Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Chương 211
Tiếng sấm chớp bên ngoài chẳng biết đã dừng từ lúc nào, cơn mưa rào cũng chuyển thành mưa bụi li ti, rơi trên mái ngói không chút tiếng vang, Đồ Đại Ngưu ấn vợ hắn hai người nằm chồng lên nhau, bụng phập phồng theo nhịp thở, nam nhân nhàn nhã nheo mắt nói: “Có nên chuyển Tiểu Hòe sang phòng ở tiền viện không?”
“Không chuyển, Tiểu Ngư sau này phải đi học ở tư thục mấy năm liền, trừ ngày nghỉ thì chỉ có buổi tối ở nhà, nếu hai huynh đệ còn ở riêng thì cơ hội tiếp xúc càng ít, sống dưới một mái nhà mà không có tình cảm thì thật đáng buồn cười, cứ kệ chúng nó, đánh nhau thì cứ để chúng đánh, chỉ cần chúng ta không bênh vực bên nào thì chúng chẳng để bụng đâu.” Hứa Nghiên nghiêng đầu gối lên lồng ngực nam nhân, ngón tay vô thức vẽ bậy.
“Hay là đưa cả Tiểu Hòe đến tư thục luôn? Để phu tử dạy dỗ thằng bé, biết đâu lại nghe lời.” Nếu không có Tiểu Ngư làm gương, hắn cũng chẳng nghĩ tiểu nhi tử lại thiếu “gân” học hành đến thế, hiện tại thằng bé mỗi ngày cũng nhận mặt được vài chữ, so với hắn hồi xưa thì cũng gọi là mầm non học hành rồi, tuy mau quên nhưng ít ra còn dạy được, chỉ là ham chơi quá, lúc nhận mặt chữ mà cạy móng tay cũng chơi được nửa ngày, đương nhiên, cái này là giống hắn, nhưng hắn không muốn bị nhéo nữa, tức phụ hắn không nỡ đánh con, nhưng lại nỡ nhéo chồng của nàng.
“Giờ thì chưa được, thằng bé còn nhỏ, phải có người nhà ép thì chữ mới vào đầu được, cái thói hay lơ đãng đó không ổn, ta phải thử xem có uốn nắn thằng bé lại được không đã.” Hứa Nghiên thỏ thẻ nói, nhưng động tác tay của nàng lại không “dịu dàng” như thế.
Đồ Đại Ngưu giữ tay nàng lại, không cho nàng bắt chước động tác của mình, tay bị giữ, nàng xoay đầu dụi vào ngực hắn, khẽ hà hơi, cảm nhận con quạ đen đang say ngủ dần mở mắt, nàng nheo mắt vặn vẹo người, khen ngợi: “Đại Ngưu, tối nay tinh thần chàng khá đấy chứ, lén ta uống thuốc bổ à?”
“Cút xéo, lão tử cần gì thứ đó? Trước kia là tại nàng vội quá, hận không thể coi ta như cái cối xay, chẳng cho chút thời gian phục hồi nào. Ở nhà cày ruộng còn có mấy con bò luân phiên, ta chỉ có một mình, nàng bắt ta ngày quay đêm cũng quay, cứ như mượn bò nhà người ta, dùng cho đến chết, dùng thêm được chút nào là lãi chút đó.” Hai người đổi vị trí cho nhau, Đồ Đại Ngưu nghiến răng nói.
Hứa Nghiên cười run rẩy, ôm cổ hắn mắng yêu: “Nói bậy, ta mà dám đi mượn bò nhà người khác, chàng chẳng dỡ luôn đầu bò nhà người ta xuống ấy chứ.”
“Ý nàng là nàng không dám chứ không phải không muốn?” Nam nhân nghiến răng dừng lại, không động đậy nữa, Hứa Nghiên khó chịu đạp hắn, chống người muốn lật lại nhưng bị ấn chặt cứng, đành phải xin tha: “Chưa từng nghĩ tới, ta chỉ yêu mỗi con bò nhà mình thôi, thật đấy, ta thề.”
Càng vùng vẫy càng gấp rút khó nhịn, nam nhân cắn răng nhẫn nại, cơ hàm bạnh ra, chăm chú nhìn nữ nhân đang đầy mồ hôi trên mặt.
“Ta… ta chỉ muốn vắt kiệt chàng thôi, những con khác… ta chướng mắt.”
Lòng nam nhân thắt lại, buông tay đang giữ vai nàng ra, bắt đầu những động tác mạnh mẽ, tiếng gió mưa bên ngoài hay tiếng gà gáy chó sủa đều không còn nghe rõ nữa.
Sáng ra, khi Đồ Đại Ngưu dậy thì trời đã sáng rõ, không kịp làm bữa sáng nữa, hắn nói với hai đứa con đang rửa mặt: “Sáng nay phụ thân mời hai đứa ra trấn ăn mì lòng cừu.”
“Vâng ạ.” Hai tỷ đệ đồng thanh đáp, rồi hỏi thêm: “Phụ thân, sau này cứ người đưa đi là bọn con được ăn trên trấn phải không ạ?”
“Các con thích ăn trên trấn thế sao? Cơm phụ thân nấu không ngon à?” Đồ Đại Ngưu vờ như tình cờ hỏi, tay vẫn không ngừng việc cho bò uống nước.
“Ngon chứ.” Đồ Tiểu Ngư khẳng định chắc nịch, bổ sung thêm: “Chỉ là đôi khi không muốn húp cháo ăn bánh nướng, muốn ăn món gì đậm đà một chút thôi.”
“Đúng thế, nếu ngày nào con cũng ăn mì lòng cừu hay bánh đường, bánh rán thì chắc chắn ăn không nổi, vẫn là phụ thân nấu ăn ngon nhất, cùng một món mà năm ngoái con ăn, năm nay vẫn thèm.” Tiểu Quỳ nhớ kỹ lời mẫu thân dặn là phải thành tâm khen phụ thân nấu ăn ngon.
“Hừ, trong tay các con chẳng thiếu tiền, muốn ăn thì bảo ta một tiếng, ta không nấu phần hai đứa nữa, nhưng nếu mẫu thân hai đứa đưa đi thì phải mời mẫu thân, ta đưa đi thì phải mời ta.” Đồ Đại Ngưu không nhận lời nịnh nọt của hai đứa nhỏ, dắt xe bò đi ra ngoài, gọi hai đứa đi theo.
“Phụ thân, vậy sáng nay vẫn là người mời bọn con chứ ạ?” Tiểu Quỳ thận trọng hỏi.
Đồ Đại Ngưu liếc nhìn bàn tay đang giữ chặt túi tiền của con bé, hừ một tiếng bực dọc, vừa đi vừa hỏi: “Trong tay con chắc cũng có mấy lượng bạc nhỉ? Sao mà keo kiệt thế? Có mười hai văn tiền mì lòng cừu mà cũng không nỡ ăn.”
“Sao phụ thân biết con có bao nhiêu tiền?” Con bé nghi hoặc nhìn phụ thân mình, Tiểu Ngư thì quay mặt đi chỗ khác, vẻ mặt cạn lời.
“Ừa, ta lén đếm rồi, là hơn năm lượng phải không?” Hắn khẳng định chắc nịch.
“Làm gì có, chỉ có ba lượng hai trăm tám mươi văn thôi.” Tiểu Quỳ thuận miệng đáp theo lời hắn.
“Tỷ, phụ thân lừa tỷ đấy.” Tiểu Ngư nhắc nhở, nhưng đã muộn.
“Ồ, hơn ba lượng à, đủ ăn hai ba trăm bát mì lòng cừu rồi đấy.” Khuê nữ dễ lừa quá, Đồ Đại Ngưu chẳng thấy chút thành tựu nào, tiếp tục hỏi: “Con khư khư giữ tiền làm gì? Thiếu cái gì phụ thân mua cho.”
“Thôi ạ, con tự để dành tiền mua, tích tiểu thành đại, tháng chín là đại thọ sáu mươi tuổi của sư phụ con, con kiểu gì cũng phải tặng một món quà.” Con bé nghe các đại phu trong y quán nhắc tới mới biết năm nay là thọ tròn sáu mươi của Tề lão đại phu, còn đãi tiệc ở trấn hay ở huyện thì chưa rõ.
“Ồ, vậy đến lúc đó nếu thiếu tiền ta có thể cho con mượn một ít, trừ vào tiền mừng tuổi của con.” Đồ Đại Ngưu thấy hơi chạnh lòng, khuê nữ lần đầu để dành tiền mua quà thọ lại là tặng người khác, sự ghen tị khiến hắn đổi từ “cho” thành “cho mượn”.
Tiểu Ngư bỗng nhận ra hàng năm a gia và ba tỷ đệ bọn họ đều đón sinh nhật, nhưng phụ mẫu thì không, cậu nhóc nhớ mang máng hình như tỷ tỷ từng hỏi rồi, nhưng quên mất phụ mẫu trả lời thế nào.
“Phụ thân, người với mẫu thân làm thọ vào ngày nào ạ?” Cậu nhóc hỏi.
“Hả? Ta với mẫu thân con không đón sinh nhật đâu, mẫu thân con từng nói rồi đấy, trên có phụ mẫu già, con cái chưa dựng vợ gả chồng thì phụ mẫu không mừng sinh nhật.”
“Tại sao ạ?” Tiểu Ngư hỏi.
“Tại sao ư? Ta cũng quên rồi, tục lệ truyền lại là như thế.” Đồ Đại Ngưu không mấy để tâm nói.
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Đánh giá:
Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Story
Chương 211
10.0/10 từ 11 lượt.
