Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 253


Trở lại ngõ Yến Vĩ, Đồ Đại Ngưu bị tức phụ đuổi đi ngủ cùng phụ thân, Tiểu Quỳ đặt quần áo của nàng mang đến vào phòng mẫu thân nàng, rồi ôm bụng ra ngồi trên ghế dưới mái hiên, nghiêng đầu trò chuyện cùng a gia, ánh chiều tà của ngày hè rải khắp sân nhỏ, mẫu thân nàng cầm phên tre đập chăn, phụ thân gánh đòn gánh đi múc nước, tiểu đệ lảng vảng ngoài cửa, dù là bên ngoài có tiếng rao hàng của gánh hàng rong không hợp thời của, nhưng Tiểu Quỳ cảm thấy nàng đã được về nhà.


“Mẫu thân, con ra ngoài đi dạo một chút.” Đồ Tiểu Hòe không thể ở yên trong nhà nổi, trước khi cào sạch một lớp đất trước cửa, thằng bé lên tiếng.


“Được, đừng chạy xa lạc đường, phụ thân, người có muốn ra ngoài đi dạo không?” Hứa Nghiên quay đầu hỏi chương phụ, rồi tiếp lời: “Lát nữa con cũng dẫn Tiểu Quỳ ra ngoài đi dạo, Tiểu Quỳ giờ cứ động một chút là ngồi ghế nghỉ ngơi, trông người yếu ớt quá.”


“Vậy ta cũng ra ngoài xem sao, huyện này ta đã nhiều năm không đến rồi, lát nữa ta sẽ đi cùng các con.” Đồ lão hán ngẩng đầu nhìn trời, trong lòng vẫn nhớ đến đại tôn tử, khi nhi tức ôm chăn vào nhà, lão hỏi: “Mẫu thân Tiểu Quỳ, khi nào chúng ta đi thăm Tiểu Ngư? Thư viện cho phép người nhà đến thăm đứa nhỏ chứ?”


Nói đến câu cuối cùng, lão nhìn về phía đại tôn nữ.


“Có thể, cháu đã đến thăm đại đệ đệ, đưa cơm cho đệ ấy ba lần, vào hạ rồi, cháu cũng làm cho đệ ấy hai chiếc áo thấm mồ hôi.” Tiểu Quỳ nói.


“Tốt tốt tốt, ở huyện này hai tỷ đệ cháu nương tựa lẫn nhau, Tiểu Ngư lại cao thêm rồi phải không? Không biết quần áo mẫu thân cháu mới làm cho thằng bé còn vừa không.” Đồ lão hán lẩm bẩm.



“Ngày mai chúng ta sẽ đi, sáng mai ăn cơm muộn một chút, bữa trưa làm sớm, làm xong chia một phần đưa trước cho Tiểu Ngư, tiện thể đưa quần áo cho thằng bé, nếu vừa thì mặc, không vừa thì đợi đến cuối tháng nghỉ học mang về con sẽ sửa lại.” Lần này đến thật khéo, còn năm ngày nữa là cuối tháng, Hứa Nghiên định ở lại huyện thêm vài ngày, cùng đại nhi tử trải qua ngày hưu mộc, đợi cậu đi thư viện rồi bà mới về nhà.


“Còn đi không? Vừa đi vừa nói đi, các người ở nhà nói hết chuyện rồi, ra đường không có gì để nói chẳng phải thành ngây ngốc sao?” Đồ Tiểu Hòe đứng ngoài cửa đá cửa nhắc nhở.


“Con vẫn chưa đi sao? Ta còn tưởng con đã đi trước rồi.”


“Con sợ không có ai trông chừng ba người các người sẽ lại lạc đường.” Tiểu Hòe cứng miệng nói.


“Vậy đợi thêm chút nữa, đợi phụ thân con về nói với ông ấy một tiếng rồi chúng ta đi.” Hứa Nghiên lấy bút kẻ mày vào phòng Tiểu Ngư, soi gương đồng kẻ lại mày, trong lòng thầm mừng vì có một đứa nhi tử biết chú ý, nếu không bà phải chạy vào nhà bếp soi vào chum nước mà kẻ mày.


“Phụ thân con về rồi, con cũng đã nói với ông ấy rồi.” Tiểu Hòe ngoài cửa thúc giục.


“Đến đây, đến đây, đừng giục. Phụ thân sấp nhỏ, bọn ta ra ngoài đi dạo, chàng có đi không?”


“Không đi, ta ở nhà nấu cơm.” Đồ Đại Ngưu gánh một gánh nước vào nhà bếp, nói: “Nhớ mua bánh thịt bò về đấy, tối nay ta không nướng bánh nữa.”



Không lâu sau khi bọn họ ra ngoài, Đồ Đại Ngưu mang gạo đi nấu cháo, nghĩ đến Tiểu Quỳ đang mang thai, liền vốc đậu xanh từ trong vại rồi lại ném vào, đi vào nhà lục lọi một lúc, rồi bưng ra một nắm táo đỏ rửa sạch bỏ vào nồi.


Thời điểm Tề Cam Lan đến ngõ Yến Vĩ, Đồ Đại Ngưu đang nhặt mộc nhĩ đã ngâm nở, thấy nữ tế đến ông cũng không đứng dậy, liếc nhìn hắn một cái rồi hỏi: “Ngày thường từ y quán ra cũng là giờ này sao?”


Trong nhà không có người khác, Tề Cam Lan một mình đối mặt với nhạc phụ có chút khép nép, liền ngồi xổm xuống đất giúp nhặt mộc nhĩ, thành thật trả lời: “Ngày thường muộn hơn ạ, hôm nay con ra sớm, Tiểu Quỳ và mẫu thân con đâu?”


Đồ Đại Ngưu nhíu mày nhìn mộc nhĩ hắn nhặt, nát vụn cả ra mà vẫn nhịn không ngăn cản hắn, “Mẫu thân con dẫn Tiểu Quỳ ra ngoài đi dạo rồi, bình thường hai đứa từ y quán ra là về thẳng nhà luôn à?”


Lúc này Tề Cam Lan mới nghe hiểu ý nhạc phụ, ngẩng đầu nhìn sắc mặt ông rồi nhanh chóng cúi đầu, cẩn thận cân nhắc nói: “Từ y quán ra con và Tiểu Quỳ đi bộ về nhà, đôi khi gặp gánh hàng rong cũng dừng lại xem, Tiểu Quỳ thích gì thì mua về, trong nhà có bà tử đầu bếp, đợi bọn con về đến nhà là có thể ăn cơm.”


“Nhạc mẫu con sinh ra ba tỷ đệ Tiểu Quỳ, mỗi lần mang thai ở nhà lâu là lòng hoảng loạn khó chịu, một ngày phải ra ngoài đi dạo mấy lượt, Tiểu Quỳ khi chưa gả cho con tuy cũng là cả ngày ở y quán, nhưng con bé mỗi ngày về nhà đều phải chạy lên núi, con bé là cô nương lớn lên ở thôn quê, đã quen hoang dã, sẽ không vì gả đến huyện mà một đêm trở thành cô nương đoan trang được.” Đồ Đại Ngưu nói đến đây là dừng, ông chỉ còn thiếu nước nói thẳng ra, nếu còn không hiểu thì là giả ngốc.


Mộc nhĩ nhặt xong, ông lơ đãng nói: “Tiểu tử, cô nương ta đang yên đang lành gả cho con, con bé còn ba bốn tháng nữa là sẽ sinh, nếu con còn một lòng dốc sức vào cái y quán nhà con, khuê nữ ta lúc sinh nở có mệnh hệ gì, lão tử nhất định sẽ tìm người đập nát cái y quán nhà con, tức phụ với đứa bé con cũng đừng hòng muốn, ta không làm được gì khác, nhưng nuôi nổi nữ nhi với ngoại tôn, khuê nữ ta có hình có dạng, có tài có đức, tái giá cũng sẽ có rất nhiều nam nhân cầu cưới.”


Lời vừa dứt, Tề Cam Lan vội vàng đảm bảo: “Sau này con chỉ đến y quán nửa ngày, nửa ngày còn lại sẽ cùng Tiểu Quỳ đi dạo trong huyện hoặc ra huyện.” Hắn không phải là không nghĩ đến việc đưa Tiểu Quỳ ra ngoài chơi, nhưng nàng đối với việc ngồi khám bệnh ở y quán còn hăng hái hơn cả mình, ngay cả việc ra ngoài đi dạo giữa chừng cũng là mình phải đi tìm nàng, nếu mình không tìm, nàng có thể một mạch ngồi cả nửa ngày.



Nhìn nhạc phụ đại nhân đang đe dọa mình, trong lòng thầm tặc lưỡi, sát khí này quá mạnh rồi, không hổ là kẻ côn đồ có tiếng ở trấn Bình Khâu, người không biết còn tưởng đây là thổ phỉ xuống núi hoàn lương.


Đồ Đại Ngưu đứng dậy khuấy cháo trong nồi, Tề Cam Lan giật mình, theo phản xạ đứng dậy nhìn quanh, rồi rụt rè ngồi trên ghế đẩu nhỏ cạnh bếp lò, thêm củi vào lỗ bếp.


“Không cần con nhóm lửa, con ra ngoài xem Tiểu Quỳ với mẫu thân con bé về chưa? Cơm của ta sắp xong rồi, con về nhà ăn hay ăn ở đây?”


Câu hỏi về nhà ăn được đặt trước, ý của lão trượng rất rõ ràng, nhưng Tiểu Quỳ rõ ràng sẽ ở đây vài ngày, Tề Cam Lan vẫn kiên trì nói: “Ăn ở đây, phụ thân, con ra ngoài tìm Tiểu Quỳ đây.”


Hắn một nhảy ba bước lớn rời đi, ra khỏi cửa lớn mới thở phào một hơi, lau mặt xem trên tay không có mồ hôi mới yên tâm, nghe tiếng nói chuyện lúc cao lúc thấp của trượng mẫu ở đầu ngõ, hắn như thấy được cứu tinh, nhanh chóng bước tới, thấy người rồi mới lớn tiếng gọi: “Mẫu thân, các người đi đâu chơi vậy? Con đợi một lúc lâu rồi, sau này các người muốn đi đâu chơi thì gọi con theo với, con quen thuộc huyện này, có thể dẫn đường cho các người.”


“Đến rồi sao không vào? Phụ thân con không phải đang ở nhà sao? Chẳng lẽ không ở nhà?” Hứa Nghiên kinh ngạc nhìn nữ tế quá mức nhiệt tình này.


“Ở nhà ạ, phụ thân đang nấu cơm, con ở nhà vướng chân, ông ấy liền sai con ra ngoài tìm mọi người rồi, cơm xong rồi, chúng ta về ăn cơm đi.” Tề Cam Lan lựa lời đủ hòa nhã để trả lời.


Đồ Tiểu Hòe đi bên cạnh a gia mình, liếc mắt đánh giá vị tỷ phu có vẻ mặt bất định này, đúng là phong thái của chó săn, chậc, tỷ tỷ mình gả thiệt rồi.



Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn Story Chương 253
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...