Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 29
Khi Trương Tiểu Mạn cùng Lãnh Ninh đến nhà hàng, vừa liếc mắt đã nhìn thấy Chu Dương Dương đeo kính, trông có vẻ thư sinh, cô lập tức trở nên tỉnh táo.
Ai cũng biết Địch Diệp và Chu Dương Dương không hợp nhau, vậy mà hai người này lại có thể ngồi ăn cơm cùng nhau, đúng là một quả dưa* cực lớn!
(*Chương trước quên chưa note, dưa là cách nói ẩn dụ cho tin tức, tin đồn, drama, hoặc những câu chuyện hậu trường. “Ăn dưa” có nghĩa là đọc, xem hoặc bàn tán những thông tin này, tương tự như việc hóng chuyện.)
Chỉ thấy hai người ngồi đối diện nhau, Địch Diệp đang xem điện thoại, Chu Dương Dương đang cúi đầu gọi món. Cô nghĩ nghĩ một chút, rồi ngồi xuống bên cạnh Chu Dương Dương.
Không có lựa chọn nào khác, Lãnh Ninh đành phải ngồi cạnh Địch Diệp.
Địch Diệp ngửi thấy một mùi dầu gội thoang thoảng, quay đầu lại, phát hiện Lãnh Ninh đang ngồi bên cạnh mình.
Ánh đèn trong nhà hàng rất dịu nhẹ, chiếu lên khuôn mặt đối phương, trông không lạnh lùng như bình thường, đường nét và làn da cũng mềm mại hơn, ngay cả nhịp thở cũng dễ chịu hơn.
Lãnh Ninh cầm ly nước bên cạnh, uống một ngụm nước chanh, liếc thấy Địch Diệp đang nhìn chằm chằm vào mình.
Cảm giác kỳ lạ một lần nữa khiến tim cậu đập nhanh hơn, cậu không tránh khỏi việc ngồi thẳng người.
Lúc này Trương Tiểu Mạn vô cùng bận rộn, một mặt phải ngắm nhìn vẻ đẹp trai của hai chàng trai đối diện, suy nghĩ xem giữa bọn họ có bí mật gì không thể nói ra, mặt khác lại phải đoán tại sao Địch Diệp lại mời Chu Dương Dương đi ăn, hoàn toàn không để ý đến những món ăn được mang lên.
Mãi đến khi Chu Dương Dương múc súp đặt trước mặt cô, cô mới bừng tỉnh, nhận ra đội trưởng Chu tối nay dường như đã chăm chút cho bản thân, trông đẹp trai hơn hẳn so với bình thường.
Phong cách của Chu Dương Dương khác hẳn với hai người đối diện, Lãnh Ninh là kiểu tiểu thịt tươi, Địch Diệp là kiểu mãnh nam, còn Chu Dương Dương thì… dùng từ nho nhã thì không hẳn, vì người này trông có vẻ thư sinh, nhưng khi bắt tội phạm thì lại không hề nho nhã chút nào. Anh ta có rất nhiều điểm mâu thuẫn, giống như vừa rồi, khi cô vừa bước chân vào cửa, đối phương thậm chí còn không thèm ngẩng đầu nhìn cô, vậy mà bây giờ lại múc cho cô một bát súp.
Chu Dương Dương khiến cô không thể đoán được, có chút bí ẩn.
Đợi khi Chu Dương Dương lại ga lăng lần nữa, chủ động rót nước ô mai cho Trương Tiểu Mạn, Địch Diệp đột nhiên nói. “Đội trưởng Dương Dương, không ngờ anh lại là một người đàn ông ấm áp đấy nhề?”
Câu nói này của Địch Diệp tinh tế ở chỗ, khiến người khác không thể biết ý đồ đằng sau nó là gì.
Vành tai Chu Dương Dương đỏ bừng. “Ăn cơm của anh đi, đừng trêu chọc tôi!”
Lãnh Ninh nhìn Chu Dương Dương, rồi lại nhìn Địch Diệp ở bên cạnh, cậu lập tức hiểu ra, bữa cơm tối nay là do Chu Dương Dương tổ chức, mục đích chắc chắn là để mời Trương Tiểu Mạn, Chu Dương Dương gọi cậu và Địch Diệp đến, phần lớn là để che đậy mục đích thực sự, thảo nào nhất định phải gọi cậu đến.
Cậu có thể nghĩ đến đoạn này, vậy thì chắc chắn Địch Diệp cũng nghĩ ra được, lúc này lại trêu chọc Chu Dương Dương, là vì trong lòng không thoải mái sao?
— Người mình thích lại bị người khác nhòm ngó.
Lãnh Ninh đang mải suy nghĩ, Địch Diệp đột nhiên ghé sát lại, gắp vào bát cậu một con bào ngư tươi ngon mọng nước.
Lãnh Ninh nhìn con bào ngư trong bát, cố gắng tìm hiểu ý đồ của đối phương khi làm hành động như vậy.
Lần trước Địch Diệp hiểu lầm cậu và Trương Tiểu Mạn có tình cảm riêng tư, lần này đột nhiên gắp thức ăn cho cậu, là để k*ch th*ch Trương Tiểu Mạn đang ngồi đối diện sao?
Lãnh Ninh đang nghĩ thì thấy Trương Tiểu Mạn nhìn chằm chằm vào con bào ngư trong bát cậu, dường như rất để tâm.
Lãnh Ninh không ăn con bào ngư đó, mà lấy một cái bát khác để múc súp.
Địch Diệp thấy Lãnh Ninh không ăn thứ mình gắp, tưởng rằng đối phương không thích ăn, lại dùng đũa chung gắp một món khác mà đối phương đã gắp qua.
Lãnh Ninh không ăn nhiều, giữa chừng thì đi vào nhà vệ sinh.
Trương Tiểu Mạn nhận thấy bầu không khí có chút không đúng, cố ý tìm một vụ án mà cả ba đã từng cùng nhau giải quyết để nói chuyện.
Địch Diệp cũng nhận ra Lãnh Ninh có chút không ổn, nghĩ rằng cậu bị sự nhiệt tình của Chu Dương Dương k*ch th*ch.
Trong lòng anh đột nhiên có một cảm giác khó chịu, ngực nghẹn cứng.
Trương Tiểu Mạn bị làm sao thế? Sao ai cũng có hứng thú với cô ấy? Cả già lẫn trẻ đều xúm lại!
Nghĩ đến đây, anh đột nhiên có chút buồn bực. “Tôi đi hút thuốc một lát!”
Địch Diệp cũng rời bàn, cuối cùng chỉ còn lại Chu Dương Dương và Trương Tiểu Mạn ăn.
Trương Tiểu Mạn ăn càng lúc càng thấy không đúng, cuối cùng đặt đũa xuống. “Tôi đi xem Lãnh Ninh.”
Chu Dương Dương thấy cả ba người đều đã đi, chỉ còn lại mình anh ta, hàng mi dưới cặp kính khẽ run lên.
Quả nhiên, cô ấy không có cảm giác gì với mình…
Từ đầu đến cuối, sự chú ý của Trương Tiểu Mạn không hề đặt lên người anh ta, điều này đã nói lên vấn đề.
Nghĩ đến đây, Chu Dương Dương cũng không còn tâm trạng ăn uống nữa, đi đến quầy lễ tân thanh toán.
Trên đường về, Trương Tiểu Mạn thỉnh thoảng lại nhìn Lãnh Ninh, cuối cùng không nhịn được hỏi. “Em với đội trưởng Địch có chuyện gì thế?”
“Không có gì.” Lãnh Ninh thản nhiên nói. “Chỉ là buổi tối không có khẩu vị.”
“Ồ, có phải dạ dày không thoải mái không? Có cần đi hiệu thuốc không?”
“Không cần, ở nhà có thuốc rồi.” Lãnh Ninh tìm một cái cớ, định cho qua chuyện này.
Trương Tiểu Mạn đưa Lãnh Ninh về đến Miếu Bảo Hoàng, lại cảm thấy không yên tâm. “Hay là em chuyển đến chỗ chị ở đi, an ninh ở đây quá tệ, chị lo em sẽ gặp chuyện.”
Lãnh Ninh nhìn Trương Tiểu Mạn, đột nhiên cảm thấy lòng tự trọng đáng thương của mình bị lay động. “Không cần đâu chị Tiểu Mạn, em ở đây rất tốt. Chị về lái xe chậm thôi, chú ý an toàn.”
Trương Tiểu Mạn còn muốn nói gì đó, thì đã thấy Lãnh Ninh đi một mình vào con hẻm tối đen.
Cô ấy thở dài, thầm nghĩ trong lòng: Lần sau tuyệt đối không tham gia vào những chuyện như thế này nữa, tham gia mà tim đập loạn xạ quá đi thôi!
**
Sau bữa cơm đó, tâm trạng của Địch Diệp vẫn không tốt, sáng hôm sau khi họp, anh còn nổi giận.
Điều này trực tiếp khiến toàn bộ khu vực văn phòng công cộng trở nên im lặng.
Không ai dám chọc giận Địch Diệp vào lúc này, đành cố gắng giảm bớt sự hiện diện của mình, ít xuất hiện trước mặt đội trưởng.
“Anh không có chút nhận thức nào về việc làm cánh chim yểm trợ cả à? Bữa cơm tối qua ăn khó xử biết bao nhiêu! Mất của tôi mấy trăm tệ thì thôi đi, lại còn không ăn ngon!” Chu Dương Dương càng nói càng bực. “Tôi mời Trương Tiểu Mạn ăn cơm, anh ăn mặc bảnh bao như vậy làm gì?”
Chu Dương Dương tiếp tục với câu nói yểm hộ phía trước, cuối cùng cũng hỏi ra được thắc mắc trong lòng.
Chỉ thấy Địch Diệp im lặng châm một điếu thuốc, lầm lì hút. “Anh không hiểu.”
“Tôi không hiểu?” Chu Dương Dương thấy Địch Diệp vẻ mặt thâm trầm, trong lòng càng bực bội. “Tôi biết, cái gì anh cũng muốn hơn tôi, nhưng chúng ta không thể thất đức như vậy được chứ? Ngay cả phụ nữ cũng muốn giành sao? Tôi nói tối qua sao cậu lại dễ nói chuyện như vậy, còn chủ động giúp tôi hẹn người ta. Hóa ra anh lại có ý đồ này…”
Giữa tiếng lải nhải của Chu Dương Dương, Địch Diệp không nhịn được nữa. “Anh nghĩ ai cũng nhỏ nhen như anh à? Tôi không thích kiểu đó, tôi là…”
Tai Chu Dương Dương dựng thẳng lên. “Là gì?!”
“Nói ra anh cũng không hiểu!”
Địch Diệp dập tắt điếu thuốc, cầm áo khoác ra khỏi văn phòng, đóng sầm cửa lại.
Chu Dương Dương vẫn còn ở phía sau chửi. “Anh giận cái gì chứ?!”
“Đệt!” Chu Dương Dương buột miệng chửi thề, trước khi đi còn đá vào ghế của Địch Diệp.
**
Vì chuyện tối qua, Lãnh Ninh lần đầu tiên bị mất ngủ.
Nhưng cậu nhanh chóng điều chỉnh lại bản thân, dồn hết sức lực vào công việc.
Thời gian trôi qua rất nhanh, khi ngẩng đầu lên khỏi máy tính, đã qua giờ tan làm, cậu chuẩn bị thu dọn đồ đạc về nhà nấu cơm.
Vừa bước ra khỏi Kim Mạch, điện thoại của cậu đột nhiên hiện lên một cuộc gọi lạ.
“Alo, có phải cảnh sát không? Tôi là bà chủ tiệm giày, anh có nhớ tôi không? Anh đã cho tôi số điện thoại của anh trước đây.”
“Ừm, có chuyện gì không?”
“Là thế này, đứa con nuôi của gia đình họ Tào đã về rồi, bây giờ nó đang ngồi trên bệ cửa sổ tầng thượng của nhà máy lương thực, không biết có phải muốn nhảy lầu hay không!”
Lòng Lãnh Ninh thắt lại. “Dưới lầu có người vây xem không?”
“Có, có vài người.”
“Đừng để những người vây xem kích động anh ta, tôi sẽ thông báo cho đội cứu hộ đến ngay lập tức.”
“Yên tâm đi, đều là người quen cả, sẽ không kích động nó đâu.”
Lãnh Ninh vừa gọi điện vừa vẫy xe, trong đầu cậu không ngừng hiện ra cảnh người đàn ông ngồi trên bệ cửa sổ — Đức Tử đối diện với sân nhà họ Tào, đối diện với nơi đã từng sống, muốn kết thúc cuộc đời mình ở đó.
Lãnh Ninh bắt taxi đến Tam Lý Đê, buổi tối trời rất oi bức, côn trùng bay rất thấp dưới ánh đèn đường, có vẻ trời sắp mưa. Lãnh Ninh chạy trên phố đi bộ, một chiếc xe đẩy nhỏ va vào hông cậu, làm rách một góc áo.
“Nhìn đường đi chứ!” Bà chủ xe đẩy lớn tiếng quát. “Đang vội về chịu tang à!”
“Người nhà họ Tào đều chết rồi, cậu ta cũng không sống nổi nữa, lẽ ra lúc trước cứ kết hôn Tào Chân đi, thì đâu đến nỗi như bây giờ!”
“Đúng vậy, thực sự không biết cậu ta nghĩ gì, cứ phải đợi người ta chết rồi mới quay về, bây giờ về thì có ý nghĩa gì, còn phải đánh đổi cả tính mạng của mình!”
“Lúc trước Tào Chân thích cậu ta biết bao nhiêu, tội nghiệp cô gái đó gặp phải người không tốt, đúng là nghiệt duyên mà!”
Lúc này, điện thoại của Lãnh Ninh vang lên, là Địch Diệp gọi đến, cậu thở hổn hển nhận điện thoại.
“Đang làm gì vậy, sao th* d*c thế?” Giọng nói có chút thiếu kiên nhẫn của Địch Diệp vang lên từ ống nghe.
“Đức Tử muốn nhảy lầu, tôi đang chạy đến đó.”
“Cậu chạy bộ đến đó á?” Địch Diệp có chút đau lòng, nên giọng nói hơi cao lên.
Lãnh Ninh theo bản năng cho rằng Địch Diệp đang trách cậu chậm chạp. “Ừm, cảnh sát và xe cứu thương đã trên đường rồi, sẽ không chậm trễ việc cứu hộ đâu.”
Địch Diệp cũng không muốn giải thích. “Bây giờ hắn thế nào rồi?”
Lúc này, Lãnh Ninh đã đứng dưới nhà máy lương thực, đang ngẩng đầu nhìn Đức Tử. “Hắn ngồi im không nhúc nhích, nhưng có thể nhảy xuống bất cứ lúc nào!”
“Nghe đây,” Địch Diệp nói. “Phải tìm cách kéo dài thời gian, tôi còn năm phút nữa là đến!”
“Được.”
Lãnh Ninh cúp điện thoại, ánh mắt nhìn vào lối vào của nhà máy lương thực.
Đức Tử lặng lẽ nhìn lên bầu trời đêm, hoàn toàn không cảm nhận được sự chú ý của mọi người dành cho mình.
Người ta nói 15 trăng sáng 16 trăng trong, đêm nay hắn không nhìn thấy trăng, nhưng không sao, hắn sắp được xuống đó đoàn tụ với bọn họ rồi.
Hắn ngồi trên bệ cửa sổ tầng thượng, nhìn xuống phía dưới, nhà máy lương thực rõ ràng chỉ có tám tầng, nhưng những người dưới đó trông thật nhỏ bé, rơi xuống chắc sẽ đau lắm nhỉ?
Chân hắn đã bắt đầu run rẩy, nhưng chỉ cần nghĩ đến cảnh cả gia đình ngồi ăn cơm trong sân, nghĩ đến nụ cười trong sáng vô tội của Tào Chân, hắn lại đau lòng đến nghẹt thở.
Tào Chân vì hắn mà từ hôn, là hắn đã hại chết bọn họ, hắn không xứng đáng được sống.
Khi Đức Tử đang chìm trong sự tự trách, Lãnh Ninh đã lặng lẽ lẻn lên tầng thượng.
Đúng lúc sắp tóm được đối phương, Đức Tử đột nhiên quay đầu lại nhìn thấy cậu!
“Anh muốn làm gì?” Đức Tử rất đề phòng, dường như có thể nhảy xuống bất cứ lúc nào.
“Nếu anh nhảy xuống, Tào Chân sẽ không tha thứ cho anh đâu.” Lãnh Ninh cố gắng giữ bình tĩnh, đứng ở một khoảng cách vừa đủ nói. “Gia đình họ Tào năm đó cứu anh, là để anh được sống, nếu giờ anh chết, bọn họ đã cứu uổng công rồi.”
“Anh đâu phải là bọn họ, sao anh biết họ nghĩ gì?”
“Một câu hỏi đơn giản nhất, nếu như anh chết rồi, ai sẽ đốt tiền giấy cho bọn họ?”
Đức Tử đột nhiên sững lại, ánh mắt đờ đẫn nhìn cậu.
Đức Tử nghiến chặt quai hàm, đây là lần đầu tiên hắn gặp một người khuyên răn như vậy.
Tuy không có lý lẽ gì, nhưng lại có vẻ có chút lý.
“Anh nghĩ nhảy xuống là mọi chuyện sẽ ổn à?” Lãnh Ninh trèo lên bệ cửa sổ phía bên kia, ngồi cách Đức Tử một đoạn, tiếp tục nói. “Tôi kể cho anh nghe một câu chuyện nhé, nghe xong rồi anh hẵn quyết định có nên nhảy xuống hay không.”
“Anh muốn kể chuyện gì?”
“Anh đoán xem tôi làm nghề gì?”
“Anh là cảnh sát?”
Lãnh Ninh lắc đầu. “Tôi là pháp y.”
“Rốt cuộc anh muốn nói gì?”
“Trước đây tôi từng khám nghiệm một thi thể nam, hắn chết vì ngã xuống lầu, hắn cũng trạc tuổi anh, khoảng 20 mấy tuổi. Vì chia tay với bạn gái mà nghĩ quẩn, nhảy từ sân thượng xuống.”
Khi Lãnh Ninh kể chuyện, Địch Diệp đã đưa người lẻn vào nhà máy lương thực, đội cứu hộ đã đến, dưới lầu đang chuẩn bị đệm hơi.
“Chắc hẳn là hắn chưa từng nghĩ rằng sau khi chết sẽ bị người ta giải phẫu. Vì vậy mới chết một cách tùy tiện như vậy.”
“Hắn tự tử, tại sao lại phải giải phẫu?!” Đức Tử có chút không hiểu.
“Nhỡ đâu hắn bị người ta bỏ thuốc thì sao? Nhỡ đâu hắn nhảy lầu khi thần trí đang không tỉnh táo thì sao? Con người sau khi chết đi thì không còn quyền kiểm soát cơ thể nữa, hoàn toàn tùy thuộc vào người khác xử lý, anh đã bao giờ nhìn thấy giải phẫu tử thi chưa?”
Đức Tử không nói gì.
“Khi giải phẫu, trước tiên phải cởi bỏ quần áo trên người của người chết, l*t s*ch sẽ, sau đó rạch một đường từ cổ xuống, kéo dài đến bụng, rồi moi hết nội tạng ra để kiểm tra, cân trọng lượng, xét nghiệm…
Người chết không có bí mật, tất cả bí mật của anh sẽ bị phơi bày ra để phân tích, lịch sử liên lạc, tin nhắn điện thoại, tài khoản mạng xã hội, nội dung email, thậm chí cả DNA của anh cũng sẽ bị người ta lấy ra để nghiên cứu.
Nếu anh nhảy xuống, tôi sẽ là người giải phẫu anh.”
Lưng của Đức Tử cứng lại, quai hàm kéo căng, như thể người trước mặt là một kẻ cực kỳ ác độc.
“Tôi chỉ muốn chết một cách thanh thản.”
“Anh nghĩ cái chết thực sự đơn giản như vậy ư?” Lãnh Ninh nhìn đôi mắt đỏ hoe của Đức Tử. “Cái chết không thể giải quyết vấn đề, con người chỉ khi sống mới có hy vọng, mọi chuyện rồi sẽ qua thôi, so với việc chết đi trong cảm giác tội lỗi, sống để chuộc tội chẳng phải là tốt hơn sao?”
“Chuộc tội?” Ánh mắt của Đức Tử khẽ lay động.
“Ít nhất bây giờ anh có thể lo hương khói cho bọn họ, đốt tiền giấy cho bọn họ vào các dịp lễ tết, kể chuyện của bọn họ cho con cháu của mình nghe, không để bọn họ bị lãng quên.
Chỉ cần anh còn nhớ đến bọn họ, bọn họ sẽ không biến mất, anh phải mạnh mẽ, sống tiếp phần đời của chính mình cùng với phần đời của bọn họ!”
Đức Tử nghe lời của Lãnh Ninh nói, chìm vào suy tư, hoàn toàn không nhận ra Địch Diệp đang lao về phía mình.
**
Chan: Ôi cái bùng binh này….
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 29
10.0/10 từ 21 lượt.
