Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 22


“Cô gái tên là Tào Chân, người đàn ông và người phụ nữ đã chết lần lượt là cha của cô ấy Tào Phong và mẹ cô ấy Vương Lôi.


Người dân xung quanh đều nói, gia đình Tào Phong hiền lành, tử tế, không có thù oán với ai, luôn được dân làng quý mến, nghe nói gia đình họ đã đến đây tị nạn hơn 30 năm trước. Gần đây bọn họ đang chuẩn bị đám kết hôn cho con gái, chúng tôi đã đến hỏi thăm các hộ dân xung quanh, nhưng không ai thấy có người chạy ra khỏi nhà cô gái vào thời điểm xảy ra án mạng.”


Thư Thư nói xong thì thở dài, trông có vẻ rất uể oải.


“Lão Lý phỏng đoán thời gian vợ chồng họ Tào tử vong là khoảng bảy giờ tối, còn cô gái thì muộn hơn 4-5 tiếng, tức là khoảng 11-12 giờ đêm, vào thời điểm đó, hầu hết mọi người trong thôn đều đã ngủ rồi.” Hà Lạc nói.


“Người ngủ, nhưng chó thì không,” Địch Diệp xoa cằm suy nghĩ một lát, “Có khả năng nào kẻ giết người đã không rời đi ngay sau khi giết hại gia đình Tào Chân không?”


“Vậy hắn ở lại làm gì? Không sợ bị phát hiện sao?” Thư Thư hỏi.


Lúc này, Lý Xuyên mặc áo blouse trắng đi đến, đặt bản báo cáo khám nghiệm tử thi lên bàn. “Chúng tôi đã tìm thấy DNA của Tống Văn trên người Tào Chân, nhưng hai người bọn họ là quan hệ bạn trai bạn gái, nên không thể trực tiếp kết luận Tống Văn là hung thủ, ngoài ra, trong máu của Tào Chân có chất Gamma Hydroxybutyrate, hai người sắp kết hôn rồi, Tống Văn không đến mức phải dùng thuốc này với bạn gái của mình chứ?”


Địch Diệp cảm thấy lời Lý Xuyên nói cũng có lý, hơn nữa có người nhìn thấy Tống Văn đến vào buổi sáng, vào nhà rồi mới phát hiện cả gia đình đã bị sát hại.


“Có tìm thấy DNA trên giày không?” Địch Diệp hỏi.


“Không thấy.” Lão Lý tỏ vẻ bất lực. “Đôi giày còn quá mới, chỉ tìm thấy sợi vải tất chân, hiện tại manh mối hữu ích duy nhất là γ- Hydroxybutyrate.”


Mới mấy ngày trước phát hiện ra chất này trong cơ thể tài xế xe buýt, điều này khiến Địch Diệp phải đặc biệt lưu tâm. “Chỉ cần đã mua, chắc chắn sẽ để lại dấu vết, chúng ta sẽ điều tra theo manh mối này.”


“Gần đây có mấy đồn cảnh sát nhận được trình báo về việc có người rao bán thuốc mê/th**c l*c trên mạng.” Lý Xuyên lấy ra một cuốn tạp chí nhỏ bằng lòng bàn tay từ túi áo blouse trắng và đưa cho Địch Diệp. “Cậu xem trang cuối cùng là gì?”


Địch Diệp lật đến trang cuối, thấy một tờ giấy nhỏ chật kín những quảng cáo, chữ chi chít khiến anh đau đầu, một dòng chữ nhỏ lọt vào mắt anh: [Thần dược khiến phụ nữ nghe lời!]


Ngoài ra, còn có một quảng cáo khác khiến Địch Diệp chú ý: [Đàn ông kéo dài thời gian không còn là mơ!]


Mấy cái này là cái quái gì vậy?


“Cái này anh lấy ở đâu?” Địch Diệp hỏi.


“Tôi nhờ bạn làm ở đồn cảnh sát lấy được.” Lý Xuyên nói. “Trên đó có số liên lạc, thử gọi xem sao?”


Địch Diệp lập tức lấy điện thoại ra, nhưng gọi đi không có ai nghe máy.


Ngay sau đó, điện thoại của anh nhận được một tin nhắn rác: [Đêm khuya cô đơn? Bạn có đang phiền muộn vì không có nơi giải tỏa h*m m**n? Chúng tôi có vô vàn bộ phim, mỹ nữ các nước khác nhau để bạn tùy ý chọn lựa, hay các buổi trị liệu giúp bạn giải phóng bản chất giới tính…]



Địch Diệp nhìn chằm chằm vào một đoạn tin nhắn dài trên điện thoại, vẻ mặt dần dần mất kiểm soát. “Đổng Húc đâu? Lập tức bảo cậu ta tra số này! Đám người này thật là quá coi thường pháp luật rồi!”


Hà Lạc tò mò ghé lại xem. “Lão đại, ‘trị liệu giúp giải phóng bản chất giới tính’ là ý gì vậy?”


“Cậu hỏi tôi? Sao tôi biết được?” Địch Diệp thu điện thoại lại, chột dạ nói.


“Có phải là ý về đồng tính không?” Thư Thư chớp chớp mắt, dùng đôi mắt to tròn vô tội nhìn Địch Diệp.


Lông mày của Địch Diệp giật giật, anh nhìn Thư Thư với ánh mắt lạ thường,


Tại sao cô lại biết cả chuyện này?


**


“Loại thuốc này vẫn đang được bí mật lưu hành, những tạp chí này đều là lừa đảo!”


Trong miếu Bảo Hoàng, người cung cấp thông tin, Nốt Ruồi Ca vừa nói chuyện, vừa nhìn ngang ngó dọc. “Tôi có một người bạn có lẽ biết được kênh phân phối này.”


Địch Diệp: “Bớt nói nhảm, mau dẫn tôi đi.”


Điện thoại của anh có một đống tin nhắn rác, anh đã nhịn lâu lắm rồi.


“Nếu anh cứ thế này mà đi, chắc chắn bọn họ sẽ đề phòng, phải thay đổi cách đi.”


Nốt Ruồi Ca nói, vẻ mặt dần trở nên hèn mọn.


**


Cách quán KTV Hào Ca chưa đầy 500 mét có rất nhiều quán net và tiệm massage chân, những nơi này đàn ông rất đông, nhu cầu cũng nhiều, Địch Diệp nghĩ, lần sau dẫn người đến đây xới đất có lẽ sẽ đào ra được không ít bùn.


Đang suy nghĩ, một nam sinh mặc áo sơ mi trắng bước ra từ cửa một quán net gần đó — Lãnh Ninh, đang đeo balo.


Nếu Địch Diệp không nhớ nhầm, khi Lãnh Ninh bị Hắc Cẩu bắt cóc, cậu ta cũng mặc chiếc áo này, lúc đó áo dính máu trông rất kinh hoàng, nhưng cậu ta có vẻ không hề bị ám ảnh gì, giặt sạch rồi lại mặc tiếp.


Lãnh Ninh không để ý đến Địch Diệp, cậu đứng ở cửa quán net, giống như đang đợi ai đó.


Địch Diệp đi tới. “Đang đợi người à?”


Lãnh Ninh liếc nhìn Địch Diệp. “Ừm, đợi người giao hàng cho tôi.”



“Đồ ăn.”


Địch Diệp: “…”


Địch Diệp không ngờ Lãnh Ninh lại còn biết nói đùa với mình.


“Sao lại đợi ở đây?”


“Vào quán net tra tài liệu.”


“Người ta đến đây để chơi game, cậu lại đến tra tài liệu?”


“Ai quy định máy tính ở quán net chỉ có thể chơi game?”


Địch Diệp nghe giọng điệu của một học sinh giỏi, gen học sinh dốt của anh lại trỗi dậy. “Mấy đứa học sinh giỏi như cậu, còn có nhân tính không vậy?”


Đang nói chuyện, tai nghe bỗng vang lên tiếng động.


Hà Lạc: “Lão đại, em đã sẵn sàng rồi, giờ chuẩn bị vào trong.”


“Được, cậu tự cẩn thận một chút, giữ liên lạc.”


Địch Diệp lập tức móc điện thoại ra gọi điện thoại cho Đổng Húc. “Chó Húc, Hà Lạc đã sẵn sàng, bắt đầu từ bây giờ, cứ mỗi năm phút lại gửi vị trí của cậu ta cho tôi.”


Lãnh Ninh đã nhận được đồ ăn mà mình đặt, tiện mồm hỏi một câu. “Anh đang làm nhiệm vụ à?”


“Ừm.”


“Vậy tôi không làm phiền nữa.”


Lãnh Ninh xách đồ ăn lên lầu, đột nhiên bị Địch Diệp gọi lại. “Cậu ăn cái này cho bữa trưa à?”


Lãnh Ninh: “Tiện.”


“Trùng hợp đúng giờ cơm rồi, tôi cũng chưa ăn, hay chúng ta ăn chung đi?” Địch Diệp hỏi.


Lãnh Ninh nhún vai. “Tôi chỉ gọi một suất, không đủ chia đâu.”


“Ai bảo là tôi muốn ăn của cậu?” Địch Diệp chỉ vào quán lẩu Tứ Xuyên bên cạnh. “Tôi mời cậu ăn.”



“Chúng ta AA* đi.” Lãnh Ninh nói.


(*Chia đều)


“Cậu vừa mới tốt nghiệp, có bao nhiêu tiền? Để dành mà mua sữa AD canxi đi, bà chủ, gọi món! Ở đây có món gì bổ não không?”


Bà chủ vui vẻ cầm menu chạy đến. “Có chứ, ăn gì bổ nấy, óc heo nướng là bổ nhất, lấy hai suất nhé?”


“Được, lấy hai suất, cậu gọi thêm món gì thì gọi, tôi ra ngoài nghe điện thoại.”


Đầu dây bên kia truyền đến giọng của Hà Lạc. “Lão đại, em đến rồi.”


“Tôi sẽ ở dưới hỗ trợ cậu, chú ý an toàn, có tình huống gì nhớ phát tín hiệu.”


“Yên tâm đi lão đại.”


Lúc này, ở một phía khác, Hà Lạc vừa gọi điện thoại, vừa vẫy tay với người chỉ điểm là Nốt Ruồi Ca. “Anh đi đi, đừng để người ta nhìn thấy.”


Nói xong, cậu cúi người bước vào tiệm cắt tóc, một lúc sau, một người phụ nữ từ lầu hai đi xuống.


“Cậu muốn cắt tóc à?” Người phụ nữ hỏi.


“Tôi đến để thông đường ống.” Hà Lạc đáp.


Người phụ nữ nghe đúng ám hiệu, nhiệt tình khoác tay Hà Lạc, dẫn thẳng cậu lên lầu.


“Anh đẹp trai chắc là lần đầu đến đây đúng không?” Người phụ nữ cười rạng rỡ, mắt không ngừng đánh giá Hà Lạc. “Chỗ chúng tôi có đủ mọi loại dịch vụ, anh đẹp trai muốn loại nào?”


“Cái gì cũng có à?” Hà Lạc híp mắt cười cười. “Có thịt ăn không?”


Người phụ nữ nũng nịu vỗ vào ngực Hà Lạc. “Còn phải hỏi nữa à? Đương nhiên là có rồi!”


Người phụ nữ dẫn Hà Lạc vào một căn phòng để chờ, rồi rót một ly trà đặt lên bàn. “Anh đẹp trai uống ngụm trà đi, tôi đi gọi các em gái đến.”


Nói xong, người phụ nữ đóng cửa đi ra ngoài.


Hà Lạc cầm ly trà lên ngửi, không có mùi vị đặc biệt, nhưng cậu không dám uống.


Một lát sau, người phụ nữ dẫn theo vài cô gái, đứng thành một hàng để Hà Lạc chọn.



“Anh đẹp trai có mắt thẩm mỹ thật, cô ấy là phần hồng đầu bảng của chúng tôi, Ngọt Ngào!”


“Vậy ở đây có đầu bảng tím, xanh, lục, vàng, cam, đỏ không?”


“Ôi, anh nói đùa rồi!”


Người phụ nữ đẩy nhẹ Hà Lạc. Hà Lạc nhỏ giọng hỏi người phụ nữ. “Ở đây của các cô có nước nghe lời không?”


Người phụ nữ nũng nịu cười. “Ôi, anh đẹp trai thật là hư!”


“Có hay không?”


“Tôi đã nói rồi, chỗ chúng tôi cái gì cũng có, tôi đi lấy cho anh ngay đây.” Người phụ nữ nói xong, liếc mắt với Ngọt Ngào phía sau. “Phục vụ cho tốt.”


Ngọt Ngào lập tức đi tới, ngồi phịch xuống đùi Hà Lạc. “Anh trai, anh làm nghề gì?”


Hà Lạc chỉ cảm thấy máu lập tức dồn lên não.


Người phụ nữ đặt tay lên ngực Hà Lạc, ánh mắt tràn ngập sự quyến rũ. “Sao cơ ngực của anh lại lớn thế?”


Trái tim Hà Lạc thắt lại, cậu nói. “Ha ha, bình thường thích tập thể dục!”


“Ồ? Vậy Ngọt Ngào giúp anh tập thể dục nhé?”


Mặc dù biết mình đến đây để làm gì, nhưng dù sao nam nữ vẫn là khác nhau, khuôn mặt của người đàn ông trong trắng 27 năm này lập tức đỏ bừng. “Đừng, đừng vội, đợi, đợi một chút!”


“Đã đến đây rồi, còn đợi gì nữa?” Người phụ nữ bổ nhào vào trong lòng Hà Lạc, nhét một quả nho vào miệng cậu. “Ngon không?”


Hà Lạc “phì” một tiếng, nhổ quả nho ra. “Cô nhét cái gì vào miệng tôi đấy?!”


Hà Lạc vừa nói, mọi thứ trước mắt đột nhiên trở nên mờ ảo, cậu thầm nghĩ trong lòng: “Không hay rồi, mình trúng chiêu rồi!”


Không ngờ mình thông minh nhất thời, lại bất cẩn như vậy!


Không lâu sau, người phụ nữ dẫn Hà Lạc vào phòng lúc nãy đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Hà Lạc ngủ gục trên ghế, lập tức lộ ra bộ mặt thật.


“Đi, gọi Xà Ca đến, nói với anh ấy có một thằng ngu trúng chiêu rồi!”


**


Chan: Anh Diệp bị ám ảnh gì với bé Ninh mà cứ mớm sữa cho cháu nó suốt vậy =))))


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 22
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...