Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 113


Đi suốt dọc đường, trong ruộng lúa mạch đều có bóng người bận rộn, còn có tiếng trò chuyện, trong đó cũng không thiếu giọng nữ nhân, có người vì ruộng lúa mạch nhiều cần cả hai phu thê xuống ruộng làm việc, có người chỉ là để có bạn đồng hành, đặc biệt là những ruộng lúa mạch gần núi sau, một phần sườn núi đó là nghĩa địa của thôn.


Hứa Nghiên ngước đầu lên, mặc cho cơn gió lạnh buốt táp vào mặt, lắng nghe tiếng nước chảy róc rách, ngửi mùi cỏ xanh từ gió thổi qua mầm lúa mạch, tinh thần nàng phấn chấn hẳn lên, cảm giác nặng nề trong đầu bị quét sạch không còn.


Ôm lấy eo nam nhân, nàng nhấc chân một cách nhẹ nhàng, đầu tựa vào vai hắn dụi dụi, khẽ huýt sáo.


“Vui đến vậy sao?” Đồ Đại Ngưu xoa xoa tai nàng, cẩn thận nhìn mặt đường.


“Vui chứ, nhưng càng nhiều hơn là sự thư thái, trong lòng không còn bí bách nữa, thật dễ chịu.”


“Vậy thì tốt, tối mai nếu nàng vẫn không ngủ được, ta sẽ lại cùng nàng ra ngoài.”


Đến ruộng lúa mạch của nhà mình, Đồ Đại Ngưu khoác chiếc áo bông dày lên người nàng, “Đừng nghĩ là không lạnh, trước kia lão đầu ở trong sân đi dạo tiêu thực cũng không thấy lạnh, sáng hôm sau dậy lại bị phát sốt.” Chính vào mùa xuân, cỏ dại ven ruộng xanh tốt, hắn đi vòng quanh hồi lâu, bẻ về một cây tạp đã chết khô, dùng cỏ ngải khô làm mồi lửa, gõ đá đánh lửa vài cái mới nhóm được lửa.



“Nàng ở đây đợi, ta lên trên xem sao, đừng để nước cuốn trôi bùn đất làm tắc rãnh nước.”


“Chàng cứ đi đi, không cần lo cho ta, ta lớn từng này rồi thì có thể xảy ra chuyện gì chứ? Ta sẽ ở đây đợi chàng, cứ lo việc đi.”


Dưới ánh lửa chiếu rọi, Hứa Nghiên đi lại trong khoảng đất vuông vắn này, nhìn về phía xa, lờ mờ toàn là bóng người, phải nhìn kỹ mới phân biệt được đó là bóng người hay chỉ là ảo giác do cỏ dại cao bằng người đung đưa tạo nên.


“Nhà ai đó? Sao vẫn còn đốt lửa? Có ai không?” Người nhìn thấy ánh lửa giương giọng gọi.


“Có, nhà Đồ Đại Ngưu đây.” Hứa Nghiên vẫy tay đáp lại, thấy khá mới lạ và thú vị.


“Ồ, Hứa phu tử cũng đến gác đêm sao?”, “Không phải bụng đang mang thai hả?” …


Biết có người đang trông chừng bên đống lửa, sẽ không làm cháy hoa màu, họ cũng không gọi nữa, chỉ là những người ở gần nhau thì thầm to nhỏ.


Tiếng quạ kêu từ bụi cây sau núi vọng lại, trong ruộng lúa mạch cũng có tiếng côn trùng kêu, còn có tiếng Đồ Đại Ngưu bước đi lạch lạch trong rãnh nước, mang đến một sự náo nhiệt khác biệt cho ban đêm tĩnh mịch này.



Cùng với tiếng củi khô cháy kêu tí tách trong đống lửa, tiếng bước chân càng lúc càng nặng nề, Hứa Nghiên nheo mắt nhìn về phía ruộng, hỏi: “Nhanh như vậy đã xong rồi hả?”


“Ừ, ổn cả, không bị xói lở.” Hắn ngồi xổm trên bờ ruộng rửa sạch bùn đất dính ở chân, tùy tiện lau vài cái vào ống quần rồi định mang giày vào, bị Hứa Nghiên quát lại: “Đây, dùng khăn lau khô đi, nước ở kẽ chân không lau khô, để trong giày hầm một đêm là chàng lại kêu ngứa kẽ chân cho xem.”


“Ngứa ta cũng không sợ, bây giờ đã có người gãi chân cho ta rồi.” Hắn cười bỗ bã đón lấy chiếc khăn.


Hứa Nghiên nhổ vào hắn: “Chàng nên biết liêm sỉ đi, chỉ có Tiểu Quỳ ngốc nghếch, không biết sạch sẽ mới bị chàng dụ dỗ ngoáy chân cho chàng.”


“Con bé bôi phân lên người ta, ta còn không chê con bé thối, giờ gãi gãi lòng bàn chân cho phụ thân thì không có mặt mũi nào mà chê được.” Đồ Đại Ngưu nói hùng hồn, hắn nhân lúc tiểu nha đầu còn chưa hiểu chuyện mà lừa gạt hết mức, nếu không theo ý hắn, hắn sẽ la lên đòi bôi phân lên người tiểu nha đầu.


Đồ Tiểu Quỳ luôn nghĩ phụ thân rất yêu thương mình, đồng thời lại ghét phân dơ bẩn, nên cơ bản phụ thân gọi là đến ngay, làm cho phụ thân càng ngày càng không câu nệ.


Hắn ngồi trên đống cỏ ngải còn lại, duỗi thẳng chân, kéo tay nữ nhân để nàng ngồi lên đùi mình, gom quần áo lại cho nàng kín hơn, nhìn quanh một lượt, có một sự hưng phấn như đang chơi trò “gia đình”, hắn vừa nói: “Không có tiểu nha đầu, nàng lại đấu khẩu với ta rồi, nghe mà lòng ta thoải mái, ở nhà nàng cứ mãi lo cho tiểu quỷ đầu kia, ta thì chỉ còn làm kẻ nấu cơm cho các nàng thôi.”


Hứa Nghiên ôm cổ hắn, cũng cảm thấy mới mẻ, có chút k*ch th*ch như đang vụng trộm, nhưng miệng lại mắng hắn: “Cái xương cốt ti tiện, phải bị mắng mới thấy thoải mái, có con rồi còn muốn sống những ngày tháng thoải mái của một nam nhân độc thân, mơ đẹp quá!”



Ôm nàng sát vào lòng hơn, tận hưởng sự mềm mại trước ngực, ý đồ không tốt hỏi: “Đợi sinh lão nhị rồi, hè sang năm tối đến ta lại dẫn nàng ra ngoài đi dạo nhé?”


“Không đi, toàn là muỗi.”


“Ta sẽ mang cả cỏ ngải cho nàng.”


“Thế cũng không ra.”


Đồ Đại Ngưu không nói gì nữa, nàng đang ôm hắn, lại ngồi trên đùi hắn, bên cạnh lại có lửa sưởi, chỗ hai người dính sát vào nhau đặc biệt ấm áp, giống như con rắn ngủ đông được ánh mặt trời đầu xuân sưởi ấm, đang duỗi mình muốn bò ra khỏi hang.


Tiếng trò chuyện ở phía xa dường như nhỏ đi, hắn ghé vào tai nàng hỏi: “Nàng có từng nghe về truyền thuyết chui vào đống rơm chưa?”


Hứa Nghiên nhúc nhích mông, nghe cổ họng của hắn “khục” một tiếng, cắn răng nhịn cười, thấp giọng nói: “Chưa.”


“Vậy ta kể nàng nghe, vào một đêm gió lớn trăng mờ, một nam nhân lén lút đi đến sân phơi lúa, chui vào cái hang mà hắn khoét trong đống rơm, hắn hồi hộp chờ đợi tiểu tình nhân đã hẹn ước. Đợi bên ngoài vang lên tiếng bước chân, hắn kéo mạnh người đó vào, nằm trên lớp rơm đã được trải sẵn, tiếng sột soạt cởi áo vang lên, sau đó là những tiếng “ừm ừm à à.”



Cảm nhận được da sau gáy bị véo, hắn ngẩng đầu lên khàn giọng hỏi: “Ta kể không hay sao?”


“Không, rất hay, rất chi tiết, giống như chính chàng đã làm vậy.” Hứa Nghiên véo mạnh vào da thịt hắn, đồng thời ngồi trên người hắn vặn vẹo vài cái, hài lòng nhìn hắn cong lưng lại, cắn vành tai hắn, lầm bầm hỏi: “Chàng đã chui vào đống rơm rồi nhỉ?”


“Không, không có, ta nghe người ta kể.”


“Nghe ai kể? Sao cái ta nghe lại không chi tiết và k*ch th*ch như vậy? Hả?”


“Chẳng phải là nàng nói là chưa nghe bao giờ sao?”


“Ta không nói chưa nghe thì làm sao nghe được cái chàng kể? Đừng nói thừa, chàng chui với ai?” Tay véo hơi mỏi, dứt khoát bỏ tay ra, rồi đưa xuống nhấn vào chỗ khác.


Đồ Đại Ngưu bị k*ch th*ch đến mức không nói nên lời, đặc biệt là khi có tiếng bước chân đang tiến lại gần, trong lòng vừa căng thẳng vừa sảng khoái, chân không tự chủ được mà căng cứng, sau khi tay nàng rời đi, hắn thấy hụt hẫng, cố gắng kìm nén hơi thở lại nhanh chóng giải thích: “Ta chưa chui vào, chỉ nhìn thấy thôi.”


Kéo tay nàng đặt lại chỗ cũ, mặt vùi vào cổ nàng cầu xin nhỏ nhẹ: “Tiếp tục đi, xoa theo vòng tròn, lát nữa ta sẽ kể tiếp cho nàng nghe, khó chịu quá.”


Có hai bóng người ở góc cua phía trước, tay nàng bị hắn nắm chặt, thầm mắng hắn gan to bằng trời, nhưng bản thân nàng cũng thấy phấn khích, nhìn chằm chằm vào bóng người phía trước, tay vẫn tiếp tục động tác dưới lớp quần áo.


Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn Story Chương 113
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...