Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 54
“Được đằng chân lân đằng đầu.”
Khi Lãnh Ninh nói câu này, Địch Diệp không cảm thấy đối phương đang trách móc mình, ngược lại còn có một sự thôi thúc muốn tiến thêm một bước nữa.
“Tôi được đằng chân lân đằng đầu chỗ nào, chẳng lẽ cậu không muốn ở bên tôi?”
“Tôi không có hứng thú với việc yêu đương.”
“Nhưng cậu có hứng thú với tôi,” Địch Diệp nói với vẻ đầy tự tin, “Tôi vừa chạm vào là cậu đã mẫn cảm không chịu nổi, chẳng lẽ là giả vờ?”
Lời của Địch Diệp nói ra rất vô liêm sỉ, nhưng Lãnh Ninh không giận anh, giọng điệu vẫn thản nhiên, “Anh hiểu lầm rồi.”
Đối với Địch Diệp, câu nói này có sức sát thương còn lớn hơn cả việc trực tiếp mắng chửi anh.
“Cậu có ý gì? Hôn cũng đã hôn rồi, ngay cả danh phận cũng không cho tôi?” Địch Diệp cuống lên.
Lãnh Ninh nghe thấy từ “hôn”, khẽ nhíu mày, đưa một ngón tay lên môi, “Suỵt, tôi không hy vọng chuyện này bị người thứ ba biết, hơn nữa, sau này ở nơi công cộng, xin hãy giữ khoảng cách với tôi.”
“Ồ, cậu muốn yêu đương bí mật à?” Địch Diệp hạ thấp giọng, “Tôi hiểu, tình yêu công sở mà truyền ra ngoài thì không hay, cậu yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không lắm miệng đâu.”
“Chỉnh lại một chút, không phải là tình yêu, chúng ta chưa hề ở bên nhau.”
Địch Diệp cho rằng Lãnh Ninh đang giữ kẽ, mà trong mắt anh thì điều đó không cần thiết, “Dù sao chuyện này chỉ cần hai chúng ta đồng ý là được, ½ số phiếu là 0,5, bốn bỏ lên năm là chuyện của người ta!”
“Ai lại bốn bỏ lên năm như anh chứ?”
“Tôi làm đấy, thì sao?” Địch Diệp lại nở nụ cười bất cần đời.
Lãnh Ninh nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy không thể giao tiếp được với đối phương chút nào, bèn dứt khoát bước ra ngoài.
“Cậu đi đâu đấy?”
“Về khám nghiệm tử thi, anh có hứng thú không?”
“Không, cậu đi đi.”
**
“Dựa trên mô tả của bà chủ tiệm mì sợi và việc phục hồi hộp sọ, chúng tôi đã khôi phục được chân dung của nạn nhân.” Hà Lạc phóng to bức vẽ nạn nhân trên màn hình.
“Chúng tôi mang bức chân dung này đi thăm hỏi các thôn làng, phòng khám và bệnh viện lân cận, cuối cùng đã xác nhận được danh tính của người chết.”
Hà Lạc phóng to ảnh của người chết, “Trương Sơn, nam, 45 tuổi. Theo lời kể của hàng xóm, tinh thần của Trương Sơn có chút thất thường sau khi thi trượt đại học, bình thường không thích ra ngoài cũng không kết hôn sinh con.
Cha mẹ Trương Sơn đã qua đời nhiều năm, không thể làm xét nghiệm DNA thân nhân trực hệ.”
Hà Lạc nói xong, nhìn về phía Địch Diệp, “Đội trưởng, anh xem, chúng ta có nên xin lệnh khám xét không?”
Địch Diệp thở dài, “Khám, lát nữa đi cùng tôi đến nhà Trương Sơn, lấy đồ vật sinh hoạt của hắn về để đối chiếu DNA.”
“Vâng, đội trưởng!”
Buổi chiều, Địch Diệp vừa nhận được lệnh khám xét, đang chuẩn bị dẫn đội ra ngoài thì thấy Lãnh Ninh và Trình Thụ đứng nói chuyện ở hành lang. Trình Thụ còn đưa sổ ghi chép cho Lãnh Ninh, Lãnh Ninh có vẻ rất vui, khuôn mặt tảng băng ngàn năm kia lại lộ ra ý cười.
Địch Diệp thấy cảnh tượng này, lại nghĩ đến việc Lãnh Ninh không chịu cho mình danh phận, trong lòng khó chịu vô cùng.
Anh nói Hà Lạc đi khởi động xe trước, còn mình đi thẳng đến trước mặt Lãnh Ninh và Trình Thụ.
Địch Diệp rất khéo léo chen vào giữa hai người đó, tách họ ra khỏi cuộc trò chuyện, rồi lại giả vờ nhớ ra một chuyện quan trọng, dẫn Lãnh Ninh đi.
Trình Thụ không hề nhận ra điều gì, vui vẻ hồi tưởng lại những chi tiết mình đã chia sẻ với Lãnh Ninh, hoàn toàn không để ý đến những tiểu xảo này của đội trưởng Địch.
“Các người đi khám xét điều tra, tại sao phải mang theo tôi?” Lãnh Ninh có chút khó hiểu.
Cậu còn muốn về giở sổ ghi chép của Trình Thụ ra xem nữa!
“Vụ án này tương đối phức tạp, cậu thông minh như vậy, giúp chúng tôi đưa ra ý kiến đóng góp.”
Lãnh Ninh như đã nhìn thấu suy nghĩ của Địch Diệp, nhưng không vạch trần, “Được, tôi đi xem cùng các anh.”
Trước khi lên xe không để ý, sau khi lên xe và cửa sổ đã đóng lại, Lãnh Ninh mới nhận ra, hôm nay Địch Diệp đã xịt nước hoa nam.
Chính xác hơn là xịt vào buổi chiều, vì buổi sáng cậu không ngửi thấy mùi nước hoa trên người đối phương.
Căn cứ trên phát hiện này, Lãnh Ninh lại phát hiện thêm nhiều chi tiết khác.
Địch Diệp đã cạo râu, gội đầu và vuốt kiểu tóc.
“Anh đi khám xét hay đi xem mắt đấy?”
“Tôi không giống như cậu,” Địch Diệp một tay lái vô lăng, “Trong lòng tôi đã có người rồi thì sẽ không đi lả lơi với người khác bên ngoài nữa.”
Khóe môi Lãnh Ninh khẽ cong lên, “Anh không lả lơi với người khác, thì người khác sẽ lả lơi với anh.”
“Thế thì tốt quá, nếu tôi bị người khác lả lơi cướp đi, thì tôi không cần phải treo cổ trên cái cây là cậu nữa.”
“Hoa ngôn xảo ngữ*.”
(*là cụm từ mô tả những lời nói khéo léo, ngọt ngào, bay bướm nhưng lại mang ý đồ giả dối, lừa lọc hoặc nịnh bợ nhằm đạt lợi ích cá nhân, không xuất phát từ sự chân thành.)
Địch Diệp liếc sang nhìn Lãnh Ninh, Lãnh Ninh lập tức quay đầu đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng trên cửa kính xe vẫn phản chiếu khóe miệng hơi nhếch lên của cậu.
Trương Sơn sống cạnh tòa nhà chính quyền thị trấn Mã Gia Thôn, đây là nơi đông người nhất của Mã Gia Thôn, bên cạnh có một trường trung học. Giờ này đúng là giờ tan học buổi chiều, tiếng bóng rổ đập xuống đất vang lên từ trong trường.
Trương Sơn sống trong một tòa nhà ký túc xá giáo viên, nói là ký túc xá giáo viên, thực chất chỉ là một tòa nhà độc lập cao 5 tầng, những hộ dân sống bên trong chỉ có quyền cư trú chứ không có sổ hồng.
Địch Diệp dẫn người cạy cửa sắt rồi đeo bao giày bước vào trong nhà.
Căn phòng khá nhỏ, một căn hộ hai phòng ngủ bình thường, có bếp và nhà vệ sinh, một phòng ngủ dùng để chứa đồ tạp nham, phòng còn lại dùng để ở. Nói chung vẫn khá ngăn nắp, không giống căn nhà của người mất trí sinh sống.
Diêm Tuấn đang lấy chứng cứ trong nhà vệ sinh, Địch Diệp và Lãnh Ninh kiểm tra đồ vật sinh hoạt của Trương Sơn trong phòng ngủ.
Nhìn từ tầng năm xuống là sân bóng rổ của trường trung học xã, lúc này dưới lầu có học sinh đang chơi bóng rổ. Địch Diệp nhìn một đứa trẻ ném được quả ba điểm, chợt nhớ đến thời trẻ của mình.
Địch Diệp trầm ngâm một lát, nói, “Một người đàn ông độc thân không ra khỏi nhà, không có tiền, lại còn bị ung thư, ai sẽ giết hắn? Lại còn dùng một phương pháp tàn nhẫn như vậy?”
“Đây rất có thể là án mạng do thù hận,” Ánh mắt của Lãnh Ninh lướt qua lại trên giá sách trong phòng ngủ, cuối cùng dừng lại ở một quyển sách rất cũ, sách tên là [Tuyết Mai].
Cậu đeo găng tay rút quyển sách ra khỏi giá, lật vài trang, bên trong kẹp một tờ giấy báo trúng tuyển đại học.
Thời gian trúng tuyển là tháng 8 năm 1984.
Họ tên: Trương Hải
Giới tính: Nam
Ngày tháng năm sinh: Tháng 4 năm 1965
Số báo danh: XXXXX
Mã số sinh viên: XXXXX
Trường trúng tuyển: Đại học Ninh Châu
Chuyên ngành trúng tuyển: Khoa học và Công nghệ Laptop.
Phía sau là thời gian báo danh và một số lưu ý nhập học.
“Có vấn đề gì không?” Địch Diệp quay đầu hỏi.
Địch Diệp lấy điện thoại ra, chụp một bức ảnh, “Tôi sẽ về tra cứu.”
Chụp xong, anh đưa quyển sách lại cho Lãnh Ninh.
Lãnh Ninh nhận lấy, định đặt sách về chỗ cũ.
Khi cậu đối diện với giá sách, là quay lưng lại với Địch Diệp. Trên giá sách có khá nhiều sách, rút ra thì dễ, đặt lại thì khó, phải đẩy sách sang một bên.
Cậu đang định đặt sách về chỗ cũ, Địch Diệp đột nhiên đưa một tay qua, giúp cậu giữ thẳng quyển sách, tay kia nhân cơ hội khẽ nhéo vào eo cậu.
Lãnh Ninh: “……”
Lúc này Diêm Tuấn đột nhiên đi ra từ phòng tắm, “Tôi đưa mẫu DNA về trước đây.”
Nói xong, anh ta đi xuống lầu.
Bây giờ trong nhà chỉ còn lại Lãnh Ninh và Địch Diệp.
Bàn tay không yên phận của Địch Diệp lần dọc theo eo Lãnh Ninh lên trên, bóp nhẹ vào vai cậu, sau đó xoay người cậu về phía mình.
Nụ hôn kia thật sự khó quên, anh muốn thử lại một lần nữa.
Mắt thấy Địch Diệp sắp hôn xuống, Lãnh Ninh chui ra khỏi cánh tay Địch Diệp, “Đi ra ngoài đi dạo một chút.”
Địch Diệp không đạt được mục đích, có chút cảm giác khó chịu trong lòng.
Nhưng anh cũng chẳng còn cách nào, đành chiều theo tính tình của đối phương.
Nơi náo nhiệt nhất trong thị trấn chính là khu vực chính quyền thị trấn. Lãnh Ninh vừa ra khỏi cửa đi được vài bước, chỉ vào một tiệm tạp hóa ở đối diện chéo, nói, “Đến đó hỏi xem.”
“Tuân lệnh.” Địch Diệp nói một cách cà lơ phất phơ, “Mời ngài đi trước.”
Lãnh Ninh đi thẳng tới trước.
Địch Diệp đi theo phía sau cậu, mắt dán chặt vào vòng mông Lãnh Ninh đang đung đưa theo mỗi bước đi.
Lãnh Ninh đi đến cửa tiệm tạp hóa, đột nhiên quay người nhìn Địch Diệp một cái, tiện thể phát hiện đối phương đang nhìn mình bằng ánh mắt d* x*m, cậu thả nhẹ âm thành, nói: “Nhìn đủ chưa?”
Địch Diệp bước thẳng vào tiệm tạp hóa, khi đi ngang qua Lãnh Ninh đột nhiên buông một câu, “Chưa đủ.”
Lãnh Ninh: “…”
Cạnh tòa nhà chính quyền thị trấn có một tiệm tạp hóa hai mặt tiền, Địch Diệp vào trong đảo một vòng, nhìn thấy một gói kẹo trái cây có bao bì màu xanh lam trên kệ hàng.
Anh sững người một chút.
Đây là loại kẹo trái cây mà em trai Địch Diệp thích nhất, trước đây nó cứ đòi anh mua, sau này răng bị sâu, Tô Oánh Oánh đã cấm nó ăn kẹo.
Mỗi lần Địch Diệp nhìn thấy vẻ mặt đáng thương của nó, anh lại mủi lòng, lén lút cho em trai một viên kẹo loại này, thằng bé sẽ vui vẻ cả ngày.
Không ngờ lại có thể nhìn thấy loại kẹo với bao bì này ở một nơi như thế này. Bây giờ ở các thành phố lớn đã không còn bán loại kẹo này nữa rồi.
Lãnh Ninh chú ý đến sự bất thường của Địch Diệp, bước qua anh cầm lấy gói kẹo, “Anh cũng thích cái này à?”
“Em trai tôi thích.” Địch Diệp không nói nhiều, “Cầm đi, tôi đi tính tiền.”
Lãnh Ninh quan sát Địch Diệp, đi theo đối phương đến quầy thu ngân.
“Bà chủ, cho một gói Hoa Tử.” Địch Diệp móc ví ra, chuẩn bị trả tiền, tiện thể hỏi một câu, “Bà có biết Trương Sơn không?”
Bà chủ mỉm cười đưa cho Địch Diệp một gói thuốc lá, hỏi, “Cậu là ai đó?”
“Tôi là họ hàng của anh ấy, đến cúng tổ, tiện thể thăm anh ấy luôn.”
“Ồ, cậu là con trai của bác cả Trương Sơn phải không?”
Địch Diệp nghe vậy, liền thuận nước đẩy thuyền, bịa chuyện tiếp, “Sao bà biết?”
“Tôi ở đây mấy chục năm rồi, nhiều người trong trấn tôi đều quen!”
“Tôi nghe người lớn trong nhà nói, Trương Sơn có vấn đề về thần kinh?”
“Cái này khó nói lắm, mỗi lần hắn đến cửa hàng tôi mua đồ đều tính toán rất rõ ràng, không giống người có bệnh chút nào.”
Bà chủ nói xong, đánh giá Địch Diệp, “Cậu trai trẻ đẹp trai thật đấy, cậu là con trai của Trương Hải phải không?”
“Sao bà lại nhìn ra?”
“Tôi thấy cậu chỉ khoảng hai mươi tuổi, lại là họ hàng của Trương Sơn, ngoài là con trai của Trương Hải ra thì còn có thể là ai được nữa? Ôi chao, Trương Hải thật có phúc khí! Sinh được đứa con trai tuấn tú như vậy. Trương Sơn thì không có phúc này, cô độc một mình.”
“Tôi thấy tuổi tác của bà, chắc phải quen biết với bậc trưởng bối nhà tôi luôn!”
“Đương nhiên rồi, tôi và Trương Sơn ngày xưa là bạn học đấy!”
Bà chủ nhớ lại, “Trương Sơn học giỏi, hồi trẻ cũng đẹp trai, còn chưa thi đại học đã được Đại học Cảnh sát nhận trước rồi, lúc đó ai cũng nghĩ hắn tiền đồ vô lượng, mấy cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều lắm! Không ngờ, hắn lại bị cảnh sát bắt sau kỳ thi đại học, cả cuộc đời bị hủy hoại!”
Địch Diệp suy ngẫm lời bà chủ nói, xé bao thuốc, rút một điếu châm lửa, “Hồi đó anh ấy đã phạm tội gì?”
“Nghe nói đánh nhau với một tên lưu manh ngoài xã hội, làm người ta bị thương. Hồi đó chúng tôi không ai tin, nhìn hắn không giống người biết đánh nhau, cụ thể thế nào tôi cũng không rõ, dù sao thì sau khi được thả ra hắn trở nên tự kỷ, nên mọi người mới nói hắn bị tâm thần.”
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 54
10.0/10 từ 21 lượt.
