Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 20


Trong phòng giám sát, mấy cảnh sát đều nhìn về phía Địch Diệp, muốn xác nhận độ tin cậy của lời khai.


Chỉ thấy Địch Diệp khẽ nhíu mày, sau đó đeo tai nghe vào.


Tạ Trường Hoành đang thất thần, giọng nói nghiêm túc và bình tĩnh của Địch Diệp đột nhiên vang lên trong tai nghe.


Địch Diệp: “Hỏi hắn, viên đạn mà Hồng Hạt b*n r* ở đâu?”


Trong phòng thẩm vấn, Chu Mao nghiêng người về phía trước, cố ý hạ thấp giọng. “Viên đạn đó tôi đã giấu đi rồi.”


“Giấu ở đâu?” Tạ Trường Hoành tức giận hỏi.


Tên này lúc trước đó đâu có nói vậy! Sao đột nhiên lại thay đổi lời khai? Lời hắn ta nói rốt cuộc còn đáng tin không?


“Viên đạn này rất quan trọng với các anh à?” Chu Mao hỏi.


Tạ Trường Hoành thầm nghĩ trong lòng: Đương nhiên rồi, nếu viên đạn này giống với viên đạn trên người Chử Kiếm, có thể chứng minh phát súng vào tim Chử Kiếm là do Hồng Hạt bắn, toàn bộ chuỗi bằng chứng sẽ được khép lại, Hồng Hạt có không nhận cũng phải nhận.


Chu Mao cười một tiếng rồi nói. “Tôi nói rồi, có được giảm án không?”


“Có.”


“Tôi giấu trong chậu hoa của chủ nhà rồi.”


“Chậu nào, trồng hoa gì?” Tạ Trường Hoành lập tức truy hỏi.


“Chậu thứ hai bên tay phải, bên trong trồng một cây phát tài,” Chu Mao nói xong, cảm thấy mình lại gần hơn một bước đến việc được giảm án, khóe miệng hắn ta nở một nụ cười không đúng lúc.


Khi Tạ Trường Hoành thẩm vấn Chu Mao, anh luôn có một cảm giác kỳ lạ, cứ như thể Chu Mao đã đoán trước được cảnh sát sẽ đi tìm viên đạn đó, cố ý chờ đợi bọn họ ở đây.


Chẳng lẽ hắn ta nhận ra đó là súng của cảnh sát?


Trong lúc suy nghĩ miên man, giọng của Địch Diệp lại một lần nữa vang lên trong tai nghe. “Hỏi hắn, làm sao biết Hồng Hạt sẽ quay lại tìm mình.”


Tạ Trường Hoành: “Tại sao anh biết Hồng Hạt sẽ quay lại tìm mình?”


Chu Mao sững sờ một lúc, sau đó nói: “Trước khi tìm thấy thi thể của người đó, cô ta sẽ không giết tôi, nếu cô ta giết tôi, về đó không thể bàn giao nhiệm vụ được, hắn ta* không tìm thấy người, chắc chắn sẽ quay lại tìm tôi gây phiền phức.”


(*Hắn ở đây là cấp trên giao nhiệm vụ cho Hồng Hạt ấy nhé)


Quai hàm của Địch Diệp căng lại. “Hỏi hắn, người đó rốt cuộc là ai?”


Tạ Trường Hoành: “Người mà các người tìm kiếm là ai?”


“Người đó tên gì tôi không biết, chỉ nghe người ta nhắc đến, hình như gọi là… U Minh Điệp?”


Chu Mao tiếp tục nói: “Những biệt danh tôi biết thường là hai chữ, như Hồng Hạt, Kiến Lửa, Hắc Xà… Cái biệt danh ba chữ này tôi chưa từng nghe bao giờ, cũng không biết có phải nghe nhầm hay không.”


Tạ Trường Hoành nhíu chặt mày, lập tức truy hỏi. “Anh còn nghe thấy biệt danh nào nữa không?”


Chu Mao vội vàng lắc đầu. “Chỉ có thế thôi thưa cảnh sát, tôi thật sự không thể nhớ ra được nữa, các anh cứ kết án cho tôi đi!”



Địch Diệp giật tai nghe ra, thò tay vào túi quần lấy ra một bao thuốc lá.


Anh bực bội rút một điếu cho vào miệng, nhưng lại không thể châm lửa.


Chiếc bật lửa chắc là bị ngâm nước, hỏng rồi.


“Hà Lạc, cho tôi lửa!”


Hà Lạc thấy vậy, lập tức lấy bật lửa của mình đưa cho Địch Diệp.


Địch Diệp nhận lấy, châm thuốc, rít một hơi thật sâu rồi từ từ chìm vào hồi ức.


Khói thuốc lá khiến anh nhớ lại đêm năm năm trước.


Đêm đó sương mù rất dày, anh lái một chiếc xe tải màu xanh trên quốc lộ, con đường đó như thể kéo dài từ địa ngục, xung quanh không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì, tất cả đều bị bao phủ trong sương mù dày đặc. Có một khoảnh khắc, anh thậm chí còn nghi ngờ liệu có phải mình đã chết rồi và đang trên đường đến Địa Phủ rồi hay không.


Anh quay đầu nhìn nam sinh ngồi ở ghế lái phụ, hơi thở yếu ớt của người đó khiến anh bừng tỉnh — bọn họ còn sống.


Anh đã cõng nam sinh đó ra ngoài trước khi biệt thự phát nổ, rồi tùy tiện cướp một chiếc xe, lái cho đến bây giờ.


Nam sinh đó trông rất yếu ớt, từ lúc lên xe đến giờ vẫn chưa mở mắt ra.


Khi cõng người đó ra ngoài, anh không suy nghĩ gì nhiều, chỉ nghĩ rằng, một người sắp chết mà còn cố nén một hơi thở để nhắc nhở người khác trong nhà có bom, chắc chắn không phải là người xấu.


Cậu ta chắc chắn đã gặp phải rắc rối gì đó nên mới bị đánh thảm đến vậy, cậu ta cần sự giúp đỡ của mình.


Địch Diệp không biết người đó đã tỉnh hay chưa, để người đó có thêm ý chí sống sót, anh nói: “Chỉ còn 100km nữa là lên đường cao tốc rồi, đến lúc đó cậu sẽ được an toàn.”


Địch Diệp nói xong, nhìn vào mặt nam sinh.


Khuôn mặt của nam sinh đó sưng húp, mắt và khóe miệng có những vết bầm tím màu tím, hoàn toàn không thể nhìn rõ trông như thế nào.


Thật đáng thương, hy vọng khi trở về có thể giúp cậu ta tìm thấy người thân.


Anh đang suy nghĩ, nam sinh đó đột nhiên mở mắt ra, mặc dù con mắt sưng chỉ còn một khe hở, nhưng ít nhất là đã mở ra.


“Nhà cậu ở đâu?” Địch Diệp hỏi.


“Tôi không có nhà.” Giọng nam sinh đó nghe rất khô khan.


“Không có nhà?”


Địch Diệp thầm nghĩ trong lòng: Chẳng lẽ là trẻ mồ côi?


“Tôi đưa cậu đến bệnh viện trước, những chuyện sau này tính sau.”


Tuy nhiên, khi gần đến lối vào đường cao tốc, bọn họ đã bị đám côn đồ tấn công.


Đám côn đồ vác súng tiểu liên, bắn liên tiếp vào xe của bọn họ, bánh xe bị nổ, bọn họ buộc phải dừng xe.


Hỏa lực của đối phương quá mạnh, tiếp tục lái xe có khả năng cao là sẽ xe nát người vong, chỉ có thể bỏ xe lại.


Địch Diệp không ngờ rằng, vào lúc quan trọng, nam sinh đó lại kéo cửa xe ra, vịn vào mép cửa nhảy xuống xe.



Lúc đó, trên người Địch Diệp chỉ còn lại một khẩu súng lục với ba viên đạn.


Anh không nghĩ ngợi gì, nhét vào tay nam sinh đó. “Cậu đi về phía bắc! Lên đường cao tốc tìm cách cầu cứu!”


Nam sinh đó không làm anh thất vọng, từng chút một biến mất trong khu rừng bị bao phủ bởi sương mù dày đặc.


Địch Diệp cầm khẩu súng rỗng ruột đối đầu với đám côn đồ một lúc lâu, cộng thêm thể lực đã cạn kiệt, anh cũng đã hết cách. Điều tồi tệ nhất là, chân phải của anh đã bị trúng đạn, máu không ngừng chảy ra, trên người cũng bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.


Anh dựa vào một tảng đá để nghỉ ngơi, tay siết chặt một con dao quân dụng, chuẩn bị cho cuộc kháng cự cuối cùng.


Ngay khi anh nghĩ rằng mình sẽ phải bỏ mạng, một tiếng nổ lớn vang lên, ánh lửa xua tan màn sương — chiếc xe của đám côn đồ đột nhiên phát nổ, có vài tên đã bị nổ văng ra.


Sau đó, anh nhìn thấy nam sinh đó trong ánh lửa giơ một khẩu súng lục lên, bắn chết hai tên côn đồ cuối cùng.


**


Nhớ đến đây, bàn tay kẹp điếu thuốc của Địch Diệp hơi run rẩy.


Dù anh có không muốn thế nào đi chăng nữa, manh mối trong đầu anh vẫn bị xâu chuỗi một cách thụ động.


— Người đó không phải người bình thường, cậu ta là U Minh Điệp.


Trong căn phòng nhỏ, những người làm trong ngành cảnh sát đến hỏi chuyện đều có vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.


Ở chính giữa là cục trưởng Thang, bên trái ông là đội trưởng đội phòng chống m* t** Chu Dương Dương, bên phải là chủ nhiệm Hình của khoa điều tra kỹ thuật, bên cạnh chủ nhiệm Hình là người phụ trách thẩm vấn.


Trên bàn không có đồ vật thừa thãi, chỉ có ánh đèn trắng chiếu thẳng từ trên đầu xuống.


Địch Diệp mặc bộ đồng phục cảnh sát màu xanh đậm, ngồi trên chiếc ghế đẩu đối diện, hai tay đặt một cách tự nhiên lên đùi, nhưng khóe môi lại nở một nụ cười khổ.


Anh lại bị U Minh Điệp lừa, lại còn phải mất tận năm năm sau mới biết!


Mỗi lần c** q**n, vết sẹo trên chân đều nhắc nhở anh rằng anh đã cứu mạng người đó.


Nhưng bây giờ lại có người nói với anh rằng người đó là U Minh Điệp, anh như một thằng đần bị lừa dối bấy nhiêu năm nay!


Cục trưởng Thang hiểu năng lực của Địch Diệp, cũng biết đội trưởng này làm việc cẩn thận, nhưng vụ án này khá nhạy cảm, lại liên quan đến danh dự của đội trưởng đội cảnh sát hình sự, nên ông buộc phải thẩm vấn anh để làm rõ mọi chuyện.


Ánh mắt của cục trưởng Thang rơi trên mặt Địch Diệp. “Cậu nghiêm túc chút đi, đã là lúc nào rồi mà còn cười được?”


“Ngài chắc là tôi đang cười chứ?” Địch Diệp cảm thấy mình sắp khóc đến nơi rồi.


Chủ nhiệm Hình hắng giọng. “Chúng ta đều là người trong ngành, quy trình thẩm vấn chắc hẳn cậu đã nắm rõ, nây giờ chúng ta bắt đầu.”


Hôm nay Chu Dương Dương đến vội, không mang theo sổ nhỏ và bút. Lúc này, anh ta đang hả hê nhìn Địch Diệp.


Anh ta không ngờ, người mới hôm qua được cục trưởng Ngô khen ngợi, hôm nay đã ngồi ở đây để bị thẩm vấn rồi. Bảo sao người ta lại nói vui quá hóa buồn chứ!


Nếu lần thẩm vấn này có thể tìm thấy một vài bằng chứng bất lợi cho Địch Diệp, thì anh ta nhất định phải tìm cách đạp đối phương xuống.


Để Địch Diệp cứ mãi đắc ý trước mặt mình mãi!


Người thẩm vấn chịu áp lực lên tiếng. “Đội trưởng Địch, theo tôi được biết, lúc đó anh là đặc nhiệm, nhận nhiệm vụ là giải cứu con tin, xin hãy giải thích một chút, tại sao lại đưa U Minh Điệp đi?”



Chu Dương Dương: “Anh trong khi không hiểu rõ thân phận của đối phương đã đưa người đi, không nghĩ đến việc đối phương sẽ phản bội mình sao?”


“Lúc đó hắn sắp bị đánh chết rồi, cũng không gây ra mối đe dọa nào cho tôi cả. Nếu hắn là nạn nhân, tôi không cứu hắn, chắc chắn hắn sẽ chết.”


Khi Địch Diệp trở nên nghiêm túc, các đường nét trên khuôn mặt sẽ trở nên sắc bén hơn, từ gò lông mày, sống mũi cho đến quai hàm đều tạo ra một cảm giác áp lực vô hình.


“Lúc đó bọn buôn m* t** đã đặt bom trong biệt thự, nếu không phải người này nhắc nhở chúng tôi có bom, tôi và đồng đội đã không thể trở về an toàn, nếu đổi là anh, anh sẽ để hắn một mình trong biệt thự chờ chết sao?”


Chu Dương Dương nghiến răng, không hỏi tiếp.


“Nếu đã đưa hắn ra ngoài, tại sao sau khi trở về lại không báo cáo?” Người thẩm vấn hỏi.


Địch Diệp nhìn khuôn mặt của người thẩm vấn, nhớ lại những chuyện đã xảy ra sau đó…


Lúc đó, đùi anh đã bị trúng đạn, chảy rất nhiều máu, cộng thêm thể lực tiêu hao quá nhiều, anh đã ngất đi.


Khi tỉnh lại, anh thấy mình nằm bên bờ sông, quần bị lột xuống dưới đầu gối, vết thương do đạn bắn đã được xử lý, dán băng gạc.


Tiếng nước chảy róc rách khiến suy nghĩ của Địch Diệp dần dần trở nên rõ ràng, anh nhớ lại hình ảnh cuối cùng trước khi ngất đi — nam sinh đó đang mang theo một chiếc hộp cứu thương đến chỗ mình.


Nam sinh đó đi rất chậm, ngọn lửa phía sau lại bùng cháy càng lúc càng dữ dội, như thể muốn nuốt chửng cả nam sinh đó.


Khi tỉnh lại, anh không nhìn thấy ai cả, cảm thấy khát nước, bèn nằm xuống bờ sông uống nước, vừa ngẩng đầu lên, anh thấy nam sinh đó đang bắt cá trong sông cách đó không xa.


Nước sông ngập đến bắp chân của nam sinh đó, phía trên chỉ có một mảnh vải buộc quanh vòng eo thon gọn.


Trên cơ thể của nam sinh đó có rất nhiều vết bầm tím, nhưng điều thu hút sự chú ý của Địch Diệp là một đôi xương bướm ướt đẫm.


Đôi xương bướm đó, theo cử động bắt cá của nam sinh, đang phản chiếu ánh sáng lấp lánh dưới ánh nắng.


Địch Diệp hơi choáng váng vì ánh sáng, dụi dụi mắt, khi tầm nhìn rõ ràng hơn, anh thấy một nốt ruồi đỏ ở giữa đôi xương bướm của nam sinh đó.


Khi trời gần tối, nam sinh đó mang về hai con cá, Địch Diệp dùng cành cây xiên cá rồi nướng trên lửa.


Anh chia đã cá nướng cho nam sinh, cậu ta ăn như một chú mèo tam thể ngoan ngoãn.


Ánh than hồng chiếu lên khuôn mặt nam sinh, những vết bầm tím dường như càng nặng hơn, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến vẻ thanh lịch khi ăn của cậu ta.


“Cậu tên là gì?” Địch Diệp hỏi.


Nam sinh đang ăn cá, không trả lời anh.


“Tại sao họ lại bắt cóc cậu?” Địch Diệp lại hỏi.


Nam sinh vẫn không nói gì.


Địch Diệp đoán, liệu người đó có mắc hội chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn* hay không? Nếu không thì sao lại không nói được lời nào?


(*rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD) là một chứng rối loạn khuyết tật phát triển sau khi trải qua một sự kiện đau thương. Nó được đặc trưng bởi những suy nghĩ xâm nhập, ác mộng và hồi tưởng; tránh nhắc nhở về chấn thương; nhận thức và tâm trạng tiêu cực; tăng cảnh giác và rối loạn giấc ngủ. Chẩn đoán dựa trên các tiêu chí lâm sàng. Điều trị bao gồm liệu pháp tâm lý và đôi khi là liệu pháp dược lý bổ trợ.)


Đêm đó, khi anh quay đầu nhìn nam sinh, phát hiện người đó đang trầm ngâm nhìn bầu trời xa xăm.


Dường như lúc nào nam sinh đó cũng lo lắng về điều gì đó, ngay cả khi ngủ, chỉ cần có chút động tĩnh là sẽ giật mình tỉnh giấc.



Bọn họ thay lốp xe, kiểm tra những chỗ hỏng hóc khác, nghỉ ngơi một ngày một đêm mới lên đường, trên đường đi, điện thoại không có tín hiệu, Địch Diệp đã soạn tin nhắn gửi cho đồng đội, khi xe đi đến chỗ có tín hiệu, tin nhắn sẽ tự động được gửi đi.


Ai ngờ, khi chỉ còn 8km nữa là đến đường cao tốc, đám côn đồ lại đuổi đến.


Lần này bọn họ không có vũ khí, người duy nhất có thể chiến đấu là anh cũng đã bị thương, nột khi dừng xe lại, anh chắc chắn sẽ chết.


Chiếc xe tải không ngừng lao về phía trước, chiếc xe của bọn họ bị đạn bắn thủng. khi lao xuống dốc, nó đột nhiên mất kiểm soát, đâm vỡ hàng rào bảo vệ đường đèo.


Trong khoảnh khắc chiếc xe tải lao xuống, Địch Diệp nhìn nam sinh ngồi ở ghế lái phụ, chỉ thấy trên khuôn mặt người đó là biểu cảm không màng sống chết!


“Anh có biết bơi không?” Người đó đột nhiên hỏi anh một cách gấp gáp.


Địch Diệp còn chưa kịp trả lời, chiếc xe tải đã lao xuống sông, sau một tiếng nổ lớn, nước sông tràn vào trong xe.


Đương nhiên là anh biết bơi rồi, là một đặc nhiệm, anh không chỉ biết bơi, mà còn bơi rất giỏi, nhưng đùi của anh đã bị trúng đạn, không thể phát huy được một nửa trình độ bơi lội bình thường.


Khi anh bơi lên mặt nước, không thấy bóng dáng nam sinh kia đâu, lúc này anh mới nhận ra, câu hỏi vừa rồi của người đó có nghĩa là…


Người đó có thể không biết bơi!


Thế là anh lại lặn xuống nước.


Đó là lần anh cận kề cảm giác chết ngạt nhất, may mắn là đã vớt được người đó lên, nhưng đối phương đã uống quá nhiều nước, khi được cứu lên đã không còn thở nữa.


Anh chỉ có thể cố gắng hô hấp nhân tạo cho người đó, nhưng lúc đó anh đã mất máu quá nhiều, không lâu sau thì ngất đi, đến khi tỉnh lại, anh đã nằm ở trong bệnh viện rồi.


Khi nghe tin nam sinh đó đã chết, trong lòng anh có một cảm giác khó tả.


Nhiều hơn là sự tiếc nuối vì đã không cứu sống được người đó.


Sau đó anh mới biết, bọn họ được người dân gần đó đưa đến bệnh viện, nam sinh đó đã tắt thở trên đường đi đến bệnh viện.


Sau khi trở về, cấp trên nói với anh rằng, con tin mà bọn họ phải giải cứu đã chết từ trước khi bọn họ đặt chân vào biệt thự, bị chôn ở sân sau biệt thự.


Từ đó về sau, Địch Diệp luôn mơ thấy cảnh anh và nam sinh kia bị tấn công, người đó hết lần này đến lần khác xuất hiện trong giấc mơ của anh, rồi lại hết lần này đến lần khác chết đi.


“Đội trưởng Địch, xin hãy trả lời!”


“Hắn chết rồi.”


“Chết như thế nào?”


Môi của Địch Diệp mấp máy. “Sau đó chúng tôi bị tấn công, xe lao xuống sông, hắn bị chết đuối. Không để lại tên, địa chỉ hoặc bất kỳ thông tin nào có thể chứng minh thân phận của mình, lúc đó không thể báo cáo.”


“Anh chắc chắn hắn đã chết?”


“Cục trưởng Thang biết khả năng bơi lội của tôi, người bình thường không thể nín thở dưới nước quá bốn phút, kỷ lục của tôi là 4 phút 36 giây, ngay cả tôi cũng suýt chết ở dưới sông, với thể chất của hắn, càng không thể sống sót.


Khi tôi cứu hắn lên, hắn đã không còn thở nữa, tro cốt của hắn là tôi đi lấy về, bây giờ vẫn còn được đặt trong bức tường tro cốt.”


“Về chuyện này, mọi người còn có câu hỏi nào nữa không?” Cục trưởng Thang nhìn mọi người, không ai đưa ra câu hỏi nào nữa.


“Nếu vậy, hôm nay đến đây là kết thúc. Những người có mặt ở đây sau khi ra ngoài phải tuyệt đối giữ bí mật về chuyện này, hiện tại người của Nhện Độc đang tìm U Minh Điệp, điều đó chứng tỏ người này rất quan trọng với Nhện Độc. Tôi cho rằng có thể lợi dụng điểm này, tìm cách dụ đối phương cắn câu.”


 


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 20
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...