Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 88
Hà Lạc là một fan nhỏ của Địch Diệp, hầu như ngày nào cũng lẽo đẽo đi bên cạnh Địch Diệp, nên cậu đã sớm cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Cậu phát hiện dạo này lão đại đặc biệt quan tâm đến Lãnh Ninh.
Trước đây, trong mắt lão đại chỉ có vụ án, thậm chí muốn ở lì trong cục cảnh sát 24/24, nhưng từ khi Lãnh Ninh đến đội, lão đại đã bắt đầu về nhà ở rồi.
Sao hai người họ đột nhiên thân thiết như vậy?
Cậu đã làm việc với lão đại lâu như thế, cũng chưa từng thấy anh đối xử tốt với ai như vậy…
“Lão đại, anh không bình thường!”
Nghe Hà Lạc nói vậy, ngón tay Lãnh Ninh đang uống canh bỗng cứng đờ lại.
So với Lãnh Ninh, Địch Diệp lại thư thái hơn nhiều: “Không bình thường chỗ nào?”
Hà Lạc nhíu mày suy nghĩ một chút, trong đầu bỗng lóe lên một tia sáng, cậu giơ tay chỉ vào hai người: “Em! Hiểu! Rồi!”
Lúc này, quai hàm Lãnh Ninh siết chặt, đầu ngón tay cầm muỗng đã trắng bệch, lưng thẳng tắp như đang đối đầu với một kẻ địch mạnh.
Địch Diệp nhận thấy những hành động nhỏ căng thẳng của Lãnh Ninh lúc này, đột nhiên cảm thấy có chút hưng phấn.
Anh rất thích Lãnh Ninh vì mình mà để lộ ra những biểu cảm khác với thường ngày.
Cậu ấy sẽ hành động gì đây?
Kết hợp với sự bình tĩnh trước mọi tình huống của Lãnh Ninh trước đây, việc cậu ấy vẫn chưa có động thái gì lúc này, hẳn là có chiêu giữ lại.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi này, Lãnh Ninh đã dự đoán trước những tình huống có thể xảy ra trong đầu, chỉ chờ Hà Lạc xuất chiêu.
“Em hiểu rồi! Anh thua cá cược với Lãnh Ninh đúng không?!”
Hà Lạc ngây thơ nghĩ rằng, một người sĩ diện như Địch Diệp, chuyện thua cá cược là điều tuyệt đối không thể tiết lộ cho bọn họ biết, cho nên mới lén lút, giấu giếm như vậy.
Địch Diệp nghĩ thầm trong bụng: Nhìn nãy giờ, chỉ dặn ra được có thế à?
Lãnh Ninh vốn tưởng đối phương sẽ nói ra điều gì đó gây sốc, không ngờ là cậu đã đoán sai vấn đề.
Dây thần kinh căng thẳng trong lòng cậu cũng được thả lỏng, cậu tiếp tục giả vờ như không có chuyện gì mà uống canh.
Tuy nhiên, Địch Diệp đã nhận ra tất cả những hành động nhỏ của Lãnh Ninh chỉ trong vài giây ngắn ngủi, khóe miệng anh nhếch lên, cho rằng mình đã tìm ra gót chân Achilles của Lãnh Ninh.
Anh đã tìm thấy cách khiến Lãnh Ninh không thể phớt lờ mình rồi.
Một người lạnh lùng vô cảm như Lãnh Ninh, đối với mọi thứ đều tỏ vẻ không quan tâm, chỉ riêng đối với chuyện tình cảm thì lại biểu hiện vô cùng khó khăn.
Khóe miệng Địch Diệp nhếch lên: “Không chỉ thế đâu.”
Hà Lạc khó hiểu: “Ý này là sao?”
Lúc này, Lãnh Ninh ngước mắt nhìn Địch Diệp một cái, ánh mắt mang theo sự cấm đoán vô cùng mạnh mẽ.
Địch Diệp lại tìm thấy cảm giác hưng phấn đó: “Tôi và cố vấn Lãnh thực ra…”
Ánh mắt Lãnh Ninh đã trừng về phía anh.
“Thực ra cái gì? Chẳng lẽ, hai người đã kết nghĩa anh em?” Hà Lạc hỏi.
Nếu không phải Hà Lạc đơn thuần, thì ngay cả khi gặp chuyện không thể giải thích được, cậu ta cũng có thể dùng lối suy nghĩ riêng của mình để tự giải thích thông suốt.
“Kết nghĩa anh em…” Địch Diệp nói câu này mà mắt không rời khỏi Lãnh Ninh: “Đúng vậy, chúng tôi kết nghĩa anh em rồi. Bây giờ cậu ấy là anh em của tôi.”
Ánh mắt Lãnh Ninh ngày càng nghiêm túc.
Cậu đột nhiên có một linh cảm chẳng lành, luôn cảm thấy Địch Diệp sẽ làm điều gì đó với mình.
Hà Lạc tưởng rằng mình đã khám phá ra bí mật của lão đại, ngay lập tức cảm thấy năng lực của mình được nâng cao, trở nên vô cùng hào hứng.
“Em tham gia được không?” Hà Lạc đặt mông ngồi xuống bên cạnh Lãnh Ninh: “Em cũng muốn kết nghĩa anh em với hai người!”
“Đợi khi nào cậu có thể viết bài phát biểu đạt trên 90 điểm thì hãy nói.”
“Thế thì thôi đi, em ăn miếng thịt bò là được rồi.” Hà Lãc nhìn Lãnh Ninh: “Chắc cậu không ăn hết nhiều thế này đâu nhỉ? Dù sao cũng là lão đại khao, cậu cho tôi ăn ké chút đi!”
Lãnh Ninh không bận tâm: “Được, cậu cứ tự nhiên.”
Hà Lạc vừa đưa đũa ra, đã bị Địch Diệp dùng đũa cản lại: “Tôi đã đồng ý chưa? Mà cậu đã động đũa rồi?”
Đối mặt với sự ngăn chặn của Địch Diệp, Hà Lạc đành phải dùng chiến thuật vòng vèo, cuối cùng cũng thành công giành được một miếng thịt từ sự bảo vệ thức ăn của lão đại, gắp lên và bỏ vào bát của mình.
Địch Diệp nhìn Hà Lạc ăn cơm ngấu nghiến, đột nhiên có cảm giác giận mà không thể làm gì.
Anh đã thể hiện rõ ràng như vậy rồi, vậy mà cậu ta vẫn không nhìn ra được. Xem ra bình thường anh quản lý còn lỏng lẻo quá rồi!
Anh đột nhiên có chút mong chờ nhìn thấy vẻ bối rối hơn của Lãnh Ninh.
Hà Lạc lén ăn vài miếng thịt bò kho tàu, húp soàn soạt vài cái đã ăn xong cơm.
Không chỉ Hà Lạc, tốc độ ăn của mọi người trong căng tin đều tương đối nhanh. Mấy lượt người đã đổi rồi, Lãnh Ninh vẫn đang từ tốn ăn.
Địch Diệp đã ăn xong từ sớm, cứ ngồi đối diện nhìn chằm chằm Lãnh Ninh ăn.
Ánh mắt anh lướt từ môi Lãnh Ninh đến cằm rồi cổ, rồi quay đi quẩn lại, như thể có điều gì đó đặc biệt ở đó.
Mọi người trong căng tin dần dần tan đi, cô lao công bắt đầu dọn dẹp thức ăn thừa, sự ồn ào rút đi, cả căng tin đột nhiên trở nên trống trải.
Lãnh Ninh đặt đũa xuống, ngồi thẳng người nói: “Tôi có vài lời muốn nói với anh.”
Lãnh Ninh cố ý đợi mọi người đi gần hết mới mở lời.
“Nói đi.” Địch Diệp khoanh tay trước ngực, ngả người ra sau dựa vào ghế, nheo mắt nhìn Lãnh Ninh.
“Tôi đến đội cảnh sát là để bắt Phương Vĩ Cường. Trong thời gian này, tôi không muốn có bất kỳ vướng mắc nào khác với anh.”
Địch Diệp nhướng mày: “Vướng mắc mà cậu nói là gì?”
“Vướng mắc ngoài công việc.”
“Vậy bây giờ chúng ta tính là trong công việc hay ngoài công việc?”
“Trong công việc,” Lãnh Ninh nói: “Ăn xong bữa này, chúng ta nên giữ khoảng cách.”
“Giữ khoảng cách bao xa?”
Địch Diệp nói câu này rất nghiêm túc, không hề có ý đùa giỡn.
“Nếu phải cụ thể hóa, ít nhất là mười mét.” Lãnh Ninh thản nhiên nói.
“Mười mét?” Hiển nhiên Địch Diệp rất không hài lòng với kết quả này: “Chúng ta đã hôn nhau rồi, bây giờ cậu nói muốn tôi giữ khoảng cách mười mét với cậu?”
Cái cằm kiên nghị và ánh mắt kiêu ngạo của Lãnh Ninh trông như một pháo đài bất khả xâm phạm, nhưng pháo đài này lại xuất hiện một vết nứt sau khi nghe những lời sỗ sàng từ miệng Địch Diệp.
Địch Diệp cúi người về phía trước, chống tay lên bàn, ghé lại gần Lãnh Ninh: “Tôi cứ muốn lại gần, cậu làm gì được tôi?”
Khi Địch Diệp nói câu này, môi anh gần như chạm vào tai Lãnh Ninh. Lãnh Ninh sửng sốt một chút, đồng tử vô thức mở to, rồi nhanh chóng rút lui về phía sau.
Địch Diệp cực kỳ mạnh mẽ quan sát những biểu cảm nhỏ trên mặt Lãnh Ninh: “Chúng ta tâm đầu ý hợp, tính cách bổ sung cho nhau, tại sao không thể gần gũi?”
“Đội trưởng Địch, đừng đùa cợt như vậy!”
“Cậu nghĩ tôi đang đùa với cậu à?” Địch Diệp lại ngồi thẳng người, tự mình châm một điếu thuốc, hoàn toàn không quan tâm đến Lãnh Ninh vừa mới xuất viện vẫn còn đang bị ho: “Trước đây cậu nói muốn trả à? Bây giờ trả đi.”
Quai hàm Lãnh Ninh siết chặt: “Anh muốn tôi trả thế nào?”
“Làm bạn tình của tôi.” Địch Diệp nói ngắn gọn, súc tích.
Lãnh Ninh không ngờ, Địch Diệp lại có thể đưa ra một yêu cầu quá đáng như vậy.
“Hoàn trả không thể chỉ nói bằng miệng. Vì cậu đã muốn trả đến thế, vậy hãy thể hiện chút thành ý đi.” Địch Diệp lại cười chế nhạo một tiếng: “Đi theo tôi cũng không lỗ. Tôi điều tra vụ án của em trai tôi, tiện thể có thể giúp cậu điều tra thân thế của cậu.”
Mặt mày Lãnh Ninh cụp xuống: “Có thể đổi cách khác không?”
“Không thể.” Địch Diệp ngông nghênh hút thuốc, nói: “Trên người cậu, ngoài khả năng phá án ra, thứ có chút giá trị còn lại chính là cái vẻ ngoài này mà thôi. Ban ngày phá án, tối đến phục vụ tôi, cũng xem như tận dụng triệt để.”
Lãnh Ninh nghe lời Địch Diệp nói, bàn tay đặt dưới bàn siết chặt thành nắm đấm.
“Đợi khi tôi chơi chán rồi, sẽ thả cậu đi.”
“Xin lỗi, tôi không thể chấp nhận!” Lãnh Ninh bật dậy khỏi ghế: “Anh đi tìm người khác đi!”
Dùng cách này để xúc phạm cậu, rốt cuộc là hận cậu đến mức nào?
Địch Diệp búng tàn thuốc trên tay áo: “Muốn xe muốn nhà tôi đều có thể cho cậu.”
Thấy Lãnh Ninh vẫn muốn bỏ đi, Địch Diệp đột nhiên nói một câu: “Nếu cậu không đồng ý, tôi sẽ để tất cả mọi người biết, chúng ta đã hôn nhau.”
Chân Lãnh Ninh đang đi bỗng khựng lại, dừng bước.
Địch Diệp nhìn phản ứng của Lãnh Ninh, nghĩ thầm trong lòng: Quả nhiên, cậu chỉ quan tâm đến chuyện này mà thôi.
Lãnh Ninh cảm thấy một luồng khí chua chát tắc nghẹn trong lồng ngực không thể tan đi.
Cậu giữ khoảng cách với Địch Diệp là để không kéo đối phương vào cuộc đối đầu giữa mình và Phương Vĩ Cường, nhưng Địch Diệp lại dùng chính chuyện này để sỉ nhục cậu.
“Tôi có thể đồng ý yêu cầu của anh, nhưng tôi có một điều kiện.”
“Điều kiện gì?” Địch Diệp cà lơ phất phơ hỏi.
“Không được để người khác biết mối quan hệ của chúng ta.”
Địch Diệp rít một hơi thuốc thật sâu, rồi từ từ nhả khói ra: “Vì cậu đã đưa ra yêu cầu này, vậy thì tôi sẽ thêm một điều khoản: Sau này cậu không được có quan hệ thân mật với bất kỳ ai khác ngoài tôi, làm được không?”
“Anh yên tâm, tôi sẽ giữ lời.”
“Tốt, tốt nhất cậu nên nắm rõ lịch trực của tôi, phải biết khi nào tôi rảnh, cậu phải có mặt ngay khi được gọi.” Địch Diệp đứng dậy, nhìn xuống Lãnh Ninh: “Bây giờ đi theo tôi.”
“Đi đâu?”
“Thuê phòng.”
**
Lời anh vừa dứt, điện thoại di động đã reo.
Địch Diệp rút điện thoại ra ấn nghe: “Chuyện gì?”
“Lão đại, xảy ra chuyện rồi, phố thương mại Giang Bình xảy ra một vụ án mạng!”
Giọng Hà Lạc từ ống nghe vang ra, thu hút sự chú ý của Lãnh Ninh.
Nghe xong lời mô tả của Hà Lạc, Địch Diệp mặt mày nặng trịch: “Cậu dẫn người phong tỏa hiện trường trước, tôi đến ngay!”
Địch Diệp cúp điện thoại, cau chặt mày, cả người rơi vào trạng thái rời rạc.
Lúc này, điều anh nghĩ đến không phải là làm sao để thuê phòng với Lãnh Ninh.
“Anh ta nói gì?” Lãnh Ninh hỏi.
Địch Diệp: “Bài hát kia lại xuất hiện.”
**
— You’re always on my mind
— All day just all the time
— You’re everything to me
— Brightest star to let me see
…
Âm nhạc du dương êm dịu được phát lặp đi lặp lại trong loa, tiếng nhạc xuyên qua cửa sổ kính của cửa hàng quần áo lan ra vỉa hè, khiến những người qua đường dừng lại đứng xem.
Dây cảnh giới đã bao quanh cửa hàng quần áo, bên ngoài dây cảnh giới có cảnh sát đang duy trì trật tự.
“Tắt nhạc đi!” Hà Lạc nói: “Nghe rợn người quá!”
“Bài hát này phát ra từ máy tính, máy tính có mật khẩu đăng nhập, hay là rút thẳng dây nguồn?”
“Khoan đã!” Hà Lạc lập tức ngăn lại: “Đừng rút, lỡ trong máy tính có manh mối quan trọng thì sao, đừng động vào nữa!”
“Được, anh Lạc, tôi đi làm việc đây!”
Hà Lạc xua tay, suy nghĩ hay là rút dây loa ra. Cậu cúi xuống trước thùng máy tính, đang nghĩ xem dây nào là cổng xuất âm thanh.
Đang nghĩ, một bàn tay đeo găng tay thò tới, trực tiếp rút dây khỏi thùng máy tính, tiếng nhạc ngừng bặt.
Hà Lạc quay đầu lại, thấy Thư Thư đang ở ngay bên tai mình. Cậu giật mình một cái, muốn đứng dậy, kết quả đầu “Cốp” một tiếng va vào tủ.
“Anh không sao chứ?” Thư Thư hỏi.
“Không sao!” Hà Lạc vội vàng tránh chướng ngại vật đứng dậy.
Cậu vừa đứng dậy, đã thấy Địch Diệp hấp tấp đi tới: “Mọi người tụ tập ở đây làm gì? Mau bảo người phong tỏa giao lộ, người không liên quan không được phép đi vào!”
Nói xong lại nhìn hàng xe đang đậu ở giao lộ: “Thư Thư, Thư Thư đâu rồi?!”
“Ở đây!” Thư Thư vội vàng đứng dậy chạy ra ngoài: “Đội trưởng, em ở đây!”
Địch Diệp chỉ vào hàng xe đang đậu ở cửa: “Đậu xe sai quy định, gọi điện cho đội cảnh sát giao thông, bảo họ mau chóng đến xử lý, tiện thể kiểm tra camera hành trình!”
“Rõ, đội trưởng!”
“Hà Lạc đâu?”
“Lão đại, em ở đây!”
Địch Diệp nghe tiếng quay đầu nhìn Hà Lạc: “Không phải nói có nhạc à? Nhạc đâu?”
Hà Lạc lại cắm dây âm thanh trở lại.
Tiếng nhạc lại vang lên, làm tăng thêm bầu không khí kỳ quái cho hiện trường, Hà Lạc rùng mình một cái.
Trước khi Địch Diệp đến đã nghe Hà Lạc báo cáo về tình trạng hiện trường, nên đã chuẩn bị tâm lý: “Nạn nhân ở đâu?”
Hà Lạc chỉ vào góc tủ kính.
Địch Diệp nhìn theo hướng đó, sau lưng đột nhiên nổi một lớp da gà.
Trong tủ kính trưng bày của cửa hàng quần áo có bốn ma nơ canh trắng hình phụ nữ. Ba ma nơ canh đầu tiên đều mặc quần áo thời trang theo mùa, tạo dáng lộng lẫy.
Chỉ có ma nơ canh ở góc trong cùng là không mặc quần áo, cúi đầu, quỳ gối trên sàn, hai tay bị trói ra sau lưng. Nếu như không nhìn kỹ, quả thật sẽ khiến người ta tưởng rằng đây chỉ là một bức tượng hình người màu trắng thông thường.
Lúc này trời đã tối, đèn trong tủ kính được bật sáng, ánh đèn từ mọi phía chiếu vào người đang quỳ gối, phản chiếu một đường nét trắng bệch. Nếu nhìn kỹ, sẽ thấy làn da trắng của ma nơ canh đã có những vết nứt nhỏ, mà bên dưới những vết nứt đó, lại bao bọc bởi da thịt của con người!
**
Chan: Vl, hệ tư tưởng Lâm Tụng An à???? Con đường ngắn nhất để có được em là con đường bạn tình à????
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 88
10.0/10 từ 21 lượt.
