Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 72


Mã Nghĩa…


Lãnh Ninh tìm kiếm thông tin về người này trong đầu.


Người đàn ông này lớn tuổi hơn cậu một chút, lúc đầu, bọn họ cũng như nhiều đứa trẻ khác, bị giam giữ trong khu trại, mỗi ngày đều có người giám sát bọn họ trồng c*n s*, sau này, khi bọn họ đã thành thạo kỹ năng trồng trọt, bọn họ bắt đầu học đánh nhau.


Ngoài học đánh nhau, bọn họ còn phải học các môn văn hóa khác.


Trong trại không có bạn bè, chỉ có đối thủ cạnh tranh, người đứng cuối cùng trong mỗi lần kiểm tra sẽ bị kéo ra ngoài và g**t ch*t, những đứa trẻ cuối cùng vượt qua được bài kiểm tra sẽ được đưa đi, trở thành con nuôi của nhà giàu nhất vùng.


Mã Nghĩa ở mức trung bình, số lượng trẻ em cùng tham gia kiểm tra ngày càng ít đi, ngay lúc sắp đến lượt giết Mã Nghĩa, nhà giàu nhất đã đến.


Nhà giàu nhất mang tất cả những đứa trẻ còn lại đi.


Tưởng rằng những ngày khổ cực đã chấm dứt, không ngờ đây chỉ là sự khởi đầu.


Để khảo nghiệm bọn họ, nhà giàu nhất đã gửi bọn họ vào quân đội, bọn họ phải luyện tập mỗi ngày, nhằm nuôi dưỡng tính nô lệ và phục tùng của bọn họ.


Những ký ức này đột nhiên ùa về, khiến cậu có chút không kịp trở tay.


Những ký ức này không liền mạch, đứt quãng, thậm chí một số chi tiết cũng không quá rõ ràng.


Ngay cả khi cậu nhớ lại, cậu vẫn không thể kết nối Mã Nghĩa với hình ảnh cánh tay mà mình đã nhìn thấy ngày hôm đó.


Đoạn hình ảnh đó dường như bị đứt gãy với ký ức của cậu.


Trong ký ức của cậu, cho đến khi bọn họ vào quân đội, trên người không có hình xăm, nhưng hình xăm trên cánh tay mà cậu nhớ được, lại xuất hiện từ khi cậu còn rất nhỏ.


Rốt cuộc là chuyện gì?


“Điệp Ca? Anh có nghe em nói không?” Tiêu Mi hỏi.


Lãnh Ninh hoàn hồn, thất thần nói, “Chết rồi.”


Tiêu Mi sững sờ, hốc mắt nhanh chóng đỏ hoe.


“Điệp Ca, em không muốn làm khó anh, nếu anh không muốn quay về, cứ coi em là con tin, em vẫn còn chút giá trị với Phương Vĩ Cường, tạm thời hắn sẽ không giết em!”


Lãnh Ninh giơ tay lên, chĩa súng vào Tiêu Mi, “Các người đang lừa tôi!”



“Điệp Ca, anh bị sao vậy?!” Tiêu Mi nhìn Lãnh Ninh với vẻ lo lắng, “Chúng em sao có thể lừa anh được!”


Lãnh Ninh muốn chứng minh những lỗ hổng trong chuyện này, nhưng đầu cậu đã đau đến mức sắp nứt ra!


Lúc này thang máy đang tăng lên liên tục, nhanh chóng lên đến tầng cao nhất.


“Điệp Ca, nếu anh không thể khôi phục ký ức, Phương Vĩ Cường sẽ còn giết nhiều người hơn nữa, anh đến đây chẳng phải là để ngăn chặn chuyện này xảy ra ư?


Phương Vĩ Cường muốn anh nhớ lại quá khứ, chẳng qua là muốn anh quay về bên hắn, đã đến đây rồi, hãy đồng ý với yêu cầu của hắn đi!”


Lãnh Ninh không nói gì, nhìn thẳng vào hành lang tối đen bên ngoài thang máy.


“Điệp Ca, đã đến lúc phải đưa ra lựa chọn rồi, hãy nghĩ đến chị Ikuro đã khuất, nghĩ đến Mã Nghĩa Ca, bọn họ đều là những người quan trọng với anh!”


Lãnh Ninh: “Đừng nói nữa, đưa tôi đi gặp Phương Vĩ Cường.”


Ánh mắt Tiêu Mi trầm xuống, “Được, anh đi theo em!”


Sau khi thang máy lên đến tầng cao nhất, còn phải lên thêm một tầng cầu thang nữa, cuối cầu thang có một cánh cửa sắt, đẩy ra là đến sân thượng.


Trăng sáng treo cao, chiếu sáng hai bóng người cao lớn trên sân thượng.


Nhìn bóng dáng, một người là Phương Vĩ Cường, còn người kia là Hổ Đầu Phong.


Nghe thấy động tĩnh phía sau, Vu An quay người lại, “Muốn cho em một bất ngờ, nên đã đón em đến sớm hơn.”


Hắn liếc nhìn khẩu súng trong tay Lãnh Ninh, vẫn không hề lo sợ mà bước từng bước đi tới, “Phong Tử, đi xử lý thang máy, kẻo có người lên đây làm phiền cuộc hẹn hò của chúng ta.”


“Vâng, ông chủ.”


Hổ Đầu Phong nhìn khẩu súng trong tay Lãnh Ninh, đi tới định thu súng đi, Vu An giơ tay ngăn lại, “Bỏ đi, cho cậu ấy chút cảm giác an toàn.”


Lúc này Hổ Đầu Phong mới thôi, đi về phía đầu bên kia của thang máy.


Tiêu Mi cũng tự giác đi theo phía sau Hổ Đầu Phong, lúc này trên sân thượng chỉ còn lại hai người là Vu An và Lãnh Ninh.


Lãnh Ninh cảm thấy, việc Phương Vĩ Cường chọn địa điểm gặp mặt ở đây, khả năng cao là để tiện cho việc trốn thoát bằng trực thăng.


Cậu quan sát tình hình xung quanh, nhưng không thấy bóng dáng chiếc trực thăng nào cả.


“Thấy mặt trăng trên trời không? Anh nhớ khi em tròn mười tám tuổi, chúng ta đã cùng nhau ăn mừng sinh nhật trên sân thượng, lúc đó trăng cũng sáng như thế này.



Lúc đó em còn nói, anh là người quan trọng nhất của em, nhưng chỉ hai năm sau, em đã bắt tay với cảnh sát làm hại anh.”


Vu An nói, rồi đưa tay về phía Lãnh Ninh, khi bàn tay của hắn sắp chạm vào mặt Lãnh Ninh, Lãnh Ninh đột nhiên nghiêng đầu sang một bên, né tránh.


Tay Vu An khựng lại trong không khí một hồi, rồi rụt về, khóe miệng cong lên cười, “Không sao, em sẽ chấp nhận anh thôi, giống như bây giờ, dù em không muốn, vẫn đến tìm anh.”


Vu An dẫn Lãnh Ninh đến một góc sân thượng, trong góc có đặt một chiếc kính thiên văn. Lãnh Ninh áp mắt vào ống kính, qua kính thiên văn, cậu nhìn thấy một đĩa tròn màu vàng kim sáng rực, đó là Sao Thổ.


“Vòng Sao Thổ rất đẹp, nhưng vòng sao của nó sẽ không tồn tại mãi mãi, vật chất trong vòng sao sẽ bị ảnh hưởng bởi gió mặt trời, dần dần phân tán vào không gian…” Vu An nói, khóe miệng cong lên cười nhẹ và tiến lại gần Lãnh Ninh, “Cuối cùng, nó sẽ mất đi vòng sao của mình.”


Lãnh Ninh cảm thấy đối phương đang ám chỉ điều gì đó, căng thẳng đến mức cả sống lưng đều cứng đờ, cậu nhìn chằm chằm vào Sao Thổ trong kính thiên văn, suy nghĩ miên man…


Một đoạn ký ức đã bị lãng quên đang dần dần trở nên rõ ràng…


Khi đó, cậu và Phương Vĩ Cường dùng đèn pin lén lút trốn vào một phòng thí nghiệm, trong phòng thí nghiệm có một chiếc kính thiên văn, loại 150 lần, cậu luôn muốn xem thử.


Lúc đó Phương Vĩ Cường đứng ở cửa canh chừng cho cậu, cậu tìm rất lâu qua kính thiên văn mới tìm thấy Sao Thổ.


Đó là lần đầu tiên cậu nhìn thấy một Sao Thổ rõ ràng đến thế.


Lúc đó, Phương Vĩ Cường không biết đã tắt đèn pin từ lúc nào, lén lút đứng phía sau lưng cậu, khi cậu quay đầu lại, mũi cậu chạm vào cằm của đối phương.


Phương Vĩ Cường định cúi xuống hôn cậu, nhưng bị cậu dùng tay chặn lại, sau đó Phương Vĩ Cường hôn lên lòng bàn tay của cậu. Cảm giác lúc đó thật rõ ràng, ẩm ướt xen lẫn sự ngượng ngùng của tuổi trẻ.


Khi Lãnh Ninh hồi tưởng, Vu An cũng đang quan sát Lãnh Ninh. Vu An nhận ra, Lãnh Ninh dường như đã cao hơn một chút, nghĩ đến U Minh Điệp hai mươi tuổi, ánh mắt hắn trở nên dịu dàng hơn, “Mấy năm em mất tích này, anh rất nhớ em.”


Đáy mắt Lãnh Ninh lộ ra vẻ chán ghét, “Không phải muốn đi à? Đi nhanh lên.”


Vu An không quá bận tâm thái độ của đối phương, lấy ra một lọ thủy tinh cỡ ngón tay cái từ túi quần tây, trên nhãn lọ in hình một con bướm màu xanh lam, “Trang sinh hiểu mộng mê hồ điệp, em nói xem em là Trang Tử, hay là Hồ Điệp?”


Lãnh Ninh nhìn chất gây ảo giác trong tay đối phương, nhớ lại số phận của gia đình Tào Chân, trong lòng dâng lên một tia phẫn nộ, “Đừng để tôi nhìn thấy thứ này nữa!”


Khóe môi Vu An cong lên, nhưng giọng nói lại rất âm trầm, “Em cho anh cảm giác rất giống nó, như mộng như ảo, một giấc mộng dài.”


“Tôi không muốn nghe anh nói những điều này, khi nào chúng ta khởi hành?”


“Không vội, trước tiên phải cắt đuôi con chó săn phía sau em đã.” Vu An nhìn xuống Lãnh Ninh, “Em có gắn thiết bị theo dõi trên người?”


Lãnh Ninh cau mày, “Anh không tin tôi?”


“Trên người em có điểm nào đáng để anh tin?” Vu An không giận mà còn cười, “Đã đi theo đến đây rồi, chúng ta cứ chờ thêm một chút đi.”



Lãnh Ninh cảm thấy lông tơ sau gáy dựng cả lên, ký ức của cậu tua lại dưới dạng hình ảnh, cuối cùng dừng lại ở lúc Địch Diệp hôn mình. Lúc đó cậu không hề nhận ra hành động nhỏ của tay Địch Diệp dưới cổ áo mình.


Nghĩ đến đây, Lãnh Ninh đưa tay sờ gáy áo sau, quả nhiên sờ thấy một miếng tròn nhỏ lồi lên! Cậu giật mạnh miếng định vị dính trên cổ áo ra, “Đừng lo lắng cho những người không quan trọng, chúng ta đi ngay bây giờ.”


Nói xong, cậu bẻ gãy thiết bị định vị.


“Được, chiều theo ý em.” Vu An nói.


Bên phía Địch Diệp, sau khi nghe Lãnh Ninh nói câu cuối cùng thì mất tín hiệu định vị, anh lập tức gọi điện cho Thư Thư.


“Alo, tình hình bây giờ thế nào?”


“Bọn họ đang ở trên sân thượng, có vẻ sắp đi xuống rồi.” Thư Thư nói nhỏ.


“Cô trốn kỹ vào, đừng để bị phát hiện.”


“Yên tâm đi đội trưởng, em biết phải làm gì.”


Một bên khác, Lãnh Ninh đã cùng Vu An bước vào thang máy, trên tay cậu vẫn cầm khẩu súng Tiêu Mi đưa cho.


Bây giờ trong thang máy chỉ có hai người, chỉ cần cậu bóp cò, là có thể trả thù cho chị gái và anh em, nhưng mà…


Nhưng mà, cậu luôn cảm thấy có điều gì đó không đúng.


Phản ứng của Phương Vĩ Cường quá đỗi bình tĩnh, cậu có thể cảm nhận được mỗi lời hắn nói với mình đều đầy rẫy sự thăm dò.


Chẳng lẽ, khẩu súng này có vấn đề?


Nghĩ đến đây, Lãnh Ninh nhét khẩu súng vào thắt lưng.


Vu An liếc nhìn hành động của Lãnh Ninh, ánh mắt rơi vào thắt lưng của cậu.


Eo của Lãnh Ninh chỉ rộng hơn khẩu súng một chút, sự đối lập trực quan này, nhìn rất vừa mắt.


Khóe miệng hắn cong lên, đi theo Lãnh Ninh ra khỏi thang máy.


Trước cửa chính, một chiếc Rolls-Royce đã chờ sẵn từ lâu, Vu An tự mình mở cửa xe cho Lãnh Ninh, lịch thiệp làm một cử chỉ mời.


Lãnh Ninh tự biết đã đến bước này, không còn đường quay lại, liền bước lên xe.


Sau khi chiếc Rolls-Royce chạy đi, chiếc Santana đen liền theo sát không xa không gần, Hổ Đầu Phong nhìn chiếc xe phía sau qua gương chiếu hậu, chỉ thấy chiếc xe phía sau bật đèn xi nhan rẽ vào một con đường khác.



Hắn buông lỏng cảnh giác.


Sau khi vượt qua vài đèn giao thông, xe rẽ vào con đường nhỏ, Lãnh Ninh nhận ra con đường này dẫn ra bờ sông.


Chẳng lẽ, Phương Vĩ Cường muốn đưa cậu ra nước ngoài?


Như vậy cũng tốt, chỉ cần bước chân lên thuyền, mọi chuyện ở đây sẽ kết thúc, cậu có thể tìm lại ký ức đã mất…


Chỉ là…


Nhớ đến Địch Diệp, một nơi nào đó trong tim đột nhiên nhói đau.


Trong tiềm thức của Lãnh Ninh, cậu vẫn tin Địch Diệp sẽ theo dấu mình suốt chặng đường.


Dường như kể từ khi cậu được đối phương cứu khỏi dòng sông lạnh lẽo, cuộc đời cậu không còn chỉ có bóng đêm, cậu mò mẫm bước đi trong bóng tối, ánh sáng đột nhiên xuất hiện đã phá vỡ nhịp điệu của cậu, cậu bắt đầu khao khát ánh sáng đó…


Mãi đến khi xe dừng hẳn, Lãnh Ninh mới thu hồi suy nghĩ.


Ngay khoảnh khắc cậu bước lên boong tàu, một chiếc moto xuyên qua khu rừng, lao đến nhanh như chớp.


Tim Lãnh Ninh xiết chặt lại, tập trung nhìn kỹ, chỉ thấy một chiếc moto đen cuốn bụi bay lên không trung, sau khi tiếp đất liền quăng đuôi xoay 180 độ.


Là Địch Diệp!


Anh ấy thực sự đã đến!


“Muốn chạy, không dễ như thế đâu!” Địch Diệp quăng chiếc moto sang một bên, một tay cầm súng, nhắm thẳng vào Phương Vĩ Cường.


“Đã vội vàng đến chịu chết, vậy thì thành toàn cho mày.” Vu An giơ tay vung một cái, “Phong Tử, đi giải quyết nó.”


Nghe vậy, trên gương mặt Hổ Đầu Phong nở nụ cười khát máu.


Cho dù hai người chưa từng đối đầu trực diện, nhưng ít nhiều cũng biết thực lực của đối phương.


Có thể thấy từ sự hưng phấn trên mặt Hổ Đầu Phong, hắn vô cùng hài lòng với đối thủ này.


Lúc này Địch Diệp cũng cảnh giác cao độ, ánh mắt sắc bén như ngọn đuốc, nhìn chằm chằm Hổ Đầu Phong đang đi về phía mình, anh nổ súng trước, Hổ Đầu Phong nhanh chóng nghiêng người né tránh chỉ 0.02 giây trước khi viên đạn bắn trúng.


Nói cách khác, khi đối phương cảnh giác cao độ, việc bắn súng là không thể trúng được.


Kỹ năng này không phải người thường có được!


Địch Diệp biết, anh đã gặp phải kình địch!


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 72
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...