Vì Run Tay Nên Cộng Hết Điểm Vào Sắc Đẹp Rồi

Chương 21: 21: Điều 13 Nội Quy Trường - 21

116@-


Mặt trời treo giữa bầu trời, thời tiết hôm nay rất đẹp.
Nhưng thời tiết càng đẹp bao nhiêu thì người chơi lại càng thấy ớn lạnh bấy nhiêu.

Ánh nắng vẩy xuống, chiếu qua những khuôn mặt ngơ ngác của người chơi, khiến sự kinh ngạc xen lẫn sợ hãi bộc lộ từ trong ra ngoài càng thêm rõ ràng.
Số người chơi được đưa vào phó bản [Điều 13 nội quy trường]: 50
Số người còn sống: 45
Bọn họ sững sờ nhìn hai cái xác đã mất đầu trên đài kia, nắng ban mai nhún nhảy trên những đoạn tay chân đã đứt lìa, trong không khí thoang thoảng mùi máu tươi.
Thi thể của hai người chơi kia mất đi sự chống đỡ, đổ ầm xuống.
"A!!!"
Tiếng hét bột phát ra khỏi cổ họng những người chơi may mắn còn sống đứng phía sau.
Bọn họ tận mắt chứng kiến bạn mình chết đi, tinh thần gần như sụp đổ.

Thấy đám người chấp pháp cầm gậy đi tới, mặc dù rất muốn xoay người chạy trốn nhưng do quá sợ hãi nên chân tay nhũn ra khuỵu xuống đất: "Cứu mạng –"
Người chấp pháp nhìn người chơi ngã dưới đất từ trên cao xuống.

Mắt hắn ta không có tròng trắng, chỉ có màu đen kịt, trong tay hắn ta là một cái thước dạy học dính đầy máu, vẻ mặt vô cảm mà giơ tay lên, chặt đứttiếng rên sau cùng của người nọ.
Người chấp pháp trên sân không nhiều, người chơi và NPC lại đông, thế nên sau khi nhận ra được điều này, người chơi đứng phía trên liều mạng muốn chạy ra ngoài.
Còn NPC chỉ đứng im tại chỗ, chờ cái chết của mình đến.
NPC đó lẩm bẩm: "Chúng ta trốn không thoát đâu, bất cứ ai làm trái nội quy trường đều trốn không thoát."
Bọn họ đã đoán trước được kết quả, thờ ơ nhìn đám người chơi chạy trốn kia bị bắt về, khóc lóc cầu xin những người chấp pháp lạnh băng kia tha cho họ một con đường sống, nhưng ngay giây sau, cái thước kia bất ngờ xọc qua cổ họng của bọn họ rồi chặt từng khúc xương trên người bọn họ.

Máu tươi phun ra, tung tóe đầy trên đài, nhuộm áo trắng của đám người chấp pháp thành màu máu.


Máu me, bạo lực, tiếng la hét cùng âm thanh nôn mửa của những người chơi may mắn thoát nạn hòa làm một, thịt vụn với máu chảy từ trên đài xuống thấm vào trong đất.
Âm thanh thông báo của hệ thống vẫn tiếp tục vang lên -
Số người còn sống: 43
...
Số người còn sống: 37
...
Số người còn sống: 30
Không cần gió thổi cũng ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc.
Nha Thấu cảm thấy buồn nôn, nhưng vì chưa ăn gì nên không nôn ra được thứ gì.
"Được rồi các em, thầy đã xử lý xong các bạn không nghe lời." Hiệu trưởng cầm mic lên nói, ánh mắt lại không rời khỏi đống máu thịt be bét đằng kia, ông ta nuốt nước bọt: "Các em xem mà rút kinh nghiệm, đừng làm trái nội quy giống các bạn đó nhé."
Nội quy trường, lại là nội quy trường.
Từ Phong sắp phát điên vì mấy cái từ này rồi.

Người chơi cao cấp vừa bước lên kia là người đầu tiên hắn quen khi vào phó bản này, hai người hắn không chỉ ở cùng lớp mà còn ngồi cùng bàn với nhau, bình thường cũng hay trao đổi tin tức với nhau nên Từ Phong hiểu rõ thực lực của người kia đến đâu.
Ít nhất là nhắm mắt cũng qua được phó bản cấp B.
Mà bây giờ, anh ta đã chết ngay trong ngày thứ hai sau khi vào phó bản, hơn nữa còn chết vô cùng thê thảm và không có tí danh dự nào.
Sự tự tin của Từ Phong bắt đầu lung lay sụp đổ, lần đầu tiên hắn nghi ngờ khả năng phán đoán của chính bản thân mình.
Phó bản 50 người này thật sự chỉ là cấp B thôi à?
Sau khi người chơi cuối cùng chết hẳn, hệ thống tiếp tục thông báo:
Số người chơi được đưa vào phó bản [Điều 13 nội quy trường]: 50

Số người còn sống: 25
Nó tạm dừng, sau tiếng điện xèn xẹt là một âm thanh quái dị.

Xuất hiện nội quy thứ 7: Hãy chắc chắn tóc của mình là màu đen trước khi vào trường.
Xuất hiện nội quy thứ 8: Yêu cầu toàn bộ học sinh phải mặc đồng phục.

Chú ý: Phải giữ gìn huy hiệu trường, không được làm hỏng.
Xuất hiện nội quy thứ 9: Phòng ngủ là phòng dành cho bốn người, được sắp xếp theo kiểu giường trên bàn dưới.

Sau khi tắt đèn là đến thời gian kiểm tra phòng trước khi ngủ, cần phải có mặt tại phòng trước khi quản lý ký túc xá đến kiểm tra.
Ba nội quy bất thình lình xuất hiện khiến những người chơi may mắn còn sống đều ngẩn ra.
Bọn họ không ngờ được, sáu điều cuối cùng lại đưa cho bọn họ dưới hình thức hệ thống thông báo.
Những thi thể trên đài tuy đã nát bét nhưng vẫn có thể nhìn thấy tóc bọn họ nhuộm đủ các màu.

Có vài người mặc đồng phục nhưng lại không đeo huy hiệu trường, còn những NPC chết thảm kia thì chỉ vì làm hỏng huy hiệu.
Hơn nữa, thời điểm hệ thống thông báo nội quy trường quá trùng hợp, ngay sau khi người chơi vi phạm nội quy trường chết.
Như thể những nội quy này phải dùng tính mạng để thử vậy.
Lưu Lộ lắc đầu, trong giọng nói tràn ngập ác ý hả hê: "Hầy, nhóm học sinh chuyển trường này thật là, những nội quy này toàn là thường thức mà? Sao lại vi phạm được nhỉ."
NPC bên cạnh hắn cũng tỏ ra bất mãn, lẩm bẩm: "Mới ba điều đã còn ít thế này, ba điều nữa còn chưa bắt đầu mà, không biết còn tưởng các ngươi toàn là đồ rác rưởi đấy."
Từ Phong bị nói móc mà sắc mặt xám xịt.


Thường thức...
Quả thật những điều kia đều là thường thức, chỉ cần là học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường thì đều sẽ biết.

Nhưng bọn họ tốt nghiệp bao nhiêu năm rồi, không cố ý nhắc đến thì bọn họn hoàn toàn không nhớ ra được.


Hơn nữa đây là lại là một phó bản cấp B nên nhiều người cũng buông lỏng cảnh giác.
Ai biết sang ngày thứ hai bọn họ đã đối mặt với chết chóc quy mô lớn thế này!
Đường Nhạc bị dọa đến run lẩy bẩy, thấy NPC quan sát đến mình bèn vội vàng muốn trốn ra sau lưng Từ Phong.
Từ Phong vốn đã bực bội, người chơi cao cấp kia chết đi khiến hắn cảm thấy hoang đường vô cùng, bao giận dữ không có chỗ trút, hắn lập tức kéo Đường Nhạc ra: "Cậu trốn sau lưng tôi thì có ích gì!? Phải chết thì cũng sẽ chết! Núp sau lưng tôi thì cậu chết muộn hơn chắc!"
Đường Nhạc bị hắn quát mà ngớ người, mặc cho hắn kéo ra.
Y cắn môi, cố nặn ra hai giọt nước mắt: "Anh Từ..."
"Cậu đừng có nói chuyện với tôi."
Đường Nhạc cứng đờ tại chỗ, nước mắt chẳng biết nên rơi hay không nữa.

Lưu Lộ thấy chán ngắt, cậu ta vốn đến đây tìm Nha Thấu theo lời Phương Chí, vừa thấy sắc mặt thiếu niên không ổn, tưởng cậu lại ốm nên vội vàng đến hỏi han ân cần.
Đường Nhạc nhìn NPC kia giây trước còn tỏ ra đầy ác ý, giây sau đã đến trước mặt người tên "Nha Thấu" kia tỏ vẻ lo lắng, y nhìn mà muốn tức điên lên được.
Mà Phương Chí đứng cách đó không xa cũng đang chau mày nhìn về phía Nha Thấu.
Không chỉ hắn mà ngay cả Cố Dung Thời và Anvile trong trận doanh của bọn y trông như cũng muốn đi qua.
Rõ ràng trong những phó bản trước kia, nhân vật này nên là mình mới đúng.
Chết tiệt, chết tiệt, tại sao tất cả mọi người đều xoay xung quanh nó, tại sao không phải là mình.
Đường Nhạc ghen tị đến độ vẻ mặt cũng trở nên méo mó, y cố gắng bình tĩnh nói với hệ thống đi theo mình: "Có đạo cụ nào có thể điều tra thông tin của một người...!một NPC không?"
Có.Âm thanh hệ thống lạnh lùng vang lên:Cậu muốn điều tra Nha Thấu à?
"Ừm."
Đạo cụ đắt lắm.

Đường Nhạc kiểm tra số điểm của mình.
Kể từ khi y theo con đường nhan sắc này đã vượt rất nhiều phó bản cao cấp cùng những người chơi lão luyện thích mình, thậm chí còn có vài người theo đuổi tự nguyện tặng điểm tích lũy cho y, sau cùng lại thêm khen thưởng từ phòng livestream nên số điểm tích lũy y để dành đến giờ đã lên một con số khá đáng ngưỡng mộ.


Chỉ cần biết thông tin cụ thể của kẻ kia là có thể chĩa mũi nhọn vào, chỉ cần nắm được điểm yếu trí mạng là có thể giết nó, sau đó mình sẽ thừa hưởng khuôn mặt của nó.
Chỉ cần có khuôn mặt kia của Nha Thấu, sau này còn sợ mình không có thêm điểm thưởng chắc?
Nhưng tôi đề nghị cậu đừng làm vậy.Hệ thống nói.
Đây là lần đầu tiên hệ thống can thiệp vào việc y làm, Đường Nhạc có linh cảm thân phận của đối phương có thể là một bí mật kinh thiên động địa nên ương ngạnh không chịu lùi: "Tôi nhất quyết phải đổi!"
"Anh đừng quên, nếu tôi chết thì anh cũng phải về tổng bộ định dạng lại." Đường Nhạc uy hiếp: "Hai ta mới là châu chấu trên một sợi dây thừng."
Hệ thống thoáng im lặng:3 triệu điểm tích lũy.
Tình cờ lại là toàn bộ điểm tích lũy của y.
Trong lòng Đường Nhạc nhẹ nhõm hẳn, lập tức chọn đổi.
Sau khi nhận được đạo cụ, nhìn thứ phải tốn toàn bộ tài sản của mình để đổi lấy, y lại không đau lòng chút nào mà chỉ thấy cực kỳ khoái trá.
Đường Nhạc lập tức nhập tên Nha Thấu vào bên trong, đạo cụ bắt đầu quay.
Tên: Nha Thấu
Tuổi: 18
Ngay lúc y đang nóng lòng muốn biết kết quả cuối cùng, quản lý ký túc xá hôm qua đột nhiên xuất hiện trên đài, gắt gỏng quát: "Giờ các ngươi cùng về ký túc xá cho ta!"
Chuyện này...!Lại muốn làm gì thế?
Đột nhiên bị cắt ngang, lại chưa nhận được thông tin đầy đủ khiến Đường Nhạc sốt ruột muốn chết, y vừa đi vừa nhìn thông tin hiện trên đạo cụ.

Trên đạo cụ nhảy ra một hàng chữ.
Nhưng trong thoáng chốt, Đường Nhạc đã dừng bước lại.

Vì trên đó hiện rõ ràng:Thân phận: Người chơi.



Vì Run Tay Nên Cộng Hết Điểm Vào Sắc Đẹp Rồi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vì Run Tay Nên Cộng Hết Điểm Vào Sắc Đẹp Rồi Truyện Vì Run Tay Nên Cộng Hết Điểm Vào Sắc Đẹp Rồi Story Chương 21: 21: Điều 13 Nội Quy Trường - 21
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...