Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 234


Ngày hôm sau, đợi đến khi Tiểu Ngư tỉnh giấc, bữa sáng để trong nồi đã nguội lạnh, Tiểu Quỳ kéo cậu ra ngoài, nói: “Đi thôi, hôm nay tỷ mời đệ ăn bánh thịt bò, ta cùng tiểu đệ đã nếm thử rồi, hương vị vô cùng tuyệt.”


“Vậy ta cũng đi.” Nghe thấy có người mời ăn cơm, dù bụng không đói Đồ Tiểu Hòe cũng lẽo đẽo theo sau.


Tiệm bán bánh thịt bò vẫn là Tề Cam Lan dẫn Tiểu Quỳ cùng Tiểu Hòe đến, Tiểu Quỳ mua hai cái bánh thịt bò, mỗi cái dài bằng hai bàn tay, Tiểu Ngư một mình ăn một cái, cái còn lại Tiểu Quỳ cùng Tiểu Hòe chia nhau ăn, ba người ngồi ở quán bán rượu ngọt, một miếng bánh một ngụm rượu ngọt ấm, rốt cuộc bụng trẻ con nông, bánh trên tay Tiểu Hòe ăn không hết, những người ngồi đó lại không ai nhặt đồ ăn thừa của thằng bé, đành ngửa đầu đổ thịt bò trong bánh vào miệng ăn, vỏ bánh còn lại trong bát.


“Đây là muốn đến y quán Tề gia ư?” Tiểu Ngư nhìn hướng đi mà hỏi.


“Xì, làm gì mà kinh ngạc thế, lúc huynh thi cử tỷ tỷ đã sắp giẫm nát ngưỡng cửa y quán Tề gia rồi, cô nương lớn rồi giữ không nổi đâu.” Tiểu Hòe học theo mấy bà tử thôn quê, the thé giọng than thở.


Đồ Tiểu Quỳ đỏ bừng mặt, véo tai tiểu đệ cảnh cáo: “Đồ Thanh Hòe, đệ bớt học theo mấy bà bà thẩm thẩm trong nhà đi, một thằng bé chưa đầy mười tuổi mà nói chuyện cứ như ông cụ non ấy.”


“Đau, ôi, tỷ tỷ, mau buông tay, tai đa sắp rụng rồi.” Dưới sự áp bức của vũ lực, Đồ Thanh Hòe nhanh chóng khuất phục.



“Đừng nghe Tiểu Hòe nói bậy, ta dẫn đệ đến y quán tìm lão đại phu khám cho đệ.” Tiểu Quỳ có chút chột dạ nói với đại đệ đệ đang nhíu mày.


“Hôm qua chẳng phải tỷ đã bắt mạch cho ta nói không sao rồi sao?”


“Công phu mèo quào kia của ta, ta còn không dám đảm bảo không sai sót.” Tiểu Quỳ kéo hai đệ đệ tiếp tục đi.


Tiểu Ngư tuy không tình nguyện, nhưng tỷ tỷ của cậu có thể liên tục mấy ngày đến y quán, chứng tỏ mẫu thân đã không phản đối, thở dài một hơi, hất tay tỷ ra ngoan ngoãn đi theo tỷ tỷ.


“Ta đang định đi tìm các ngươi đây, Tiểu Ngư thi xong rồi, cảm thấy thế nào?” Ở cửa y quán hai bên gặp mặt, Tiểu Ngư lúc này mới phát hiện ra điểm bất thường, từ tối qua về nhà đến sáng nay, trong nhà không một ai hỏi cậu thi cử ra sao cả.


“Cảm thấy tạm ổn, những gì có thể nghĩ ra đều đã viết lên rồi.”


“Tìm bọn ta có việc ư? Không có việc gì thì ta tìm Đỗ đại phu bắt mạch cho Tiểu Ngư, đệ ấy mặc áo đơn bị lạnh năm ngày rồi.” Tiểu Quỳ nhìn thấy mặt của hắn liền nhớ đến lời mẫu thân mình nói tối qua, trên mặt có chút né tránh.


“Giao cho ta, ta cũng biết bắt mạch.” Tề Cam Lan hăm hở muốn thử.



“Ừm.” Đồ Tiểu Ngư thuận theo lực kéo của nàng ngồi xuống trước mặt Đỗ đại phu, kéo Tiểu Hòe ở lại y quán cùng mình, liếc nhìn bóng dáng hai người ra khỏi y quán, đưa tay ra chào Đỗ đại phu.


“Nghe nói mấy ngày nay ngươi đang thi đồng sinh?”


“Đúng vậy, hôm qua là buổi cuối cùng.”


“Ừm, là một hạt giống đọc sách, mười mấy tuổi rồi?” Đỗ đại phu thu tay bắt mạch lại hỏi.


“Qua năm mười ba.” Thực ra mười hai tuổi vẫn chưa qua, nhưng cậu cao lớn, rất nhiều người sau khi biết tuổi của cậu đều sẽ rất kinh ngạc, cho nên cậu liền báo tuổi ảo, nói lớn hơn.


“Vậy thì thân thể ngươi phát triển rất tốt, tiểu tử dương khí quá vượng, tâm hỏa cao, có phải thường xuyên tỉnh dậy chăn đều bị đạp tung lên không?”


“Phựt” một tiếng, mặt Đồ Tiểu Ngư nhanh chóng đỏ bừng, liếc nhìn xung quanh, chỉ có Tiểu Hòe ở gần cậu nhất, nhìn đôi mắt ngây thơ chưa biết sự đời của thằng bé, Tiểu Ngư mừng thầm vì tỷ tỷ đã dẫn Tề Cam Lan đi rồi, nếu không sẽ bị hắn trêu chọc cả đời.


“Bình thường thôi, ngươi thẹn thùng cái gì, đều là nam nhân cả, ngươi đừng thường xuyên sờ mó, bình tâm tĩnh khí thì sẽ xẹp nhanh thôi, bình thường uống nhiều nước đậu xanh, để hạ hỏa, sáng tối chạy bộ nhiều, tiêu hao tinh lực thì ngủ ngon, sẽ không nghĩ linh tinh nữa.” Đỗ đại phu cười ha ha dặn dò.



“Ta không nghĩ linh tinh.” Cậu mặt lạnh giải thích, kéo tiểu đệ đang ngơ ngác đứng dậy muốn rời đi, quá xấu hổ rồi.


“Tỷ còn chưa về mà, huynh muốn đi đâu?” Ra khỏi y quán Tiểu Hòe hỏi ca ca mình.


“Đệ đứng ngoài đợi ta một lát, ta nói mấy câu sẽ ra ngay, đệ cứ đứng đây đừng đi lung tung, kẻo ta không tìm thấy đệ.” Tiểu Ngư nhanh chóng quay lại y quán, mặt đỏ hồng vẫn chưa tan, cậu đứng trước bàn Đỗ đại phu, khẽ nói: “Đỗ đại phu, uống nhiều nước đậu xanh là được ư? Hay là ngài kê cho ta mấy thang thuốc? Ta có mang theo bạc.”


“Tiểu tử ngốc, đừng uống thuốc bừa bãi, ngươi uống thuốc rồi sau này cưới tức phụ thì sẽ không ngẩng đầu lên được đâu, uống nhiều nước đậu xanh chạy bộ nhiều, bớt sờ mó nó, nhớ chưa?” Đỗ đại phu ân cần khuyên nhủ.


“Người, người có thể đừng nói chuyện này cho người khác biết không? Đặc biệt là Tề Cam Lan.” Cậu cứng đầu cầu xin.


“Yên tâm yên tâm, ta giữ bí mật cho ngươi.” Đỗ đại phu chê cậu lằng nhằng, phất tay ra hiệu cậu có thể đi rồi.


“À phải rồi, ta dẫn đệ ta về nhà trước, đợi tỷ ta về người nói với tỷ tỷ ta một tiếng, cảm ơn Đỗ đại phu.” Thấy ông ta gật đầu đồng ý, Tiểu Ngư nhanh chóng bước ra ngoài, dẫn Tiểu Hòe về nhà.


Tiểu Hòe nhìn những nha dịch tuần tra thỉnh thoảng đi ngang qua trên đường, bọn họ đội mũ, màu đen thêu chỉ vàng, tay cầm trường đao còn có vỏ đao, nghe Đại Mao ca ca nói ở nha môn dùng đao xong vẫn phải trả lại, không biết nha dịch trong huyện có thể mang đao về nhà vào buổi tối hay không.


Trong lòng Tiểu Ngư cũng đang suy nghĩ chuyện, không chú ý đến sự lơ đãng của Tiểu Hòe, cậu nghĩ thầm khó trách trước đây mỗi năm vừa vào hè trong nhà đều có nước đậu xanh không ngừng, hai năm nay phụ thân lại uống ít đi, chẳng lẽ là hỏa khí không vượng nữa rồi? Khó trách trong nhà không thêm đệ đệ muội muội nữa.



Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn Story Chương 234
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...