Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 99
Trong văn phòng, Lãnh Ninh nhìn chằm chằm vào ngón tay phải của mình mà đờ đẫn.
Cậu nhìn phần hõm giữa ngón cái và ngón trỏ, rồi tạo thành một cử chỉ nắm hờ, dựa vào kinh nghiệm mà dùng mắt thường ước lượng đường kính của vòng tròn tạo bởi ngón cái và ngón trỏ.
Mặc dù ngón tay của cậu đã được coi là dài, nhưng trong tình trạng đó vẫn không thể nắm trọn hoàn toàn.
Thật đáng sợ…
Đúng lúc này, Địch Diệp đẩy cửa văn phòng bước vào, đi thẳng về phía Lãnh Ninh.
“Anh lại muốn làm gì nữa?” Lãnh Ninh theo bản năng căng thẳng cơ thể.
Địch Diệp nhận ra Lãnh Ninh đang đề phòng mình, nên không tiến lại quá gần, dừng lại cách bàn làm việc của đối phương một khoảng.
Chuyện đêm qua sau khi anh về đã xem xét lại, chỉ có thể đổ lỗi cho bình rượu thuốc quý giá mà người anh em của anh cất giữ.
Lúc này Địch Diệp nhìn bàn tay đã chạm vào mình của Lãnh Ninh, bàn tay đó vừa trắng vừa thon, tiếc là đêm qua đèn quá tối, anh chưa kịp nhìn kỹ, “Đã rửa tay sạch chưa?”
Địch Diệp vừa nhắc đến, trong đầu Lãnh Ninh lại như pháo hoa nổ tung với một ảnh động không đứng đắn nào đó, “Sáng sớm đến đây, chỉ để hỏi tôi tay đã rửa sạch chưa?”
“Đương nhiên không phải, tôi đến để báo cáo tiến độ công việc hôm qua với cấp trên.” Địch Diệp vừa vui vẻ là lại bắt đầu đùa cợt.
“Đội trưởng Địch nói đùa rồi, anh mới là cấp trên của tôi.” Lãnh Ninh không tiếp tục xã giao với Địch Diệp nữa, “Hôm qua anh điều tra được gì rồi?”
Địch Diệp đặt tài liệu trong tay lên bàn trước mặt Lãnh Ninh, “Đây là hồ sơ vụ án mất tích của An Kỳ, đây là hồ sơ vụ án Đường Quân tự sát 7 năm trước, đây là sổ nhật ký của An Kỳ, còn đây là thư nhận lỗi của thám tử.”
Lãnh Ninh nhìn tập hồ sơ rất cũ trên bàn, “Đường Quân là ai?”
“Cậu nói muốn điều tra Mã Nghĩa còn gì? Cái chết của Đường Quân rất có thể liên quan đến Mã Nghĩa, tiện đường nên tôi đã mượn về cho cậu rồi. Tên thám tử điều tra cậu hiện đang ở phòng thẩm vấn, đêm qua bị dọa đến mức tè cả ra quần, đã khai hết rồi. Cậu còn muốn hỏi gì nữa không?”
Môi Lãnh Ninh mấp máy, “Ai là người chỉ đạo tên thám tử đó?”
“Haizz, chuyện này là do mẹ tôi!” Địch Diệp nói với vẻ hơi bất lực, “Là mẹ tôi chỉ đạo, nhưng sau khi tên khốn này điều tra thì phát hiện có điều không ổn, không dám nhận tiền. Quá trình nó đã khai rồi, người thuê là mẹ tôi, nhưng người cung cấp thông tin cho nó là do nó tự tìm, thông tin nhập học của cậu là do Vương Ngọc Dao cung cấp.”
Lãnh Ninh chưa từng nghe qua cái tên này, “Vương Ngọc Dao là ai?”
“Mẹ của An Kỳ.”
“Tại sao lại là bà ấy?”
Địch Diệp nhún vai, “Có thể là trùng hợp, nhưng cũng khó nói. Vương Ngọc Dao dạy Ngữ văn ở trường, chắc là đã dùng chút thủ đoạn để lấy được bản sao thông tin nhập học của cậu, nhưng chuyện cậu làm giả bằng cấp thì chắc bà ấy không biết.”
“Tên thám tử làm sao biết tôi làm giả bằng cấp?”
“Thông tin nhập học và thông tin tốt nghiệp của cậu dùng ảnh chụp cùng một thời kỳ, nên hắn đã suy đoán có thể cậu làm giả bằng cấp. Chắc hắn cũng nhận ra sự việc không đơn giản, nên đã mua vé máy bay định ra nước ngoài lánh nạn, nhưng bị tôi chặn lại rồi. Chuyện này Cục trưởng Thang đã biết, sáng sớm đã cử người đi xử lý hậu kỳ rồi.”
“Xử lý hậu kỳ thế nào?” Lãnh Ninh hỏi.
“Trình Thụ đã chỉnh sửa bức ảnh dựa trên đặc điểm xương mặt của cậu, nói một cách dễ hiểu, là photoshop.”
“Xem ra các anh rất có kinh nghiệm trong lĩnh vực này.”
“Hàng năm hệ thống cảnh sát đều tuyển chọn sinh viên từ các trường cảnh sát để đào tạo thành cảnh sát chìm. Để bảo vệ người nhà của họ, thân phận họ sử dụng đều là giả, cậu không phải là trường hợp ngoại lệ.”
Lãnh Ninh nhướng mày, “Hàng năm?”
“Ừm, hàng năm. Tuy nhiên có làm cảnh sát chìm được hay không còn phải dựa vào năng khiếu, trước hết là tâm lý phải tốt. Năm đó tôi cũng may mắn được chọn, nhưng gia đình tôi sợ tôi học thói xấu, kiên quyết không đồng ý cho tôi đi.”
Địch Diệp kéo chiếc ghế ở góc tường đến bên cạnh Lãnh Ninh rồi ngồi xuống. Lãnh Ninh liếc nhìn, không nói gì.
“Nếu năm đó tôi đi, bây giờ quân hàm đã không phải là cái này rồi, ít nhất phải thêm hai ngôi sao nữa.”
Lãnh Ninh liếc nhìn hai gạch một sao trên cầu vai của Địch Diệp, “Quân hàm này mà làm đội trưởng thì không nhiều đâu.”
“Quân hàm thì, đến tuổi mọi người đều xấp xỉ nhau thôi. Điều này cho thấy năng lực của tôi đã được lãnh đạo công nhận. Chờ đến khi ngôi sao trên vai tôi đầy lên, tôi cũng gần bốn mươi rồi. Những đội trưởng hai gạch ba sao mà cậu thấy đều là từng năm từng năm mà leo lên, nên là…”
Nói đến đây, Địch Diệp đột nhiên dừng lại, nhìn chằm chằm vào mặt Lãnh Ninh.
Lúc này, trong đầu anh đã tưởng tượng ra cảnh Lãnh Ninh đeo quân hàm cho mình.
Lãnh Ninh: “Nên là cái gì?”
“Không có gì. À, tên thám tử đã viết thư xin lỗi cậu, hắn muốn hòa giải riêng với cậu.”
Lãnh Ninh cầm lá thư lên, đọc nhanh một lượt, “Tôi đồng ý hòa giải.”
“Chắc chắn không? Không suy nghĩ lại à?”
“Không cần, giấy đồng ý hòa giải ở đâu?”
“Mặc dù chuyện này có liên quan đến mẹ tôi, nhưng cậu cũng không cần nể mặt tôi mà đưa ra quyết định này.” Địch Diệp nói, “Cứ phân tích sự việc mà làm, cậu muốn truy cứu thì cứ truy cứu.”
“Thân phận đúng là giả, cho dù muốn truy cứu thì cũng là khâu làm giả của các anh năm xưa có vấn đề. Mẹ anh điều tra tôi, cũng là điều hợp tình hợp lý.”
“Ôi sao mà thấu tình đạt lý thế, vậy tôi thay mặt mẹ tôi cảm ơn cậu nhé. Cậu vừa nói hợp tình hợp lý… là tình gì? Lý gì?” Địch Diệp vô cùng nhạy bén nắm bắt được điểm mấu chốt của cuộc trò chuyện.
“Bên cạnh anh đột nhiên xuất hiện một người không rõ lai lịch, còn khiến anh nhiều lần phải liều mạng bảo vệ. Mẹ anh đương nhiên phải tìm hiểu rõ lai lịch của người này.”
“Cậu tâm lý đến vậy, không phải là giả vờ đấy chứ?”
Lãnh Ninh nhận thấy chủ đề đã bắt đầu chệch hướng, cậu giơ tay nhìn đồng hồ, “Giả vờ gì chứ, không còn sớm nữa, chúng ta xem lại hồ sơ đi.”
**
Lãnh Ninh nhanh chóng xem xong hồ sơ của An Kỳ.
“Địa điểm An Kỳ mất tích là Phố Thương mại Giang Bình… Cô ấy đến đó làm gì?”
“Ai mà biết được, cô ấy biến mất sau khi đến gần ‘cửa hàng quần áo Tình Tình’ vào lúc 10 giờ 20 phút sáng ngày 6 tháng 10 năm ngoái. Rất khó để không suy nghĩ nhiều.”
Địch Diệp khoanh tay phân tích, “Trước đây cậu nói hai vụ án có thể là giết người hàng loạt, tôi còn có chút không tin, giờ vụ mất tích của An Kỳ lại liên kết hai vụ án lại với nhau, tôi cực kỳ nghi ngờ đây chính là vụ án giết người hàng loạt.”
“Cho dù rất gần, cũng không thể chứng minh việc An Kỳ mất tích có liên quan trực tiếp đến Phan Tinh. Sở dĩ tôi suy đoán đây là một vụ án giết người hàng loạt là vì hồ sơ phân tích tâm lý tội phạm.”
Lãnh Ninh vừa nói vừa vòng qua chân Địch Diệp, đi đến trước bảng trắng, cầm một cây bút dạ, “Bây giờ chúng ta phải làm rõ, cô ấy rốt cuộc có vào ‘cửa hàng quần áo Tình Tình’ hay không.”
Lãnh Ninh viết mấy chữ ‘cửa hàng quần áo Tình Tình’ lên bảng trắng, sau đó vẽ ra ngã ba hình chữ T nơi cửa hàng quần áo tọa lạc.
“‘Cửa hàng quần áo Tình Tình’ nằm ngay ở góc dưới bên phải của ngã ba hình chữ T.” Lãnh Ninh dùng bút dạ màu đỏ vẽ một vòng tròn ở giữa, “Mặc dù đoạn đường nơi ‘cửa hàng quần áo Tình Tình’ nằm không có camera giám sát, nhưng vị trí này có một gương cầu lồi phản chiếu, gương cầu lồi có thể mở rộng tầm nhìn. Nếu camera giám sát ở vị trí khác quay được chiếc gương cầu lồi này, có lẽ có thể phục hồi lại lộ trình cuối cùng của An Kỳ.”
Địch Diệp nhướng mày, “Nghe có vẻ thú vị đấy!”
Anh đứng dậy ra khỏi phòng, gọi Hà Lạc vào, chỉ vào vị trí Lãnh Ninh đã khoanh tròn trên bảng trắng và nói, “Tạm gác công việc đang làm lại, đi ngay đến Đội Cảnh sát Giao thông, kiểm tra camera giám sát hướng về chiếc gương cầu lồi này. Điều chỉnh camera độ nét cao từ khoảng 10 giờ 20 phút sáng ngày 6 tháng 10 năm ngoái, có tin tức gì phải báo cho tôi biết ngay lập tức.”
“Vâng lão đại, em đi Đội Cảnh sát Giao thông ngay đây!”
**
Chan: Ồ, bàn tay của Ninh Ninh đã bị nhúng chàm rồi, giờ ẻm đang sợ hãi với cái thứ mà 1 vòng ngón tay không cầm hết được…. chà
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 99
10.0/10 từ 21 lượt.
