Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 181


“Bà nghĩ sao?” Trong bóng tối, Hứa lão đại hỏi vợ của mình.


Không nghe thấy hồi đáp, y tiếp tục nói: “Dù sao thì chuyển đến nơi khác, chúng ta cũng là người ngoài, chẳng bằng chuyển đến thôn Hậu Sơn, cách hai muội muội ta cũng không xa, hơn nữa tức phụ của lão nhị nói cũng không sai, Hoành Nghĩa nuôi lợn rất tốt, không biết khi nào mới có thể trở về được, một năm gặp mặt một lần, Tiểu Dương với mấy đứa nhỏ đều không còn thân thiết với trong nhà nữa rồi, đã vậy thì chúng nó không về được, chi bằng chúng ta dọn đến đó.”


Sau khi nhà nhị đệ dọn đi, y càng thêm lo lắng, tuổi càng lớn thì càng trọng thể diện, ra ngoài đều thích khoe khoang con cái, đôi phu thê lão đại một năm kiếm mười lăm lượng, Tết về còn mang mấy cân thịt, đây chính là lúc y có thể hưởng thụ sự tung hô và ngưỡng mộ của người khác, nhưng vì thôn dân đều biết rõ căn nguyên, nhớ rõ những chuyện phụ thân y đã làm, sợ bị người ta vạch trần chuyện cũ, y đành phải cố nín nhịn, ra ngoài chỉ dựng thẳng lỗ tai nghe người ta.


“Này, bà nói đi chứ, ngủ rồi sao?” Hứa lão đại chống người dậy, nhoài người thăm dò nhìn thị.


“Không có,” Thị đẩy y xuống, thở dài nói: “Ông nói nghe dễ lắm, chuyển nhà đâu có dễ dàng như vậy, ruộng đất của chúng ta phải làm sao? Bán đi có mua được ở thôn Hậu Sơn không? Ngôi nhà nát này có ai mua không? Không bán được chẳng phải là tự đập vào tay sao?”



“Vậy đợi tết Hoành Nghĩa về rồi hỏi nó, bảo nó ở bên đó nghe ngóng tin tức, nếu có ai bán ruộng thì trước hết mượn tiền của Hứa Nghiên mua lấy, khi nào chúng ta bán ruộng được thì trả muội ấy sau.” Nghe ra vợ không phản đối, y cũng thở phào nhẹ nhõm, thị lo toan việc trong ngoài, lâu dần y cũng quen nghe lời thị.


“Ừm.”


Nói đến sau khi Hoành Nghĩa trở về thôn Hậu Sơn trả xe bò, phát hiện ba đứa trẻ đều ở Đồ gia, Hứa Nghiên nói với hắn ta: “Ăn tối ở đây, khỏi phải lên trên kia lại nhóm lửa, cơm nhà cũng sắp xong rồi.


“Được.” Hắn ta đã ăn mấy củ khoai nướng, giữa đường thì đói bụng, giờ thì đói cồn cào, toàn thân không còn sức lực.


Sau bữa cơm, lúc chuẩn bị đi, hắn ta thấy Tiểu Mễ ngồi trên ghế không nhúc nhích, liền gọi nha đầu: “Tiểu Mễ, con không về nhà với ta sao?”


“Con ngủ với biểu cô của con.” Nha đầu ôm cánh tay Tiểu Quỳ không buông.



“Đứa bé này không quyến luyến nhà.” Hắn ta kéo hai đứa nhi tử ra cửa, trên đường dặn dò chúng sau này lên núi thì đưa Tiểu Mễ về, kẻo con bé ở dưới núi quấy phá lung tung, nha đầu này không nhã nhặn như Tiểu Ngư, lớn hơn Tiểu Ngư vài tháng lại giống như khỉ con, cũng không nghe lời.


“Phụ thân, không thể đưa về được đâu, người nấu cơm khó ăn lắm, Tiểu Mễ đi theo Tiểu Quỳ được ăn ngon mặc đẹp lại có tiểu cô nãi dẫn bọn họ lên núi chơi, muội ấy làm sao nỡ lên núi với chúng ta.” Hai huynh đệ Tiểu Dương không dám nhận nhiệm vụ này.


“… Tiểu Quỳ là các con gọi sao? Đó là biểu cô của các con.” Hắn ta không tìm được lời nào phản bác, đành phải kiếm cớ khác mà xoi mói quở trách các nhi tử.


Quả nhiên, Tiểu Mễ giống như nhị khuê nữ của Đồ gia, trở thành cái đuôi của Tiểu Quỳ, hai đứa dựa vào nhau cùng đọc sách, cầm bút lông của Tiểu Quỳ vẽ loạn, cùng nhau đập hạt táo chua, cùng nhau tắm rửa ngâm chân. Ngày nào cũng thấy hai huynh ca ca, nha đầu cũng không nhớ nhà, lên núi gặp phụ thân thì chạy đến làm nũng một hồi rồi đi, ngay cả cửa nhà cũng không bước vào.


Hứa Hoành Nghĩa mấy ngày liên tiếp không gặp được nha đầu, phải xuống núi mang theo áo bông, quần bông của nha đầu, gõ vào trán nha đầu, nghiến răng nói: “Lão tử nuôi một đứa sói mắt trắng rồi hả? Có sữa chính là mẫu thân sao?”


“Hì hì, không phải sói mắt trắng đâu.” Vừa dứt lời, nha đầu đã xách áo bông quần bông đi vào phòng ngủ của mình.



“Tiểu cô, nha đầu này không gây phiền phức gì cho người chứ? Nếu làm sai chuyện gì, người cứ việc mắng nó.” Hắn ta ngồi trước bàn, bóc những hạt đậu phộng cháy xém ném vào miệng, nhìn là biết do trẻ con trong nhà nướng, thật lãng phí đồ ăn.


“Cũng may, ta không phải bận tâm nhiều, đều là Tiểu Quỳ trông chừng con bé, hơn nữa Tiểu Mễ tính tình tốt, cũng không thích khóc.” Mà còn ngủ mê mệt nữa, ngủ với Tiểu Quỳ mà lại không bị đá thức giấc.


“Vậy thì tốt rồi, tiểu cô phụ của ta đâu? Trước đây ngài ấy đã chọn năm con lợn bảo ta hàng ngày mang ra thả ở bãi đất trống để nuôi là có ý gì vậy?” Hắn ta thuận miệng hỏi.


“Chàng ấy nói thịt lợn rừng chắc thịt ngon, chỉ là chưa thiến nên nặng mùi. Thế nên, chàng ấy muốn mang vài con lợn ra để nó chạy nhảy nhiều hơn, đến Tết dùng để biếu tặng, cũng có chút tiếng tăm.” Thịt lợn biếu tặng Hàng gia và Cố gia đều do Đồ Đại Ngưu mang đến, so với thịt lợn bên ngoài thì ăn an tâm hơn một chút thôi, nửa con thịt lợn cũng chỉ ba bốn lượng, cũng không thiếu tiền, thứ này ăn vào cũng không khiến người ta chịu ơn.


Năm nay lợn nhiều, mọi việc cũng thuận lợi, nên hắn muốn mang vài con lợn ra để chúng chạy nhảy nhiều hơn, mỡ thừa trên người sẽ biến thành thịt gân, hơn nữa còn có Quách đại phu ở Bách Thảo Y Quán. Hơn một tháng nay đã đưa Tiểu Quỳ đến hỏi thăm bốn năm lần, người ta đều rất hòa nhã giải đáp, Tết cũng phải biếu lễ Tết cho người ta. Hắn nói lợn nhà mình nuôi có vẻ hơi quê mùa, nhưng nếu nói là lợn nhà mình thả rông trên núi, thịt chắc, không sinh bệnh thì nghe hay hơn nhiều.


Thịt lợn rừng được ưa chuộng hơn lợn nhà còn một điểm ở chỗ thức ăn, lợn rừng ăn tạp, có những loại rau xanh như Bồ công anh, Mã đề đều là cỏ thuốc, thậm chí còn có những loại quý hiếm hơn, có người sẽ cho rằng thịt lợn rừng bổ dưỡng, dù thịt lợn rừng có mùi vị đặc trưng nhưng giá lại cao hơn.



Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn Story Chương 181
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...