Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 86
“Nghe nói lão Lý bị người ta hạ độc rồi.”
“Thật sao? Sao lại như vậy? Kinh khủng quá!”
“Hình như là, đối tượng ban đầu bị hạ độc là đội trưởng Địch, nhưng lão Lý đã ăn mất.”
“Hả? Ai lại ra tay với đội trưởng Địch chứ?”
Chuyện Lý Xuyên bị đưa đi bệnh viện đã lan truyền khắp đội, cả đội cảnh sát bây giờ hoang mang lo sợ, không ai dám ăn những thứ đồ ăn không rõ nguồn gốc. Quán bán đồ ăn sáng cho đội cảnh sát cũng bị niêm phong, chủ quán bị bắt vào phòng thẩm vấn, do Tạ Trường Hoành đích thân tra hỏi.
Địch Diệp vừa về từ bệnh viện đã bị cục trưởng Thang gọi vào văn phòng.
“Chuyện của lão Lý tôi đã nghe nói, bây giờ anh ấy thế nào rồi?”
“Đã tiêm Haloperidol, vẫn chưa tỉnh lại.”
“Đã xác định được loại m* t** chưa?” Thang Hiểu Đông hỏi với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
Địch Diệp: “Xác định rồi, là Góa Phụ Hồng.”
Thang Hiểu Đông nghe xong, sắc mặt lập tức trầm xuống, tay ông không tự chủ được run rẩy, máu trên mặt cũng nhanh chóng rút đi.
“Lão Thang, ông không sao chứ?”
Thang Hiểu Đông run rẩy bàn tay, mò từ trong túi áo ra một lọ thuốc, đổ ra một viên thuốc trắng và uống vào, lúc này mới từ từ hồi phục.
“Chuyện bị hạ độc này, trước đây cũng từng xảy ra một lần. Lúc đó Trịnh Giang vẫn là đội trưởng đội cảnh sát hình sự, có người đã hạ độc vào thức ăn của anh ấy, cũng là Góa Phụ Hồng…”
Nhớ lại chuyện này, Thang Hiểu Đông vẫn còn nhớ như in: “Góa Phụ Hồng có tính gây nghiện cực mạnh. Lúc đó Trịnh Giang còn cường tráng, ban đầu không hề nhận ra, nghĩ rằng mình chỉ là làm thêm giờ quá mệt mỏi nên bị ảo giác, vì vậy không phát hiện ra kịp thời. Sau đó…”
“Sau đó thì sao?” Địch Diệp vội vàng hỏi.
“Sau đó, anh ấy bị hạ độc thêm vài lần nữa. Theo lời anh ấy nói, có lẽ là ba lần, cho đến khi anh ấy phát hiện cơ thể của mình xuất hiện triệu chứng lên cơn nghiện, mới hiểu ra rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra.
Có lần tôi nhận thấy Trịnh Giang lên cơn nghiện, truy hỏi mãi anh ấy mới thú nhận với tôi, anh ấy đã lén lút cai nghiện!
Đây không phải là chuyện vẻ vang gì, anh ấy không muốn tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài, luôn âm thầm chịu đựng một mình…”
Nói đến đây, hàm của Thang Hiểu Đông siết lại: “Ý chí của Trịnh Giang không phải người thường có thể sánh bằng, cộng thêm cơn nghiện chưa sâu, lại phát hiện sớm, anh ấy đã cai được nghiện một cách cứng rắn!
Chuyện này đến bây giờ chỉ có tôi và anh ấy biết. Không ngờ rằng, sáu năm trôi qua, lại tái diễn trong đội cảnh sát!”
Địch Diệp đã nhận thức được sự nghiêm trọng của vấn đề. Anh lo lắng cho lão Lý. Góa Phụ Hồng bây giờ có độ tinh khiết cao hơn so với vài năm trước, lão Lý lại lớn tuổi, sức khỏe không tốt, không biết sẽ gây ra tổn thương lớn đến mức nào cho cơ thể của ông ấy.
“Chuyện Phương Vĩ Cường chết vừa được tung ra đã xảy ra chuyện này, rất có thể là người của Nhện Độc đang trả thù. Trong khoảng thời gian này, phải đặc biệt cẩn thận, nhất là những đồ ăn thức uống!”
“Yên tâm, tôi sẽ cẩn thận!”
Nhìn bề ngoài Địch Diệp có vẻ ổn, nhưng phía sau lưng anh đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Anh đã tham gia phòng chống m* t** nhiều năm, chứng kiến quá nhiều trường hợp tan cửa nát nhà vì m* t**. Nếu một ngày nào đó anh buộc phải dính vào m* t**, anh cũng không dám đảm bảo mình có thể cai nghiện được như Trịnh Giang.
Kẻ đứng sau lưng này thật sự quá thâm độc!
**
Chưa đầy nửa ngày sau khi xảy ra chuyện của lão Lý, Trương Tiểu Mạn đã nghe phong thanh được tin tức.
Phản ứng đầu tiên của Trương Tiểu Mạn là gọi điện cho Lãnh Ninh, hỏi thăm tình hình cụ thể.
“Chị nghe nói Lý Xuyên bị trúng độc, em có biết chuyện này không?”
Lúc này Lãnh Ninh đang xem báo cáo khám nghiệm tử thi mà Trương Tiểu Mạn gửi cho mình: “Em có nghe nói rồi.”
“Ông ấy trúng độc gì?”
“Methamphetamine.”
“Cái gì?!?”
Trương Tiểu Mạn hoàn toàn sốc: “Tay của bọn buôn m* t** đã vươn tới đội cảnh sát rồi à? Chuyện này quá ngang ngược rồi!”
Lãnh Ninh gập laptop lại: “Em đã gửi tài liệu vào email của chị rồi đấy. Trong thời gian này em phải quay lại đội cảnh sát để hỗ trợ điều tra.”
“Hiểu rồi. Bây giờ lão Lý gặp chuyện, chắc chắn bọn họ sẽ để em thay thế vào vị trí đó, vạn sự cẩn thận!”
“Yên tâm đi.”
“Lại phải đối mặt với đội trưởng Địch rồi, em đã chuẩn bị tâm lý chưa?” Trương Tiểu Mạn hỏi.
Lãnh Ninh hít một hơi thật sâu: “Ừm.”
Lãnh Ninh: “Cần em giúp đỡ không?”
“Không cần, chị tự giải quyết được! Còn em, nếu em không giải quyết được đội trưởng Địch, nhớ gọi cho chị, chị sẽ giúp em cứu nguy.”
Bây giờ Lãnh Ninh chỉ cần nghe thấy ba chữ “đội trưởng Địch” là lồng ngực lại siết chặt, ngay cả khi đối mặt với hiện trường chết chóc tồi tệ nhất, cậu cũng chưa từng có cảm giác này.
Trương Tiểu Mạn cúp điện thoại, tựa vào sofa, thầm nghĩ trong lòng: Hai người này thú vị thật.
Điều thú vị nhất là Lãnh Ninh, rõ ràng trong lòng đã có đội trưởng Địch, nhưng lại không dám thừa nhận. Sợ đắm chìm trong tình yêu đến thế cơ à?
Nhưng bể tình chẳng phải là để người ta đắm chìm vào ư?
Nếu thật sự có thể vùng vẫy thoát ra được, thì không thể gọi là bể tình nữa rồi.
**
“Nạn nhân tên là Diệp Lệ, 28 tuổi, là ca sĩ hát thuê ở quán bar. Cô ấy tan ca vào rạng sáng hôm trước, trước đó có uống chút rượu. Đồng nghiệp làm cùng nói rằng cô ấy thường đi bộ về nhà một mình.”
Nghe Thư Thư báo cáo xong thông tin cơ bản về nạn nhân, Địch Diệp suy ngẫm một lát, luôn cảm thấy có gì đó sai sai: “Một người phụ nữ xinh đẹp, uống rượu vào buổi tối, đi bộ về nhà một mình? Gan lớn thật đấy!”
“Đồng nghiệp của nạn nhân nói, có một người đàn ông đưa Diệp Lệ về nhà đến tận góc đường.” Thư Thư bổ sung.
Địch Diệp nắm bắt được thông tin mấu chốt: “Bạn trai?”
Thư Thư lắc đầu: “Diệp Lệ công khai nói mình không có bạn trai, nhưng cô ấy có rất nhiều người theo đuổi. Những người làm cùng cũng không biết người đàn ông đưa cô ấy về nhà rốt cuộc là ai.”
“Camera giám sát có quay lại được không?”
“Em đã dẫn người đi kiểm tra camera giám sát xung quanh khu chung cư, phát hiện nhiều camera quan trọng trên đường Hoàng Thạch đã bị hỏng. Bây giờ đang tìm kiếm nhân chứng.” Hà Lạc nói.
Địch Diệp khoanh hai tay trước ngực, có chút mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần: “Lão Lý đã kiểm tra sơ bộ thi thể, không có phát hiện đặc biệt nào cả, giống như kết quả sơ bộ tại hiện trường. Nguyên nhân tử vong là đứt động mạch cổ dẫn đến ngạt phổi.
Phân tích chất độc cũng không có vấn đề gì, chỉ có một báo cáo phân tích DNA cần xem xét.”
“Cần xem xét là ý gì?” Thư Thư hỏi.
Địch Diệp: “Kết quả báo cáo cho thấy, mẫu máu không phải của nạn nhân.”
Mọi người nghe xong mơ hồ, Hà Lạc hỏi: “Ý là sao?”
“Ý là, lượng máu lớn chúng ta tìm thấy ở hiện trường không phải là máu của chính nạn nhân.” Diêm Tuấn nói.
Sau vụ việc náo loạn sáng nay, mọi người ít nhiều đều cảm thấy sợ hãi trong lòng, bây giờ lại có một báo cáo vô lý như vậy, mọi người đều không biết phải tiếp tục điều tra như thế nào.
Không chỉ cấp dưới mơ hồ, mà ngay cả Địch Diệp lúc này cũng đang rất mơ hồ. Ban đầu tưởng rằng đây là một vụ thù hằn có âm mưu, không ngờ lại phức tạp hơn anh tưởng tượng rất nhiều.
Theo lời lão Lý, là chưa từng nghe thấy.
Nếu máu tại hiện trường không phải của nạn nhân, vậy máu của nạn nhân đã đi đâu rồi?
Suy nghĩ theo một góc độ khác, nếu có người chảy nhiều máu như vậy tại hiện trường, thì chắc chắn hắn sẽ chết. Nhưng tại sao hiện trường chỉ tìm thấy một thi thể? Thi thể còn lại đã đi đâu? Ngay cả ma quỷ cũng không thể mang thi thể đi mà không để lại bất cứ dấu vết nào.
Vụ án này không chỉ đơn thuần là không có manh mối, mà còn gây ra bóng đen tâm lý cho mọi người.
Bản báo cáo xét nghiệm nằm trên bàn làm việc của Địch Diệp, chữ trắng mực đen viết rõ ràng.
Kết quả này tương đương với việc nói với Địch Diệp rằng, trong cơ thể một người đang chảy dòng máu của người khác.
Bây giờ Địch Diệp đã hiểu tại sao lão Lý đột nhiên bị ảo giác huyết quỷ.
Trong trạng thái bị nhiễm độc, lại gặp phải chuyện không thể tin nổi như vậy, việc sinh ra ảo giác cũng là chuyện rất bình thường.
“Lão Lý nhất thời chưa thể quay lại được, Lãnh Ninh lại chưa hồi phục hoàn toàn, xem ra, chỉ có thể để Trung tâm Chỉ huy cử một pháp y khác đến hỗ trợ công việc.”
Trong văn phòng đội trưởng, Diêm Tuấn vẫn đang thảo luận vụ án với Địch Diệp. Diêm Tuấn cho rằng nên hoài nghi về bản báo cáo xét nghiệm này, tốt nhất là nên lấy lại mẫu gửi đi xét nghiệm.
“Lão Thang đã sắp xếp rồi,” Địch Diệp giơ tay xem đồng hồ: “Lúc này chắc cũng sắp đến rồi.”
“Lần này ai đến thế?” Diêm Tuấn hỏi.
“Không quen, nghe nói là người lớn tuổi.” Địch Diệp vừa đi vừa nói: “Chúng ta đến phòng giải phẫu đợi người đi.”
Sau vụ náo loạn sáng nay, hiện tại Địch Diệp cũng cảm thấy ám ảnh với phòng giải phẫu.
Diêm Tuấn bước vào phòng giải phẫu, đi vòng quanh thi thể một vòng, thực sự không phát hiện ra điều gì bất thường. Anh lại gần thi thể hơn, quan sát kỹ biểu cảm khuôn mặt của nạn nhân, còn lấy một chiếc kính lúp, săm soi vết thương ở cổ thi thể.
Sau khi Diêm Tuấn nghiên cứu thi thể một hồi, đột nhiên nói: “Anh xem đây là cái gì?”
Địch Diệp lại gần xem, phát hiện một hình xăm hoa mận màu đỏ nhạt trên hông của thi thể.
Vì thành viên Nhện Độc có thói quen xăm mình, nên chỉ cần trên thi thể có hình xăm, anh đều trở nên vô cùng nhạy cảm.
Nhưng Địch Diệp cảm thấy hình xăm này không nói lên được điều gì, nó không hề liên quan đến những hình xăm của Nhện Độc trước đây, chắc là không có liên hệ gì.
(*Cho ai đã quên Hồng Hạt có nghĩa là bọ cạp đỏ)
Vì điều này, Địch Diệp còn tra cứu hình xăm bạch tuộc da báo trên người Phương Vĩ Cường theo mô tả của Lãnh Ninh. Anh đã lật hàng loạt các loại sách và cuối cùng xác định được một loại bạch tuộc có nọc độc cực mạnh — Bạch tuộc Vòng Xanh.
Thấy Địch Diệp cứ nhìn chằm chằm vào hông của thi thể nữ ngẩn người, Diêm Tuấn giơ năm ngón tay lên lắc lắc trước mặt Địch Diệp: “Anh có thể nghiêm túc hơn chút được không! Đây là phòng giải phẫu đấy, muốn xem phim bậy bạ thì về nhà mà xem!”
Diêm Tuấn trực tiếp dùng vải trắng che thân thể của nạn nhân lại.
Địch Diệp bừng tỉnh, suýt chút nữa cho Diêm Tuấn một cú tát tai: “Cậu nghĩ ai cũng b**n th** như cậu à! Tôi đang suy nghĩ chuyện nghiêm túc!”
Diêm Tuấn đột nhiên ghé sát Địch Diệp, thì thầm vào tai anh: “Tôi có ổ cứng 200G, có muốn mượn thẩm định không?”
Địch Diệp nhìn Diêm Tuấn vẻ mặt nghiêm túc không thể tin được: “Cậu lấy từ đâu ra vậy?!”
Diêm Tuấn đẩy kính: “Anh đi mà hỏi Đổng Húc ấy.”
Địch Diệp đặt tay lên vai Diêm Tuấn: “Hay lắm, các cậu giấu tôi làm những chuyện này! Bên trong có những gì?”
Diêm Tuấn thì thầm nho nhỏ: “Tôi cũng nghe Đổng Húc nói, Bạch Hổ, Dương Mã, Đại Lôi các kiểu…”
Hai người đang nói chuyện, phía sau đột nhiên có một sinh vật trắng toát, lạnh lẽo lướt đến, khiến cả hai người đang nói chuyện không thíhc hợp với thiếu nhi đều giật mình thon thót!
“Sao cậu lại đến đây?!”
Phản ứng của Địch Diệp cực kỳ lớn. Anh vừa mới nghĩ, nếu thứ này là nữ thì anh sẽ không thèm xem, chớp mắt đã thấy Lãnh Ninh đứng phía sau mình, trong lòng anh có cảm giác tội lỗi không nói nên lời, cảm thấy vô cùng khó xử.
Diêm Tuấn nhìn kỹ là Lãnh Ninh, lập tức kéo người ta qua định tiếp tục chủ đề vừa nãy: “Cậu đến đúng lúc lắm, bọn tôi đang nói chuyện…”
“Đang nói chuyện hình xăm của nạn nhân.” Địch Diệp nhanh chóng chuyển chủ đề sang vụ án.
“Hình xăm?” Lãnh Ninh cúi đầu nghiêm chỉnh đeo găng tay: “Nói chuyện hình xăm mà có thể nói đến Dương Mã sao?”
Địch Diệp: “…”
**
Chan:
Bạch Hổ: Đây là một từ lóng phổ biến, chỉ người phụ nữ không có lông ở bộ phận sinh dục.
Dương Mã: Từ lóng này dùng để chỉ phụ nữ nước ngoài.
Đại Lôi: Cực kỳ tệ, thất bại. Hoặc có thể là thứ gì đó/hành động gì đó quá đáng hoặc quá sock.
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 86
10.0/10 từ 21 lượt.
