Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 152


Hai ngày tiếp theo, cổng lớn của Đồ gia, trừ buổi tối, thì chưa bao giờ đóng, toàn là người xách cỏ, dẫn theo con cái đến hỏi Hứa Nghiên có thể dạy con của họ nữa không, Hứa Nghiên đều từ chối: “Con ta còn nhỏ, ta không thể dạy nhiều đứa trẻ như vậy, hơn nữa năm nay nhà ta nuôi ít lợn, một ngày sáu gánh cỏ là vừa đủ ăn.”


Bất kể ai đến, dù có tài ăn nói đến mấy, Hứa Nghiên cũng chỉ cắn chết hai câu này không thay đổi, có người bị từ chối thì liền bực bội, kéo con đi thẳng, có người vẫn nói lời hay, đổ số cỏ mang đến dưới mái hiên, nói là cho bò dê nhà nàng ăn buổi tối, mang về cũng đổ đi, phí phạm.


Hứa Nghiên muốn dạy cho tất cả trẻ con trong thôn đều biết chữ, nhưng nàng không muốn làm việc tốt mà lại bị người ta nắm thóp, tìm một chỗ cỏ rậm rạp, một gánh cỏ xanh chỉ là việc của vài nhát liềm, một đồng tiền hai gánh cỏ cũng không ai mua.


Vẫn là căn phòng ngày xưa dạy hai tỷ muội Hàng gia đọc sách, chín đứa trẻ ngồi ba cái bàn, mỗi ngày lúc mặt trời mọc và lúc mặt trời lặn, Hứa Nghiên đọc từng chữ một, trên bức tường trát bùn dạy chúng học chữ và làm quen với thứ tự nét bút.


Tiếng đọc sách lanh lảnh, người có lòng luôn có thể nghe thấy.


Người đến Đồ gia chơi cũng nhiều hơn, đôi khi là lũ trẻ trong thôn từ trên núi xuống ném vào một bó lá cây mao cấu tử tươi non, đôi khi là nhóm thẩm tử tẩu tử trong thôn mang đến một bát tương đậu, ngay cả cô chất của Đồ Tiểu Quỳ cũng được lòng, vừa ra khỏi nhà là có lũ trẻ dẫn ba đứa nhỏ đi câu tôm bùn, đào rễ cỏ tranh ngọt, mang theo cả “đùi gà” có vị ngọt…


Những thứ được mang đến Hứa Nghiên đều nhận, nàng đi chợ trên trấn cũng mua kẹo mạch nha và bánh rán dự trữ ở nhà, có người đến thì mang ra mời ăn, dù sao cũng không để kẻ lắm lời có cớ để nói xấu.



“Tiểu Quỳ, phụ thân con nói cây sơn tra trồng trên núi đã ra quả, sắp chín rồi, con đừng chạy ra ngoài chơi nữa, rảnh rỗi thì cùng Tiểu Dương lên núi đuổi chim đi, đợi chín rồi phụ thân sẽ bế con lên cây hái sơn tra.” Hứa Nghiên gọi Đồ Tiểu Quỳ đang một lòng muốn ra ngoài câu tôm bùn lại.


“Vâng, con đi ngay đây.” Vừa lúc con bé không còn muốn câu tôm bùn nữa, bọn chúng đều lội xuống nước mò cá, mà mẫu thân bé không cho bé xuống nước, dám xuống nước là bị thanh trúc nhỏ đánh vào lòng bàn chân.


Hứa Nghiên nghĩ một lát, gọi ba đứa trẻ đang chạy ra khỏi nhà lại: “Chờ đã, ta cũng đi.” Đồ lão hán đã đi ra ngoài thôn tìm người nói chuyện, nàng vào nhà lấy vài cái tã lót, khóa cửa ngoài lại, ôm Đồ Tiểu Ngư mũm mĩm đuổi theo tỷ tỷ của nhóc.


Vào đến trong núi, lọt vào tai là tiếng chim líu ríu, lá cây che khuất ánh nắng gay gắt, còn lại toàn là bóng râm mát mẻ, chỉ là khi di chuyển sẽ làm kinh động những con côn trùng ẩn nấp trong đám cỏ, Hứa Nghiên dùng tã lót bọc lại phần thân trên của Tiểu Ngư đang chỉ mặc yếm, tránh cho lớp da thịt mỏng manh béo tốt của nhóc bị côn trùng cắn.


Lên đến trên núi, ba đứa trẻ chạy thẳng đến cây sơn tra, Hứa Nghiên vốn muốn vào nhà ngồi một lát, nhưng đứa bé trong lòng đang lên cơn nghịch ngợm thấy tỷ tỷ chạy đi, cũng giãy giụa đòi theo, miệng kêu a a, nàng đành phải ôm nhóc đi theo.


Trên núi có nhiều đất trống, vườn rau lớn mà Xuân Miêu khai hoang đã gieo hạt và nảy mầm rồi, nàng ta còn di thực cả cây ngải cứu và hoa cúc dại, trồng một vòng quanh chuồng lợn và ngôi nhà. Nói sơn tra còn vài ngày nữa là ăn được là thật, gần như đã vàng hết cả, một nửa số sơn tra trên đỉnh cây đã bị chim mổ nát, nàng đi qua mới thấy Xuân Miêu đang cắt cỏ ở ruộng gần đó.


“Xuân Miêu, lại đây nghỉ một lát đi.”


“Tiểu cô cũng đến ạ?” Nàng ta tháo mũ ra quạt gió rồi đi đến, chọc chọc vào đứa bé mũm mĩm đang ch** n**c dãi nhìn chằm chằm vào quả sơn tra, trêu chọc nhóc: “Béo thế này rồi mà còn muốn ăn nữa à?”



“Trời nóng thế này mà thằng bé vẫn còn khẩu vị sao? Người đừng cho thằng bé ăn cháo trứng nữa, tay chân thằng bé bị rôm sảy cũng khó chịu.” Xuân Miêu sinh ba đứa trẻ, đều là qua một tuổi mới cho ăn thêm chút nước cơm, cháo trứng cũng không thường xuyên ăn.


“Sữa của ta không tốt, Tiểu Quỳ cũng thế, khoảng mười tháng là sữa ta không đủ cho con bú nữa, vừa hay hai tỷ đệ đều thèm ăn cơm, cháo trứng và nước cơm đều ăn, hơn nữa Tiểu Quỳ ăn cơm sớm, cai sữa cũng dễ cai, lúc con bé mười bốn tháng là chỉ ăn cơm không bú sữa nữa.”


Xuân Miêu nhìn b** ng*c của tiểu cô, tròn trịa, nàng ta không nói thì không ai nhìn ra đây là người thiếu sữa, bản thân nàng ta sinh ba đứa con, đều nuôi đến hơn hai tuổi, nàng may mắn gả vào nhà giàu, riêng đứa bé bú sữa một ngày cũng phải hai quả trứng, còn nàng ta ngay cả khi ở cữ cũng chỉ mấy ngày đầu có thể được ăn hai quả trứng một ngày.


Mới lơ là một chút, Tiểu Quỳ và Tiểu Dương đã trèo lên cây, Tiểu Tường dưới gốc cây ngửa mặt nhìn xem quả sơn tra nào vàng nhất, chỉ vị trí cho hai người trên cây, Hứa Nghiên thấy vậy cũng không dám lên tiếng, sợ làm chúng sợ mà ngã xuống. Xuân Miêu thấy vậy, lắc đầu nói: “Tiểu biểu muội này của ta gan thật, Tiểu Tường lớn hơn muội ấy mấy tháng còn không dám trèo cây.”


Đợi khi con bé ôm sơn tra xuống núi về nhà, Hứa Nghiên liền cầm gậy đánh con bé, một ngày không bị đánh là bé lại cười hềnh hệch để sự táo bạo lớn hơn cái bụng, mông bị đánh năm gậy, đánh đến mức con bé ôm mông không dám ngồi ghế, thấy phụ thân bé về, bé tủi thân rớt nước mắt mà không dám mách tội.


Nhưng nước mắt rơi rồi cũng quên ngay, vừa buông bát cơm đã đi bóc vỏ sơn tra cho người nhà ăn, Hứa Nghiên nhả hạt sơn tra ra bàn, định mang đi trồng trên núi, lỡ như sống được thì nhà mình cũng có thể bán sơn tra được.


“Không được lén lút cho Tiểu Ngư ăn sơn tra.” Hứa Nghiên dặn dò Đồ Tiểu Quỳ.


“Vâng, con tự ăn thôi.”



Nhưng đến tối Đồ Tiểu Ngư bắt đầu bị tiêu chảy, mông bị đỏ ửng, Hứa Nghiên nghĩ chẳng lẽ là lúc vào núi bị lạnh bụng? Buổi trưa thằng bé chỉ ăn nửa bát cháo trứng, bú sữa một lần, cũng không ăn gì khác.


Đồ Đại Ngưu xách tã lót ra ngoài gọi Đồ Tiểu Quỳ về, Hứa Nghiên hỏi hắn: “Gọi con bé về làm gì, về cũng chỉ đuổi gà đuổi chó thôi.”


“Ta thấy trong phân này hình như có sơn tra, ta hỏi xem có phải con bé cho ăn không.”


Quả nhiên là con bé, Hứa Nghiên bất đắc dĩ nói: “Chẳng phải ta đã nói là không được lén lút cho đệ đệ ăn sơn tra sao? Lời ta nói con xem như gió thoảng bên tai à?”


“Tiểu Ngư cứ há miệng đòi ăn, cứ ch** n**c dãi.” Bé xoa xoa tay nhỏ, có chút tủi thân nói.


Hứa Nghiên kiềm chế bàn tay muốn đánh người của mình, ném hết tã lót vào chậu, nói với con bé: “Con cho Tiểu Ngư ăn sơn tra, thằng bé bị tiêu chảy, những cái tã dính phân này đều do con giặt, tránh cho con không coi lời ta nói là quan trọng.”


Đồ Tiểu Quỳ chưa từng chạm vào thứ gì hôi thối như vậy, ngay cả phân gà trong sân bé cũng phải đi vòng, nhưng mẫu thân của bé cầm thanh trúc nhỏ ngồi bên chậu canh chừng, hễ Tiểu Ngư tiêu chảy là nàng lại ném cái tã dính phân vào chậu, sai bảo bé như một tên ác bá: “Bôi chút bồ kết mà chà, mạnh tay lên, chưa sạch đâu…”


Tiểu nha đầu vừa khóc vừa giặt tã lót cho đệ đệ, rớt nước mắt cũng không dám lấy tay lau, cảm thấy tay mình hôi thối quá.


Buổi tối đợi Tiểu Quỳ ngủ rồi, Đồ Đại Ngưu lại lén ra ngoài mò mẫm giặt lại tã lót lần nữa.



Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn Story Chương 152
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...