Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 201


Ngày hôm sau, Hứa Nghiên đưa hai đứa trẻ đến trấn, sau khi về nhà giặt quần áo, cưỡng ép Đồ Tiểu Hòe cùng bọn trẻ trong thôn học chữ, sau hai khắc, bọn trẻ trong thôn đều đi hết, nàng kéo tiểu nhi tử về phía hậu viện, nói: “Nào, giúp ta xúc phân bò phân dê.”


“Hôm nay không phải đi ăn tiệc ở nhà đại biểu ca sao? Con mặc quần áo sạch sẽ, xúc phân sẽ bị bẩn.” Thằng bé đã quen cãi lại, miệng nói những lời không tình nguyện, nhưng chân bước lại rất nhanh nhẹn, cầm chổi đi vào chuồng bò quét dọn.


Thấy thằng bé như vậy, Hứa Nghiên cũng không mắng nhiếc nữa.


Mặt trời sắp lên đến đỉnh đầu. Đồ Đại Ngưu cùng phụ thân mình đổ hết thức ăn trưa cho lợn vào máng, tắm rửa thay quần áo sạch sẽ, cả nhà ba người cưỡi xe bò ra khỏi nhà. Hai thôn trang không xa nhau, đi bộ cũng không mất nhiều thời gian, cưỡi xe bò chủ yếu là vì hai con cá chuối đen lớn kia, nếu không, xách nửa thùng nước, bên trong lại có thêm hai con cá, ngay cả Đồ Đại Ngưu là người có cơ bắp cũng không chịu nổi.


Lúc họ đến, Hứa Nguyễn và hai tiểu nhi tử của nàng ta đã đến được gần nửa canh giờ, Hứa đại tẩu nhận lấy hai con cá chuối đưa cho Hồng Liên, trách móc: “Trước đây ta đã nói với hai tỷ muội các muội rồi, cả nhà cùng đến, muội xem này, nhà Tiểu Nguyễn đến ba người, nhà muội cũng đến ba người, đã thương lượng trước rồi à?”


“Chỉ có thể nói là trùng hợp thôi, Tiểu Quỳ đang làm học đồ học việc ở y quán, con bé không thể xin nghỉ, tư thục của Tiểu Ngư giữa tháng và cuối tháng mới nghỉ, phụ thân ta buổi trưa phải lên núi trông lợn, lát nữa Hoành Nghĩa và Xuân Miêu có lẽ cũng sẽ đến.” Hứa Nghiên giải thích, thấy Tiểu Hòe chạy đi chơi với hai huynh đệ Bình Hòa, nàng dặn dò thăng bé đừng phá phách, rồi bước vào cái sân nhỏ có hàng rào làm tường bao này.



Thấy Tiểu Nghiên đi về phía nhà bếp, Hứa Nguyễn gọi nàng lại nói: “Đại tẩu không cần giúp đâu, có Hồng Liên ở đây, muội là người không biết nấu nướng thì ngồi ngoài này chờ ăn với ta đi.”


“Ta đi rửa tay, vừa mới chạm vào cá, một mùi tanh nồng.” Hứa Nghiên xua tay, nhìn qua hàng rào thấy một đàn gà đang bới đất, nàng thầm nghĩ đại tẩu dọn nhà cũng bắt hết gà đến đây sao? Đi gần đến nhà bếp, vừa định nói mấy câu đùa vui, thì nghe thấy giọng nói của Hồng Liên bên trong nhà bếp: “Thật keo kiệt, nhà tiểu cô nuôi cả trăm con lợn, đâu phải nhà thiếu tiền, mà chỉ mang đến hai con cá chuối đen, cũng dám mang ra à? Đúng là nhà càng giàu càng keo kiệt.”


“Câm miệng cho ta, không nói thì không nghẹn chết được đâu.”


Hứa Nghiên nghe thấy tiếng đại tẩu quở trách, thở ra một hơi hờn dỗi, nàng thu chân lại, không muốn cãi nhau với chất tức phụ mới gặp mặt một lần này, nàng quay người đi vòng ra sân, mãi đến trước bữa ăn nàng mới rửa tay.


Trên bàn cơm, nàng không để ý đến Hồng Liên, còn Hồng Liên thì thấy vị tiểu cô này coi thường người, có lẽ là coi thường nàng ta, trong lòng càng thêm bất mãn, đều là chất tức phụ, trong miệng đại tẩu, tiểu cô là tốt đẹp đủ điều, nhưng đối với mình thì lại làm mặt lạnh, lần đầu gặp chất tôn cũng không có lễ gặp mặt.


Cơn giận khiến nàng ta mụ mị đầu óc, quên mất lời bà mẫu nói rằng nàng ta chỉ là người xa lạ trước mặt tiểu cô, không có chút thể diện nào, thấy tiểu cô đang lau miệng cho tiểu nhi tử, nàng ta nhếch mép cười nói: “Tiểu cô thật là chăm sóc con cái chu đáo, ta nghe nói bọn trẻ ở thôn Hậu Sơn chỉ cần cắt một giỏ cỏ là có thể theo tiểu cô học chữ, vậy Đại Mạch nhà ta cũng muốn học chữ với tiểu cô nãi, tiểu biểu đệ mới bốn tuổi đã bắt đầu học chữ, vậy bọn ta đây đã bị chậm mấy năm rồi.”


Nghe lời nàng ta nói quá đỗi đương nhiên, Hứa Nghiên liếc nàng ta một cái, nói: “Ồ, ngươi cũng biết Tiểu Hòe là nhi tử ta, còn Đại Mạch là chất tôn ta à? Mẫu thân của chất tôn ta không có khả năng dạy nó đọc sách, chậm mấy năm cũng không liên quan gì đến ta.”



“Ngươi…” Hồng Liên bị xúc phạm đến mức mặt đỏ bừng, nàng ta càng khẳng định tiểu cô coi thường mình, cũng coi thường nhi tử mình, nàng ta muốn nói là không học nữa, nhưng lại không thốt nên lời.


Hứa đại tẩu mở lời quở trách Hồng Liên: “Không biết ăn nói thì đừng nói, cơm cũng không chặn được miệng con, Đại Mạch có phúc mới được học chữ với tiểu cô nãi, Tiểu Nghiên đừng chấp nhặt với nó, Hồng Liên nói năng không suy nghĩ, trong lòng không có ý xấu đâu.”


Thấy những người khác đang ăn cơm vì sự việc này mà đều buông đũa, Hứa Nghiên liền cười nói: “Quên đi, nàng ta còn trẻ, ta không chấp nhặt, Đại Mạch muốn học chữ là chuyện tốt, hàng ngày tự đến nhà ta, đương nhiên, cũng như bọn trẻ trong thôn ta, mỗi ngày cắt cho ta một giỏ cỏ.”


Mâu thuẫn của người lớn không liên quan đến trẻ con, hơn nữa bọn trẻ trong thôn đều đã được dạy, không dạy người thân nhà mình thì không nói được, đối với Hứa Nghiên, mỗi ngày một ổ trẻ con đến học chữ, thêm một đứa không nhiều, bớt một đứa không ít, nuôi một con dê cũng là chăn, chăn cả một đàn dê cũng là lùa.


Cách đối xử này khiến Hứa lão đại nhíu mày, lẩm bẩm nói: “Đại Mạch gọi muội là cô nãi, quan hệ của chúng ta là gì mà muội còn bắt nó cắt cỏ? Ở nhà nó còn chưa từng cắt cỏ lợn, muội thiếu cái giỏ cỏ đó à?”


Đồ Đại Ngưu nghe lời này lập tức sa sầm mặt, thay Hứa Nghiên đáp: “Không thiếu cái giỏ cỏ này, nhưng Tiểu Nghiên muốn thì bọn ta thiếu.”


Hoành Nghĩa ngồi một bên còn gắp một đũa thịt bụng cá, gỡ xương, như thể không nghe thấy cuộc cãi vã này, còn ấn Xuân Miêu không cho nàng ta ba phải.



Hứa Nguyễn ngồi bên cạnh muội muội buông đũa, nhìn thẳng vào đại ca đại tẩu, thấy đại tẩu không nói gì nữa, cười khẩy một tiếng.


Chương phụ với mình có cùng thái độ, cùng lập trường, Hồng Liên càng thấy uất ức, bản thân mình nói một câu cũng bị bà mẫu quở trách, làm mất mặt trước đại tẩu, thấy đại tẩu ngồi đó thong dong tự tại, chồng mình cũng không giúp mình, nàng ta mếu máo oán trách: “Ta biết tiểu cô coi thường ta, nhưng Đại Mạch là chất tôn cùng huyết thống với người, lần đầu gặp người, muốn học chữ với người lại phải cắt cỏ như những đứa trẻ khác, huynh đệ Tiểu Dương thì không cần, đều là chất tôn, người để người khác nhìn nó thế nào?”


Chậc, lấy con trẻ ra để gây áp lực với nàng, Hứa Nghiên thấy buồn cười, giờ nàng đặc biệt bình tĩnh, không hề tức giận chút nào, nàng giải đáp cho Hồng Liên: “Đại Mạch và Tiểu Dương không có cùng cách đối đãi là vì mẫu thân nó là ngươi đấy, ta không có coi thường ngươi, ta chỉ gặp ngươi hai lần, trước đó cũng chỉ nói vài câu, nhưng không may là, những lời ngươi ở trong bếp hôm nay nói ta keo kiệt bủn xỉn, ta đều nghe thấy hết rồi.”


Thấy mặt nàng ta và bà mẫu nàng ta biến sắc, Hứa Nghiên nói tiếp: “Chúng ta cũng không có qua lại lễ tiết, ta dựa vào đâu mà phải tặng tiền lễ cho ngươi? Chê ta keo kiệt, chê cá ta mang đến, ngươi có cốt khí thì nên vứt ra đường lớn trước khi cá được nấu, nhà càng giàu càng keo kiệt? Ta thấy ngươi cũng chẳng rộng rãi đến mức nào đâu.”


“Tiểu Nghiên, lúc đó ta đã mắng nó rồi…” Hứa đại tẩu giải thích.


“Ta nghe thấy rồi, đại tẩu, ta nghĩ cứ như vậy đi, hai nhà chúng ta duy trì quan hệ như thế này, cũng không có thù hận sâu sắc đến mức phải đoạn tuyệt quan hệ, nhưng có lẽ duyên phận mỏng, càng qua lại mâu thuẫn càng nhiều, chúng ta vẫn qua lại như trước khi các người dọn đến, dây dưa nhiều nhất là nhà ta và nhà Hoành Nghĩa thôi, còn với tẩu, với đại ca và nhà lão nhị, ít qua lại thôi, gặp mặt chào hỏi là được rồi.”


Nói xong, Hứa Nghiên kéo Tiểu Hòe, gọi Đại Ngưu đứng dậy về nhà, bước ra khỏi cửa nhà chính, nàng quay người lại nói: “Ta không có ý kiến gì với Đại Mạch, nếu nó vẫn muốn đến học chữ, ta hoan nghênh, muốn đến lúc nào cũng được.”



Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn Story Chương 201
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...