Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 33
Lãnh Ninh viết xong bản báo cáo khám nghiệm tử thi cuối cùng, gập laptop lại, thu dọn cặp sách, đi ra trước cổng Kim Mạch chờ xe buýt.
Xe buýt không đến, nhưng lại thấy một chiếc Volkswagen màu đen có logo chữ cái.
Cửa sổ xe hạ xuống, Địch Diệp thò đầu ra, cười tủm tỉm nhìn Lãnh Ninh.
“Chà, không phải đội trưởng Địch đây à?” Lúc này Trương Tiểu Mạn đi xuống bậc thang trên đôi giày cao gót. “Không phải cậu có việc bận ư? Sao lại đến chỗ chúng tôi thế này?”
Địch Diệp nheo mắt, thầm nghĩ trong lòng: Sao cô ta cứ bám lấy Lãnh Ninh thế?
Lãnh Ninh đứng giữa hai người, kéo dây đeo cặp. “Hai người cứ nói chuyện, tôi đi trước đây.”
“—Này,” Địch Diệp lập tức gọi cậu lại. “Cậu đi đâu?”
Anh đã đích thân đến đón cậu, cậu còn muốn đi đâu?
“Về nhà.” Lãnh Ninh thản nhiên nói.
“Lên xe, tôi đưa cậu về.” Địch Diệp nói.
Lãnh Ninh thấy Trương Tiểu Mạn bị bỏ lại phía sau, nên nói. “Không cần đâu, tôi đi xe buýt là được rồi.”
Câu nói “tôi đi xe buýt là được rồi” khiến Địch Diệp bối rối.
Cậu ấy không lên xe của mình mà lại muốn đi xe buýt? Rốt cuộc là đang suy nghĩ cái gì? Chẳng lẽ xe của mình không thoải mái bằng xe buýt sao?
Lúc này Trương Tiểu Mạn nhạy bén nhận ra có điều không ổn.
Hai người này cãi nhau à?
Vậy thì cô ấy phải ủng hộ Lãnh Ninh!
“Đừng đi xe buýt.” Trương Tiểu Mạn nói. “Chị tiện đường đi siêu thị mua đồ, tiện thể chở em về luôn.”
Lãnh Ninh suy nghĩ một chút, không trả lời.
“Này, Trương Tiểu Mạn,” Địch Diệp có chút khó chịu nói. “Cũng phải có trước có sau chứ?”
“Đội trưởng Địch nói gì vậy, tôi và Lãnh Ninh ở gần nhau, đương nhiên tôi có ưu tiên!”
“Ê, trước đây sao không biết cô còn thích đưa cấp dưới về nhà nhỉ?”
“Đó là vì bình thường cậu không quan tâm đến tôi.”
“Hai người ngày nào cũng đi làm cùng nhau, vẫn chưa đủ à?”
“Chúng tôi chỉ đi làm cùng nhau, chứ không ở cùng một văn phòng!”
“Hay lắm Trương Tiểu Mạn, không ngờ cô lại thích kiểu này!”
“Tôi thích kiểu nào, cậu nói cho rõ ràng đi!”
Trong lúc hai người cãi nhau, xe buýt đã dừng ở trạm. Lãnh Ninh bước một chân lên xe buýt.
Sắc mặt Địch Diệp thay đổi, cũng không còn tâm trạng cãi nhau với Trương Tiểu Mạn nữa, vội vàng lái xe đuổi theo.
Kết quả này là điều mà Trương Tiểu Mạn không ngờ tới, cô còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy chiếc Volkswagen màu đen bám theo chiếc xe buýt.
Khi Lãnh Ninh lên xe đã không còn chỗ trống, cậu đứng trên xe một lúc, đột nhiên liếc thấy một chiếc Volkswagen màu đen chạy song song với xe buýt.
Địch Diệp hạ cửa sổ xe xuống, nghiêng đầu về phía cậu, ý là: Trạm tiếp theo tự mình bò xuống!
Lãnh Ninh hiểu ý của đối phương, nhưng lại giả vờ không hiểu.
Lúc này Địch Diệp đuổi theo rốt cuộc có ý gì?
Lãnh Ninh có thể cảm nhận được đối phương tìm mình chắc chắn không có chuyện gì tốt. Trên khuôn mặt đó hiện rõ sự là không vui.
Anh ấy muốn tuyên bố chủ quyền? Bảo cậu tránh xa Trương Tiểu Mạn ra?
Lãnh Ninh đột nhiên cảm thấy có chút buồn bực, đã lâu rồi không có ai khiến cậu buồn bực như vậy, cái gã cảnh sát họ Địch này dường như rất giỏi chọc giận người khác.
Cậu đổi sang vị trí quay lưng lại.
Địch Diệp thấy người không chịu xuống xe, lại bấm còi hai tiếng.
Đối phương cứ như không nghe thấy, anh chỉ có thể đi theo chiếc xe buýt, đi đi dừng dừng suốt cả quãng đường.
Khi đến Miếu Bảo Hoàng, Lãnh Ninh không quay đầu lại, rẽ vào con hẻm.
Địch Diệp nghiến chặt hàm, lái xe đi vào.
Lãnh Ninh dừng lại. “Cảnh sát Địch, anh còn chuyện gì nữa không?”
Địch Diệp xuống xe, đóng sầm cửa. “Sao vậy? Bảo cậu xuống xe sao không xuống?”
“Đội trưởng Địch, tôi biết ở tuổi của anh sẽ có nhu cầu tình cảm, khi anh có suy nghĩ này, nên chủ động và mạnh dạn theo đuổi, chứ đừng lãng phí thời gian vào tôi, việc này không có ý nghĩa gì cả.”
Mí mắt Địch Diệp giật giật, thầm nghĩ trong lòng: Từng chữ cậu ấy nói tôi đều hiểu hết, nhưng sao ghép lại thành một câu thì không hiểu gì cả?
“Không, tuổi của tôi thì sao?” Địch Diệp như thể rất quan tâm đến việc Lãnh Ninh nhắc đến tuổi tác của mình. “Tôi vừa tròn 29 tuổi vào tháng tư, chỉ lớn hơn cậu bốn tuổi, già lắm à?”
Lãnh Ninh: “Tôi không có ý đó.”
“Vậy cậu có ý gì?”
“Chị Tiểu Mạn là người tốt, nếu anh thích chị ấy, cứ mạnh dạn theo đuổi, tôi và chị ấy không như anh nghĩ đâu.”
Địch Diệp nghiền ngẫm ý nghĩa của câu nói này, hay lắm, hóa ra đối phương lại tưởng mình muốn theo đuổi Trương Tiểu Mạn?!
Lần này hiểu lầm lớn rồi!
Ánh mắt của Địch Diệp nhìn từ lông mày, khóe mắt, rồi đến môi của Lãnh Ninh.
Tại sao lại bảo mình đi theo đuổi Trương Tiểu Mạn?
Rốt cuộc cậu ấy có ý gì?
“Cảnh sát Địch, nếu không có chuyện gì, tôi đi lên đây.”
Lãnh Ninh quay người định rời đi, nhưng bị Địch Diệp túm lấy cổ tay. “Cậu đợi một chút, vừa nãy tại sao lại không thèm để ý đến tôi?”
Lãnh Ninh cau mày, nhưng không nói gì.
“Là vì Trương Tiểu Mạn à?”
“…Không phải.”
“Vậy là vì sao?”
“…Cảnh sát Địch, chúng ta quen biết nhau chưa được bao lâu, xin anh hãy tự trọng.”
“Tự trọng?” Địch Diệp đột nhiên đẩy người vào vách tường. “Tự trọng cái gì, tôi không hiểu, cậu giải thích cho tôi nghe!”
“Bây giờ anh đứng quá gần tôi rồi.”
“Gần à?” Địch Diệp nghe đối phương nói vậy, ngược lại càng tiến lại gần hơn, chóp mũi của hai người gần như chạm vào nhau. “Đều là đàn ông, ngại ngùng gì chứ?”
Lãnh Ninh chỉ có thể quay đầu đi, tránh hơi thở của Địch Diệp.
“Nói đi, tại sao lại ngại?”
Lãnh Ninh cảm thấy đối phương đang trêu chọc mình, vẻ mặt lập tức trở nên rất nghiêm túc. “Cảnh sát Địch, tôi đã quen sống một mình, xin anh đừng tùy tiện xâm phạm không gian riêng tư của tôi.”
Lãnh Ninh nói như vậy, ngược lại đã khơi gợi d*c v*ng chinh phục của Địch Diệp với tư cách là một người đàn ông.
Anh gần như theo bản năng, lại tiến lại gần hơn vài phân, chóp mũi của hai người lệch ra, môi gần như chạm vào nhau.
Tư thế áp chế này khiến cơ thể hai người càng dán chặt vào nhau hơn.
“Hôm nay tôi đặc biệt đến đón cậu, nhưng cậu lại không nể mặt tôi, còn bảo tôi tránh xa cậu ra, cậu làm vậy, là đang dục cầm cố túng* à?”
(*là một mưu lược trong Binh pháp Tôn Tử, có nghĩa là “muốn bắt mà lại thả ra”, dùng để thu phục lòng người hoặc làm suy yếu kẻ thù bằng cách tạm thời rút lui, nhử đối phương vào bẫy hoặc khiến họ tự suy yếu rồi mới ra đòn quyết định.)
Lãnh Ninh: “…”
Hai người giằng co một lúc, Lãnh Ninh nhắm mắt lại, nói. “Cảnh sát Địch nói đùa rồi, anh mới là cảnh sát, nếu có bắt, cũng là anh bắt tôi.”
Anh muốn nói, ngày mai tôi phải đi công tác xa, trước khi đi đến đây để thăm cậu.
Nhưng lời nói đã đến miệng lại nuốt vào trong.
Địch Diệp: “Tôi lên lầu xin một ly nước uống.”
Lãnh Ninh đi vòng qua anh vào nhà. “Cứ tự nhiên.”
**
Mưa rơi liên tục mấy ngày liền, mái nhà của Lãnh Ninh bị dột, nước mưa đọng lại trên trần nhà, rồi nhỏ xuống tí tách. Khi Lãnh Ninh mở cửa, nước trong chậu đã tràn ra ngoài, làm ướt khắp sàn nhà.
Lãnh Ninh không có thời gian để ý đến Địch Diệp, đi ra ban công lấy cây lau nhà, cứ thế lau sàn nhà.
Địch Diệp giơ tay lên nhìn chiếc đồng hồ trị giá hai triệu tệ của mình, thấy đã 8 giờ tối, anh cảm thấy thời gian đang rất gấp rút.
“Đừng làm nữa, chuyển đến chỗ tôi ở đi.”
“Không cần thiết, hai ngày nữa mưa sẽ tạnh.” Lãnh Ninh rất kiên nhẫn lau sàn nhà sạch sẽ, rồi đổ nước trong chậu đi, mang trở lại để hứng nước tiếp.
Nghe tiếng nước “tí tách tí tách” rơi, Địch Diệp đột nhiên cảm thấy có chút bực bội.
Anh cảm thấy Lãnh Ninh đang cố tình né tránh sự thăm dò của mình.
Vừa rồi anh đã nói rất rõ ràng rồi, nhưng đối phương vẫn giả vờ không hiểu, cứ loay hoay với cái cây lau nhà rách nát của mình. Anh càng nghĩ càng bực bội, trực tiếp lấy một bao thuốc lá ra từ trong túi, anh rút một điếu, những điếu còn lại ném lên bàn trà.
“Ngày mai tôi có một nhiệm vụ,” Địch Diệp châm thuốc. “Không biết có quay lại được không, trước khi đi, tôi đến đây để thăm cậu.”
Lãnh Ninh nghe thấy vậy, cuối cùng cũng quay đầu lại nhìn đối phương một cái. “Bắt buộc phải đi à?”
“Ừm, bắt buộc phải đi.”
“Trước khi đi xa, không phải nên về nhà, ở bên gia đình ư? Tại sao lại đến tìm tôi?” Câu nói này của Lãnh Ninh có rất nhiều ẩn ý.
Quai hàm của Địch Diệp siết chặt lại, anh rít một hơi thuốc thật mạnh, kèm theo làn khói từ từ bay ra, vài chữ nhẹ nhàng thoát ra từ miệng anh. “Bởi vì tôi thích.”
Trong lòng Lãnh Ninh vốn đã có một suy đoán mờ nhạt, vì vậy, khi nghe thấy câu trả lời này, trái tim cậu như bị một cú rung động mạnh.
Nước mưa trong lòng như lũ lụt, đập vào con đê sắp vỡ, khiến cậu có chút bối rối!
Địch Diệp thấy Lãnh Ninh vẫn ngồi ở đó, khuôn mặt yên tĩnh như một bức tượng Phật, sự tự tin trong lòng anh như bị xì hơi, anh dụi điếu thuốc vào gạt tàn. “Tôi đi đây.”
Anh vừa bước được hai bước, Lãnh Ninh đột nhiên gọi anh lại. “Anh đợi một chút.”
Lưng Địch Diệp khựng lại, quay người lại.
Lãnh Ninh cúi đầu xuống, tháo một bức tượng Phật ngọc màu xanh trên cổ mình ra, đi về phía Địch Diệp. “Được khai quang rồi, có lẽ có thể mang lại may mắn cho anh.”
Cậu ra hiệu cho đối phương cúi đầu xuống một chút, để cậu dễ dàng đeo vào.
Địch Diệp chỉ cụp mắt nhìn Lãnh Ninh, không có ý định để đối phương đeo tượng Phật ngọc lên cổ mình. “Đồ tốt như vậy, cậu giữ lại cho mình đi.”
Lãnh Ninh lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn anh.
Lông mày và đôi mắt của Địch Diệp rất sắc sảo, gò má, sống mũi và cằm đều rất nam tính, nhưng đôi mắt đó khi dịu dàng nhìn một người lại trở nên đầy tình cảm.
Lãnh Ninh nhìn thấy bóng hình của mình trong đôi mắt đầy tình cảm đó, một góc nào đó trong lòng không tránh khỏi sự lay động. “Cũng không phải đồ tốt gì, chỉ là cầu may thôi.”
Địch Diệp thấy Lãnh Ninh kiên quyết như vậy, bèn cúi hơi đầu xuống một chút.
Tư thế này vốn đã rất mập mờ, nhưng đối phương lại không lùi lại như mọi khi, thậm chí còn tiến lại gần hơn một chút, đeo tượng Phật ngọc lên cổ anh.
Anh có thể ngửi thấy rõ ràng mùi hương tỏa ra từ cổ của Lãnh Ninh, giống như một loại đồ uống ngọt ngào nào đó. Khoảnh khắc đó, anh nghe thấy trái tim mình đang đập mạnh vào lồng ngực, mà anh cũng sắp không thể kiềm chế được sự thôi thúc muốn ôm người này vào lòng.
Động tác của Lãnh Ninh có chút bối rối, sau khi đeo xong, cậu lùi lại một bước, không ngờ lại giẫm phải chỗ sàn nhà trơn trượt, mất thăng bằng ngã ngửa ra phía sau.
Địch Diệp gần như theo phản xạ ôm lấy Lãnh Ninh, cơ thể hai người áp sát vào nhau, trong khoảnh khắc đó, cả hai đều ngây ngẩn cả người.
Nhiệt độ cơ thể của Địch Diệp nóng hơn Lãnh Ninh, điều này khiến Lãnh Ninh cảm thấy mình đang bị một luồng khí nóng xâm chiếm ngay lập tức.
Cậu chưa bao giờ có phản ứng lớn như vậy với cơ thể của một người đồng giới, cứ như thể thứ đang bao bọc lấy cậu không phải là một cơ thể phàm trần, mà là một từ trường mạnh mẽ với sức mạnh thần thánh nào đó.
Cậu hoàn toàn mất kiểm soát cơ thể của mình, sự ngạc nhiên và bối rối trong mắt không hề che giấu, hiện rõ trước mắt Địch Diệp, sau đó nhiệt độ da của cậu nhanh chóng tăng lên một cách rõ rệt.
Địch Diệp nhìn Lãnh Ninh như vậy, ánh mắt không tự chủ mà lướt qua lướt lại, anh không buông đối phương ra ngay, mà nhân cơ hội bất ngờ này, ôm chặt đối phương hơn.
“Cậu rất căng thẳng,” Hơi thở của Địch Diệp phả vào tai Lãnh Ninh. “Chẳng lẽ cũng rung động với tôi rồi hả?”
Lãnh Ninh hoảng hốt, theo bản năng muốn đẩy đối phương ra, sau đó, cậu mới nhận ra, đối phương đã nhấn mạnh vào từ “cũng”.
Tim cậu đập thình thịch càng lúc càng nhanh, điều này là điều mà Lãnh Ninh hoàn toàn không ngờ tới. Cậu có chút hoảng loạn muốn đứng dậy, trở về một nơi tương đối an toàn, nhưng tay cậu trượt một chút, ngón tay bất ngờ lướt qua một chỗ lồi ra nào đó.
Địch Diệp chỉ cảm thấy bụng dưới đột nhiên căng cứng, cảm giác đó khó mà diễn tả được, nó xộc thẳng lên não!
Thằng em của anh đang dần dần mất kiểm soát và nhanh chóng ngóc đầu dậy.
Cả người Địch Diệp cứng đờ.
Đúng lúc này, chiếc điện thoại nằm giữa hai người đột nhiên rung lên dữ dội.
Lãnh Ninh vội vàng đứng dậy, lấy điện thoại ra xem, không phải điện thoại của mình.
“Được! Tôi biết rồi, lập tức quay lại ngay!”
Địch Diệp nghe xong điện thoại, có chút ngượng ngùng đút điện thoại vào túi. “Tôi phải đi đây.”
Đôi mắt Lãnh Ninh run lên, cậu vừa định tiễn đối phương ra cửa, Địch Diệp đột nhiên quay người lại. “Đợi tôi quay về, cậu phải cho tôi một lời giải thích.”
**
Chan: Một danh phận! Giải thích cái mọe gì!!!!!
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 33
10.0/10 từ 21 lượt.
