Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 111


Khi ra cửa xe bò còn trống, đến trấn đã chật ních người, bọn họ đều là những người không đón được xe đi vào trấn, giữa đường gặp nhau thì vui vẻ hỏi han vài câu, rồi đi chung một đoạn đường.


Thời điểm người ta trò chuyện, Đồ Tiểu Quỳ cũng duỗi cổ ra hóng chuyện, cùng với những lời người khác nói, đầu của bé lắc lư qua lại, vẻ mặt đầy tò mò.


“Lão ca, đứa tôn nữ này của ngươi chắc đã hơn ba tuổi rồi nhỉ? Trông lanh lợi quá.”


Đồ lão đầu vui vẻ: “Chưa qua hai tuổi đâu.”


“Chưa qua hai tuổi ư?” Một bà tử đứng gần véo nhẹ vào chân bé, “Cái vóc người này không nhỏ đâu, trông ngang tầm với tôn tử ba tuổi hơn của ta rồi.”


“Người trong nhà đều không thấp, con bé lại ăn uống tốt, thịt thà trứng sữa đều ăn được, nên lớn nhanh.” Đồ lão hán khoe với bọn họ.



Trong số đó, có hai bà tử nghe xong bĩu môi, thịt thà trứng sữa ai mà chẳng ăn được? Đã là con gái con đứa còn được ăn tốt như vậy, thật là phí phạm, treo đôi mắt tam giác lên mà hỏi: “Trong nhà chỉ có một mình con bé thôi sao?”


“Chỉ mới có một mình con bé biết đi thôi.” Đồ lão hán nói một cách mơ hồ, vì cái thai trong bụng mẫu thân Tiểu Quỳ tháng còn nhỏ, không tiện nói ra ngoài.


Những người khác nghe vậy cũng không hỏi kỹ, nghĩ rằng trong nhà vẫn còn một đứa sơ sinh đang bú sữa, chẳng trách không thấy lão bà tử trên xe, cứ tưởng lão đầu này tóc chưa bạc đã thành một gã góa vợ. Câu chuyện chuyển sang đề tài khác, vào đến trung tâm trấn thì mọi người đều xuống xe, ai làm việc nấy, lúc đi còn hỏi: “Đại chất tử, khi nào các ngươi trở về?” Ý định là lúc về lại xin đi nhờ xe.


“Không xác định, mua xong đồ đạc là bọn ta sẽ về.” Đồ Đại Ngưu đáp một câu, rồi tiếp tục thúc xe bò đi vào trong.


Cả nhà đi thẳng đến chợ, người chen chúc nhau, xe không thể đi được, mãi nửa buổi trôi qua người vẫn còn nhích tại chỗ, Đồ Đại Ngưu xuống xe nói: “Ta đi đặt xe bò trước cửa nhà Cố Thanh hay Hàng gia, các người xuống đi bộ xem sao?”


“Được”, Hứa Nghiên cũng có ý định này, vịn cánh tay nam nhân xuống đất, nhìn hắn bế Tiểu Quỳ xuống.


Đồ lão hán nhìn nhi tức trẻ tuổi, giật lấy cái roi bò trên tay nhi tử, nói: “Ta sẽ đánh xe bò đi, mấy đứa dạo vòng vòng đi, đỡ tức phụ của con cho vững vào đấy, đừng để bị người ta va phải, Tiểu Quỳ cũng ôm trong lòng, kẻo không chú ý bị người ta bế đi mất.”



“Xin nhường đường cho, ta đang quay đầu xe ra ngoài, đừng va vào thân con bò.” Lão đầu kéo dây cương con bò vừa dặn dò những người xung quanh, vừa phải cẩn thận không để con bò giẫm lên rau củ trên sạp hàng của người ta.


Thấy người đã ra khỏi chợ, cả ba người mới bắt đầu chen chúc đi giữa đám đông, vừa đi vừa nhìn các quầy hàng theo tiếng rao bán. Mùa đông không có rau xanh, thứ bày bán không phải là thịt thì cũng là dưa chua và rau khô, Đồ Đại Ngưu nhón vài cọng đậu đũa khô đã hấp chín đưa lên mũi ngửi, nói với Hứa Nghiên: “Thứ này thơm hơn cái chúng ta phơi ở nhà, hạt đậu cũng lớn, mua một ít về hầm cùng giò lợn đi.”


Người bán hàng không kịp kinh ngạc vì thấy nam nhân ôm con đi mua rau, giũ một nắm đậu đũa, hết lời khen: “Không giấu gì ngươi, đậu đũa nhà ta được hấp và phơi hai lần, vừa thơm vừa dai, không dễ bị nhừ, một nắm mười văn tiền, tiểu tử ngươi mua mấy nắm?”


Đồ Đại Ngưu cắn một đoạn nhai thử, rồi móc tiền ra đưa, “Ba nắm.”


Bỏ vào chiếc giỏ trúc hắn đang xách, vừa ôm con vừa xách giỏ tre có chút bất tiện, hắn cúi đầu hỏi Tiểu Quỳ: “Có muốn cưỡi lên cổ phụ thân không?”


Chưa đợi Tiểu Quỳ trả lời, chiếc giỏ trúc đã bị Hứa Nghiên xách đi, “Ta xách cho, chàng ôm Tiểu Quỳ đi.”


“Không sao đâu, con bé cưỡi lên cổ, ta nắm lấy hai chân con bé.” Đưa tiểu nha đầu lên cổ, thì bị bé vỗ vào mặt, “Phụ thân, có người đang nhìn phụ thân kìa.”



“Ai?” Ngẩng đầu nhìn lên, có một nam nhân đang tựa ở cửa sổ lầu trên của tửu quán đối diện, ánh mắt hung tợn nhìn chằm chằm vào mình, ánh mắt hai người chạm nhau, hắn ta cười âm hiểm giơ ly rượu lên, rồi trở tay đập mạnh vào cửa sổ, mảnh sứ theo lực lăn xuống, rơi vỡ trên khoảng đất trống trước cửa.


Đồ Đại Ngưu đối với hành động của hắn ta chỉ cười khẩy một tiếng, rồi vòng tay ôm Đồ Tiểu Quỳ xuống, để tránh mình không chú ý để cho con bé nhìn thấy thứ dơ bẩn nào khác, cũng không thèm để ý đến ông chủ Hoàng đang tỏ vẻ âm dương quái khí trên lầu, hai ba năm trôi qua, năm xưa hắn ta đã chán nản rời đi, giờ đây ôm hận trong lòng cũng chỉ dám làm những trò nhỏ nhặt mờ ám, đặc biệt là sau khi hắn đưa Trần bà tử vào đại lao, hắn ta ít nhiều cũng có sự kiêng dè.


Hứa Nghiên cũng nhận ra nam nhân trên lầu là ai, điều kỳ lạ là lần này từ đầu đến cuối hắn ta chỉ nhìn chằm chằm vào Đại Ngưu, ngược lại dường như không thấy mình, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, chỉ hy vọng hắn ta đã lớn tuổi, lực bất tòng tâm.


Cả nhà đi thẳng về phía trước, Đồ Đại Ngưu không quay đầu nhìn, nắm tay Hứa Nghiên hỏi nhỏ: “Thấy hắn có sợ không?”


“Chàng đang nói gì vậy?” Xung quanh quá ồn ào, nàng không nghe rõ.


Đồ Đại Ngưu cười: “Phải rồi, người ngay cả ma đè còn không sợ thì sẽ sợ hắn hay sao?”


Câu này nàng nghiêng tai nghe rõ được, quay đầu lại nhìn thì cửa sổ đã không còn ai, nên nàng cũng không nói gì nữa, sợ hãi chứ, khi cô độc một mình thì cùng lắm là không sống nữa, nhưng giờ trong bụng còn đang mang một đứa, sao có thể không sợ.


Nhìn tiểu nha đầu đang bám trên vai nam nhân nhìn ngó khắp nơi, nàng quyết định sau này sẽ không tự mình đánh xe bò đến trấn.

 


Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn Story Chương 111
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...