang đi.
Hiện giờ nàng đang rất cần bồi bổ, Cố Thanh Từ muốn xem còn món nào dùng được.

"Uy Đức tướng quân vào phủ sau cũng không quản chặt người dưới; đồ trong phủ phần lớn bị chia chác. Nhà kho chỉ còn những kiện lớn khó dời." — Công Tôn Cửu Nương nói, giọng đầy tiếc.

Đêm hôm khuya khoắt, Cố Thanh Từ chưa kịp xem cụ thể tình trạng nhà mình; nghe vậy, nàng đau như cắt.
Nàng vốn hiểu Uy Đức tướng quân và cả Kim Lăng vương: hệt thổ phỉ vào làng, chẳng hề có ranh giới đạo đức.
Vì thế Yến Kinh rối loạn, khí độc mịt mù.

"Vậy ngươi theo Uy Đức tướng quân có bị hắn đánh dấu không? Còn các cô nương Vũ Nhạc phường thế nào?" — Nghe Công Tôn Cửu Nương kể, Cố Thanh Từ chợt nhận ra một điều.

Công Tôn Cửu Nương là một khoa nga; khả năng vào được phủ Uy Đức tướng quân là rất cao.

"Ta giả làm lưu dân bị khinh nhục, được Uy Đức tướng quân cứu. Hắn định đánh dấu ta, nhưng lại muốn dâng ta cho con Kim Lăng vương, nên nhận ta làm nghĩa nữ, tạm dưỡng trong phủ.

Tỷ muội Vũ Nhạc phường nhận được tin phu nhân báo, đã rời quán ẩn tránh; nhưng nghe phu nhân gặp nạn, mấy người trong số họ như ta bèn theo chân những tân tướng quân, đại nhân mà vào. Các nàng có thể ra tay trợ giúp bất cứ lúc nào.
Tướng quân không cần bận lòng: ta vốn tiện tịch, được tướng quân và phu nhân không bỏ đã là may. Lần này, bất luận phải trả giá thế nào, ta cũng phải giúp phu nhân thoát nạn." — Công Tôn Cửu Nương nói, ánh mắt kiên định.

Công Tôn Cửu Nương trong đám vũ cơ thuộc loại xuất sắc, lại đầu óc linh hoạt, nên được Nguyễn Chỉ có ý bồi dưỡng, đối với nàng cũng rất tốt.
Vì thế, sau khi Nguyễn Chỉ bị đưa đi, Công Tôn Cửu Nương liền tìm cách vào trong thành Yến Kinh.
Nàng nói đơn giản, việc thuyết phục uy đức tướng quân đổi ý muốn đem nàng làm thân tín rồi lại tặng người khác cũng là một phen mạo hiểm biện biệt.

Cố Thanh Từ nghe Công Tôn Cửu Nương kể, trong lòng chợt cứng lại.
Nàng không ngờ những vũ cơ, nhạc cơ vốn tùy ý nhận vào kia lại biết ghi ân, nghĩa khí đến vậy.
So với vị Thái Tử kim tôn ngọc quý, từ nhỏ đã được các đại nho giáo dục, thì các nàng mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.

"Từ giờ trở đi, các ngươi không cần như thế nữa. Hết thảy có ta. Ngươi tự bảo vệ mình cho tốt; nếu có thể ra khỏi thành thì rời sang thôn trang ngoài thành. Còn các cô nương vũ nhạc phường khác, bây giờ ở đâu, nếu ngươi biết thì nói cho ta." – Cố Thanh Từ nói với Công Tôn Cửu Nương.

Công Tôn Cửu Nương không ngờ Cố Thanh Từ sẽ nói như vậy, coi các nàng như những cô nương bình thường, còn lo các nàng sẽ bị...
Nàng nhìn Cố Thanh Từ gật đầu đáp, rồi nói cho nàng chỗ rơi rớt của mấy cô nương khác mà mình biết.
Cố Thanh Từ đã hiện thân, Công Tôn Cửu Nương cảm thấy hết thảy đã có người để dựa.

Đám vũ cơ nhạc cơ không chỉ có dung mạo xuất sắc, mà mỗi người còn có sở trường sinh tồn riêng.
Công Tôn Cửu Nương giới thiệu cho Cố Thanh Từ người giỏi bắt chước giọng nói và hóa trang.

Khi Cố Thanh Từ chuẩn bị ra ngoài tìm người, Công Tôn Cửu Nương lại nhớ ra một chuyện:
"Có việc cần bẩm tướng quân. Khi phu nhân đào tẩu, mang theo lão phu nhân cùng đi. Bỏ xe đi bộ, lão phu nhân tự mình đi trước. Sau đó phu nhân cùng Thái Tử Phi bị bắt, nhốt trong một viện. Ta đã thấy Thái Tử Phi một lần, nàng giả mạo phu nhân, bị ta vạch trần. Ta liền để ý tình hình của nàng. Về sau nghe nói nàng sau khi sinh máu chảy không ngừng mà chết, ta liền đi xác nhận, thấy người ta khiêng thi thể nàng ra. Mặt khác, ta còn thấy... thấy thi thể lão phu nhân, mặc chính y phục hôm đào tẩu. Thái Tử Phi muốn giả làm phu nhân tướng quân, chỉ sợ là các nàng làm, muốn diệt khẩu. Những thi thể ấy đều bị đưa ra ngoài thành, cụ thể ở đâu ta không rõ. Đến nay đã bốn, năm ngày." – Công Tôn Cửu Nương nói, giọng có phần cẩn trọng, dẫu sao Tiết tam nương là mẫu thân của Cố Thanh Từ.

Cố Thanh Từ sững người.


Nàng đến quá gấp, tin về Tiết tam nương còn chưa hay.
Nghe Công Tôn Cửu Nương kể, Cố Thanh Từ hơi suy nghĩ, đoán được ngọn nguồn.
Nguyễn Chỉ bị Văn Nhân Dực dẫn theo đào tẩu hơn nửa đêm, bị Thái Tử phát hiện và biến thành tấm mộc kéo dài thời gian – đó là nguyên nhân.
Có nguyên nhân thì ắt có hệ quả.

"Đa tạ đã báo. Thái Tử Phi sinh hạ hài tử thế nào?" – Cố Thanh Từ hỏi, trong lòng cũng không quá nhiều cảm xúc.

"Hài tử đó không nuôi sống được. Sau khi Thái Tử Phi chết, mấy nha hoàn không biết chăm, lại không có sữa nuôi, mấy ngày đã bệnh mà chết." – Công Tôn Cửu Nương đáp.

Thật sự Thái Tử Phi và hoàng thất huyết mạch kia đều đã chết; tin này không biết khi nào truyền ra, chỉ cần cầm cự một tháng là đủ.

Sau khi nắm được ít tin tức từ Công Tôn Cửu Nương, Cố Thanh Từ rời đi.
Những cô nương vũ nhạc phường mà Công Tôn Cửu Nương nói trước đó đều ở phụ cận.
Cố Thanh Từ che mặt cải trang, tìm được người nắm tình hình; nếu không tiện trực tiếp cứu ra, ai đầu óc linh hoạt, còn ứng biến được, nàng dặn phải lập tức thoát thân bảo mệnh.

Tìm được người giỏi bắt chước giọng nói, Cố Thanh Từ cho theo xe chở rau quả tươi vào hoàng cung, rồi đưa đến thiên điện nơi Nguyễn Chỉ ở.
Trong thiên điện ngoài mấy cung nữ hầu hạ, còn có y nữ Văn Nhân Sầm.
Cố Thanh Từ sắp xếp cho cô nương ấy ở phòng của Nguyễn Chỉ.
Cô nương ấy có thể bắt chước giọng của Nguyễn Chỉ, cũng bắt chước được giọng của Thái Tử Phi thật; thêm kỹ xảo hóa trang, có thể giống đối tượng cần sắm vai đến năm, sáu phần.

Trong thời kỳ ở cữ, người thường sẽ không lại gần phòng ở cữ.
Nhưng để phòng vạn nhất, cũng có thể lừa qua bằng lớp mành che.
Cô nương ấy cùng y nữ phụ trách hỗ trợ chăm sóc tiểu hài tử được đưa tới.

Nguyễn Chỉ và tiểu gia hỏa mới sinh, cùng với Diệp Mộc Nhiễm, được Cố Thanh Từ đưa xuống khoang bí mật trong xe ngựa, cùng nhau rời hoàng cung.

Đêm trước, Cố Thanh Từ kiểm tra, phát hiện sân nhà cha mẹ Nguyễn Chỉ từng ở cũng đã bị người khác chiếm.
Cửa hàng bên kia người ra vào quá nhiều, không thể tĩnh dưỡng.
Cuối cùng, họ tìm đến nhà Văn Nhân Dực.

Lợi thế của y dược thế gia lúc này hiện rõ.
Dù là thời khắc hỗn loạn, là người của Văn Nhân gia tộc, nhà của Văn Nhân Dực vẫn không bị cướp phá – những kẻ kia vẫn còn nể mặt.

Bản thân Văn Nhân Dực vốn mang binh dẫn dụ rời đi một số truy binh; trở về phát hiện Nguyễn Chỉ vẫn bị bắt, chàng ảo não không thôi, bèn đổi thân phận hậu bối y gia của Văn Nhân, lẳng lặng vào Yến Kinh, tính tìm cách vào cung xem có thể cứu Nguyễn Chỉ hay không.
Thấy Cố Thanh Từ, biết Nguyễn Chỉ bình an, Văn Nhân Dực thở phào, vui lòng tiếp nhận và sắp xếp cho Nguyễn Chỉ vào ở.

Nhà Văn Nhân Dực cũng là nơi Nguyễn Chỉ các nàng cần đặt chân.
Trên đường, tiểu gia hỏa vẫn ngủ ngoan, mãi đến khi tới nhà Văn Nhân Dực mới "a" một tiếng báo đói.

Xuống xe, Nguyễn Chỉ vào nhà, trước hết cho tiểu gia hỏa bú.
Thông thường, nhà thương hộ khá giả sau sinh sẽ mời vú nuôi, nhưng vú nuôi chuẩn bị cho tiểu gia hỏa còn ở ngoài thành.


Vừa hay, Nguyễn Chỉ sữa dồi dào, lại không uống thuốc hồi sữa, nên vẫn tự tay nuôi nấng.

Trong lúc Nguyễn Chỉ cho tiểu gia hỏa bú trong phòng, Cố Thanh Từ bận sắp xếp phòng ốc, bố trí người đáng tin đến chăm sóc nàng.
Ở cữ cần bồi bổ thân thể: canh cá, canh ba ba, móng heo, tổ yến, rau quả tươi theo thời vụ... đều phải lo liệu.

"Ngươi cứ yên tâm, ta sẽ mời cô cô chuyên chăm ở cữ cho nương nương trong cung đến chăm Chỉ Lan phu nhân. Thân thể nàng nhất định sẽ điều trị rất tốt. Còn ngươi thì sao, hiện tại có kế hoạch gì? Chỉ cần ngươi nói, ta và các huynh đệ Phi Long quân thề sống chết đi theo." – Văn Nhân Dực nói với Cố Thanh Từ.

"Ta muốn đến đội ngũ Kim Lăng vương xem tình hình. Ngươi liên hệ được người của Phi Long quân thì bảo họ đừng câu nệ. Ai có thể trà trộn vào đội Kim Lăng vương làm nội ứng thì càng tốt. Sớm thu xếp một ít, chờ viện quân tới rồi lại..." – Cố Thanh Từ bàn với Văn Nhân Dực.

Một mình Cố Thanh Từ mà đến, đến lúc nhiều mối dẫn đầu cùng lúc thì khó bề xoay xở, cần người phối hợp.
Mọi người trước hết phải cắm rễ ở Yến Kinh đã.

Cố Thanh Từ từng huấn luyện Ngự lâm quân, lại nổi bật ở Yến Kinh, nên không ít người nhận ra nàng.
Muốn trà trộn vào đội Kim Lăng vương, nàng buộc phải cải trang.

Cố Thanh Từ nhờ vũ cơ giỏi hóa trang sửa lại diện mạo: làm da mặt sậm hơn, chỉnh dáng mày, nheo mắt, dán một mảng sẹo bỏng, đi đường thì khom lưng, nhìn qua thấp hẳn đi.

Làm xong, Cố Thanh Từ vào phòng tìm Nguyễn Chỉ.
Nguyễn Chỉ vừa cho tiểu gia hỏa bú xong, đang thay tã cho con, chợt thấy Cố Thanh Từ trang điểm kỳ lạ thì sững người.
Một bên, Diệp Mộc Nhiễm vốn đang nhìn chằm chằm tiểu gia hỏa, thấy Cố Thanh Từ bước vào liền dang tay chắn trước Nguyễn Chỉ, như tiểu sói con bảo vệ vậy, nhìn nàng chằm chằm.

"Là lão sư. Ngươi sao lại hóa trang thế này?" – Nguyễn Chỉ vỗ nhẹ Diệp Mộc Nhiễm, quay sang hỏi Cố Thanh Từ.

"Tỷ tỷ, ngươi nhận ra rồi à! Hóa trang vậy cho tiện ra vào, không thể lần nào cũng lén lút." – Cố Thanh Từ cười, tiến đến trước mặt Nguyễn Chỉ.

Diệp Mộc Nhiễm nhận ra, thu tay lại, mắt to nhìn Cố Thanh Từ đầy tò mò.

"Vậy ngươi phải cẩn thận. Bên ngoài giờ chắc chắn rất loạn." – Nguyễn Chỉ dặn.

"Ta biết. Ngươi nằm đi, để ta làm. Tay ta rửa sạch rồi." – Cố Thanh Từ nói, đỡ lấy việc thay tã cho tiểu gia hỏa.

Cố Thanh Từ thay tã xong, bé lại ngủ, ngủ rất say.
Nàng khẽ chạm ngón tay, bé như có cảm giác, bĩu môi một cái.

"Xấu ghê, như con khỉ nhỏ." – Cố Thanh Từ đùa, đến giờ nhìn tiểu gia hỏa này vẫn thấy có chút không thật: đây là kết quả của mấy ngày quấn quýt si mê trên thuyền giữa nàng và Nguyễn Chỉ.

Nguyễn Chỉ còn chưa kịp nói, Diệp Mộc Nhiễm đã kéo tay Cố Thanh Từ, lắc đầu mạnh.

"Ngươi thấy không xấu à? Đẹp ư?" – Cố Thanh Từ bật cười hỏi.
Diệp Mộc Nhiễm gật đầu lia lịa.

"A Nhiễm, so với người khác ngươi thật tinh mắt. Ngươi xem xem, đôi mắt này nhắm thật dài, cái mũi nhỏ thì tinh xảo, tóc đen nhánh, xinh đẹp thực." Nguyễn Chỉ nhìn mắt Cố Thanh Từ nói.
Diệp Mộc Nhiễm thật tán đồng, gật gật đầu.

"...... Ta sai rồi, chúng ta bảo bảo mới là đại mỹ nhân, xinh đẹp nhất." Cố Thanh Từ vội vàng nói, rồi tiến đến trước mặt Nguyễn Chỉ, lấy lòng cười cười.

Thấy tiểu nhân đã ngủ say, Cố Thanh Từ liền làm Diệp Mộc Nhiễm trông chừng tiểu gia hỏa, còn mình thì dẫn Nguyễn Chỉ đến phòng rửa mặt giúp nàng rửa sạch.
Nguyễn Chỉ là thuận sản, thể chất lại tốt, nghỉ ngơi xong đã có thể tự lo liệu, nhưng Cố Thanh Từ vẫn kiên trì giúp nàng.

Chờ hai người từ phòng rửa mặt đi ra, gương mặt Nguyễn Chỉ hơi ửng hồng, vẫn chưa quen với mức độ thân cận này.
Cố Thanh Từ sắp xếp ổn thỏa cho Nguyễn Chỉ xong, liền ra khỏi cửa.

Thay đổi trang dung, nàng chính đại quang minh mà ra ngoài.
Cố Thanh Từ dựa vào võ lực và dung mạo mà trà trộn vào trong đội ngũ của Uy Đức tướng quân.
Nơi này đều là người từ Kim Lăng tới, không ai quen biết nàng.

Với năng lực của Cố Thanh Từ, ở bất kỳ đội ngũ nào nàng cũng có thể dễ dàng hòa nhập.
Cố Thanh Từ ở chỗ Uy Đức tướng quân lăn lộn mấy ngày, tương đương với việc ra ngoài làm nhiệm vụ.
Buổi tối lại trở về bầu bạn và chăm sóc Nguyễn Chỉ.

Chờ Nguyễn Chỉ ngủ rồi, Cố Thanh Từ còn muốn lén vào hoàng cung một chuyến để chữa trị cho Xương Bình Đế, xem tình hình thế nào.
Còn phủ Thiên Điện nơi Nguyễn Chỉ từng ở trước kia cũng phải đi xem, xem có xảy ra chuyện gì không, bảo đảm an toàn cho mọi người.

Ban ngày, nàng lại đến phủ tướng quân bên kia để cùng luyện binh.

Mấy ngày sau, Cố Thanh Từ bị phó tướng của Uy Đức tướng quân để ý, thu làm thân binh.
Uy Đức tướng quân chuẩn bị mang binh ra khỏi thành, Cố Thanh Từ cũng muốn đi theo.

Trước đó, Cố Thanh Từ từng thay Công Tôn Cửu Nương hiến kế: giả vờ tấn công Phụ Thành, kêu gọi giao nộp Thái Tử để ban thưởng quan tước. Nếu không giao ra, sẽ dùng thuốc nổ tìm được từ Yến Kinh mà cho nổ tan Phụ Thành.


Lời này, rất có thể sẽ dọa Thái Tử bỏ chạy.
Mà chờ Thái Tử bỏ chạy — liền có thể chặn giết!

Với tính cách nhát gan, ham sống sợ chết của Thái Tử, khả năng hắn chạy là rất cao.
Cố Thanh Từ theo đội ngũ Uy Đức tướng quân đi trước đến Phụ Thành, chủ yếu để bảo đảm kế hoạch có thể thực sự giết được Thái Tử, tránh để hắn trốn thoát.
Chờ viện quân đến thì chỉ e Thái Tử khó mà giết được nữa.
Hiện giờ, lợi dụng binh Kim Lăng giết Thái Tử chính là thời cơ tốt nhất.

Thái Tử là kẻ vu oan Nguyễn Chỉ, nói Thái Tử Phi hại Nguyễn Chỉ bị bắt — chuyện này, hắn biết rất rõ.
Khi sai Cố Thanh Từ đi tìm viện binh, hắn không cho đi Yến Kinh, cũng là vì sợ nàng biết chân tướng.
Sau khi lợi dụng xong Cố Thanh Từ, chỉ sợ hắn cũng định giết nàng.

Thù hận giữa hai người đã kết.
Hai người, tất có một kẻ phải chết.

Bên Kim Lăng Vương đã giết gần sạch huyết mạch trực hệ của Xương Bình Đế, chỉ còn Diệp U Li ở Nam Cương và Thái Tử.
Hiện giờ ai giết được Thái Tử, người đó chính là lập đại công.

Sau khi nghe kế hoạch, Uy Đức tướng quân lập tức nhận lệnh đi chặn giết Thái Tử.

Cố Thanh Từ đi theo đội ngũ Uy Đức tướng quân thủ hai ngày. Đến nửa đêm ngày thứ ba, lính gác đêm phát hiện có người rời thành, liền lập tức thông báo.
Cố Thanh Từ cùng người Uy Đức tướng quân đồng thời xuất động chặn đầu.

Hai bên đều không dùng đuốc, chỉ có ánh trăng soi sáng.
Tiếng vó ngựa giữa đêm đặc biệt vang vọng.
Khi hai bên nhìn thấy nhau, phía Uy Đức tướng quân lập tức bắn tên, bên kia chia làm hai đội chạy trốn.

Cố Thanh Từ nhìn đội hình, nhận ra một đội là hộ vệ, bên trong có người bị vây kín không khe hở — rất có thể là Thái Tử.
Nàng liền đuổi theo đội đó, nhằm vào vị trí trung tâm, thừa dịp kẽ hở giữa đám ngựa mà liên tiếp bắn mấy mũi tên.

Nửa canh giờ sau, trận chiến kết thúc.
Đội ngũ Cố Thanh Từ bao vây chung quanh, giết những kẻ còn sống, kiểm tra xác chết. Trong không khí tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc.

Cố Thanh Từ đi tìm Thái Tử, đẩy mấy thi thể ra, chưa thấy hắn, nhưng lại phát hiện một người quen — Trường Ninh huyện chúa.
Cánh tay nàng trúng tên, kẹt giữa hai thi thể, toàn thân run rẩy.

"......" Cố Thanh Từ tuy không ưa Trường Ninh huyện chúa, nhưng cũng chưa đến mức coi là kẻ tử thù.
Hơn nữa, tờ giấy ngày ấy, nàng vẫn nghi là do Trường Ninh huyện chúa ném.
Thái Tử vốn thích nịnh bợ, chỉ sợ muốn lấy lòng nàng, định dính dáng đến Trấn Nam tướng quân, nên khi bỏ trốn đã mang theo Trường Ninh huyện chúa.

Trường Ninh huyện chúa biết mình bị nhìn, càng run rẩy dữ dội.


Cố Thanh Từ ném cho nàng một lọ kim sang dược, đẩy thi thể che lại, rồi tìm một con ngựa không chủ, cố ý "vô tình" đuổi đến gần nàng, để dây cương trong tầm tay.
Thấy Trường Ninh huyện chúa run run nắm lấy dây cương, nàng liền quay đi tìm người khác.

Không lâu sau, Cố Thanh Từ tìm được Thái Tử.
Hắn mặc y phục binh lính bình thường, trúng tên nhưng chưa chết ngay, đang nằm giả chết giữa đống xác.
Cố Thanh Từ nhìn hắn, mặt không cảm xúc, bổ thêm một đao, sau đó gọi người đến kiểm tra.
Tuy Thái Tử cải trang, nhưng trên người vẫn mang phù bài thân phận, rất dễ nhận ra.

Đám người kia không theo quy tắc chiến trường, bắt đầu quét dọn.
Khi phát hiện xác Thái Tử, họ lập tức mang về để Uy Đức tướng quân nhận công.

Cố Thanh Từ quay lại nhìn hướng Trường Ninh huyện chúa — nơi đó cách Phụ Thành không xa, quanh còn ngựa, sống hay chết, tùy tạo hóa nàng ta.

Uy Đức tướng quân nhìn thấy xác Thái Tử, vui mừng khôn xiết, lập tức dẫn quân suốt đêm trở về Yến Kinh.
Đến nơi thì trời vừa sáng, vừa kịp dâng lên cho Kim Lăng vương xem.

Thái Tử không chết vẫn luôn là cái gai trong lòng Kim Lăng vương.
Tận mắt thấy xác chất nhi, Kim Lăng vương rốt cuộc cũng thở phào.

Thái Tử trước khi chết đã bị gán tội danh giết cha đoạt quyền chưa thành, nên chết rồi danh tiếng cũng không sạch, tang lễ càng không có, thi thể bị xử lý qua loa.

Cố Thanh Từ hoàn thành mục tiêu, tiếp tục ở trong đội ngũ Uy Đức tướng quân, vì công lao chém Thái Tử mà được thăng chức.
Nếu viện quân vẫn chưa tới, e không bao lâu nữa nàng sẽ lại leo lên chức Đại tướng quân.

Thăng chức cũng có chỗ tốt — Cố Thanh Từ đi lại các nơi càng tự do, muốn mua gì cũng dễ, thậm chí hàng cung ứng cho hoàng cung cũng mua được.
Tổ yến tốt nhất, rau quả tươi ngon — tất cả đều có thể đem về.

Nguyễn Chỉ dưỡng mấy ngày, thân thể lại đầy đặn hơn, b* ng*c nặng trĩu, áo lót trước kia mặc không vừa nữa.
Theo Cố Thanh Từ quan sát, từ C đã tăng lên D.
Sữa quá nhiều, tiểu gia hỏa bú không hết, lượng ăn cũng tăng đáng kể.

Một ngày nọ, Cố Thanh Từ huấn luyện xong trở về, phát hiện nữ y của Văn Nhân gia đang ở bên Nguyễn Chỉ.
Nguyễn Chỉ trông mệt mỏi, sắc mặt ửng hồng, tiểu gia hỏa đang được chườm khăn ấm.

"Xảy ra chuyện gì vậy?" Cố Thanh Từ hoảng sợ hỏi.
"Có sữa bị kết, bú không hết thì dễ ứ đọng, nếu kéo dài sẽ nhiễm trùng, rồi phát sốt." Nữ y nói.

"Vậy phải làm sao?" Cố Thanh Từ sốt ruột hỏi.
"Trước tiên chườm nóng, rồi xoa bóp để tiêu sưng. Còn lại thì phải hút ra hết..." nữ y nói.
"Xoa bóp thế nào? Để ta làm." Cố Thanh Từ liền nói.

Nữ y dạy nàng cách làm, dặn dò những điều cần chú ý, rồi mới rời đi.


Vợ Tôi Là Nữ Chủ Đại Lão Trong Tra A Văn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vợ Tôi Là Nữ Chủ Đại Lão Trong Tra A Văn Truyện Vợ Tôi Là Nữ Chủ Đại Lão Trong Tra A Văn Story Chương 102
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...