Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 45


Lãnh Ninh cảm thấy mình bị theo dõi.


Cậu vốn muốn cắt đuôi đối phương, nhưng lại phát hiện người đó bám riết không buông, cậu chỉ có thể vừa đi nhanh vừa tìm kiếm một công cụ tiện tay, cậu vừa kịp tóm lấy một cây gậy sắt, đối phương đã không kiềm chế được, rút thẳng súng ra.


“Không được nhúc nhích, vứt gậy xuống, nếu không tao bắn chết mày!”


Hiển nhiên đối phương đã có chuẩn bị, Lãnh Ninh đành phải vứt cây gậy đi, đồng thời giơ hai tay lên khỏi đầu.


Người đàn ông đeo khẩu trang, nhưng Lãnh Ninh có thể cảm nhận được đối phương rất hoảng loạn, có vẻ như không có kinh nghiệm gì về chuyện này.


“Tại sao theo dõi tôi?” Lãnh Ninh hỏi.


“Có người ra 50.000 mua mạng của mày.”


“Tha cho tôi, tôi trả gấp đôi.”


Người đàn ông cầm súng có vẻ hơi dao động, nhưng vẫn cắn mãi không nhả: “Không được, hôm nay tao nhất định phải giết mày! Nếu không thì không thể giao nhiệm vụ!”


Lãnh Ninh có thể cảm nhận được, đối phương không phải là sát thủ chuyên nghiệp.


“Giết tôi, không sợ bị cảnh sát bắt à? Gần đây có lắp camera giám sát, xung quanh lại có nhà cao tầng, nếu có người nhìn thấy anh giết người, anh định làm gì?”


Người đàn ông chỉ giơ súng, có vẻ như chưa nghĩ ra nên làm thế nào.


“Đối phương muốn anh lấy gì về để giao nhiệm vụ, là ảnh của tôi?”


Người đàn ông có chút kinh ngạc: “Sao mày biết?”


“Tôi có một cách, vừa giúp anh lấy được tiền, lại không phải mang tội giết người.”


“Cách gì?”


“Tôi sẽ hợp tác để anh chụp ảnh, anh mang về giao nhiệm vụ, tôi sẽ cao chạy xa bay, không bao giờ quay lại đây làm vướng mắt các anh nữa, và tôi sẽ trả cho anh gấp đôi số tiền đó.”


Người đàn ông hiển nhiên đã động lòng, cả cánh tay run rẩy vì kích động, nhưng vẫn không hạ súng xuống: “Đi vào rừng cây!”


Lãnh Ninh hợp tác đi vào rừng cây, theo ý đối phương, cậu nằm trên bãi cỏ nhắm mắt lại, sau đó người đàn ông dùng điện thoại di động chụp rất nhiều ảnh.


“Không được, không có máu, không giống chút nào!”


Người đàn ông nói xong, rút ra một con dao, ném cho Lãnh Ninh: “Tự làm một chút máu dính vào người mày đi.”


Lãnh Ninh cúi xuống nhặt con dao trên mặt đất lên, cứa nhẹ vào ngón tay trái, máu tươi lập tức chảy ra, cậu quệt máu lên cổ: “Thế này được chưa?”



Người đàn ông nói: “Nằm im đó!”


Lãnh Ninh phối hợp để đối phương chụp rất nhiều ảnh, cuối cùng người đàn ông có vẻ đã hài lòng: “Bây giờ chuyển tiền cho tao ngay!”


Lãnh Ninh thở dài: “Tôi không có Internet Banking, thẻ ngân hàng ở nhà, anh đi cùng tôi về lấy đi.”


Người đàn ông lập tức cảnh giác trở lại: “Móc hết tiền và thẻ ngân hàng trên người mày ra!”


Lãnh Ninh đành phải lật tung tất cả túi quần áo của mình, toàn thân cậu chỉ có 25 tệ tiền giấy, cùng với hai đồng xu đi xe buýt.


“Đệch mẹ, sao mày nghèo thế? Rốt cuộc mày có tiền hay không?”


“Trong thẻ có tiền là được rồi.” Lãnh Ninh nói.


Người đàn ông nghĩ cũng đúng, nhưng hắn không dám về nhà cùng Lãnh Ninh, bây giờ đi làm Internet Banking thì không thực tế, mà bắt cóc một người đàn ông về nhà càng không thực tế, hắn bèn hỏi: “Thẻ ngân hàng của mày để ở đâu?”


“Trong ngăn kéo đầu giường phòng ngủ của tôi, nhà tôi ở số 414 Miếu Bảo Hoàng, mật khẩu là 654321.”


“Tao tự đi lấy!”


Người đàn ông định tha cho Lãnh Ninh một con đường sống, nhưng để buộc đối phương cút khỏi thành phố Long Xuyên, hắn cố gắng đe dọa thêm.


Hắn chĩa súng vào đầu Lãnh Ninh, ngón tay đặt trên cò súng: “Nếu tao còn thấy mày, tao đảm bảo…”


Hắn còn chưa nói xong, một viên đạn đã xé qua màn đêm, bắn trúng tay phải đang cầm súng của người đàn ông, khẩu súng cũng bay ra ngoài ngay lập tức.


Máu tươi trên tay người đàn ông phun tung tóe lên người Lãnh Ninh.


Hắn nhìn lỗ đạn trên cổ tay mình, sợ đến mức hai chân mềm nhũn, ôm lấy tay phải ngã xuống đất, rồi gào thét thảm thiết.


Ngay sau đó, Lãnh Ninh nghe thấy tiếng bước chân nghiến cỏ vang lên phía sau, cậu nghiêng đầu quay lại nhìn, một người đàn ông vóc dáng vạm vỡ cầm một khẩu súng đi tới.


Trực giác mách bảo Lãnh Ninh, đây mới là sát thủ chuyên nghiệp.


Sát thủ trước hết liếc nhìn Lãnh Ninh, ánh mắt lướt qua vết máu trên cổ cậu, rồi lại nhìn người đàn ông đang kêu la dưới đất.


Sau đó, sát thủ giơ súng lên, bắn thêm một phát vào tay trái của người đàn ông.


Âm thanh của ống giảm thanh bị gió đêm nuốt chửng, người đàn ông dưới đất lại phát ra một tiếng kêu thảm thiết, sau đó là những tiếng r*n r* liên tục không ngừng.


Sát thủ ngồi xổm xuống nhìn người nằm dưới đất, khuôn mặt không chút biểu cảm, giống hệt một cỗ máy giết người lạnh lùng: “Ai bảo mày đến?”


Lúc này người đàn ông đã sợ đến mức đái ra quần, không khí bốc lên mùi khai: “Là, là, là Đoạn Vũ…”


“Biết nó là ai mà dám giết?”



Người đàn ông kinh hoàng nhìn Lãnh Ninh: “Tôi, tôi, tôi không biết, tôi chỉ là nhận tiền…”


“Đồ ngu!”


Ống giảm thanh lại vang lên, trên trán người đàn ông xuất hiện một lỗ đạn, thi thể hắn cũng đứng hình giữa bãi cỏ, đôi mắt trừng lớn nhìn chằm chằm bầu trời đêm, chết không nhắm mắt.


Lãnh Ninh chứng kiến tất cả những gì vừa xảy ra, chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát.


Gặp phải sát thủ như vậy, căn bản ngay cả cơ hội giải thích cũng không có!


Sát thủ quay đầu nhìn Lãnh Ninh một cái, nhưng trong mắt không có sát ý: “Bây giờ mày yếu thật đấy.”


“Anh là người của Phương Vĩ Cường?” Lãnh Ninh hỏi.


Người đàn ông không nói gì, siết chặt cằm của Lãnh Ninh, ánh mắt lướt qua người cậu rồi quay lại khuôn mặt: “Mày không nhận ra tao?”


Cảm giác đau đớn ở cằm khiến Lãnh Ninh nhíu mày: “Anh muốn làm gì?”


Người đàn ông buông Lãnh Ninh ra, gọi một cuộc điện thoại, rồi áp điện thoại vào tai Lãnh Ninh.


Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói trầm ấm đầy truyền cảm: “Món quà anh tặng, em có hài lòng không?”


Lãnh Ninh nhận ra đây là giọng của Phương Vĩ Cường, nhưng câu nói này của hắn khiến cậu có chút khó hiểu: “Quà gì?”


“Xem ra em thực sự không nhớ nữa rồi.”


Đầu dây bên kia, Vu An nhẹ nhàng lắc ly rượu vang đỏ trong tay: “Gặp phải chuyện như thế này, em ngay cả khả năng tự bảo vệ cũng không có, trở về cùng Phong Tử đi, chúng ta lại như trước đây.”


“Tôi đã nói với anh, tôi muốn làm người tốt.”


Giọng Lãnh Ninh nhàn nhạt, hòa cùng tiếng gió truyền vào tai Vu An.


Ly rượu vang đỏ được đặt trên quầy bar bằng đá cẩm thạch của khách sạn năm sao, Vu An đứng dậy đi về phía cửa sổ kính sát sàn: “Con bướm mất cánh thì không bay được, cuối cùng em vẫn sẽ phải quay về thôi.”


Lãnh Ninh nghe giọng đối phương chỉ cảm thấy rợn người: “Phương Vĩ Cường, rốt cuộc anh muốn làm gì?”


Vu An cười khẽ: “Nghe xem, một cách gọi thật là xa lạ, anh vẫn thích em gọi anh là Vu Ca hơn, đã bao lâu rồi không còn được nghe em gọi như vậy nữa, thật nhớ những ngày tháng trước đây.”


Hắn vừa nói, vừa cầm lấy khung ảnh trên bàn lên: “Anh cho em thời gian thích nghi, chơi chán rồi thì quay trở về với anh.”


**


Quán bar Ngự Đô, phòng riêng.


“Nhìn xem bạn tao phê chưa kìa!” Đoạn Vũ đắc ý nói: “Nếu tao bán hàng giả, cả thành phố Long Xuyên này không thể có thằng nào dám bán hàng thật!”



Chỉ thấy Địch Diệp vịn ghế sofa chậm rãi ngồi dậy: “Đồ tốt, anh có bao nhiêu hàng?”


Đoạn Vũ nheo mắt lại: “Muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.”


Địch Diệp giơ năm ngón tay: “5 triệu, giao hàng vào ngày mai.”


Đoạn Vũ còn chưa bày tỏ thái độ, tên tay sai phía sau hắn đã lộ vẻ phấn khích.


Đoạn Vũ nhìn chiếc vali đựng tiền, do dự một lát.


Gần đây tin tức rất căng thẳng, giao dịch 5 triệu tiền hàng không khác gì đi trên dây thép ở vách núi.


Nhưng Phương Vĩ Cường sắp trở lại rồi, đợi hắn trở về, thị trường trong nước chắc chắn sẽ được tái cơ cấu. Hắn phải nhanh chóng bán hết lô hàng này, rồi trốn ra nước ngoài tránh gió.


Đoạn Vũ quyết định chắc chắn: “Được, ngày mai tao sẽ thông báo địa điểm giao dịch cho mày!”


**


Địch Diệp trở lại xe, mở chai nước khoáng uống cạn nửa chai.


Nốt Ruồi Ca yếu ớt hỏi: “Đội trưởng Địch, ngài không sao chứ?”


“Không sao.”


“Nhưng tôi thấy anh…” Nốt Ruồi Ca nói được nửa câu thì không dám nói tiếp.


Địch Diệp móc ra một điếu thuốc Hoa Tử, châm lên, rít một hơi, từ từ nhả ra làn khói trắng.


Nốt Ruồi Ca đang cảm động vì sự xả thân vì nhiệm vụ của Địch Diệp, thì thấy Địch Diệp đột nhiên đánh tay lái cho xe chạy ra ngoài.


“Anh hít rồi mà còn dám lái xe?!” Nốt Ruồi Ca vội vàng thắt dây an toàn, sợ hãi đến vã mồ hôi lạnh.


Địch Diệp chỉ lo mở bộ đàm: “Để người của anh theo dõi bọn chúng, rất có thể tối nay chúng sẽ vận chuyển m* t**.”


Giọng của Chu Dương Dương truyền đến từ bộ đàm: “Làm sao cậu biết?”


“Đoạn Vũ sẽ không cất một lượng lớn hàng ở cùng một chỗ, ngày mai giao dịch, hắn nhất định phải điều hàng.”


“Được, tôi tin anh lần này.” Chu Dương Dương nói: “Anh tự mình cẩn thận đấy.”


“Câu đó nên để dành cho anh đi,” Địch Diệp nói, liếc nhìn gương chiếu hậu, chiếc xe màu đen trong gương đã bám theo anh từ lúc ra khỏi quán bar.


Chắc là Đoạn Vũ phái đến theo dõi anh.


Địch Diệp ngắt điện thoại, chuyển làn đường, lái xe vào một con đường nhỏ.



Chỉ thấy phía trước có cảnh sát giao thông đang kiểm tra nồng độ cồn, chiếc xe đen vội vàng quay đầu bỏ chạy.


Địch Diệp thấy xe đen đi rồi, hạ cửa kính, hợp tác với cảnh sát giao thông thổi khí, không phát hiện có cồn.


Nữ cảnh sát giao thông nhìn người ngồi ghế phụ, chỉ thấy đối phương thần sắc căng thẳng, trông không ổn.


Không có rượu, hắn căng thẳng cái gì? Chẳng lẽ hút m* t**?


“Lấy một que thử nước bọt qua đây.” Nữ cảnh sát giao thông dặn dò đồng nghiệp, rồi nói với Địch Diệp: “Anh tấp xe vào lề đường đi.”


Nốt Ruồi Ca nghe xong, mồ hôi lạnh trên trán nhỏ xuống áo.


Nữ cảnh sát giao thông đưa que thử nước bọt đến trước mặt Địch Diệp: “Mở miệng.”


Địch Diệp hợp tác, chỉ có Nốt Ruồi Ca là sợ đến tái mét mặt mày.


Cả hai người đều làm xét nghiệm, trong vài phút chờ đợi kết quả, Nốt Ruồi Ca đứng ngồi không yên.


Mặc dù Địch Diệp là đội trưởng chi đội, việc hút m* t** là để hoàn thành nhiệm vụ, nhưng nỗi sợ hãi đã khắc sâu vào xương tủy này vẫn khiến hắn bất an.


Vài phút sau, nữ cảnh sát giao thông gõ vào cửa kính: “Anh có thể đi được rồi.”


Nốt Ruồi Ca: ???


Sau khi xe khởi động, Nốt Ruồi Ca mới dám hỏi Địch Diệp: “Sao không kiểm tra ra? Không phải anh vừa hít sao? Họ là người của anh à?”


Địch Diệp lái xe bằng một tay: “Anh đùa gì thế, tôi làm gì có khả năng thò được cả tay vào đội cảnh sát giao thông!”


“Vậy sao không kiểm tra ra?”


“Có hít đâu mà kiểm tra ra?”


“Anh không hít?!” Đầu Nốt Ruồi Ca đầy dấu hỏi: “Tôi thấy anh hít mà!”


Khóe miệng Địch Diệp cong lên, không biết lấy ra từ đâu một tinh thể màu hồng nhỏ: “Thử xem.”


“Tôi không dám thử cái thứ đó!”


“Tôi còn có thể hại anh à?”


Nốt Ruồi Ca bán tín bán nghi nhận lấy tinh thể màu hồng, đặt lên lưỡi l**m một chút.


“Ối trời ơi, vị bạc hà!”


Ngay sau đó Nốt Ruồi Ca phản ứng lại, Địch Diệp quả thực có hít, nhưng thứ mà anh nghiền nát và hít vào trước mặt mọi người không phải là m* t**, mà là một chất thay thế đã được chuẩn bị từ trước.


“Anh vẫn là đỉnh nhất!”


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 45
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...