Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 199


Sau khi thu gặt vụ thu qua đi, Đồ Đại Ngưu như mọi năm đi thu lương thuế không có nhà, đại tẩu của Hứa Nghiên dẫn theo nhị tức phụ xách theo hai vại dưa cải muối đến thôn Hậu Sơn, theo lời Hứa lão đại, nhà Đồ gia ở cuối thôn lại có hố phân lớn, vừa đi gần đến lại buộc phải né ra xa, trong tiếng chó sủa, bà ta thấy phụ nhân đẫy đà từ trong nhà bước ra, mặc chiếc váy dài bằng vải bông màu xám thêu họa tiết lá sen, nheo mắt nhìn về phía này.


“Tiểu Nghiên, còn nhận ra ta không?” Hứa đại tẩu cất tiếng gọi tiểu cô tử đang nheo mắt nhìn về phía mình.


“Đại tẩu? Tẩu thay đổi nhiều quá, suýt nữa ta đã không nhận ra tẩu, đây là tức phụ Hoành Anh phải không? Đi thôi, vào nhà nói chuyện.” Hứa Nghiên nắm cánh tay đại tẩu cùng vào nhà, mười năm không gặp, đại tẩu nàng đã già đi rất nhiều, tóc đã bạc nửa đầu, lưng cũng hơi còng, mặt không còn thịt, đầy nếp nhăn, càng thêm vẻ già nua.


“Đến từ lúc nào? Hoành Nghĩa có biết không? Sao hắn chẳng nói lời nào, ta đây chưa kịp đến thăm tẩu, tẩu từ xa xôi dời đến lại còn ghé thăm ta trước, ta làm muội muội này thật không mặt mũi gặp ai nữa rồi.” Hứa Nghiên dẫn người vào nhà chính, vội vàng lấy chén rót nước.


“Sao lại nói thế, Tiểu Nghiên, bọn ta có thể dọn đến đây ít nhiều nhờ nhà muội giúp đỡ, tính cách đại ca muội thế nào ta cũng biết, ông ấy đến xây nhà chắc chắn đã làm muội phiền lòng không ít, cô tẩu chúng ta đã mười năm không gặp, là ta làm đại tẩu chưa tròn bổn phận, đừng bận rộn nữa, ngồi xuống nói chuyện đi, bọn ta từ trong nhà đến đây không mất bao lâu cả, không khát.”



Ngồi xuống, hai vại dưa cải muối bà ta mang đến được đặt trên bàn như báu vật, Hứa Nghiên đặt chén, rót nước, định đặt vại xuống đất thì bị đại tẩu ngăn lại.


“Chương phụ với Đại Ngưu nhà muội không có ở nhà à?” Bà ta hỏi.


“Không có. Đại Ngưu ra ngoài thu thuế lương thực rồi, phụ thân ta cũng ra ngoài, không biết có phải dẫn tiểu nhi tử lên núi chơi không nữa.” Nàng đặt chén và ấm gốm lên bàn, nói với vị khách kia: “Tức phụ Hoành Anh, tự rót nước uống nhé, đừng câu nệ, cứ coi như ở nhà mình.”


Hứa Nghiên chưa từng gặp tức phụ Hoành Anh, lại càng không biết nàng ta tên gì.


“Không cần quan tâm đến nó, bọn ta đã uống nước ở nhà rồi.” Hứa đại tẩu mở nắp vại trên bàn, ôm lấy và đổ hết số bạc bên trong ra mặt bàn, thở phào nhẹ nhõm, nói một cách thư thái: “Hôm nay đến chủ yếu là để trả lại bạc cho nhà muội, trên người gánh món nợ ta lo đến không thẳng lưng lên được, dù là bạc có chôn dưới gầm giường vẫn lo lắng, già rồi già rồi, lòng dạ hẹp hòi đi.”


“Không liên quan đến tuổi tác đâu, ta cũng sợ nợ tiền người khác, sống quen với việc nhìn vào số tiền dư dả trong tay rồi, nên sợ nợ nần, ta không thừa nhận mình già rồi lòng dạ hẹp hòi đâu, tẩu cũng đừng nói thế, trong lòng ta, tẩu vẫn là dáng vẻ mười năm trước đón ta ra khỏi Trần gia, thần khí ngời ngời, âm thanh nói chuyện là biêt tẩu là người nghe giọng nói là biết tỷ tỷ là người có tự tin.” Hứa Nghiên an ủi bà ta, đại tẩu thật sự đã già rồi, dù đã chuyển nhà, trong tay cũng có tiền dư, nhưng tinh thần lại suy sụp.



Hứa đại tẩu nghe lời nàng nói, đôi mắt khô khốc hơi cay xè, mười năm trước, bà ta không nghĩ mình là số kiếp lao lực, lúc đó mong ước lớn nhất là nuôi gia đình và chuyển nhà, tiểu cô tử lúc đó số khổ, tái giá cũng thấp thỏm không yên, bà ta không phải không biết, nhưng gánh nặng gia đình lớn, không muốn gánh thêm một trách nhiệm nữa, vì vậy, sau khi kích động qua đi, bà ta không còn hỏi han cuộc sống của Hứa Nghiên nữa, ngay cả người nàng sắp gả cũng không hỏi han, không bàn luận, dẫn đến ngày xuất giá không có ai đưa dâu.


Bà ta với đại ca Tiểu Nghiên một lòng muốn né tránh, không ngờ mọi chuyện ngày nay lại nhờ vào sự giúp đỡ của tiểu cô tử, chẳng trách Hoành Nghĩa lại có khúc mắc trong lòng, hắn ta với tiểu cô của hắn ta là cùng nhau trưởng thành.


“Vại này là dưa cải muối, ta muối từ tháng trước, nghe Hoành Anh nói Tiểu Quỳ thích ăn dưa cải muối ta muối, ta muối ở nhà, lúc chuyển nhà cố ý mang đến, muội nói với con bé, sau này muốn ăn dưa cải muối thì đến nhà cữu mẫu, đợi nhà cửa dọn dẹp xong xuôi, ta sẽ muối một vại lớn.” Bà ta dùng dưa cải muối để chuyển hướng câu chuyện, chuyện cũ đều do bà ta làm ra, lúc đó không nghĩ sau này sẽ hối hận, bây giờ cũng không nên nói ra sự hối hận này, bà ta là người hiểu rõ tính cách mình nhất, dù có xin lỗi, sau này chắc chắn vẫn sẽ đặt gia đình mình lên trên hết, hà tất phải khiến người khác khó chịu.


“Ta cũng thèm dưa cải muối do tẩu muối, ta đã bảo Đại Ngưu làm theo các bước tẩu muối trước đây, nhưng khi mở vại thì màu không đúng hoặc bề mặt quá chua, nấu canh lại không có vị chua.” Nàng mở nắp ra ngửi, nói: “Đúng là mùi này! Tài nghệ của tẩu không hề thay đổi, còn lời tẩu nhắn gửi cho Tiểu Quỳ, đợi sau này gặp mặt tẩu tự nói với con bé đi, biết đâu con bé còn muốn học hỏi tẩu nữa.”


“Không cần học. Con bé là tay làm đại phu, sao có thể đụng vào những thứ này? Muốn ăn thì cứ nói với ta, cải muối sau này của nhà muội cứ để ta lo hết.” Hứa đại tẩu thấy lòng thư thái hơn, nhắc đến việc thứ hai bà ta đến hôm nay: “Mùng mười đến nhà ta ăn cơm nhé, ngày mai ta sẽ đi nói với Tiểu Nguyễn một tiếng, mọi người cùng đến nhà ta tụ họp.”


“Được, đến lúc đó cả nhà ta sẽ đến, chúc mừng tân gia, đáng để ăn mừng.” Hứa Nghiên nhận lời, thấy tức phụ Hoành Anh cứ ngồi yên, không nói lời nào, nàng bắt chuyện hỏi: “Cháu tức phụ, nhà có mấy đứa con rồi? Sao không dắt chúng đến đây chơi? Ngày mai bảo Tiểu Dương dắt chúng đến chơi, ta còn chưa gặp mặt chúng lần nào.”



“Ba đứa, hai trai, nhỏ nhất là con gái.” Hứa đại tẩu lên tiếng trả lời thay, ra hiệu cho Hồng Liên đừng nói linh tinh, giải thích: “Đứa con gái út chưa đầy tuổi, hai huynh đệ Đại Mạch ở nhà dỗ con bé, nhà đang bận, không đi được, chờ Hồng Liên rảnh tay dỗ được con bé, rồi sẽ để Đại Mạch đến chơi, nhưng cũng không vội, đợi muội đến nhà ăn cơm là có thể gặp rồi.”


Thế là cuối cùng Hứa Nghiên cũng biết được tên tức phụ của Hoành Anh.


Nói xong những điều cần nói, Hứa đại tẩu cũng không nán lại nữa, chỉ sợ gặp phụ thân của Đại Ngưu, vị thông gia chưa từng gặp mặt này, nghe nói là người hiểu lý lẽ. Lúc đến, bà ta đã lấy hết can đảm, giờ cũng dần tan biến, ông cũng không lớn hơn bà ta bao nhiêu tuổi, những việc bà ta làm khiến bà ta thấy không còn mặt mũi gặp trưởng bối.


Bà ta nghĩ, nếu nữ nhi xuất giá không có ai đưa dâu, chỉ một chiếc kiệu trơ trọi đến phu gia, bà ta có thể tát sưng mặt nhi tử với tức phụ mình rồi.


Ra khỏi thôn Hậu Sơn, Hồng Liên mặt căng thẳng hỏi: “Mẫu thân, người có cần phải bắt con ngồi như người câm suốt hơn nửa canh giờ không? Con không được phép nói cả việc mình có mấy đứa con à?”


“Con muốn nói gì mẫu thân biết, nhưng con phải có chút đầu óc, hôm nay chúng ta đến để trả tiền, không phải đến cầu xin người ta làm việc, ta không quên Đại Mạch là tôn tử của ta đâu, con đừng nhiều lời, con ở trước mặt tiểu cô con không có cái mặt mũi kia, chỉ là một người xa lạ mà thôi.” Mặt Hứa đại tẩu lại suy sụp, trước khi ngủ phải trấn áp chồng, ban ngày làm việc tranh thủ còn phải dạy nhi tức.


Hai người cũng cần phải có một người biết nghĩ chứ?



Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn Story Chương 199
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...