Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 3
Tác giả: Phàm Phạm—er | Editor: Chan
Lãnh Ninh ngồi trên xe của đội cảnh sát đến cục cảnh sát hình sự thành phố Long Xuyên, ban đầu, có người còn rót trà cho cậu, nhưng sau đó Hà Lạc trực tiếp đi tới, còng tay cậu lại và quăng vào phòng thẩm vấn.
Lãnh Ninh cảm thấy khó hiểu, mấy cảnh sát này thái độ nhìn cậu đều thay đổi, ánh mắt như những lưỡi dao sắc lẹm găm vào cậu.
Trực giác nói cho cậu biết: Có điều gì đó không ổn.
Lãnh Ninh từ từ thích nghi với ánh đèn chói lòa trong phòng thẩm vấn, cánh cửa đối diện đột nhiên mở ra, có hai người bước vào.
Một người là cảnh sát trẻ phụ trách ghi chép, người còn lại là đội trưởng Địch Diệp.
Địch Diệp dường như vừa vội vã tắm xong, thay một chiếc áo phông đen sạch sẽ, mái tóc của anh vẫn chưa khô hẳn, một lọn tóc ướt rủ xuống trán, trên mặt vẫn còn hơi nước.
Lãnh Ninh: “Bản tường trình đã xong rồi, tôi có thể đi được chưa?”
Địch Diệp lật xem bản tường trình, thay đổi thái độ khách sáo trước đó. “Trong ghi chép cho thấy cậu đi xe buýt từ Ninh Châu đến thành phố Long Xuyên vào ngày hôm qua, rõ ràng đi tàu hỏa dễ dàng tiện lợi hơn, tại sao lại chọn đi xe buýt?”
“Điều này có liên quan gì đến vụ án không?”
“Hành vi của cậu không có logic.”
“Cho nên?”
“Cho nên, có lẽ tôi nên thay đổi mạch suy nghĩ: Đi xe buýt để tiện vận chuyển m* t** hơn? Và cậu chính là người đứng sau Hắc Cẩu!”
Lời này vừa thốt ra, các cảnh sát bên ngoài phòng thẩm vấn đều xúm lại, Chu Mạn cũng ngừng gõ phím, kinh ngạc nhìn Lãnh Ninh.
Địch Diệp nhìn chằm chằm vào khuôn mặt vô hại của Lãnh Ninh. “Có phải cậu là người đứng sau Hắc Cẩu không, nói!”
Lãnh Ninh cũng trở nên nghiêm túc.
Cái vị đội trưởng này dường như rất muốn phá án, nói không chừng sẽ tùy tiện bắt một người để ứng phó. Nếu đối phương nghĩ như vậy, thì tình cảnh hiện tại của cậu không mấy khả quan, bởi vì nơi như đội cảnh sát hình sự này, vào dễ ra khó.
“Thân phận của tôi, các anh có thể tìm Kim Mạch để xác minh.”
“Cậu tưởng tôi chưa xác minh à? Tôi đã gọi điện thoại rồi, trong số nhân viên của Kim Mạch không hề có ai tên là Lãnh Ninh.”
“Tôi vẫn chưa chính thức nhận việc, có lẽ họ có sự nhầm lẫn.”
“Cậu tưởng khuôn mặt vô hại là có thể đánh lừa được à?” Địch Diệp nói. “Tôi đã gặp nhiều người giả vờ là học sinh để buôn bán m* t** rồi.”
“Cảnh sát Địch,” Lãnh Ninh cắt lời. “Những người có mặt lúc đó đều thấy tôi bị khống chế, sao tôi có thể là đồng bọn của hắn được?”
“Cậu thấy sự việc bại lộ, cố ý diễn kịch với Hắc Cẩu cho chúng tôi xem, tiện thể mượn tay cảnh sát để loại bỏ Hắc Cẩu, cậu thông minh như vậy, Hắc Cẩu sao có thể là đối thủ của cậu?”
Lãnh Ninh hít một hơi thật sâu, cảm thấy có chút cạn lời.
“Kỹ năng diễn xuất kém cỏi, bị khống chế mà còn không thèm kêu cứu mạng, còn nói không phải diễn à?”
“Tất cả những điều đó chỉ là suy đoán của các anh, thân phận của tôi, các anh có thể gọi điện thoại cho Trương Tiểu Mạn của Kim Mạch để xác minh, tôi không quen Hắc Cẩu, đi xe buýt là để tiện mang theo thú cưng.”
“Thú cưng?”
“Con rùa trên bệ cửa sổ của tôi.”
Lãnh Ninh cảm thấy cậu đã nói rất rõ ràng rồi, nếu như đối phương vẫn cố tình vu khống, vậy là do người này có vấn đề.
Địch Diệp nhớ lại một chút, quả thực anh đã nhìn thấy một chiếc bể kính trên bệ cửa sổ phòng ngủ của đối phương, bên trong có nuôi một con rùa.
Lời giải thích này, cũng hợp lý.
Đối đầu với Lãnh Ninh, giống như đấm mạnh vào bông gòn, trực giác của anh mách bảo đối phương có vấn đề, nhưng đối phương luôn có thể tìm ra lý do để phản bác.
Có phải là đối phương quá xảo quyệt hay không?
Lúc này, giọng của Cục trưởng Thang đột nhiên vang lên qua tai nghe.
Mau thả người ra! Cậu cảm thấy khiếu nại ít quá hay là chưa viết đủ bản kiểm điểm hả?
Không khí trong và ngoài phòng thẩm vấn lập tức trở nên căng thẳng.
Cục trưởng Thang Hiểu Đông, mắc bệnh tam cao* nhiều năm, tuần trước, cơ thể béo tròn của ông cuối cùng cũng không chịu nổi, đột ngột ngất xỉu trong cuộc họp, sau khi nằm viện nửa tháng mới xuất viện, ông đã lập tức trở lại vị trí làm việc.
(*cao huyết áp, đường huyết cao, mỡ máu cao)
Các cảnh sát đang ăn vặt vội vàng cất đồ ăn vặt của mình đi, sợ bị Cục trưởng Thang bắt được và giáo huấn nửa ngày.
“Suy luận của anh thật tuyệt vời.” Lãnh Ninh nói. “Với cái đầu như vậy, sao không đi làm biên kịch đi?”
“Cậu đừng có giở giọng mỉa mai.”
“Nếu anh không thả tôi ra, tôi sẽ khiếu nại anh.”
—Địch Diệp, ra đây.
Giọng của Cục trưởng Thang lại vang lên qua tai nghe.
“Lát nữa tôi sẽ quay lại thẩm vấn cậu.”
Địch Diệp đứng dậy, đi ra ngoài, anh thấy Cục trưởng Thang đang đứng ở cửa với vẻ mặt hằm hằm chờ mình. “Đến văn phòng của tôi nói chuyện.”
Tại văn phòng của Cục trưởng Thang.
“Ngài nói thẳng ra không phải xong rồi à, tôi về đây.” Địch Diệp quay đầu bỏ đi.
“Có thể ra dáng đội trưởng một chút được không? Cả ngày cứ như một thằng lưu manh, biết bao nhiêu người dưới trướng nhìn vào đấy!”
“Tôi có vi phạm pháp luật đâu, cứ để bọn họ nhìn đi!”
Cục trưởng Thang suýt nữa thì nghẹn lại, phất tay. “Cút! Cút đi!”
**
Lãnh Ninh nhớ lại khuôn mặt của Địch Diệp, luôn có một cảm giác kỳ lạ, như thể một mảnh ký ức nào đó sắp hiện ra, nhưng lại chìm sâu vào đáy biển sâu ký ức khi sắp tìm thấy câu trả lời.
Tinh thần của cậu thoáng hoảng hốt một chút, lồng ngực bỗng nhiên co thắt lại.
Lúc này, có tiếng động ở cửa, cậu ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy khuôn mặt đó.
Gần như cùng lúc đó, trái tim cậu bắt đầu co thắt dữ dội.
Địch Diệp với khuôn mặt hầm hầm, nói với người bên trong. “Đưa cậu ta đi xét nghiệm nước tiểu.”
Nói xong, ánh mắt Địch Diệp lướt qua khuôn mặt Lãnh Ninh, chỉ thấy khuôn mặt vốn đã quá trắng lại càng trắng hơn.
“Chỉ là xét nghiệm nước tiểu thôi mà, cậu lo lắng gì?”
Tóc mái của Lãnh Ninh hơi dài, rủ xuống hàng mi dài, khi cậu cúi đầu xuống, đuôi tóc gần như chọc vào mắt, đôi mắt đen láy đến mức không thấy rõ vân mống mắt, trong ánh mắt mang theo vẻ xa cách lạnh lùng. “Làm ơn nhanh lên một chút.”
Địch Diệp nhìn Lãnh Ninh, một bóng hình nào đó trong ký ức đột nhiên hiện lên, nhưng anh lại suy nghĩ kỹ hơn và thấy không thể nào — Bởi vì người đó đã chết rồi.
Mãi đến 7 giờ tối, Địch Diệp mới ra khỏi phòng họp, thấy Thư Thư đang ôm một chồng tài liệu đi qua, tiện thể hỏi. “Kết quả xét nghiệm nước tiểu của Lãnh Ninh có chưa?”
“Có rồi, âm tính.”
“Người đâu?”
“Đi rồi.”
Địch Diệp hồi tưởng lại một loạt hành động của Lãnh Ninh, đến mức tàn thuốc rơi vào tay mà anh cũng không hề hay biết.
Xét nghiệm nước tiểu không có vấn đề, vậy cậu ta lo lắng gì?
Có phải anh đã bỏ lỡ chi tiết nào đó hay không?
Địch Diệp cảm thấy, trên người Lãnh Ninh có rất nhiều điểm mâu thuẫn.
Nói năng khéo léo, tư duy rõ ràng, loại người như vậy nếu chịu khó một chút thì không đến mức nghèo khổ phải ở nhờ nhà của bạn bè.
Nhìn có vẻ dễ gần, nhưng khi nói chuyện, anh phát hiện đối phương luôn giữ thái độ cảnh giác với thế giới bên ngoài, sự cảnh giác này dường như là theo một loại bản năng.
Trực giác mách bảo anh rằng những người có vẻ ngoài gây hoang mang như vậy thường rất nguy hiểm.
“Lúc cậu ta đi có nói gì không?” Địch Diệp lại hỏi.
Thư Thư suy nghĩ một lúc. “Cậu ấy hỏi mượn tôi hai đồng xu, nói là để đi xe buýt. Đội trưởng, cậu ấy nghèo đến mức này, chắc không phải là tội phạm buôn m* t** đâu nhỉ?”
Địch Diệp: “Người này không đơn giản, đừng để vẻ bề ngoài của cậu ta đánh lừa, cho người ở miếu Bảo Hoàng theo dõi cậu ta, xem xem cậu ta tiếp xúc với những ai.”
**
11 giờ đêm, cục cảnh sát vẫn đèn đuốc sáng trưng.
Hà Lạc mở nắp tô mì bò dưa chua, chuẩn bị bắt đầu bữa tối trong ca trực, vừa mở miệng, cậu ta nhận được tin nhắn từ tổ kỹ thuật. “Lão đại, đã xác định được vị trí điện thoại rồi!”
Địch Diệp dập đầu thuốc. “Người ở đâu?”
“Ở miếu Bảo Hoàng, KTV Hào Ca.”
“Lại là miếu Bảo Hoàng. Tọa độ có di chuyển không?”
“Không nhúc nhích!”
“Tập hợp ở cửa, ai đói bụng thì mang đồ ăn lên xe mà giải quyết!”
“Rõ!”
**
Chưa đầy ba phút sau, từng chiếc xe cảnh sát với đèn báo hiệu nối đuôi nhau rời khỏi đội cảnh sát hình sự thành phố Long Xuyên.
Chiếc xe Jeep màu xanh quân đội đi xuyên qua đường vành đai ba sầm uất, một cánh tay màu lúa mì gác trên cửa sổ xe ở ghế lái, chỉ cần nhìn vào đường cơ bắp cũng có thể đoán được chủ nhân của cánh tay đó có một thân hình rất đẹp.
Địch Diệp lái xe với tư thế của một tài xế lão luyện, một tay kẹp điếu thuốc gác trên cửa sổ xe, tay kia giữ vô lăng. “Đừng làm đổ canh lên xe tôi.”
Hà Lạc ôm tô mì bò dưa chua ăn ngấu nghiến ở ghế lái phụ, cả xe tràn ngập mùi mì gói.
“Yên tâm đi lão đại, có đổ lên đầu em cũng không đổ lên xe của anh đâu.”
Hà Lạc vừa nói xong, lại phát ra tiếng húp mì sột soạt.
Địch Diệp liếc nhìn tọa độ trên màn hình, mục tiêu vẫn không hề nhúc nhích.
Phía trước đột nhiên bị tắc đường, Địch Diệp thò đầu ra ngoài xe nhìn một cái, sau đó cầm bộ đàm lên. “Phía trước có chuyện gì? Gọi xe cảnh sát đi trước mở đường!”
Dưới sự hỗ trợ của xe cảnh sát, xe của bọn họ nhanh chóng được di chuyển, Hà Lạc nuốt ngụm canh cuối cùng, lau miệng chuẩn bị làm việc.
Trên tấm bảng quảng cáo ở quảng trường dán hình người đại diện Thẩm Trác, Địch Diệp lại thấy đối phương trông có chút giống Lãnh Ninh.
Nghĩ đến đây, lông mày anh hơi nhíu lại, đánh tay lái vào con đường đầy rẫy quán bar.
Vừa rẽ vào, làn gió mang theo mùi bia liền ập đến.
Đường phố đã lâu không được tu sửa, mặt đường gồ ghề, không biết từ đâu ra nước đọng lại ở những chỗ trũng, phản chiếu ánh đèn neon lấp lánh.
Trời vừa tối, những thành phần bất hảo tụ tập về đây để giải trí, những người phụ nữ ăn mặc hở hang đi loạng choạng, vừa đi vừa nghỉ. Những người đàn ông to béo đứng hút thuốc trước cửa tiệm, trong góc truyền ra tiếng cười lớn của đàn ông và phụ nữ, trên cửa sổ quán bar phản chiếu hình ảnh bọn họ đang uốn éo cơ thể một cách tùy tiện, bọn họ hoạt động về đêm, dựa vào cồn mà sống qua ngày.
So với những nơi khác, KTV Hào Ca được coi là một địa điểm giải trí tương đối đẳng cấp ở đây, cửa ra vào có vài người đón khách. Khi thấy khách nam bước vào, cô tiếp tân xinh đẹp lập tức mỉm cười tiến lên chào hỏi.
“Quý khách đi mấy người?”
Hà Lạc không nhìn thẳng, rút thẻ cảnh sát ra. “Cảnh sát làm nhiệm vụ.”
“Xin quý khách đợi một chút.”
Cô tiếp tân vừa nghe xong liền rẽ vào hành lang, đưa tay di chuyển một khung tranh, nhấn vào nút báo động đặc biệt.
Trước cửa chính của quán KTV, một chiếc xe Jeep màu xanh quân đội drift một vòng và dừng lại. Cửa ghế lái mở ra, một người đàn ông có vóc dáng rất cao bước xuống, người đàn ông lật tay đóng sập cửa xe, mang giày da cảnh sát, thẳng tiến xông vào quán KTV. “Nói nhảm gì ở đây, mau vào trong bắt người!”
Người tiếp tân nam giật mình, nhận ra sự việc không đơn giản, không muốn vì thế mà mất việc, liền đưa tay ra chặn người đàn ông lại, nhưng lại bị người đó nắm cổ áo kéo sang một bên.
“Đứng sang một bên!”
Toàn thân người đàn ông toát ra một sự áp lực bất kham, từng cử chỉ đều mang khí chất mạnh mẽ, từ khoảnh khắc anh bước vào cửa quán KTV, khu vực này dường như đã trở thành sân chơi của anh.
Người tiếp tân nam lập tức sợ hãi, lùi sang một bên không dám nói gì.
Hà Lạc cất thẻ cảnh sát của mình đi, sau đó rút khẩu súng lục 92 từ thắt lưng ra và đi theo đội trưởng lên cầu thang.
Khi hai người bọn họ bước vào, nửa con phố đã chật kín xe cảnh sát, một nhóm cảnh sát từ trên xe bước xuống, xông vào bên trong như đi đánh nhau.
Địch Diệp đá tung cánh cửa hợp kim nhôm màu vàng chói của phòng 308, đồng thời cầm súng, nghiêng người nhanh chóng bước vào phòng.
Trong phòng một mảnh bừa bộn, âm thanh phát ra bài hát trận tuyết đầu tiên năm 2002, bầu không khí tràn ngập mùi rượu nồng nặc.
Nếu ngửi kỹ, còn có thể phát hiện một mùi máu tanh nhàn nhạt như mùi gỉ sắt.
Những chai rượu nằm ngổn ngang trên sàn nhà, một người đàn ông ngồi một mình dựa vào ghế sofa, hai mắt nhắm chặt, bất động như thể đã ngủ thiếp đi.
Trong phòng không thấy những người khác.
Toàn bộ căn phòng không có cửa sổ, cũng không phát hiện cửa bí mật.
Địch Diệp lại gần người đàn ông, vỗ vai hắn ta. “Còn ngủ à?!”
Thấy đối phương không có phản ứng gì, sắc mặt Địch Diệp tối sầm lại.
Ánh mắt anh nhìn xuống, chỉ thấy chiếc áo sơ mi màu đen sẫm của người đàn ông dính chặt vào ngực, anh không nhìn rõ đó là chất lỏng màu gì, nhưng anh biết, đó là máu.
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 3
10.0/10 từ 21 lượt.
