Vì Run Tay Nên Cộng Hết Điểm Vào Sắc Đẹp Rồi

Chương 25: 25: Tìm Cố Dung Thời Bảo Hắn Dẫn Cậu Qua Ải

188@-


Edit: Lune
- "Tiểu thiếu gia sai người khác làm việc cho mình, chẳng lẽ đến cả thù lao cũng không có?"
- "Tôi khi nào sẽ làm mấy chuyện mất giá như thế? Nếu anh làm xong việc, đương nhiên sẽ có thù lao."
- "Muốn cái gì cũng được à?"
- "Cái gì cũng được."
Lời nói vì muốn nhanh chóng thoát thân khi mới vào phó bản không ngừng quanh quẩn bên tai.
Việc mình đồng ý như thể vừa mới xảy ra.
Hai người đứng trong phòng tắm khiến nó chật chội hơn nhiều.

Hơn nữa không mở cửa sổ, bầu không khí lúc này dần vẩn với những nhân tố không yên phận.
Lúc nhắc lại chuyện kia, đầu Phương Chí vẫn đang dán sát vào cổ cậu, tay ghì sau lưng không cho cậu đi, Nha Thấu có cảm giác không tốt chút nào.
Cậu luôn cảm thấy Phương Chí sắp sửa làm một vài chuyện rất quá đáng với mình.
Nhịp tim như trống dồn, Nha Thấu thấy nhiệt độ xung quanh ngày càng tăng cao, bàn tay để bên người nắm hờ, muốn nghĩ cách thoát ra.
Phương Chí tựa vào cổ người bên dưới, cảm nhận cơ thể thiếu niên cứng đờ, sống lưng gồng thẳng.
Nhận ra điều này, Phương Chí dừng lại.
Sau đó rút khỏi cổ thiếu niên, đưa tay khẽ vuốt ve mặt thiếu niên rồi nâng cằm cậu lên nhìn chăm chú.
Khuôn mặt của thiếu niên đẹp đến nao lòng, rực rỡ mà không dung tục, cảm xúc trong mắt lại rất đỗi ngây thơ, tương phản hẳn với vẻ ngoài.

Hai sự đối lập có vẻ hơi cường điệu nhưng đặt chung một chỗ lại vô cùng tự nhiên, tăng thêm sức quyến rũ mà chính cậu cũng không nhận ra.
Chiếc cổ mảnh khảnh trắng nõn, bờ môi khẽ mím cùng cặp mắt tròn màu lam.
Cậu được chăm sóc rất tốt, trắng trẻo, mềm mại, chỉ cần chạm vào là sẽ để lại vết đỏ.

Chính vì thế mà khi cậu xấu hổ, rạng mây hồng trên mặt càng nổi bần bật, cả người tựa như bông tuyết mềm mại được nắng ban mai trên đỉnh núi rọi sáng.
Nắng sớm nên không hề chói mắt, nhưng theo thời gian dần trôi, bông tuyết sẽ tan thành nước dưới nhiệt độ nóng bỏng của ánh nắng ấy.
Cậu rất bối rối và cũng thấy sợ hãi nữa.
Vì bị ép phải ngẩng đầu lên mà hai hàng mi cứ run rẩy không ngừng, cậu vô thức cắn môi khiến nó hơi đỏ lên.
Dáng vẻ này sẽ chỉ càng khiến người ta sinh lòng chiếm hữu điên cuồng hơn mà thôi.
Phương Chí nhìn chằm chằm vào nơi đó.
Nhìn ánh mắt như dã thú của hắn mà Nha Thấu thấy sợ cực kỳ, thử xin 001 giúp đỡ: "001, tôi có thể ghi sổ để đổi lấy đạo cụ dịch chuyển được không?"
Giọng cậu đáng thương vô cùng, 001 cũng rất muốn giúp nhưng...
Chủ hệ thống không cho phép hành vi kiểu này, ký chủ.001 ngập ngừng lên tiếng:Hơn nữa tôi không phát hiện ra bất cứ nguy hiểm nào ở đây nên cũng không thể dùng được mấy đạo cụ đi cửa sau.
Ngay cả khi phát điên thì Phương Chí cũng sẽ không làm gì hại đến Nha Thấu, tâm tư của hắn thế nào không cần nói cũng hiểu.
Nó cũng hơi sốt ruột, giọng gấp gáp:Ký chủ, chờ tôi một lúc để tôi nghĩ cách xem.
Phương Chí cúi đầu, vẻ mặt khó đoán nhìn chằm chằm vào môi Nha Thấu, tự lẩm bẩm: "Thơm quá."

Trên người thiếu niên không ngừng tỏa ra mùi thơm quyến rũ, tràn ngập trước mũi Phương Chí, khiến hắn chỉ muốn ngoạm lấy một miếng mặc sức nhấm nháp.


"Khắp phòng tắm toàn là mùi thơm này."
Hắn vừa muốn dán vào, Nha Thấu lập tức hoảng hồn, vươn tay chặn vai Phương Chí lại.
Người này bị sao vậy, lúc trước thì bảo trên người mình có mùi gì đó, sau lại bảo mình thơm quá, bị điên rồi hả!
Nhưng trạng thái Phương Chí bây giờ rất khác thường, Nha Thấu không dám nói mấy lời này cho hắn nghe.
Cậu nghiêng đầu sang một bên, mặc dù không hy vọng mấy nhưng vẫn nhỏ giọng nói: "Anh thả tôi ra đã."
Cậu nói xong, ấy vậy mà Phương Chí lại nghe lời buông cằm cậu ra thật.

Hắn híp mắt nhìn cậu, tỏ ra hơi bất mãn vì cậu kháng cự.
Nha Thấu mặc kệ hắn thấy thế nào.
Cậu vừa định thở phào lại thấy tay Phương Chí dịch xuống dưới, để lên cạp quần mình.
???
"Anh muốn làm gì!!!
Lần này Nha Thấu hoảng thật, giọng cũng run rẩy theo.
Cậu vội vàng tóm lấy tay Phương Chí, dốc hết sức để ngăn động tác tiếp theo của hắn.
Giọng Phương Chí lại rất vững vàng: "Nha Nha, anh muốn cái này."
"Cho anh xem chút thôi được không?"
Giọng hắn trầm thấp mập mờ, chỉ một câu đã đủ để khuấy động vô số suy nghĩ xa vời.

Cũng không biết đang tưởng tượng cái gì mà hơi thở cũng trở nên dồn dập.

"Không..." Nha Thấu rụt cổ, không muốn đồng ý cái này.
Giọng Phương Chí ngày càng khàn, cố chấp lặp lại: "Nhưng em bảo cái gì cũng được mà."
Nha Thấu cuống quít lắc đầu, lắp bắp nói: "Không...!không được, cái này không được."
Nha Thấu muốn chạy trốn, nào ngờ vừa chui ra đã bị Phương Chí kéo về.
Dáng vẻ này của cậu giống hệt lúc đè lên người Cố Dung Thời.
Phương Chí kéo tay thiếu niên, vẻ mặt u ám, răng như muốn nghiến nát đến nơi.
"Tại sao lại chạy?"
"Tại sao Cố Dung Thời được, Hứa Dã được mà anh lại không được?"
"Nha Nha, em nói xem, anh có điểm nào không tốt?"
Hắn xáp lại gần, Nha Thấu bị hắn dọa không ngừng lùi ra sau, đến khi lưng chạm vào tường không còn đường lui nữa.
Lực kéo cạp quần ngày càng lớn, Nha Thấu lắc đầu giật tóc Phương Chí, muốn hắn thấy đau mà tỉnh táo lại.
Cậu hốt hoảng đến mức lưng ướt đẫm mồ hôi, vì bị động tác của Phương Chí dọa đến mà tay chân run rẩy, mỗi tay là còn sức.
Phắc! Phương Chí nổi điên!
He he he, tiếp theo sẽ là hình ảnh mà mị tưởng tượng à? Đây là thứ mà mị có thể xem được sao!

Mọi người bị sao vậy! Tôi không đồng ý cho tên đàn ông thối kia bắt nạt vợ!
Nữa đi! Nữa đi!

Đùa chứ.

Không ai thương bé con à? Bé con khóc thảm thế kia cơ mà, a a a a a, má nó, Phương Chí đồ hèn hạ! Tự ghen, tự phát điên rồi trút lên người bé con nhà bọn tôi!
Tuổi trẻ tràn đầy sức sống, cũng là thời điểm dễ xúc động và hành động bốc đồng.
Sau khi nhận ra sự khác thường của chỗ nào đó, thiếu niên lại bất ngờ không giãy giụa nữa.
Trước nay Phương Chí luôn yêu cầu những thứ tốt nhất, từ cơ sở vật chất cho đến cả phòng ngủ.

Nơi đây có vị trí đẹp với ánh sáng đầy đủ, đứng trên ban công còn có thể cảm nhận được ánh nắng nóng rực.
Mà phòng tắm lại nằm đối diện với ban công, ở vị trí gần cửa vào và có bức tường ngăn ở giữa nên ánh sáng không được tốt lắm.
Dưới thân truyền đến những tiếng nghẹn ngào nhỏ xíu, thổn thức rất khẽ giống như tiếng mèo con, nếu không nghe nghe kỹ thì sẽ khó mà phát hiện.
Tiếng hít thở của Phương Chí như ngừng lại, cả động tác cũng dừng lại theo.
Nha Thấu đang khóc.
Mắt cậu sũng nước, nhìn qua giống như một hồ nước màu lam mờ sương, sóng nước lăn tăn.

Thỉnh thoảng có tiếng khóc nhỏ bật ra nhưng lại cố gắng nuốt xuống, khiến người ta càng thấy đau lòng hơn.
Lần này không giống với lần khóc trước mặt Hứa Dã.
Lần trước là lặng lẽ nhìn chằm chằm vào người khác mà rơi nước mắt, còn lần này cậu không thể kiềm chế được giọng nghẹn ngào của mình, thỉnh thoảng lại bật ra những tiếng nức nở.
Lông mi dính vào nhau vì nước mắt, khuôn mặt đẫm lệ, đuôi mắt và mũi đỏ ửng.
Đây là lần đầu tiên Phương Chí nhìn thấy Nha Thấy khóc, bao cảm xúc thô bạo vừa rồi còn không thể kiềm chế được đột nhiên biến mất một cách lạ kỳ.
Thiếu niên đang rì rầm gì đó, Phương Chí phải dán lại gần mới nghe rõ cậu nói gì.
"Tôi ghét anh..."
Cậu nói một câu mà phải dừng lại nhiều lần, đứt quãng mãi mới thành lời.
"Nếu đã xem thông tin của tôi rồi, vậy sao anh lại không biết tôi ghét nhất điều gì."
Nha Thấu đẩy mặt hắn ra, không ngừng lặp lại: "Phương Chí, tôi ghét anh."
Lần này đến lượt Phương Chí cứng đờ, trên khuôn mặt đẹp đến mức có thể coi là tác phẩm của tạo hóa xuất hiện biểu cảm trống rỗng thoáng qua.
Giống như con chó dữ trông thấy chủ nhân vuốt ve một con chó khác mà bắt đầu ghen tức không vui, cứ liên tục ủi chủ nhân mà không biết răng mình sắc nhọn thế nào, không biết kiềm sức nên chẳng may cắn rách quần áo của chủ nhân rồi làm chủ nhân nổi giận, sau cùng chỉ biết đứng im tại chỗ không dám cử động.
Trước giờ hắn vẫn luôn không coi ai ra gì, phách lối thành thói nên sẽ không bao giờ quan tâm đến cảm xúc của người khác thế nào.

Đây là lần đầu tiên hắn thấy luống cuống tay chân như vậy.

Trong lòng như đã đánh đổ một cái chai không biết tên, vô số cảm xúc cứ trào ra như vỡ trận khiến trái tim căng ra đau thắt.
"Nha Nha." Giọng hắn khàn khàn gọi thiếu niên: "Đừng ghét anh."
Hệ thống Tình yêu thông báo: Thiện cảm của NPC Phương Chí tăng 20, tổng điểm thiện cảm 80.
"..."
Nha Thấu quay mặt đi không muốn nhìn hắn.
"Nha Nha, anh sai rồi." Phương Chí muốn lau nước mắt cho thiếu niên nhưng lại bị cậu quay đầu tránh khỏi, tay hắn thoáng ngừng lại, đến khi mở miệng lần nữa lại vô thức mang theo vẻ cầu xin.
"Nha Nha đừng ghét anh."

Quào! Sao thế, anh giai quỳ xuống xin lỗi luôn rồi à? Ai bảo vừa nãy tự ghen tuông vớ vẩn rồi còn muốn cởi qu.ần bé con, tôi nhổ vào!
Nhớ lại lần đầu tiên gặp còn muốn giết người ta, giờ sao lại hèn thế (cười run chân).
Chờ chút! Các vị không nói thì tôi cũng sắp quên mất rồi, đây là Boss chỉ vì bị giẫm vào giày đã muốn giế.t chết người ta phải không?? Không phải nói hung bạo lắm à? Sao giờ lại thành ra thế này??
Dũng khí đòi cởi qu.ần người ta ban nãy đâu rồi, lấy ra đi chứ! Sao lại bỏ dở dang thế!
Nha Thấu vẫn còn đang khóc thút thít.
Cậu liếc nhìn dáng vẻ của Phương Chí, xác định hắn không định làm gì nữa mới từ từ ngừng khóc, mím môi không nói lời nào.
Nha Thấu thật sự không muốn để ý gì đến Phương Chí nữa.
Lần này liên quan đến mặt rất riêng tư, cậu không dám tưởng tượng nếu Phương Chí không dừng tay thì bây giờ cậu sẽ thế nào.
Phương Chí như thế rất đáng sợ, dù vừa rồi có tăng 20 điểm thiện cảm thì cũng không khiến Nha Thấu bớt sợ hơn.
Bây giờ hai người hoán đổi vị trí, Phương Chí lại thành vị trí yếu thế cần phải nhìn sắc mặt người kia.
Nha Thấu sụt sịt, lảng tránh câu hỏi của Phương Chí: "Tôi muốn về."
Phương Chí thở mạnh, cánh tay gồng sức mà nổi đầy gân xanh, nhưng hắn không dám làm gì dọa Nha Thấu, hắn biết giờ mà cố ép hỏi thì cuối cùng cũng không nhận được kết quả tốt đẹp gì.
Hắn hít sâu: "Được."
Hắn không biết dỗ người thế nào, cho dù có để ý đến vết đỏ trên đùi Nha Thấu kia thì cũng không thể nổi cáu lúc này.
Phương Chí không muốn thiếu niên ghét mình, chỉ có thể trơ mắt nhìn thiếu niên rời đi.
Nha Thấu không về lớp.
Vẫn còn thời gian trước khi vào học nên cậu nhanh chóng về phòng để tắm rửa.
Khi nước ấm xối lên người, cậu mới cảm nhận được mình đã thật sự rời khỏi nơi mà bản thân không kiểm soát được kia, tay chân tê dại giờ mới lấy lại được cảm giác.
Hai hệ thống rất tự giác tắt chức năng thị giác, tiện thể tắt phòng livestream khiến bao người bất mãn.
Tắm rửa ban ngày không tốn nhiều thời gian, chờ đến khi Nha Thấu mặc xong đồng phục thì mới hết có mười phút.
Sau khi rời khỏi phòng của Phương Chí, cậu trở nên rất im lặng, suốt mười phút không nói một lời.

Lúc này, cậu đang ngồi trên ghế và đi giày.
Để khuấy động bầu không khí, 001 bèn tìm chủ đề nói chuyện.

Chẳng qua hệ thống khu Trốn thoát Kinh hoàng lúc chế tạo không được cài đặt nhạy cảm với cảm xúc lắm nên chủ đề nó tìm cũng không thích hợp.

Ký chủ, ngài ghét nhất điều gì vậy?Nhớ đến câu nói cuối cùng của ký chủ với Phương Chí, 001 hơi tò mò.
Nha Thấu đang buộc dây giày thì dừng lại.
Hệ thống Tình yêu vội ra làm hòa:Thiếu chủ...
"Khóc."
Cậu không muốn giải thích nhiều, ngừng trong chốc lát rồi mới tiếp tục buộc dây giày.
Có một người từng nói rằng cậu khóc trông rất xấu, rất khó nhìn, khiến bà ấy cực kỳ mất mặt nên dần dà Nha Thấu cũng nghĩ như vậy.

Bởi vậy, lần đầu tiên biết điểm thiện cảm của Hứa Dã tăng lên lúc thấy mình khóc, Nha Thấu đã sững lại hồi lâu.
Sau này cũng thế, lúc đối mặt với Cố Dung Thời nói chuyện châm chọc khó hiểu, cậu vừa khóc Cố Dung Thời đã hết cách.
Vừa nãy đối mặt với Phương Chí, cậu thử xem có hy vọng nào không, thậm chí vì để hắn chú ý mà còn cố tình nức nở thành tiếng.

001 nhìn Nha Thấu đang xỉu xìu, thầm nghĩ mình hỏi sai chủ đề mất rồi, đang định nói mấy câu an ủi thì thấy thiếu niên đột nhiên đạp mạnh xuống sàn như thể sàn nhà là Phương Chí không bằng.
Thiếu niên nhăn nhó, còn muốn chọc cho Phương Chí hai phát: "Sau khi trở về, tôi sẽ không bao giờ đến khu này nữa!"
001 phụ họa:Ừm!
"Cho dù là vì quan hệ hữu nghị giữa hai khu, tôi cũng sẽ không đến!"
Lúc còn nhỏ cậu lén đi theo anh trai đến tham gia hội hữu nghị, chỉ có một lần đó lại làm cậu hiểu lầm rằng quan hệ giữa hai khu tốt lắm, nhưng kết quả khi bước vào lần này lại khác hẳn.
Chỉ biết bắt nạt đồng nghiệp!
001 thầm nghĩ mấy năm qua, khu Trốn thoát Kinh hoàng và Chinh phục Tình yêu chưa từng tổ chức hội hữu nghị lần nào, sau này có khi cũng không nhưng vẫn phụ họa theo:Ký chủ nói đúng! Ai thích đến thì đi mà đến!
Nha Thấu xả cơn tức xong, nghĩ đến tình cảnh bây giờ lại ỉu xìu, hít mũi một cái.
Giờ ít nhiều cậu cũng có thể áp chế Phương Chí được chút, nhưng cậu còn ở đây cả tháng, không thể ngày nào cũng khóc được.
Không chỉ hắn, còn có Hứa Dã, còn cả Ứng Tinh Uyên chưa biết lai lịch kia nữa.
001 suy nghĩ một lát, đưa ra kết luận còn chưa hoàn toàn tính kỹ của mình:Ký chủ, ngài có thể thử tìm Cố Dung Thời.
Nha Thấu "a" một tiếng.
Từ lời của hắn tối qua có thể kết luận rằng hắn biết rõ phó bản này là phó bản mất mạng, dù đã biết thế nhưng hắn vẫn sẵn sàng bước vào.

Điều đó có nghĩa hoặc hắn ta là kẻ ngốc, hoặc hắn ta rất mạnh, mà rõ ràng hắn không thuộc loại đầu tiên.


Hơn nữa, hắn nói đã xem qua thông tin về cậu, cho thấy hắn có mạng lưới và nguồn tài nguyên trong trò chơi nên địa vị của hắn chắc không thấp đâu.
Tìm hắn xem, có khi hắn có thể giúp cậu qua ải.
001 cũng rất bất lực, những lời khuyên trước đó mà nó đưa ra cho Nha Thấu đều dựa trên việc cậu chọn phe NPC.

Nhưng bây giờ khi nhìn thấy Phương Chí và Hứa Dã, cùng với người xuất hiện tối qua trong phòng ngủ, 001 không dám để Nha Thấu ở đây cả tháng nữa.
Thật ra, 001 vẫn còn do dự cho đến sáng nay, đến khi nó thấy Phương Chí làm gì trong phòng tắm, nó mới nhận ra tình hình hiện tại đã vượt quá những gì nó dự đoán!
Thời gian một tháng đủ để người ta nuốt trọn ký chủ vào bụng mất rồi.
Nha Thấu hơi do dự.
Mặc dù nhiệm vụ liên quan đến Cố Dung Thời đã hoàn thành hơn nửa, nhưng điểm thiện cảm của hắn với cậu vẫn là 0, điều này khiến Nha Thấu chẳng hiểu thế nào.
Không có cảm xúc gì với mình nhưng lại giúp đỡ bao che cho mình, cảm giác cực kỳ mâu thuẫn.
Mà quan trọng nhất là, cậu còn chưa kịp nhìn phản ứng của hắn lúc Đường Nhạc nói cậu là người chơi.
Nha Thấu ngập ngừng: "Nhưng tôi vừa bắt nạt anh ta để chứng minh mình là NPC, giờ lại muốn nhờ anh ta dẫn qua ải."
Cậu thấp thỏm nói nốt.
"Liệu anh ta có chơi chết tôi không?"
...
Hết phó bản mình sẽ beta lại từ đầu vì đợt này đang mình đang bị loạn xưng hô.

(´⌓).



Vì Run Tay Nên Cộng Hết Điểm Vào Sắc Đẹp Rồi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vì Run Tay Nên Cộng Hết Điểm Vào Sắc Đẹp Rồi Truyện Vì Run Tay Nên Cộng Hết Điểm Vào Sắc Đẹp Rồi Story Chương 25: 25: Tìm Cố Dung Thời Bảo Hắn Dẫn Cậu Qua Ải
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...