Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 60


“Anh đến đúng lúc lắm,” Lãnh Ninh nói, “Trên người Lâm Nguyên có một túi giấy da bò, hình như có vấn đề.”


“Sao nào, muốn tôi giúp cậu lấy nó à?” Khóe môi Địch Diệp cong lên, đột nhiên ghé sát lại Lãnh Ninh, gần như dán vào tai Lãnh Ninh mà nói, “Cầu xin tôi đi.”


Lãnh Ninh: …


“Thôi bỏ đi, tôi tự đi lấy.”


Lãnh Ninh vừa định cử động thì bị Địch Diệp giữ lại.


Địch Diệp như cố ý giở trò lưu manh trêu chọc, “Không đuổi theo, người ta đi mất bây giờ.”


Hai người cứ như vậy giằng co một lúc, Lãnh Ninh có chút bất lực nói, “Được rồi, xin anh đấy.”


“Đứng yên đó, đừng nhúc nhích.” Địch Diệp vỗ vai Lãnh Ninh, mỉm cười rồi bước ra ngoài.


**


Lâm Nguyên cảm thấy có người đang theo dõi mình từ phía sau.


Nhưng hắn không quay đầu lại mà tăng tốc bước vào cầu thang bộ.


Địch Diệp nhíu mày, thầm nghĩ sao hắn lại không đi thang máy?


Tuy nhiên, như vậy cũng tốt, đỡ phiền phức.


Anh vừa đặt một chân vào cầu thang, đèn “tách” một tiếng tắt phụt, sau đó có người từ sau lưng lén tấn công anh.


Địch Diệp cực kỳ nhạy bén nhận ra tiếng động phía sau, chỉ nghe tiếng đã tóm được cánh tay của kẻ tấn công, dùng sức mạnh cơ thể, tặng cho đối phương một cú quăng qua vai.


Lâm Nguyên đánh lén không thành công, ngược lại còn bị chế ngự, lập tức nhận ra có điều không ổn — người này hình như không phải Lãnh Ninh!



Hắn nén đau nhanh chóng đứng dậy, kéo giãn khoảng cách với đối phương một chút, cảnh giác hỏi, “Anh là ai?”


Địch Diệp không trả lời, anh có một thói quen — gặp nghi phạm, hoặc người có hành vi đáng ngờ, bất chấp tất cả, cứ tóm lấy đã rồi tính!


Khi anh dùng chiêu thức khống chế lên đối phương, đối phương lại đỡ được, còn khéo léo né tránh, động tác né tránh này dường như là theo phản xạ, chỉ những người qua huấn luyện mới hình thành thói quen đó.


Điều này khó tránh khỏi sự kỳ quái, một tổng giám đốc công ty công nghệ sao thân thủ lại tốt đến vậy?


Ngay khoảnh khắc Lâm Nguyên né tránh, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Địch Diệp — Lãnh Ninh nghi ngờ Lâm Nguyên chắc chắn còn có lý do khác.


Người này có vấn đề!


Do Địch Diệp chủ quan, không chế ngự được đối phương ngay lập tức, khiến đối phương có cơ hội lấy lại hơi.


Trong bóng tối, một cú đấm mang luồng gió lướt qua, Địch Diệp nghiêng đầu, cảm nhận được lưỡi dao sắc bén lướt qua vành tai mình…


Sau khi Địch Diệp nhận ra thứ lướt qua vành tai mình là một lưỡi dao sắc, anh thầm chửi một tiếng “Đệt!”


May mà anh né nhanh!


Lâm Nguyên nghe thấy tiếng “đệt” này, lập tức nhận ra người đang đối chiêu với mình là ai.


Bàn tay cầm con dao gấp không kịp thu về, cơ thể lảo đảo, trực tiếp đâm con dao vào tường, phát ra tiếng cọ xát rõ rệt.


Lúc này Địch Diệp đã bị chọc giận, trực tiếp tóm lấy cổ tay Lâm Nguyên, rồi phản tay vặn lại, tước con dao trên tay hắn.


Con dao “loảng xoảng” rơi xuống đất, Địch Diệp nhanh chóng dùng kỹ thuật khống chế ấn người vào bức tường, dùng một tay rảnh rỗi để lục soát người đối phương.


“Túi giấy da bò đâu?” Địch Diệp vỗ vỗ túi áo trên của Lâm Nguyên hỏi.


Cằm Lâm Nguyên cọ vào tường, gần như trầy cả da, nghiến răng nghiến lợi nói, “Ở, ở trong túi quần của tôi.”


Địch Diệp thò tay vào túi quần Lâm Nguyên, lấy ra một phong bì giấy da bò.



Anh nhét một góc phong bì vào cạp quần sau, một tay vẫn ấn sau gáy Lâm Nguyên, “Không ngờ, anh cũng có vài ngón nghề đấy, học từ ai?”


Lâm Nguyên tức giận thở hổn hển, “Tôi học chút phòng thân cũng có vấn đề sao? Hình như tôi không mời anh, làm sao anh vào được?”


“Tôi muốn vào thì vào!” Địch Diệp mỉm cười một cái, “Tôi cảnh cáo anh, đừng có mà đặt chủ ý lên người Lãnh Ninh!”


Lâm Nguyên vùng vẫy hai cái, không thoát được, bèn bực bội hỏi, “Anh là gì của cậu ấy?”


“Anh còn quản tôi là gì của cậu ấy, dù sao thì tốt nhất anh đừng có mà chọc vào cậu ấy!”


Lâm Nguyên dần dần bình tĩnh lại, cẩn thận phân tích tình hình hiện tại.


Thứ nhất, thân phận của đội trưởng Địch này không tầm thường, những người có thể vào tiệc rượu đều là nhân vật có máu mặt, hắn không nên tùy tiện đắc tội.


Thứ hai, vụ án của Trương Hải như thể đã thu hút sự chú ý của đối phương, nên mới luôn theo dõi mọi hành động của hắn, đây không phải là chuyện tốt. Thêm vào đó, người này vốn đã khó đối phó, đối đầu trực diện với người của cảnh sát trong tình huống này không phải là lựa chọn khôn ngoan.


Vấn đề lớn nhất hiện giờ là, người này dường như đặc biệt quan tâm đến Lãnh Ninh.


“Có phải anh đã hiểu lầm gì rồi không?” Lâm Nguyên hỏi, “Tôi chỉ đơn thuần muốn kết bạn với Lãnh Ninh mà thôi.”


Địch Diệp hoàn toàn không tin, “Đơn thuần? Tôi thấy anh một chút cũng không đơn thuần!”


“Vậy anh nghĩ, tôi có thể làm gì cậu ấy?” Lâm Nguyên hỏi.


“Có tôi ở đây, anh không làm gì được hết, tôi khuyên anh nên từ bỏ sớm đi.”


Địch Diệp thấy đối phương không phải là đối thủ của mình, bèn buông Lâm Nguyên ra, đi tìm công tắc trên tường.


Khi đèn được bật sáng, Lâm Nguyên phát hiện trên người mình dính bụi tường, bèn cúi xuống phủi.


Bộ vest cao cấp bị bẩn như vậy thật đáng tiếc, nhưng lúc này hắn cũng không bận tâm đến chuyện đó, “Đừng nói là anh đang nghĩ là tôi muốn theo đuổi cậu ấy đấy nhé?”


Địch Diệp không trả lời, nhíu mày mở phong bì giấy da bò.



Trong phong bì có một tập ảnh, Địch Diệp xem lướt qua vài tấm, rồi ngước mắt nhìn chằm chằm Lâm Nguyên.


“Nhìn tôi làm gì?” Lâm Nguyên hỏi.


Địch Diệp: “Anh và người đàn ông này có quan hệ gì?”


“Bạn tình.”


“?!”


Địch Diệp vô cùng kinh ngạc.


Mặc dù khuynh hướng giới tính của Lâm Nguyên là đồng tính, nhưng chuyện này có lẽ hơi quá…


Rốt cuộc hắn có mưu đồ gì?


“Ánh mắt của anh là sao?” Lâm Nguyên chỉnh lại bộ vest của mình, “Anh có thể trả lại ảnh cho tôi không?”


Địch Diệp: “Không ngờ, anh lại có sở thích này.”


Lâm Nguyên mặt mày đen sạm, “Không còn cách nào khác, bây giờ 1 ít quá!”


Địch Diệp: “…”


Hóa ra anh ta là số 0 à?


Địch Diệp lùi ra xa Lâm Nguyên một cách kín đáo, rồi có chút khó tin nhìn người đàn ông trong ảnh, rồi lại nhìn Lâm Nguyên.


Người ta nói người mập thì cái đó sẽ nhỏ, hắn sẽ không ham cái thứ này chứ?


Dù sao hoa cúc cách tuyến tiền liệt chỉ vài centimet…


Nếu quá to thì…



Ngay khoảnh khắc đó, kiến thức mà Địch Diệp tự tìm hiểu chợt nhảy ra khỏi đầu anh.


Khiến anh hoàn toàn bối rối.


Đúng lúc này, Lãnh Ninh bước vào từ lối cầu thang, giật lấy tập ảnh trên tay Địch Diệp, lật từng tấm.


Những bức ảnh này đều là chụp lén, trong ảnh Lâm Nguyên đang khoác vai một người đàn ông.


Người đàn ông đó có râu quai nón, mặt tròn, bụng mỡ, mặc một chiếc quần đùi hoa.


“Tôi và người đàn ông này chỉ gặp nhau một lần, không ngờ lại bị chụp.” Lâm Nguyên giải thích.


Lãnh Ninh nhét ảnh lại cho Địch Diệp, “Anh xử lý chuyện này đi.”


Nói xong, cậu đút tay vào túi quần chuẩn bị rời đi.


Lâm Nguyên đột nhiên gọi cậu quay lại, lo lắng nói, “Cố vấn Lãnh, mọi chuyện không như cậu nghĩ đâu, tôi và người đàn ông này không xảy ra chuyện gì cả, có người muốn gài bẫy tôi!”


Lãnh Ninh quay đầu lại, lạnh lùng nói, “Anh không cần phải giải thích với tôi.”


“Tôi…”


Mắt thấy Lâm Nguyên có vẻ ngập ngừng muốn nói gì đó, Địch Diệp không nhịn được, nói với Lâm Nguyên, “Anh đừng nghĩ nữa, anh và cậu ấy là không thể nào đâu.”


Lâm Nguyên nhíu mày, “Tại sao lại không thể?”


Địch Diệp: “Đụng số rồi.”


Lãnh Ninh: “???”


**


Chan: Lâm Nguyên lớn tuổi hơn Diệp, nhưng vì đang trong hoàn cảnh lịch sự giữa công dân và cảnh sát nên tui để anh-anh nhé, với cả vì tác giả vẽ bản đồ Lâm Nguyên là thủ lĩnh 4 của Nhện Độc nên mặc dù Trương Sơn và Trương Hải lớn tuổi hơn nhưng tui vẫn để người đó gọi Lâm Nguyên là anh á.


Má hồi làm chương 2 tui cứ thắc mắc mãi bà tác giả để “Lâm Nguyên [0]” là có ý gì, hóa ra thằng chả là thụ ạ =))) Đến quỳ tác giả. Người khác thì bả cho nickname trong tổ chức, đến bố này bả số 0 luôn :v chịu đấy.


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 60
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...