Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Chương 94
“Xong chưa?” Đồ Đại Ngưu đã chuẩn bị xe bò xong hết mà người vẫn chưa ra, không khỏi đi vào trong nhà xem nàng còn đang lề mề chuyện gì.
“Sắp xong rồi, Tiểu Quỳ không chịu ngoan ngoãn mang giày.”
Hôm nay là ngày đầy tháng của khuê nữ nhà Cố Thanh, mấy hôm trước hắn ta đã sai người nhắn lời mời Đồ Đại Ngưu dẫn theo vợ con tới ăn tiệc, hôm nay là mùng ba tháng Tám, cách sinh nhật của Tiểu Quỳ ba tháng, sáng sớm thức dậy, đầu tiên đã dọn dẹp chuồng lợn sạch sẽ, mãi cho đến khi mặt trời đã treo giữa không trung mới ra cửa.
Cả ba người đội nón rơm vội vã đi về phía trấn, lúc mới ra khỏi nhà, Đồ Tiểu Quỳ còn hớn hở nhảy nhót trên xe gỗ, nhưng ra khỏi thôn không lâu thì bị nắng làm cho mệt mỏi, liền chui vào lòng phụ thân mình muốn quạt gió cho.
Đồ Đại Ngưu ôm nữ nhi vào lòng, tháo nón rơm của con bé xuống quạt cho bé, lau đi mồ hôi rịn ra từ tóc bé, nói với Hứa Nghiên: “Làm ướt khăn tay rồi đưa cho ta, ta lau cho con bé, ra mồ hôi nhiều quá.”
Trên xe có nửa thùng nước, là chuẩn bị cho bò, Hứa Nghiên làm ướt khăn tay, vắt khô nước, “Đây, lau cả cổ và mặt đi.”
Chạm vào nước, tinh thần lại phấn chấn, tự mình cầm khăn che lên mặt, cảm thấy hết lạnh rồi lại đưa cho mẫu thân, giọng sữa non nớt dặn dò: “Mẫu, thân, nhúng nước.”
“Đây, nhúng nước rồi.”
Khăn che trên mặt, lại dặn dò: “Phụ, thân, mau.” Nói không nên lời, đành nhắm mắt lại và vung tay ra hiệu cho phụ thân xem.
“Mát mẻ mát mẻ, con thì mát mẻ, còn lão tử thì sắp đứt cổ tay rồi.” Miệng thì than vãn nhưng tay hắn vẫn cầm nón rơm ra sức quạt.
Hứa Nghiên cố ý nói: “Ghét con bé phiền phức thì đánh một trận đi, đừng có cằn nhằn, nghe mà phiền lòng.”
“Không phải khuê nữ của nàng thì nàng không xót sao? Đúng là lòng dạ kế mẫu độc ác, ta mới không nỡ đánh khuê nữ của ta, ta thích quạt cho con bé đó.” Nói rồi, hắn tăng biên độ quạt nón lên, cúi đầu hỏi: “Khuê nữ, có mát không?”
“Mát, hi hi.”
“Nịnh đi, chàng cứ tiếp tục nịnh.” Hứa Nghiên cố nén cười lườm hắn, “Chàng có nịnh rách cả da miệng, nha đầu này cũng không hiểu, không nhớ đâu.”
“Khuê nữ của ta tinh lắm, ai đối tốt ai không tốt với con bé, trong lòng đều biết rõ, chỉ là không nói ra được thôi. Bây giờ không phải nó tìm ta quạt gió sao, sao không tìm nàng?” Đồ Đại Ngưu tiếp tục lấy lòng cô nương của mình.
“Chàng đã nói ta là kế mẫu rồi, con bé còn dám tìm ta sao? Chọc ta phiền rồi ta vả cho mấy bạt tai đấy.” Hứa Nghiên nguýt một cái trắng dã, thấy nha đầu kia lại định cởi giày ra, nàng liền nắm lấy bàn chân nhỏ của con bé, khẽ vỗ vào lòng bàn chân, giơ chiếc giày thêu màu xanh biếc có thêu hoa vàng nhỏ lên, nhìn con bé hỏi: “Sao lại cởi giày nữa? Có phải mẫu thân đã nói con ra ngoài phải mang giày hay không? Không mang giày, chân sẽ chảy máu, rất đau rất đau.”
Lại lần nữa mang giày vào, đề phòng con bé đến nhà người khác lại cởi giày vứt đi, nàng bèn khum lòng bàn tay vỗ mạnh một cái vang dội vào cánh tay Đồ Đại Ngưu, rồi nói với tiểu nha đầu: “Còn cởi giày nữa, mẫu thân sẽ đánh phụ thân con.”
Nàng còn hích vào Đồ Đại Ngưu một cái, Đồ Đại Ngưu lập tức hiểu ý, ôm lấy chỗ bị đánh, kêu đau một cách khoa trương, Đồ Tiểu Quỳ nhìn bên trái, nhìn bên phải, rồi ôm cánh tay phụ thân la lên: “Không đánh phụ thân.”
“Còn cởi giày thì ta còn đánh.”
Tiểu nha đầu hậm hực không thèm để ý đến mẫu thân nữa.
Đồ Đại Ngưu cười, “Khuê nữ của nàng làm sai, tại sao ta lại phải chịu đánh?”
“Bởi vì ta là kế mẫu, đánh khuê nữ nhà người ta, cả hai cha con đều sẽ giận, thế thì đành đánh lão tử của con bé thôi, chẳng phải thấy lão tử của con bé bị đánh vẫn cười tươi như hoa sao?”
Trong nhà có ba người lớn và một đứa bé, hai nam nhân đều cưng chiều Đồ Tiểu Quỳ, chỉ cần rơm rớm nước mắt là họ đã vội vàng chạy tới dỗ dành, số lần nhiều, Hứa Nghiên trở thành người đóng vai ác, hơn nữa giống như bây giờ, nàng đẩy cha con hai người vào cùng một chiến tuyến, bảo vệ lẫn nhau, Đồ Đại Ngưu càng yêu thương khuê nữ ruột của hắn, sau này dù có thêm nhi tử, hắn cũng sẽ không hết tình cảm với tiểu nha đầu này.
Quả nhiên là thương phụ thân, mãi cho đến khi vào trấn không hề cởi giày nữa.
“Chờ đã”, Hứa Nghiên “hu” một tiếng, bò dừng lại, “Lại đây, rửa mặt đi, chúng ta đầu bù tóc rối đi vào, người ta lại tưởng là đi ăn xin.”
“Nàng từng thấy ai cưỡi xe bò đi ăn xin chưa?” Đồ Đại Ngưu lại không nói vài câu là trong lòng khó chịu.
Hứa Nghiên không để ý đến hắn, lấy chiếc khăn tay bị tiểu nha đầu nắm suốt dọc đường, chà xát vài cái, tránh lông mày và môi, lau mặt và cổ, kéo Đồ Tiểu Quỳ lại và rửa mặt cho con bé, đến lượt Đồ Đại Ngưu thì nàng ném khăn vào tay hắn, dặn dò: “Lau sạch sẽ, Cố Thanh mà chê chàng bẩn, lười tiếp đãi thì người ta cười cho.”
Nàng cúi đầu hỏi Đồ Tiểu Quỳ: “Có muốn đi tiểu không? Hóp bụng lại cảm nhận xem.”
“Ừm ~ muốn đi tiểu.”
Thấy con bé nhấc chân nhỏ lên là biết muốn được bế, Hứa Nghiên kẹp nách con bé, đi về phía sau gốc cây, giúp bé vén váy lên và kéo quần nhỏ xuống, “Xong rồi, ngồi xổm xuống mà tiểu.”
Ngồi xổm tiểu còn phải nắm lấy váy của mẫu thân, nhào nặn đủ kiểu, mắt cũng không yên, khi thì nhìn chằm chằm vào chỗ nước tiểu làm ướt đất, khi thì nhìn những con côn trùng nhỏ trong bụi cỏ.
“Xong rồi.”
“Xong rồi sao không gọi mẫu thân? Lại không sợ nóng rồi sao?” Nàng kéo quần lên, ôm con bé đi về phía đường cái, “Đến nhà bá bá mà muốn đi tiểu thì phải nói với mẫu thân, nếu tiểu ướt quần, người ta sẽ nói: ôi chao, tiểu nha đầu xinh đẹp như thế này mà lại tiểu ra quần, hôi quá, sẽ cười con đấy.”
Lần này con bé chỉ gật gật đầu, Hứa Nghiên biết mình đã nói quá dài, con bé nghe không hiểu, hoặc là đã hiểu mà chưa kịp phản ứng, không biết nên trả lời thế nào, nên chỉ gật đầu biểu thị rằng bé đang nghe.
Hứa Nghiên cũng không lặp lại nữa, chờ bò uống nước xong, cả gia đình ba người ngồi ổn định, vội vàng đánh xe bò vào trấn, trước tiên đến cửa hàng mua một đôi vòng bạc, rồi sau đó đi thẳng đến Cố gia.
Cố Thanh đang ở bên ngoài tiếp đón khách, Đồ Đại Ngưu được dẫn đến khu dành cho khách nam, Hứa Nghiên đi theo mẫu thân Cố Thanh đến gian nhà bên cạnh, nơi tiếp đãi khách nữ, nàng bước tới và chào hỏi Triệu Ngôn Liễu, người đang nói chuyện với người khác: “Tẩu tử, xin chúc mừng nha, có cả trai lẫn gái rồi, lần này không còn hâm một ta có áo bông nhỏ tri kỷ nữa chứ?”
Nhân tiện nhét chiếc vòng bạc trong tay vào tay nàng ta, ngượng ngùng vuốt tóc, nói: “Một đôi vòng tay nhỏ cũng là chút lòng thành của người làm thúc thẩm bọn ta, cũng đừng chê.”
“Đệ muội nói đùa rồi, làm gì có ai chê bạc đâu, vậy ta xin nhận lấy, thay Tiểu Điệp cảm ơn muội và Đại Ngưu.” Nàng ta biết Đồ Đại Ngưu có khuê nữ, Cố Thanh cũng chưa tặng gì, mà Đồ gia cũng không thông báo.
Triệu Ngôn Liễu không có da mặt dày như Cố Thanh, không làm ra cái vẻ như không có chuyện gì mà nói câu: “Đây là khuê nữ của ngươi sao? Đã lớn thế này rồi.” Lại đang ở nhà mình, làm sao có thể tặng gì làm lễ gặp mặt, đành vờ như đang bận không nhìn thấy, vội vàng nói: “Đệ muội, ta còn phải tiếp đãi khách khứa khác, muội cứ dẫn đứa bé đi dạo một chút.”
“Vâng, tẩu tử cứ lo việc đi.”
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Đánh giá:
Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Story
Chương 94
10.0/10 từ 11 lượt.
