Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 208


Đồ Đại Ngưu mất hai ngày để chở sáu xe gạch ngói về, ăn cơm tối xong, hắn ra ngoài tìm người, dưới gốc cây hòe lớn có một nhóm người đang ngồi tán gẫu, thấy hắn liền chào: “Đại Ngưu, tối mịt thế này còn đi đâu đấy? Có việc gì sao?”


“Ta đi tìm Ngũ đại gia xem thời tiết, định chọn ngày lành để dựng nhà.” Hắn tùy tiện chỉ tay về phía trước.


Thôn dân thấy hắn chở gạch hai ngày nay cứ ngỡ hắn sửa chuồng lợn, không ngờ là dựng nhà, phụ thân của Đại Đầu hỏi: “Sao lại dựng nhà nữa? Dựng ở đâu?”


Thấy mọi người đều tụ tập ở đây, Đồ Đại Ngưu cũng bước tới, túm ống quần ngồi xuống gốc hòe già: “Định dựng một gian trước cửa để dời chỗ học của mấy đứa nhỏ ra ngoài, thúc à, thư thả mấy ngày giúp ta xây nhà nhé, tiền công như cũ.”


“Được, cũng chỉ là mấy việc vặt vãnh ngoài đồng, sớm muộn vài ngày không sao, nhưng xây nhà cho bọn trẻ học chữ thì bọn ta không lấy tiền công đâu, chỉ cần bao hai bữa cơm mỗi ngày là được rồi.”



“Đúng thế, lấy tiền công thì ai còn làm nhà cho ngươi nữa? Thích trả tiền thì đi mà thuê người thôn khác đi.”


“Mau sang nhà Ngũ đại gia một chuyến đi, nếu hai ba ngày tới không mưa thì mai bọn ta qua đào móng luôn, ngươi chỉ việc lo cơm nước thôi.”


Mọi người dăm ba câu đã định đoạt xong xuôi, Đồ Đại Ngưu bị đẩy đứng dậy, gãi mũi một lát rồi dứt khoát đáp: “Được, ta sẽ lo cơm nước tử tế cho các ngươi, có muốn ăn thịt gì không?”


“Là thịt là được rồi, bọn ta chỉ thích món thịt ba chỉ hầm của ngươi thôi.” Phụ thân Đại Đầu nhanh nhảu nói, còn hai tháng nữa mới tới vụ thu hoạch mùa hè, mà Tết cũng đã qua mấy tháng, lâu lắm không được ăn mặn thỏa thích, cứ nghĩ đến món gà hầm thịt ba chỉ của Đại Ngưu là ai nấy đều thèm thuồng.


Hắn nhận lời rồi tiếp tục đi vào trong thôn, ngẩng đầu nhìn trời thấy trăng thanh gió mát, mai chắc chắn là ngày đẹp, nhưng vì sợ thời tiết thất thường, hắn vẫn gõ cửa nhà Ngũ đại gia, gọi vọng vào: “Ngũ đại gia, không cần mở cửa đâu, ta chỉ muốn hỏi ba bốn ngày tới có mưa không thôi.”


“Không có, sáu bảy ngày tới đều nắng ráo.” Người bên trong đã quen với kiểu hỏi đáp này, trong nhà tối thui, nếu không lên tiếng thì chẳng ai biết có người ở nhà.



Dưới gốc hòe, có người hỏi: “Sao rồi?”


“Sáng mai ta đi mua thịt, có mấy người tới giúp được nhỉ?” Đại Ngưu hỏi.


“Mua thức ăn cho năm sáu người là đủ, người để ta gọi cho.” Lại là phụ thân Đại Đầu bao biện mọi việc. Một gian phòng thì năm sáu người làm ba ngày là xong, đông quá lại thành ra có kẻ đến chỉ để ăn chực, ông ta ở trong thôn nhiều huynh đệ họ hàng nên chẳng sợ mất lòng ai.


“Được, vậy mai mọi người qua nhé.” Đồ Đại Ngưu hồi trẻ quen thói ngang tàng, giờ đối mặt với sự giúp đỡ thuần túy thế này lại thấy có chút không tự nhiên, không biết nói lời cảm ơn sao cho phải nên chỉ buông vài câu ngắn gọn rồi về nhà.


Về tới nhà, hắn kể hết mọi chuyện cho Hứa Nghiên, thấy giọng hắn có chút phấn chấn xen lẫn bối rối, nàng cười bảo: “Được thôi, họ đã có lòng giúp thì mai mình mua thêm vài cân thịt ba chỉ ngon về hầm, ta sẽ thịt thêm con gà nữa, chỉ là chàng phải quanh quẩn trong bếp, e là hơi mệt đấy.”


“Không sao cả, nấu cơm sao mệt bằng làm việc nặng chứ.” Hắn xua tay không để ý.



Nhưng hai ngày với bốn bữa cơm cũng khiến hắn mệt bở hơi tai, sáng nào hắn cũng phải đưa hai đứa trẻ lên trấn, đi chợ mua thịt cá, rồi về quét dọn chuồng lợn, sau đó lại lao vào bếp hầm thịt xào thức ăn, lò đất mùa đông lại đỏ lửa để hầm con gà trống già nuôi hai năm, xong xuôi lại phải chạy ra ngoài chào hỏi người làm giúp, bận rộn như con quay, đến tận đêm nằm xuống giường mới được nghỉ ngơi.


Nửa đêm, Hứa Nghiên chợt tỉnh giấc không thấy người đâu, cứ ngỡ hắn đi nhà xí, nhưng chờ mãi không thấy về, nàng khoác áo đẩy cửa ra thì thấy trong bếp có ánh lửa.


“Sao lại ăn mì thế này? Buổi tối ăn chưa no sao?” Nàng đột nhiên lên tiếng làm hắn giật mình, nheo mắt nhìn rõ người mới thở phào: “Nàng tỉnh à? Có ăn miếng nào không?”


“Ta không ăn, ta không đói, tối nay có cả cá cả thịt mà chàng vẫn chưa no sao?” Lúc ăn cơm, Hứa Nghiên cùng ba đứa trẻ ăn ở thư phòng hậu viện nên không rõ tình hình bên bàn cơm của nam nhân.


“Đừng nhắc nữa, cả ngày hết hầm thịt lại rửa bát, quanh quẩn trong bếp hít khói dầu cũng đủ no rồi, lúc cơm nước dọn ra lại chẳng nuốt nổi, nửa đêm đói quá mới tỉnh cả ngủ đây, đây là lần đầu ta thấy thịt ngấy đến thế đấy.” Hắn vừa nói vừa xì xụp húp mì, chỉ là mì trắng không hành không tỏi mà hắn đánh chén sạch sành sanh hai bát lớn.


“Bát đũa cứ để đó mai ta rửa, vào ngủ đi.” Nàng tựa cửa nói với hắn.


“Không cần nàng rửa, mỡ lợn khó rửa lắm, bẩn hết cả áo nàng, đằng nào người ta cũng đầy mùi khói bếp rồi.” Hắn không nghe lời nàng ngay mà dọn dẹp sạch sẽ, rồi cầm cây nến dìu nàng vào phòng, bảo: “Đi, vào ngủ thôi, đứng ngoài này một lát là chân nàng lại lạnh mất.”



Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn Story Chương 208
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...