Vì Run Tay Nên Cộng Hết Điểm Vào Sắc Đẹp Rồi

Chương 17: 17: Điều 13 Nội Quy Trường - 17

114@-


Trong phòng ngủ yên tĩnh khác thường.
Ngay cả trong tối cũng có thể thấy rõ sự hoảng sợ và xấu hổ đột nhiên hiện lên trong mắt thiếu niên, rặng mây hồng trên má lan tận đến mang tai.

Trong ánh sáng lờ mờ, nó tựa như một chiếc lông vũ gãi nhẹ vào trái tim Hứa Dã.
Hứa Dã cũng thấy hơi xấu hổ, ánh mắt dáo dác khắp nơi, không dám nhìn Nha Thấu.
Má, nói cái tỉnh cả ngủ! Camera đâu rồi, có thể nghe lời dịch xuống tí được không!
Chờ chút, nếu không mặc gì, vậy giờ cậu ta quỳ ở góc độ này, chẳng phải có thể ấn vợ trên ghế rồi pr...
Không dối gạt các bác, trước kia tôi toàn xem livestream của Lãnh chúa với mấy người chơi trên bảng vàng, lần đầu vào phòng của tiểu mỹ nhân, tôi thừa nhận là có hơi lớn tiếng một tí.

Giờ chỉ thấy vợ đáng yêu quá thể huhu! Mỗi tội xui quá toàn gặp phải mấy thứ đần độn gì không! Giờ tôi sẽ về dốc hết tài sản để nhờ mấy người kia giúp vợ qua ải!
Ê, nhờ mấy người kia kéo người mới hơi khó à nha, bọn họ còn tự lập cả khu tự trị riêng thì hơi đâu lại đi mua dây buộc mình.

Hơn nữa chắc ông không biết rồi, lúc trước có một người chơi cao cấp thuộc khu tự trị nào đấy, do không theo kịp tiết tấu của Lãnh chúa mà bị chửi cho một trận rồi đá ra khỏi khu đấy.

Nếu để bọn họ kéo vợ, có khi vợ còn bị ăn mắng.
Lời ông kia nói cũng có phần đúng, công nhận là bé con hơi đen, rõ ràng phòng của bé con không ở đầu cầu thang vậy mà Quản lý ký túc xá lại kiểm tra phòng của nhỏ đầu tiên.
"Quản lý ký túc xá" xuất hiện đầy rẫy trong livestream của Nha Thấu hiện đang ngay ngoài cửa.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng dần dồn dập do không có ai ra mở cửa, cuối cùng trở thành tiếng đập cửa "đùng đùng".
Dây xích trên người lão cũng bắt đầu lắc lư theo động tác đập cửa, âm thanh vang lên trong đêm rõ mồn một.



Trong phòng Nha Thấu giờ đang có hai người, ngay cả ở những trường trung học bình thường khác thì sau khi tắt đèn cũng không thể ngủ cùng nhau.
Chứ đừng nói đây còn là một ngôi trường bất thường được quản lý cực kỳ nghiêm ngặt.
Tiếng đập cửa dừng lại, ngoài cửa trở về yên tĩnh vốn có.
Nhìn ánh đèn lập lòe ngoài cửa sổ bên cạnh, Nha Thấu biết lão ta còn chưa đi.
Quả nhiên một giây sau, một khuôn mặt đột nhiên xuất hiện ngay ngoài cửa sổ!
Vóc dáng lão không cao lắm, vừa rồi thò đầu vào cũng chỉ thấy được mỗi nhúm tóc trên đầu cùng cặp mắt ti hí đang có rướn nhìn vào trong.
Khuôn mặt như thể được ghép từ nhiều phần, vừa thấy Nha Thấu đang ngồi trên ghế, các cơ trên mặt lão run lên bần bật làm người ta có cảm giác chỉ cần chạm nhẹ vào là sẽ rơi cả mảng thịt xuống.
Lão hình như không nhìn thấy Hứa Dã trong phòng ngủ, chỉ nhìn chòng chọc vào Nha Thấu: "Sao ở trong phòng lại không ra mở cửa?"
Tuy đã có sự chuẩn bị trước đó nhưng hình ảnh thực sự quá khủng khiếp, làm tim Nha Thấu đập nhanh như sắp văng ra khỏi lồng ngực.
Cũng may đang ngồi trên ghế nên cậu mới không bị NPC này dọa cho nhũn chân ngã xuống.
Nhưng ngón tay bấu chặt vào mép ghế đến nỗi trắng bệch đã tiết lộ sự căng thẳng của cậu hiện giờ.
Hứa Dã vốn muốn nói gì đó để thiếu niên bớt giận, nhưng lúc ngẩng đầu lên, hắn nhận ra người ngồi trên ghế đang cứng ngắc khác thường, lông mi đang run rẩy không ngừng.
Hắn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đúng lúc đối mặt với Quản lý ký túc xá đang cố gắng thò đầu vào trong phòng.
Động tác của hắn chững lại, không nhớ rõ mình vừa định nói gì, vẻ mặt hắn trở nên lạnh lùng đáng sợ, ánh mắt nhìn Quản lý ký túc xá cũng không tốt là bao.
Hứa Dã đang định đứng dậy lại bị Nha Thấu ấn trở về.

Cậu mím môi: "Anh đừng đi."
Dựa theo thiết lập vốn có thì tiểu thiếu gia "Nha Thấu" làm NPC có cùng cấp bậc với Quản lý ký túc xá nên sẽ không sợ lão, có khi còn vì lão ta gõ cửa liên tục mà nổi cáu rồi tát cho lão một cái.
Đầu óc Nha Thấu rối bời, cậu tin chắc vừa rồi Hứa Dã đã nhận ra mình đang căng thẳng.
Mặc dù bây giờ hắn không nghi ngờ về sự khác thường của mình, nhưng sau khi bình tĩnh lại thì sao? Hắn có nghi ngờ mình không? Tuy điểm thiện cảm của Hứa Dã rất cao nhưng cũng chưa đầy, cho nên Nha Thấu không dám đánh cuộc.



Nha Thấu sửa sang lại áo tắm xong mới đứng dậy đi qua mở cửa.

Cậu nghiêng người, đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm vào Quản lý ký túc xá đang bám vào cửa sổ, cậu khẽ cau mày, tỏ ra khó chịu: "Ông bám vào đấy làm gì?"
Lão quản lý ký túc xá dừng lại, quay đầu híp đôi mắt ti hí nhìn Nha Thấu từ trên xuống dưới một lượt rồi mới buông lỏng tay ra, chậm rãi đi tới.
Lão bưng một ngọn đèn dầu, nhìn qua có thể thấy nó đã cũ lắm rồi, trên khay đầy cặn dầu cùng thứ gì đó màu đen.

Sắc mặt lão tái nhợt, nước da toàn thân cũng trắng bợt khác thường, trong ánh đèn lờ mờ cũng có thể thấy rõ, giống như một cái xác đã chết từ lâu.
Hành lang tối om, yên tĩnh lại lộng gió.
Rõ ràng ban ngày còn nắng nóng gần 40 độ, vậy mà ban đêm lại lạnh như thể rơi vào hầm băng.

Ý nghĩ bất chợt này làm Nha Thấu rợn sống lưng, cậu bất giác lùi ra sau, bắp chân cũng run run vì gió lạnh.
Lão quản lý ký túc xá khiêng dây xích trên vai, đi đến trước mặt Nha Thấu: "Vì sao vừa rồi không mở cửa?"
Nha Thấu nhíu mày: "Không muốn mở, không được à?"
Mấy thớ thịt trên mặt lão quản lý ký túc xá hình như lại run lên, lão sững người, không ngờ Nha Thấu lại trả lời thẳng thừng như vậy.

Thiếu niên bắt đầu càu nhàu: "Có gì nói đi, làm ảnh hưởng giấc ngủ của tôi, ông đền nổi không?"
Lão quản lý ký túc xá im lặng, cặp mắt ti hí nhìn cậu chằm chặp.


Ánh mắt của lão ta thực sự quá khủng khiếp, Nha Thấu cảm giác như tim mình sắp vọt ra ngoài đến nơi, trên trán cũng bắt đầu toát mồ hôi mỏng.

Hồi lâu sau, Quản lý ký túc xá mới khịt mũi, lấy bảng biểu kiểm tra kỷ luật ra: "Mọi người có mặt đủ chưa?"

Quản lý ký túc xá bị trả treo nên sắc mặt không tốt mấy, lão nhậm chức bao năm nay, đây là lần đầu tiên có học sinh vô lễ với lão như vậy.
Lão đánh dấu vào bảng rồi đọc quy định một cách máy móc: "Sau khi tắt đèn không được bật đèn bàn, không được học bài, cũng không được đóng cửa sổ vì ban đêm sẽ có người đến kiểm tra bất cứ lúc nào."
"Ờ." Nha Thấu lùi vào trong, để tay lên cánh cửa: "Nói xong chưa?"
Lão quản lý ký túc xá không hiểu lắm: "Nói xong rồi."
Đáp lại lão ta là một tiếng sập cửa vang dội.
Lão quản lý ký túc xá tức tối vô cùng!!
...
Nghe tiếng bước chân xa dần, Nha Thấu mới lặng lẽ thở phào.

Cũng may lừa được.
Vợ thông minh quá! Xuất sắc!
Không thể không nói dáng vẻ trả treo Quản lý ký túc xá vừa rồi của Nha Nha dữ dội thiệt đó!
Ngay cả bão bình luận cũng bắt đầu gọi Nha Nha theo Hứa Dã, điều này khiến cậu hơi xấu hổ.

Nhưng Hứa Dã lại tỏ ra không vui: "Vừa rồi sao không cho anh đi?"
"Để ông ta thấy đêm hôm khuya khoắt trong phòng tôi lại có thêm một người à?" Nha Thấu bĩu môi, ngồi xuống tiếp tục uống canh gà: "Anh mau đi đi, tí nữa lão quản lý không thấy anh có trong phòng thì làm thế nào?"
Uống xong canh cũng thấy bụng hơi căng rồi, cậu dứng dậy chuẩn bị vận động chút xíu, lại thấy Hứa Dã đứng sau mình tỏ ra tủi thân.
"Sao lại không được?" Hứa Dã lẩm bẩm: "Anh làm em mất mặt đến thế à?"
Hắn lại gần, vây quanh Nha Thấu hệt như một con cún bự: "Lão ta không dám đến phòng anh kiểm tra đâu, Nha Nha lo lắng cho anh hả?"
Ánh mắt Hứa Dã nhìn cậu sáng rực.

"Hơn nữa, em mà không trả lời anh câu trước đó thì anh sẽ không đi đâu."

"Anh bỏ tay ra!"
Hứa Dã thủ thỉ dỗ dành: "Nha Nha, nói anh nghe đi.

Chỉ cần em nói, anh sẽ về liền."
"Anh..." Giọng Nha Thấu yếu ớt cực kỳ, cố dằn cảm giác xấu hổ xuống: "Không phải vừa nãy anh nhìn thấy rồi à?"
Nha Thấu xấu hổ đến mức sắp đứng không vững, cả người đều ửng hồng vì khó mà mở miệng trả lời câu hỏi kia.
Hứa Dã không nói gì mà chỉ nhìn cậu.
Hệ thống Tình yêu thông báo: Độ thiện cảm của NPC Hứa Dã tăng 10, tổng điểm thiện cảm 80.
Âm thanh của Hệ thống Tình yêu bất ngờ vang lên khiến cảm xúc xấu hổ trong lòng cậu đạt đỉnh điểm.
Nha Thấu sắp khóc đến nơi rồi, cậu kéo Hứa Dã đang ngẩn người đẩy ra khỏi phòng, thế mà Hứa Dã còn đứng ngoài gọi cậu: "Nha Nha!"
"Tôi không muốn nghe! Anh câm miệng đi!"
"Tôi cũng không muốn trả lời câu hỏi của anh!" Cậu thấy mình có hơi thẹn quá hóa giận: "Mau biến đi cho tôi."
Hứa Dã sờ mũi, không hiểu sao Nha Nha của hắn lại tự dưng nổi giận, hắn không dám cãi nên đành phải nghe lời về phòng mình.
Đợi hắn đi rồi, Nha Thấu chuẩn bị đi rửa mặt bằng nước lạnh cho hạ nhiệt.
Nhưng vừa mới đi đến cửa phòng tắm, cậu lại nhìn thấy cái sọt đựng quần áo bẩn bị xiêu vẹo.
Quần áo bên trong vẫn như cũ, không có gì khác thường nhưng Nha Thấu vẫn cảm thấy có gì đó sai sai.
001 không đành lòng nhắc nhở:Thứ trên cùng...
Lúc này Nha Thấu mới phát hiện cái qu.ần lót màu trắng của mình đã biến mất.

Hứa Dã cầm nó đi rồi..



Vì Run Tay Nên Cộng Hết Điểm Vào Sắc Đẹp Rồi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vì Run Tay Nên Cộng Hết Điểm Vào Sắc Đẹp Rồi Truyện Vì Run Tay Nên Cộng Hết Điểm Vào Sắc Đẹp Rồi Story Chương 17: 17: Điều 13 Nội Quy Trường - 17
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...