Vì Run Tay Nên Cộng Hết Điểm Vào Sắc Đẹp Rồi

Chương 35: 35: Chúng Ta Sẽ Gặp Lại Nhau

163@-


Edit: Lune
Nha Thấu được Cố Dung Thời ôm trong ngực, do trên người mặc áo choàng, mặt lại bị mũ trùm kín nên cản gần như hết gió, khiến cậu không cảm thấy lạnh lắm.
Chẳng qua từ góc độ này cậu chỉ có thể nhìn thấy khuôn cằm với khóe miệng mím thẳng của Cố Dung Thời, chứ không thấy rõ khuôn mặt của hắn.
Nhưng một người dẫu có giả vờ đến đâu thì một vài chi tiết nhỏ vẫn sẽ tiết lộ tâm tư trong lòng hắn.
Huống gì bọn họ lại ở gần nhau thế này.
Bàn tay ôm cậu kia dần cứng đờ sau khi nghe cậu hỏi, tiếng hít thở của hắn cũng trở nên hơi rối loạn nhưng chưa đầy một lát đã khôi phục như cũ.
Nha Thấu ghé tai nghe, nơi cậu đang dựa vào là vị trí trái tim của Cố Dung Thời, tiếng tim đập càng lúc càng lớn.
Mà Cố Dung Thời đến giờ vẫn chưa giải thích.
Ngay cả khi Nha Thấu muốn bào chữa cho Cố Dung Thời, hay tự an ủi bản thân rằng khả năng chỉ là Ứng Tinh Uyên cố ý chia rẽ nên mới nói như vậy.

Tối hôm đó không phải là Cố Dung Thời, ngay cả điều này cậu cũng không thể nói được.
Nha Thấu chỉ cảm thấy lòng mình chua xót, giống như khi cậu còn nhỏ bị người khác lừa ăn viên kẹo chanh đã hết hạn, vị của nó vừa chua lại vừa đắng, lan từ miệng đến trong lòng.

Ứng Tinh Uyên nói cậu nhớ ăn không nhớ đánh, thật ra không phải.

Dù đã trưởng thành, thời gian cũng đã trôi qua rất lâu kể từ khi ăn viên kẹo chanh hết hạn đó, nhưng Nha Thấu vẫn luôn nhớ đến cảm giác khó chịu khi nuốt xuống, cùng với cảm giác tủi thân vì bị lừa dối.
Cảm giác chua xót đó không giảm đi theo thời gian, thậm chí còn vì lắng đọng lâu dưới đáy lòng nên mỗi lần nếm lại càng thấy đắng hơn.

Cố Dung Thời mở miệng định giải thích, nhưng trên người Nha Thấu bỗng phát ra một luồng ánh sáng chói mắt.
Hắn vô thức quay đầu đi, sau khi mất tầm nhìn, hắn buộc phải đứng tại chỗ và chờ ánh sáng mạnh tan biến.

Đến khi thích nghi được rồi mở mắt ra lần nữa, hắn phát hiện thiếu niên vốn đang ở trong ngực mình bấy giờ đã biến mất.
Mà xung quanh hắn có một nhánh dây leo đâm thủng bề mặt xi măng, đột ngột mọc lên từ dưới đất, trong nháy mắt chúng đã quấn lấy nhau tạo thành một cái lồng giam Cố Dung Thời bên trong.
Dây leo vốn là một loại thực vật mềm mại dễ uốn, nhưng lúc này chúng lại mọc thẳng lao lên, giống như những cột thép đúc thành một nhà tù.
Đặc biệt xung quanh còn có thi thể của những người chấp pháp mà Cố Dung Thời đã giết trên đường đi tìm Nha Thấu, xác chết nằm chồng chất bị sợi dây leo quấn lên, trong chớp mắt chỉ còn lại một lớp da.
Những sợi dây leo màu xanh đã hút máu của những người chấp pháp, từ gốc bắt đầu chuyển sang màu đỏ, lúc màu đỏ lan dần lên trên thì đống thi thể dưới cùng cũng dần biến thành màu đỏ sẫm.
Mãi đến khi chúng đã trở thành một khối màu đỏ thẫm toát ra cảm giác không còn sinh khí sau khi thối rữa.
Mà toàn bộ quá trình chỉ mất có hai giây.
Dây Leo Quỷ hút máu - ít nhất cũng là đạo cụ cấp S+.

Vừa rồi Nha Thấu đã tiếp xúc với ai?


"Cố Dung Thời."
Người mà Cố Dung Thời đang tìm đứng bên ngoài lồng giam, dây leo quỷ vừa hút máu không ngần ngại lúc này đang vui vẻ quấn quanh chân cậu, giống như chú mèo con muốn được chủ nhân khen ngợi.
Thiếu niên đã bỏ mũ xuống, mái tóc giấu trong mũ từ lúc nãy giờ đã hơi lộn xộn bị gió thổi đung đưa, cậu nắm chặt áo choàng của mình, cả người được bao kín mít.
Với bộ dạng cậu như hiện giờ mà đội thêm chiếc mũ phù thủy, có khi còn trà trộn được vào thế giới phép thuật phương Tây, giả vờ làm một pháp sư bí ẩn sống trong rừng sâu ấy chứ.
Nhưng không phải là phù thủy có nhiều nếp nhăn trên khuôn mặt với tâm tư ác độc như trong truyện cổ tích, mà là một phù thủy nhỏ xinh đẹp thích nhảy nhót khắp khu rừng.

Thiếu niên cắn môi: "Sao anh không dùng vũ khí?"
Lúc nói ra lời này, cậu bỗng thấy thảng thốt.
Giống như quay lại thời điểm mình bị Cố Dung Thời chặn trong phòng vệ sinh, Cố Dung Thời biết cậu là người chơi còn ép cậu thừa nhận, nhưng bây giờ, vị trí của hai người đã đổi ngược cho nhau, là cậu đang ép Cố Dung Thời thừa nhận.
Đây cũng coi như là trả thù.
Chỉ là...
"Anh...!tại sao anh muốn giết tôi?"
Cảm giác vừa chua vừa đắng kia vẫn chưa tan đi, chẳng những khiến răng ê ẩm mà còn làm dạ dày cậu đau thắt.

Giọt nước mắt rốt cuộc không kìm được nữa mà lăn dài trên má.
Một tay Nha Thấu nắm chặt quần của mình, tay kia thò ra từ trong áo choàng lau nước mắt, nhưng càng lau nước mắt lại tuôn càng nhiều.

Cậu nhỏ giọng khóc nức nở: "Rõ ràng tôi không làm gì mà."
Đây là lần đầu tiên cậu khóc không vì mục đích gì cả kể từ sau khi tiến vào phó bản.
Mấy lần trước đều là để tỏ ra yếu thế hi vọng đối phương có thể buông tha cho mình, cũng nhằm đánh tan địch ý tiềm ẩn của bọn họ với mình.

Khóc không thành tiếng mới có thể đạt hiệu quả tối ưu được.

Nhưng lần này thì khác, thiếu niên khóc nức nở thành tiếng, không phải là tiếng khóc xé lòng kinh thiên động địa mà giống tiếng rê.n rỉ của thú con đang bị tổn thương hơn.
"Rõ ràng tôi không hề làm gì sai..."
Những giọt nước mắt rơi xuống mặt đất, tiếng khóc thút thít không dứt.
Vừa bắt đầu, điểm thiện cảm của Ứng Tinh Uyên với mình đã là -40, Cố Dung Thời thì muốn giết mình.

Hơn nữa cậu còn vừa mới biết Phương Chí và Hứa Dã với Ứng Tinh Uyên là cùng một người.

Trước khi cúi đầu, Cố Dung Thời trông thấy đôi mắt đỏ hoe của thiếu niên, cả khuôn mặt nhỏ nhắn cũng ướt đẫm vì nước mắt.
Nha Thấu đã khóc trước mặt hắn tổng cộng hai lần, một lần vào tối qua khi cậu sợ hãi, và một lần vào tối nay vì tủi thân.

"Đừng gọi tôi như vậy!" Nha Thấu ngẩng mặt lên, tỏ ra hung dữ.
"Anh xin lỗi." Giọng Cố Dung Thời khô khốc, hắn cảm giác hình như có thứ gì đó muốn thoát khỏi mình, sống lâu như vậy rồi mà hiếm khi nào lòng hắn lại rối bời như lúc này: "Nghe anh nói đã, không phải như em nghĩ đâu."
Nha Thấu không biết cụ thể khi đó là sao, nhưng cậu đã biết một điều: Cố Dung Thời lúc đầu thật sự muốn giết mình.
Cậu không biết tại sao đầu óc mình lúc này lại nhanh nhạy như thế, không biết là tốt hay không nữa.
"Điều này không còn quan trọng nữa rồi." Nha Thấu vừa nói vừa sụt sịt, cậu khẽ lắc đầu nín khóc.
Lồng giam Dây Leo Quỷ bắt đầu thu lại, cho đến khi không gian bên trong chỉ chứa được mình Cố Dung Thời, khiến việc cựa quậy người cũng cực kỳ khó khăn.
Thiếu niên chậm rãi đi tới, dừng trước lồng giam, mới khóc xong nên giọng hơi dinh hính: "Dù sao sau khi rời khỏi phó bản rồi, chúng ta cũng sẽ không còn gặp nhau nữa."
Vì cậu sẽ rời khỏi khu Trốn thoát Kinh hoàng, không còn ở đây nữa.
Dù thân phận thật sự của Cố Dung Thời có lợi hại đến đâu thì chẳng lẽ hắn còn có thể nhảy qua khu khác để bắt cậu về chắc?
Nghĩ đến đây, thiếu niên mới cảm thấy được an ủi phần nào.
Trái tim Cố Dung Thời như bị lỡ nhịp, lập tức thốt lên: "Không đâu, chúng ta sẽ gặp lại nhau!"
"Ra ngoài rồi thêm bạn với anh, anh sẽ dẫn em đi vượt phó bản, Nha Nha." Lúc mở miệng lần nữa, giọng hắn đã trở nên gấp gáp, rõ ràng là bị câu không gặp lại nữa của thiếu niên kíc.h thích.
Trong phó bản, thiếu niên mang thân phận tiểu thiếu gia ngang ngược, còn được đám Ứng Tinh Uyên bảo vệ, nhưng ra ngoài thì sao?
Cố Dung Thời không tưởng tượng được một mình Nha Thấu sẽ sống thế nào ở ngoài phó bản.
Mạnh được yếu thua, sàng lọc tự nhiên, nghi kị vô cớ, điểm tích lũy là trên hết, một mình thiếu niên sao có thể thích ứng với quy tắc sinh tồn tàn khốc bên ngoài?
Chứ đừng nói đến việc cậu còn là một tân thủ.
Cố Dung Thời không dám nghĩ xa hơn, câu cuối cùng khó khăn đến nỗi hắn nói mấy lần vẫn không thể hoàn chỉnh nổi: "Nha Nha, chúng ta sẽ gặp lại nhau."
Người đàn ông bị nhốt trước mặt đã không còn dáng vẻ ung dung như trước, hai mắt hắn đỏ bừng, đây rõ ràng là kết quả mà Nha Thấu muốn nhìn thấy.
Thế nhưng cậu lại chẳng vui nổi.
"Lúc anh cho tôi thuốc và tặng tôi ngôi sao, tôi vui lắm." Nha Thấu nói nhỏ, dùng tay lau sạch nước mắt: "Bởi vì chưa bao giờ có người lạ tặng quà cho tôi."
Nếu không, cậu cũng sẽ không mang ngôi sao theo mình mọi lúc như vậy.
Cổ họng Cố Dung Thời đau rát: "Ngôi sao đó đâu rồi?"
Bị Ứng Tinh Uyên lấy mất rồi.
Tuy vậy, nhưng Nha Thấu sẽ không nói thật với hắn: "Vứt rồi."
Quả nhiên, Cố Dung Thời lại trầm thêm.

"Nếu tối đó không có món quà bất ngờ kia thì giờ tôi đã chẳng xuất hiện ở đây."
Nha Thấu cảm thấy hơi mất mặt, cậu hít mũi một cái rồi nói tiếp: "Tối qua, sau khi tôi trốn đi, anh đã nghĩ gì? Lúc anh cứu tôi, anh lại nghĩ gì? Anh có thấy tôi nực cười lắm không, vậy mà lại khóc trước mặt kẻ đầu têu mọi chuyện."
Tối đó, hắn còn đảm bảo với cậu rằng người đàn ông cầm lưỡi hái kia sẽ không xuất hiện trước mặt cậu nữa, rõ là nói dối.
"Vậy nên, anh dựa vào cái gì mà nói muốn gặp lại tôi!"
Nói đến đây, giọng cậu không khỏi bật ra tiếng khóc.
"Tôi..." Nha Thấu hít sâu một hơi: "Rất ghét anh."

Chung quanh yên tĩnh, ngay cả tiếng Dây Leo Quỷ bò cũng không còn.
Cố Dung Thời mất đi sự điềm tĩnh thường ngày, sững sờ nhìn thiếu niên.
Nha Thấu đội mũ lên, ngăn cản ánh mắt hắn.

Chẳng qua cậu đi đến đâu, Cố Dung Thời lại nhìn đến đó.
Thiếu niên hơi bực mình: "Nhìn cái gì mà nhìn!"
Cậu không hình dung nổi vẻ mặt của Cố Dung Thời lúc này.
Ban đầu, Nha Thấu đã cảm thấy hắn hơi giống con sư tử chuẩn bị bùng nổ cơn thịnh nộ, về sau lại thấy giống một kẻ lang thang mất hồn, sau khi đánh mất thứ mình muốn, cả người đều trở nên bất ổn.

Tiếng xột xoạt vang lên, không ngờ Cố Dung Thời lại dùng tay chạm vào Dây Leo Quỷ, muốn xé đứt nó!
Mắt hắn đỏ bừng, lòng bàn tay vì tiếp xúc với Dây Leo Quỷ mà máu thịt be bét, hắn chẳng thèm quan tâm đến sự sống của mình đang bị dây leo hút đi.
Nha Thấu:!!!
Cậu thảng thốt, vội vàng muốn chạy.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy tức, cậu mím môi, đánh liều đạp hắn một cái, hứ một tiếng rồi nhanh chóng dùng đạo cụ dịch chuyển rời khỏi đây.
"Đừng bao giờ gặp lại nữa!"
Cố Dung Thời dừng giãy giụa, ánh mắt thâm trầm: "Anh sẽ tìm được em."
Bé con xinh đẹp thành công trốn thoát bỗng rùng mình.
...
Đi được nửa đường, Nha Thấu chợt dừng lại, hơi lo lắng hỏi hệ thống: "001, mi thấy như vừa rồi được chưa?"
Cảm xúc hung hăng dịu đi, chỉ còn lại cảm giác lo lắng sợ hãi.
001 chưa kịp trả lời, thiếu niên đã lắc đầu, lẩm bẩm: "Không, không hỏi mi được, mi không giúp được gì trong khía cạnh này."
001:...
Hệ thống Tình yêu hiểu được, cố tình lên tiếng:Ta ở đây.
Nước mắt trên mặt bé con đã khô, ngoại trừ mắt hơi đỏ ra thì không có gì khác thường.

Dưới sự ướt át của nước mắt cùng cảm xúc dâng trào khiến khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm mềm mại: "Tôi làm tốt không?"
Hệ thống Tình yêu:...!Là sao?Điều gì khiến Thiếu chủ có suy nghĩ này.
Thiếu niên bắt đầu đếm từng ngón tay: "Ta cố ý chọn một đạo cụ có vẻ rất mạnh để nhốt anh ta lại, dù anh ta còn mạnh hơn nữa thì cũng phải mất một thời gian đúng không? Vừa nãy mi cũng nhìn thấy tay anh ta bị rách be bét nên đạo cụ này có vẻ là mạnh thật nha."
"Sau cùng ta còn đạp anh ta một cái, trước khi đi, ta thấy sắc mặt hắn tệ cực kỳ."

Thật ra lúc đầu cậu định bảo Cố Dung Thời giao hết đạo cụ trên người ra, nhưng nghĩ qua nghĩ lại vẫn không vượt qua nổi ranh giới trong lòng, nên đành im lặng bóp chết ý nghĩ này từ trong nôi.
Cái lưỡi hái kia của Cố Dung Thời rất đáng sợ.

Tìm cậu làm gì!
Nha Thấu hơi run chân, cẩn thận hỏi: "Anh ta nói sẽ gặp lại, còn bảo nhất định sẽ tìm được ta, có phải là anh ta ghi thù rồi muốn tìm ta báo thù sau khi ra khỏi phó bản không?"
Sau khi sắp xếp logic xong, càng nghĩ lại hành động của Cố Dung Thời, cậu càng thấy hắn có khả năng làm như vậy.
Sao tên cầm lưỡi hái kia lại cứ mãi nói rằng sau khi ra ngoài sẽ gặp lại cậu chứ?
Còn nói sẽ tìm được mình.
Như thế chẳng phải là ghi thù rồi sau này muốn tìm cậu gây chuyện à?
...
Hệ thống Tình yêu im lặng khiến đồ ngốc càng thêm bối rối lo lắng, cậu bèn chọc 001, muốn xác nhận lại với nó: "Sau khi ra ngoài là ta có thể về nhà đúng không?"
Xét thấy lúc trước đảm bảo 100% có thể rút trúng Buff Thể Lực cuối cùng lại lệch rate ra Buff Nhan Sắc, 001 mới cẩn thận lên tiếng:Nếu không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Nha Thấu còn định nói thêm điều gì, bỗng thấy một cô gái cầm ô đi từ phía xa đến.
Buổi tối Anvile không che ô, cô nàng đi đến trước mặt Nha Thấu, duỗi tay ra trước mặt cậu.
Trong tay cô là một phong thư màu đen viền vàng, trông hết sức thần bí.
Anvile hơi nghiêng đầu, cong mày mỉm cười, hai chiếc răng nanh kia càng thêm rõ ràng.
Hai chiếc răng nanh nhọn hơn những người khác nhiều, giống như có thể dễ dàng xé rách da thịt của loài người và cắn đến mạch máu, khiến người ta không khỏi cảm thấy sợ hãi.
Giống như...
Ngay giây sau, một đôi cánh màu đen đột nhiên xuất hiện sau lưng Anvile, hòa với ánh trăng.
Nhìn thấy răng nanh và đôi cánh dơi, kết hợp với việc Anvile luôn che ô vào ban ngày, cuối cùng Nha Thấu mới nhận ra.
Anvile không phải người chơi, cô chỉ xuất hiện trong những câu chuyện mà Nha Thấu từng nghe-
Ma cà rồng.
Thiếu niên sững sờ đứng yên tại chỗ.
Anvile đặt phong thư vào tay Nha Thấu: "Nha Nha, hoan nghênh em đến thăm nhà chị."
Nha Thấu lắp bắp: "Nhưng..."
"Xuỵt-"
Anvile nhí nhảnh chớp mắt, nhẹ nhàng xoay người cậu lại: "Thời gian không còn nhiều, hắn sắp đến rồi."
"Chúc em may mắn."
Chờ đến khi cậu hoàn hồn thì Anvile đã biến mất, chỉ còn phong thư màu đen trên tay cậu chứng minh rằng cô đã ở đây.
Mà "hắn" trong miệng Anvile vừa nói đang đi về phía cậu.
Là Ứng Tinh Uyên, nhưng cảm giác lại không giống Ứng Tinh Uyên.
Cũng không giống Phương Chí và Hứa Dã.
Vậy hắn là ai?.



Vì Run Tay Nên Cộng Hết Điểm Vào Sắc Đẹp Rồi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vì Run Tay Nên Cộng Hết Điểm Vào Sắc Đẹp Rồi Truyện Vì Run Tay Nên Cộng Hết Điểm Vào Sắc Đẹp Rồi Story Chương 35: 35: Chúng Ta Sẽ Gặp Lại Nhau
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...