Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 83: Quyển 3: Chiếc Dù Đen Hiện Thân. Chương 83
Trương Tiểu Mạn đang lái xe, dự định chở Lãnh Ninh đi xem căn hộ độc thân mà cô muốn cho thuê. Suốt quãng đường đi, Lãnh Ninh cứ nhìn chằm chằm ra bên ngoài cửa sổ như đang có tâm sự.
Thấy Lãnh Ninh có vẻ thất thần, Trương Tiểu Mạn quan tâm hỏi: “Em ổn chứ?”
Lãnh Ninh nhìn bóng cây lùi nhanh bên ngoài cửa sổ với ánh mắt đờ đẫn, khẽ mấp máy môi: “Vẫn ổn.”
Trương Tiểu Mạn nhận ra tâm trạng Lãnh Ninh lúc này rất tệ nên không nói gì thêm.
Lãnh Ninh nhìn những bóng cây lướt qua nhanh chóng bên ngoài cửa sổ. Trước mắt cậu hiện lên hình ảnh Địch Diệp tung một cú đá mở cửa, mặc trang phục tác chiến đặc nhiệm và tiến về phía mình.
Lúc đó cậu có thật sự đang lợi dụng Địch Diệp hay không?
Khi đó cậu không hề mất trí nhớ, liệu cậu có nhận ra đó là anh trai của Địch Thước hay không?
Bọn họ đã từng gặp nhau một lần lúc nhỏ, lẽ ra khi nhìn thấy một người như Địch Diệp, cậu phải có ấn tượng sâu sắc mới phải.
Để ngăn bản thân không nghĩ về Địch Diệp nữa, Lãnh Ninh quyết định tìm việc gì đó để làm.
“Chị Tiểu Mạn, dạo này đội cảnh sát không có vụ án gì, em muốn về Kim Mạch tìm việc gì đó để làm trước.”
“Cũng được, chị đang có một vụ án đây.” Trương Tiểu Mạn vừa đánh tay lái vừa nói, “Em có thể xem hồ sơ trước, những việc khác thì đợi tay của em khỏe lại rồi tính.”
Chiếc Audi màu hồng hòa vào dòng xe cộ, rẽ vào một con đường khác với đích đến ban đầu.
Trương Tiểu Mạn quay sang nhìn Lãnh Ninh, chợt nhận thấy sắc mặt của cậu không được tốt cho lắm: “Có phải em đang không thoải mái không?”
Lãnh Ninh lắc đầu: “Em không sao, chỉ là mới tỉnh lại nên hơi yếu.”
“Trước đây ở nhà đội trưởng Địch không phải rất tốt sao? Sao tự dưng lại muốn dọn ra ngoài? Em và đội trưởng Địch có phải đã xảy ra mâu thuẫn gì rồi không?”
Vừa nói, Trương Tiểu Mạn vừa đỗ xe trên một cây cầu cũ kỹ, hạ cửa kính để gió từ đầu cầu lùa vào xe, giúp Lãnh Ninh dễ thở hơn.
“Chỉ là một chút mâu thuẫn nhỏ thôi.”
“Giải quyết được không? Nếu không giải quyết được, chị sẽ tìm cách đưa em trở về Kim Mạch.”
“Chưa cần vội.” Lãnh Ninh nói, “Em còn một số chuyện chưa giải quyết xong.”
“Chuyện mà em nói, có phải là điều tra nguyên nhân cái chết của bạn em 15 năm trước không?”
Trương Tiểu Mạn biết một chút về chuyện của Lãnh Ninh, nhưng không nhiều.
Cô chỉ biết rằng hồi nhỏ Lãnh Ninh có một người bạn đã chết trong một trận hỏa hoạn 15 năm trước, vụ án đó đến nay vẫn chưa được phá.
“Cũng đừng tự gây áp lực quá lớn, cứ làm hết sức mình là được rồi.” Trương Tiểu Mạn thở dài, “Mỗi người đều có những chuyện không như ý muốn.”
Trương Tiểu Mạn đưa tay ra ngoài cửa sổ, cảm nhận sức căng của gió: “Mọi người nhìn chị có vẻ ngoài hào nhoáng, nhưng thực ra không phải như vậy. Chị mất ba từ nhỏ, mẹ chị đã tái hôn hai lần. Sau này chị không chấp nhận được nên bỏ nhà ra ngoài tự lập. Chị không tin trên đời này có người đàn ông nào đáng để chị tin tưởng gửi gắm, đó là lý do chị luôn không dám kết hôn.”
“Người bạn qua thư của chị gặp lần trước thế nào rồi?” Lãnh Ninh cố gắng chuyển đề tài.
Trương Tiểu Mạn đặt tay lên cửa sổ, ngửa đầu ra phía sau: “Hắn cho chị leo cây rồi, chị không gặp được người, đành lủi thủi quay về một mình.”
“Tại sao lại cho chị leo cây?”
“Sau đó hắn viết thư nói với chị là hắn đã già rồi, không ngờ chị lại trẻ như vậy, nên đã nhụt chí. Chị nói chị cũng không còn trẻ, đã bốn mươi tuổi rồi, có thể chấp nhận người lớn tuổi hơn.
Em biết hắn trả lời chị thế nào không?”
“Trả lời thế nào?” Lãnh Ninh hỏi.
“Hắn nói mình năm nay chín mươi tuổi rồi!”
Nhắc đến chuyện này, Trương Tiểu Mạn vô cùng cạn lời: “Chị bảo hắn chín mươi tuổi rồi còn đi gặp bạn qua thư, không sợ bị trật lưng à?
Hắn nói chị không tôn trọng hắn.
Thế là chị chửi thẳng, chị nói hành vi hắn lén lút nhìn chị trong bóng tối như thế cũng là không tôn trọng chị. Chị yêu cầu hắn lộ diện, như vậy mới công bằng.
Kết quả hắn gửi thẳng một tấm ảnh của mình cho chị. Trời đất ơi, rụng hết cả răng rồi! Bây giờ nghĩ lại chuyện này chị liền thấy đau đầu! Mất công chị đã thư từ qua lại với hắn ba năm trời. Đến giờ chị vẫn không hiểu nổi, một ông già chín mươi tuổi, sao viết chữ mà tay không run? Em nói xem, có khi nào hắn lừa chị không? Thực ra là hắn không thích chị, cố tình lấy cớ nói mình già?”
Lãnh Ninh suy nghĩ một chút: “Khả năng đó hoàn toàn có thể xảy ra, chị rất muốn gặp người đó hả?”
“Còn cần thiết nữa không?” Trương Tiểu Mạn thở dài một tiếng, “Có những chuyện vạch trần ra chưa chắc đã hay.”
“Nếu không vạch trần, sao chị biết đối phương nghĩ gì?”
Nghe Lãnh Ninh nói vậy, Trương Tiểu Mạn trầm ngâm suy nghĩ một lúc, rồi nhẹ nhàng hỏi: “Đừng chỉ nói chuyện của chị, Lãnh Ninh, thực ra em thích đội trưởng Địch đúng không?”
Cậu đã để lộ ra điều gì sao?
“Nói nhỏ cho chị biết, rốt cuộc em có thích cậu ta không!”
Đối với Trương Tiểu Mạn, chuyện phiếm chính là gia vị cho cuộc sống nhàm chán của cô.
“Đội trưởng Địch trẻ tuổi tài cao, ai mà không thích chứ?”
Câu trả lời của Lãnh Ninh coi như là chưa trả lời.
Trương Tiểu Mạn khẽ cong môi: “Em biết, ý chị không phải là như vậy. Em có biết có câu nói là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê không?
Chúng ta quen biết nhau bao nhiêu năm nay, chưa bao giờ thấy em để tâm đến ai như vậy. Chị còn tưởng em là một người máy không có tình cảm đấy!”
“Em chỉ muốn lợi dụng anh ấy để điều tra vụ án của bạn em thôi.”
Trương Tiểu Mạn ngẫm nghĩ một chút: “Không đúng đâu. Nếu em muốn điều tra chuyện năm xưa, lẽ ra không phải nên đến Cục cảnh sát tỉnh à? Chị nghe nói trước đây có đơn vị giám định đã gửi lời mời làm việc cho em, sao em không đi?”
Lãnh Ninh trầm ngâm một lát, rồi từ từ mở lời: “Bởi vì em cũng giống như Địch Diệp, đều muốn khởi động lại vụ án 15 năm trước. Tìm được đồng đội có cùng mục tiêu quan trọng hơn.”
Trương Tiểu Mạn cảm thấy lời giải thích này cũng hợp lý, nhưng bất kể Lãnh Ninh nói gì, cô vẫn cảm thấy giữa hai người có điều gì mờ ám.
**
Về phía Địch Diệp, sau khi ra viện, anh thất thần quay về đội. Lúc đỗ xe, anh đã đâm vào hộp cứu hỏa, kính vỡ tung tóe khắp nơi.
— Cái chết của em trai anh có liên quan đến tôi….
— Tôi đã giả mạo cậu ấy. Nếu tôi không làm như vậy, Địch Thước đã có thể thoát ra rồi…
— Bây giờ anh đã biết tôi là loại người gì rồi chứ?
“Đệt!”
Địch Diệp đá mạnh vào hộp cứu hỏa bị móp méo do va chạm, những mảnh kính vỡ rơi xuống loảng xoảng.
Vậy rốt cuộc năm đó ai đã chuộc Địch Thước?
Tại sao cả nhà anh đều không biết chuyện này?
Hà Lạc đang làm việc bỗng nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa đúng lúc thấy chiếc hộp cứu hỏa bị xe tông đến biến dạng. Cậu tưởng mình nhìn nhầm, còn dụi mắt: “Vcl, lão đại tông hỏng hộp cứu hỏa rồi, chuyện gì thế này?!”
Thư Thư nghe thấy, cũng đi đến đứng bên cửa sổ nhìn: “Trông tâm trạng của đội trưởng có vẻ không tốt lắm!”
Diêm Tuấn vừa nhận cà phê vừa xen vào: “Tâm trạng của anh ta dạo gần đây tốt hơn nhiều rồi, trước đây cứ động một tí là nổi cáu, giọng to đến mức đứng ngoài cổng cục cảnh sát cũng nghe thấy.”
Lúc này, Địch Diệp đang tức giận đột nhiên đi vào góc lấy một cái chổi, hấp tấp quét dọn mảnh kính vỡ dưới đất.
Hà Lạc cảm thấy cảnh tượng quý giá này nhất định phải ghi lại, bèn cầm chiếc máy ảnh SLR được cấp phát của đội cảnh sát lên, chụp cho Địch Diệp mấy tấm.
Lý Xuyên đi ngang qua đúng lúc này, nhẹ nhàng nói: “Các cậu ở bên cạnh cậu ta hàng ngày, có thấy dạo này cậu ta có gì kỳ lạ không?”
Thư Thư suy nghĩ một chút: “Chỗ kỳ lạ à? Ông chỉ đang mặt nào?”
“Ví dụ như, cậu ta có lén lút gọi điện thoại, hoặc ôm điện thoại chờ tin nhắn sau lưng các người không?”
“Sao ông lại hỏi như vậy?” Thư Thư nhạy cảm hỏi.
Lý Xuyên vuốt cằm, trầm ngâm nói: “Tôi nghi ngờ… cậu ta đang lén lút hẹn hò sau lưng chúng ta.”
“Hả? Không thể nào!” Hà Lạc dứt khoát phủ nhận, “Lão đại rảnh là lại bám lấy cố vấn Lãnh, làm gì có thời gian mà đi hẹn hò!”
“Dạo này các người có phải rảnh rỗi quá rồi không, còn có cả thời gian ở trong văn phòng buôn dưa lê bán dưa chuột à? Hay là qua tổ giám định dấu vết giúp chúng tôi sắp xếp vật chứng đi?” Diêm Tuấn nhận xong cà phê, ngẩng đầu lên, lộ ra hai quầng thâm mắt to đùng.
“Ấy, chuyện này không nên nhắc đến ha!” Lý Xuyên vô cùng nhạy cảm nói, “Hễ nói rảnh là y như rằng có án mạng xảy ra ngay!”
Lời Lý Xuyên vừa dứt, điện thoại bàn trong văn phòng bỗng reo lên.
Mọi người: “!!!”
Diêm Tuấn lập tức bịt chặt miệng mình lại.
Thư Thư nhấc điện thoại lên, sau khi nghe những lời ở đầu dây bên kia, sắc mặt của cô lập tức sụp đổ: “Vâng, ngài nói, đường Hoàng Thạch… số 38… được rồi, chúng tôi sẽ đến ngay!”
Thư Thư nói xong, đặt điện thoại xuống, vẻ mặt nghiêm trọng: “Có án mạng rồi!”
**
“Nạn nhân là phụ nữ sống độc thân. Nghe chủ nhà nói, cô gái này là ca sĩ hát thuê ở quán bar, thông tin danh tính vẫn đang được xác nhận.”
Địch Diệp cau mày, nhanh chóng đeo bao giày và găng tay, tránh các biển số đánh dấu và dấu chân máu, đi thẳng vào trong bếp, nơi xảy ra án mạng.
Chỉ thấy dưới bồn rửa chén, một thi thể phụ nữ đỏ máu, biến dạng đang nằm ngửa, mắt mở trừng trừng vô hồn, tay vẫn còn ôm vết thương trên cổ trước khi chết.
Máu trên tóc cô đã khô, khuôn mặt và quần áo dính đầy vết máu đỏ sẫm. Chiếc áo phông đen rộng thùng thình được sơ vin gọn gàng trong chiếc quần short jean.
Khắp nhà bếp đều là vết máu và dấu chân cỡ lớn, không khí tràn ngập mùi tanh nồng nặc của máu. Trên tường có vết máu bắn tóe và vết máu chảy nhỏ giọt, cửa sổ dính những chấm máu, dưới ánh nắng mặt trời phản chiếu một màu đỏ sẫm kỳ quái.
“Đây là hiện trường gây án ban đầu. Cô gái bị cắt đứt động mạch cổ. Qua trạng thái máu bắn có thể thấy, tư thế ban đầu của cô gái là đứng. Cô ấy lẽ ra phải đứng ở vị trí này.” Diêm Tuấn chỉ về phía máy hút mùi, “Trước khi chết, cô ấy đã tự mình bò đến bên cạnh bồn rửa chén.”
Địch Diệp nhìn vào bồn rửa chén, phát hiện bên trong có một chiếc máy ghi âm cũ kỹ. Địch Diệp bước trên tấm ván che chắn đi tới, lại gần máy ghi âm, phát hiện trên đó có một miếng dán hình chiếc micrô màu vàng nhỏ.
Anh không dùng tay cầm, quay đầu lại bảo tổ giám định dấu vết đến thu thập dấu vân tay trên máy ghi âm. Anh đứng sang một bên để suy nghĩ.
Hà Lạc cầm sổ ghi chép, thò đầu vào bếp nhìn: “Lão đại đâu rồi?”
Diêm Tuấn đang ngồi xổm dưới đất quay đầu lại, hất cằm về phía đối diện nhà bếp: “Ở đằng kia.”
Hà Lạc quay đầu lại, thấy Địch Diệp đang đứng bất động ở cửa phòng ngủ, dường như đang suy nghĩ gì đó.
Cậu đi tới: “Em vừa kiểm tra cửa ra vào và cửa sổ, tất cả cửa sổ đều có song chắn bảo vệ, cửa cũng không có dấu hiệu bị cạy mở. Hàng xóm bên cạnh nói, khoảng hai giờ sáng, bên này có tiếng nhạc rất lớn, bọn họ gõ cửa cũng không có ai trả lời. Sáng nay, chú hàng xóm nhìn thấy vết máu trên cửa sổ nên đã báo cảnh sát.”
“Tiếp tục điều tra đi, tôi ra ngoài hút điếu thuốc.” Địch Diệp nói.
“Ồ.” Hà Lạc có chút khó hiểu, nhưng cậu cảm thấy trạng thái phá án hôm nay của lão đại không được tập trung cho lắm.
Lúc này, lão Lý xách hộp khám nghiệm bước vào nhà, nhìn vào trong bếp: “Nhỏ thế này, làm sao vào được?”
Diêm Tuấn lập tức nhường chỗ: “Chẳng lẽ không phải vì ông quá mập à?”
Lý Xuyên nhíu mày: “Hề, thằng nhóc này, càng ngày càng lấc cấc, học thói xấu từ Địch Diệp rồi!”
Nếu là bình thường, Địch Diệp ít nhiều cũng sẽ tranh luận vài câu với Lý Xuyên, nhưng lúc này anh cứ im lặng quay lưng lại với mọi người, mò thuốc lá rồi bước ra ngoài.
Lý Xuyên nhận thấy có gì đó không ổn, liền hỏi Hà Lạc, người luôn theo sát Địch Diệp: “Hôm nay cậu ta bị sao thế?”
Hà Lạc nhún vai: “Tôi cũng không biết nữa.”
*
Chan: Can đảm lên, nói to lên, nó thất tình! Chưa từng có danh phận, nhưng thất tình lần thứ n…
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 83: Quyển 3: Chiếc Dù Đen Hiện Thân. Chương 83
10.0/10 từ 21 lượt.
