Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 95


Lãnh Ninh không ngờ rằng, Địch Diệp giấu mình lại là để đi điều tra chuyện này.


Những năm trước, cậu cũng từng quay lại trường học để điều tra vụ việc, nhưng không tìm được gì.


Một mặt, nhà trường không cho phép cậu xem lại hồ sơ cũ, mặt khác, hai trường sáp nhập nên nhiều tài liệu quan trọng đã bị thất lạc. Quan trọng nhất là Hiệu trưởng lúc đó đã tỏ ra vô cùng bài xích sự có mặt của cậu, chỉ hỏi han vài câu rồi đuổi cậu đi.


Cuối cùng cậu chỉ xem được ảnh tốt nghiệp cùng khóa, nhưng trong ảnh hoàn toàn không có cậu.


Câu trả lời mà giáo viên đưa ra lúc đó là do cậu nhập viện nên không kịp chụp ảnh chung với các bạn.


“Cũng không hẳn là bôi nhọ.” Lãnh Ninh không quá bận tâm, “Bằng cấp của tôi vốn là giả mà có.”


Từ khi Lãnh Ninh biết mình là ai, cậu đã không còn quá để tâm đến chuyện này nữa, “Chuyện tôi quan tâm bây giờ là làm thế nào để tóm gọn Nhện Độc trong một mẻ lưới.”


“Trong những chuyện cậu quan tâm, không có chuyện làm thế nào để trở thành một bạn tình tốt à?”


Lãnh Ninh nhíu mày đeo tai nghe vào để nghe điện thoại, “Đến lúc này rồi, anh thực sự chắc chắn muốn nói đùa kiểu đấy?”


Địch Diệp chuyển cuộc gọi sang tai nghe Bluetooth, “Sau khi tiêu diệt Nhện Độc, cậu vẫn phải tiếp tục sống với thân phận này. Dù sao cũng là bạn tình một thời gian, tôi phải giúp cậu giải quyết chuyện này cho xong.”


(Là thân phận pháp y Lãnh Ninh có bằng cấp đẹp chứ không phải thân phận bạn tình của Địch Điệp nhé, các bảo bối chú ý!)


Lãnh Ninh: “Là bạn tình, anh không cần chịu trách nhiệm những chuyện này, hơn nữa, tôi chưa nghĩ xa đến vậy.”


Cậu cảm thấy khả năng mình chết sớm là rất cao, dù sao cậu và Nhện Độc dây dưa quá sâu, không khéo ngày nào đó bị người của Nhện Độc g**t ch*t, nghĩ nhiều là một chuyện vô nghĩa.


“Vậy bây giờ cậu có thể thử nghĩ đến rồi đó.”


“Không còn chuyện gì khác thì tôi cúp máy đây.”



“Đừng vội, nói chuyện thêm chút nữa đi,” Địch Diệp giơ tay xem đồng hồ, “Tôi còn nửa tiếng nữa mới đến huyện Chử Đường.”


Lãnh Ninh hít sâu một hơi, hơi thở phả vào micro, nghe có vẻ đã mất kiên nhẫn, nhưng cậu vẫn không cúp máy.


Địch Diệp thấy đầu dây bên kia im lặng, nghĩ rằng Lãnh Ninh đã cúp máy, nhưng anh lại thấy màn hình điện thoại vẫn hiển thị đang trong cuộc gọi.


Anh phát hiện Lãnh Ninh có một đặc điểm, nói chuyện phiếm thì cậu ấy ít lời, nhưng hễ nói đến vụ án thì lại nói rất nhiều, “Hay là chúng ta nói về vụ án đi, hồ sơ tôi bảo Hà Lạc đưa cho cậu, cậu đã xem chưa?”


Lãnh Ninh đã mở hồ sơ ra ở bên này, “Đang xem.”


Địch Diệp lại hỏi, “Cậu đã xem hồ sơ thẩm vấn của Lâm Nguyên chưa?”


Lãnh Ninh lật đến trang hồ sơ thẩm vấn của Lâm Nguyên, “Đợi một chút.”


Hồ sơ thẩm vấn ghi lại như sau: Ban đầu Lâm Nguyên nghe nói có một thi thể nữ được khai quật ở rừng mai, nên đã đến nhận dạng thi thể. Lúc đó hắn nhìn thấy quần áo trên thi thể nữ liền khẳng định đó chính là Lâm Tuyết Mai.


Sau đó hắn cung cấp thông tin cá nhân của Lâm Tuyết Mai cho đồn cảnh sát huyện Lâm Đô, cảnh sát dựa trên thông tin Lâm Nguyên cung cấp để xác định danh tính của Lâm Tuyết Mai.


Lâm Tuyết Mai là người địa phương huyện Lâm Đô, từng kết hôn một lần, nhưng không lâu sau đó chồng cô đã chết trong một tai nạn xe hơi. Sau đó cô không tái hôn, mở một tiệm mì nhỏ ở huyện Lâm Đô để kiếm sống.


Trong lúc thẩm vấn, Lâm Nguyên nói hắn và Lâm Tuyết Mai quen nhau vì hắn đã đến ăn mì. Lúc đó Lâm Nguyên đặt 50 suất cơm hộp, Lâm Tuyết Mai đã không giao đến đúng giờ, sau đó Lâm Tuyết Mai biến mất.


Nếu Lâm Nguyên và Lâm Tuyết Mai chỉ có quan hệ như vậy, tại sao sau 5 năm lại quay lại huyện Lâm Đô để nhận dạng thi thể?


Lãnh Ninh cảm thấy chuyện không hề đơn giản như vậy.


Địch Diệp vừa lái xe vừa nghe tiếng Lãnh Ninh lật hồ sơ, “Tôi đã điều tra Lâm Nguyên, hồi nhỏ hắn được người khác nhận nuôi. Về mặt hộ khẩu, hắn và Lâm Tuyết Mai không có bất kỳ mối quan hệ nào, nhưng cậu không thấy hai người họ có chút giống nhau à?”


“Có quan hệ hay không, xét nghiệm DNA là biết.” Lãnh Ninh thản nhiên nói.


“Trước đây Lâm Nguyên từng kể với tôi một chuyện cũ, hắn nói mình có một người chị họ, khi đi du lịch ở Ninh Châu đã bị cưỡng h**p, trên đường về nhà lại gặp tai nạn xe hơi, khiến anh rể của hắn chết ngay tại chỗ. Vì vậy, tôi nghĩ, người chị họ mà hắn nói đến, rất có thể chính là Lâm Tuyết Mai.”



Địch Diệp cẩn thận nhớ lại lời Lâm Nguyên nói lúc đó, “10 năm trước Lâm Nguyên mở một tiệm điện thoại cũ ở Ninh Châu, chị họ của hắn bị cưỡng h**p trong khoảng thời gian đó. Tôi đã kiểm tra thông tin của hắn, cái tiệm đó của hắn chỉ mở được 3 năm.”


“Xem ra, chị họ của hắn rất có khả năng chính là Lâm Tuyết Mai.” Lãnh Ninh viết tên một vài nhân vật then chốt lên giấy nháp, “Hắn còn nói với anh những gì nữa?”


Địch Diệp suy nghĩ một chút, cuối cùng quyết định nói cho Lãnh Ninh biết, “Hắn còn nhắc đến Mã Nghĩa.”


Tay Lãnh Ninh cầm bút siết chặt, “Mã Nghĩa?”


“Lúc đó Mã Nghĩa ở Ninh Châu thu tiền bảo kê, có thể coi là một tiểu bá chủ một vùng. Chị họ Lâm Nguyên chính là bị Mã Nghĩa cưỡng h**p, dĩ nhiên đây chỉ là lời nói một phía của Lâm Nguyên.”


Lãnh Ninh viết tên Mã Nghĩa lên giấy, “Hiện tại hắn nói những điều này với anh, là muốn anh điều tra lại chuyện năm xưa?”


Địch Diệp nghe giọng Lãnh Ninh lại nhớ đến những gì Lâm Nguyên đã nói với mình — Đừng đến quá gần Lãnh Ninh, nếu không, có lẽ một ngày nào đó kết cục của anh sẽ giống như Mã Lão Đại vậy…


Ngón tay Địch Diệp gõ nhịp đều đặn trên vô lăng, “Lâm Nguyên cho rằng cánh tay xuất hiện trong tiệc mừng công của hắn là có người đang đe dọa, uy h**p. Hắn sốt ruột muốn thoát khỏi mối quan hệ với Mã Nghĩa nên mới tiết lộ mâu thuẫn giữa mình và Mã Nghĩa cho tôi biết, để chứng minh đối tượng bị đe dọa, uy h**p không phải là hắn.”


Lãnh Ninh: “Điều đó cũng có lý, nhưng vấn đề là…”


“Vấn đề là, hắn lại cố tình mời cậu đến đó.” Địch Diệp nói hộ những nghi ngờ trong lòng Lãnh Ninh, “Hắn biết tối hôm đó sẽ xảy ra chuyện như vậy, hắn đang dung túng Phương Vĩ Cường gây chuyện trong tiệc mừng công của mình, thậm chí còn có khả năng, bữa tiệc mừng công đó là được chuẩn bị cho cậu!”


Câu nói này của Địch Diệp khiến Lãnh Ninh chợt nhớ lại những chuyện đã xảy ra vào chiều tối hôm đó.


Hôm đó Đoạn Vũ bị bắt, cảnh sát thu giữ một lượng lớn tinh thể màu hồng, mọi người đều cho rằng đã thu được Góa Phụ Hồng, không ngờ báo cáo kiểm nghiệm lại cho thấy lô hàng đó là hàng nhái của Góa Phụ Hồng.


Sau đó Phương Vĩ Cường gọi điện thoại cho Lãnh Ninh, nói có một món quà muốn tặng cho cậu, còn muốn tổ chức tiệc mừng công cho cậu.


Rồi sau đó, cậu nhận được thiệp mời dự tiệc mừng công của công ty khoa học kỹ thuật Lâm Nguyên và cánh tay bị đứt của Mã Nghĩa.


Bây giờ nghĩ lại, mọi chuyện quả thật đều có manh mối để lần theo.


Lãnh Ninh đột nhiên cảm thấy sau lưng lạnh toát, “Nếu Lâm Nguyên là người của Phương Vĩ Cường, thì chứng tỏ tay chân của Phương Vĩ Cường đã vươn đến các ngành nghề khác. Chúng ta không thể chỉ chăm chăm vào Góa Phụ Hồng… Mục đích thực sự của hắn khi trở về nước lần này, e rằng không hề đơn giản!”



Lãnh Ninh đặt bút xuống, nhìn chằm chằm vào giấy nháp và chìm vào suy tư.


Điều đầu tiên Phương Vĩ Cường làm khi về nước là tạo dựng thanh thế. Mục đích thực sự của việc hắn dùng súng cảnh sát giết người, gây ra vụ xe buýt rơi xuống sông là để gây chú ý cho cảnh sát, khiến cảnh sát tập trung sự chú ý vào Góa Phụ Hồng.


Sau đó, hắn lại dùng vụ án Ngô Cương để lôi ra Đoạn Vũ luôn ẩn mình bán Góa Phụ Hồng ở thành phố Long Xuyên bấy lâu nay, muốn dùng sức mạnh của cảnh sát để trừ khử Đoạn Vũ.


Phương Vĩ Cường đã nhiều năm không về nước, kênh bán hàng của hắn đã sớm bị xóa sổ, muốn vận chuyển Góa Phụ Hồng về nước nói dễ như vậy sao? Việc hợp tác với Lương Thiên Hùng cũng chỉ là để che mắt thiên hạ, muốn chuyển hướng sự chú ý của cảnh sát.


Hàng của Đoạn Vũ đều được mua từ tay Phương Vĩ Cường, việc này đã tiêu tốn rất nhiều nhân lực, vật lực và tài lực. Hắn lợi dụng nguồn tài nguyên trong tay Đoạn Vũ để chuyển hàng đến thành phố Long Xuyên, rồi lại nhân lúc Đoạn Vũ giao dịch dùng Góa Phụ Hồng giả thay thế hàng thật. Như vậy, hắn không tốn chút công sức nào mà đã kiếm được gấp đôi số tiền.


E rằng đây mới chính là mục đích thực sự của hắn khi trở về nước!


Sau khi có được số hàng Đoạn Vũ tích trữ, tương đương với việc Phương Vĩ Cường có được nguồn vốn lưu động trong nước. Lúc này hắn dùng cái chết giả để đẩy giá Góa Phụ Hồng lên cao, nhờ đó, giá trị số hàng trong tay hắn lại tăng lên gấp mấy lần.


Lãnh Ninh cho rằng, Phương Vĩ Cường đã kinh doanh nhiều năm ở nước A, lại có móc nối với quân đội địa phương, hẳn là không thiếu tiền.


Cái mà hắn muốn, chính là quyền kiểm soát tuyệt đối Góa Phụ Hồng!


Rất có thể hắn muốn nhân cơ hội này để nhanh chóng xây dựng lại kênh bán hàng.


Góa Phụ Hồng đã lưu thông ở thành phố Long Xuyên nhiều năm, chuỗi lợi ích phát sinh từ nó đã ăn sâu vào lòng thành phố Long Xuyên. m* t**, ổ m** d*m, cờ bạc, thế lực đen tối giống như một đám mây đen không tan, bao trùm lên thành phố Long Xuyên. Ai nắm được Góa Phụ Hồng trong tay, người đó sẽ có khả năng hô phong hoán vũ.


Nhưng mà, tại sao hắn lại để Lâm Nguyên dẫn dắt cảnh sát điều tra Mã Nghĩa?


“Xem ra, muốn tìm hiểu bước đi tiếp theo của Phương Vĩ Cường, chỉ có thể bắt đầu từ việc điều tra Mã Nghĩa.”


Lãnh Ninh cảm thấy, dù là để suy đoán ý đồ của Phương Vĩ Cường hay để tìm lại quá khứ của mình, cậu cũng phải điều tra rõ ràng về Mã Nghĩa.


“Điều tra Mã Nghĩa không khó,” Giọng Địch Diệp truyền đến từ tai nghe, “Hắn từng thu tiền bảo kê ở Ninh Châu nhiều năm, người quen biết hắn không ít. Nếu điều tra ra chuyện gì không hay, cậu cũng đừng có giận.”


Lãnh Ninh: “Không đến mức đó đâu.”



Địch Diệp không tiết lộ với Lãnh Ninh về vụ án bạn gái Đường Quân bị cưỡng h**p 7 năm trước, bởi vì anh không tin Lãnh Ninh sẽ ép chết Đường Quân, lời của Lâm Nguyên cũng không thể tin hoàn toàn. Lần này đến Ninh Châu, anh định tiện thể tìm bạn bè cũ ở Ninh Châu để nói chuyện về vụ án của Đường Quân.


“Cần điều tra thế nào thì cứ điều tra, anh không cần bận tâm đến tôi.” Lãnh Ninh vẫn giữ thái độ khách quan, “Sắp đến huyện Chử Đường chưa?”


“Ừm, đã ra khỏi đường cao tốc rồi.”


“Có tiếp tục gọi nữa không?” Lãnh Ninh hỏi.


Địch Diệp nhìn thời lượng cuộc gọi, cảm thán thời gian nói chuyện với Lãnh Ninh trôi qua nhanh như mình xóc lọ.


“Không gọi nữa, cậu hôn tôi một cái, tôi cúp máy.”


“Bên tôi tín hiệu yếu quá.”


Lãnh Ninh giả vờ tín hiệu yếu, trực tiếp cúp điện thoại của Địch Diệp.


“Hê, cúp máy rồi à?” Địch Diệp tháo tai nghe ra ném vào hộp đựng đồ, “Lại diễn tôi?”


Địch Diệp bật radio trên xe, bài hát của Hoàng tử tình ca vừa lúc đến đoạn cao trào…


Trước đây, Địch Diệp không hiểu những bài tình ca thịnh hành đó hát cái gì, vừa nhìn thấy lời bài hát là anh đã thấy đau đầu chóng mặt. Nỗi buồn của Hoàng tử tình ca trong mắt anh chỉ là không bệnh mà r*n r*.


Anh từng nhận xét về những bản tình ca đình đám một thời: “Một gã điên hát cho một đám điên nghe.”


Và bây giờ, anh cảm thấy mình cũng đã gia nhập đội quân của những kẻ điên.


“Người đàn ông si tình nhất như đại dương, yêu trong bão tố vẫn mạnh mẽ… Người đàn ông dịu dàng như đại dương, biết ẩn mình khi cần thiết, mọi nỗi đau xót đều được mở rộng lồng ngực đón nhận, trở thành ánh trăng dõi theo từ xa, không làm bức tường cản bước em, tình yêu của tôi là bẻ gãy đôi cánh của chính mình, để tặng em bay lượn.”


Địch Diệp thầm nghĩ, đây quả là thánh ca, tại sao trước đây mình lại không nhận ra nhỉ?


**


Chan: Yêu vào lú hẳn :v


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 95
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...