Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 187: Ngoại truyện: Tranh tài 02


Trong phòng nghỉ VIP tràn ngập mùi hương muối biển.


Địch Diệp vừa hôn Lãnh Ninh vừa đóng cửa lại.


Cùng với tiếng “cạch” khóa cửa vang lên, áo choàng tắm trên người Lãnh Ninh rơi xuống đất.


Ngón tay thô ráp lướt qua vai và lưng, áp sát vào da dọc theo sống lưng, Lãnh Ninh có thể cảm nhận rõ ràng sự nóng bỏng từ ngón tay Địch Diệp và tiếng th* d*c ngày càng gấp gáp.


Cậu dùng một tay đẩy Địch Diệp ra, “Kỹ sư Tiểu Địch, anh bị bắt.”


Địch Diệp bị đẩy vào tường, đứng dựa vào tường, từ trước đến nay đều là anh bắt người khác, chưa có ai dám bắt anh.


Anh dứt khoát dựa vào tường, cười cợt nói, “Chậc, không ngờ, thân phận của cậu lại là cảnh sát à.”


Lại còn diễn nữa.


“Hai tay ôm đầu.” Lãnh Ninh nói to, vẻ mặt nhìn có vẻ nghiêm túc, nhưng trong mắt lại là sự vui vẻ, “Không được lộn xộn.”


Địch Diệp vốn không an phận vậy mà lại nghe lời làm theo, khóe miệng anh cong lên một vòng cung đầy vẻ trêu đùa, cơ bắp cánh tay căng phồng lên vì động tác giơ lên, toàn thân toát ra sự cuồng dã, biểu cảm vẫn là vẻ cười cợt, trông giống như một tên lưu manh.


Anh l**m môi, yết hầu trượt lên xuống, “Cảnh sát Lãnh, cậu muốn làm gì tôi?”


Lãnh Ninh một tay ấn lên ngực Địch Diệp, nửa thân trên ép vào, đẩy người ta vào tường, “Quét tệ nạn m** d*m.”


“Quét tệ nạn m** d*m?” Khóe miệng Địch Diệp nhếch lên, “Cậu chắc chứ?”


“Quét thông tin đồi trụy trong đầu anh.”


“Thì ra là quét tệ nạn kiểu này.” Địch Diệp càng hưng phấn hơn, chỉ cần nhìn thấy bàn tay đối phương đang vươn về phía mình, áo choàng tắm đã tự động căng lên và rơi xuống đất.


Chủ nhân của ngón tay khựng lại, đầu ngón tay màu hồng tự nhiên rủ xuống, tạo thành một đường nét bàn tay đẹp mắt.


Địch Diệp vốn là người mê tay, đôi tay trắng nõn thon dài của Lãnh Ninh gần như thỏa mãn tất cả những tưởng tượng của anh về tay, anh hít một hơi thật sâu, kéo tay đối phương, đặt lên người mình, “Nhiệm vụ gian khổ này giao cho cậu đấy.”


Lãnh Ninh bị hơi thở nóng bỏng của Địch Diệp làm cho bỏng rát, đầu cậu hơi nghiêng sang một bên, lại bị đối phương giữ thẳng lại, “Nhìn tôi.”



Lãnh Ninh có chút căng thẳng, ngón tay hơi siết lại, rất nhanh trở nên nóng bỏng và ẩm ướt, Địch Diệp cúi xuống hôn cậu, động tác thô bạo, như muốn nuốt chửng cậu vào bụng, không cho cậu cơ hội thở, vừa hôn vừa nắm tay cậu, ấn vào sau gáy, “Thích không? Cho cậu tất cả!”


Lãnh Ninh bị hôn đến mức ngay cả hơi thở cũng run rẩy, dù sao đây cũng là nơi công cộng.


Chính vì đây là nơi công cộng, Địch Diệp càng nhạy cảm hơn so với bình thường, đến nỗi giọng nói cũng mang theo luồng khí nóng bỏng, “Cảnh sát Lãnh, phải tăng cường lực lượng trấn áp mới được!”


Địch Diệp vừa nói xong câu này, đột nhiên cảm thấy sức tay đối phương tăng thêm, anh thở ra một hơi thật mạnh, chưa kịp hoàn hồn, một sự k*ch th*ch dữ dội hơn liền thẳng đến đại não — Lãnh Ninh cắn vào yết hầu của anh.


Cảm giác đột ngột khiến bụng dưới Địch Diệp căng lên, anh không tự chủ được ngửa cổ th* d*c, Lãnh Ninh lại cắn xuống bên cổ anh, như đang trút giận.


“Rất trong lành.” Giọng Lãnh Ninh mang theo hơi thở nóng bỏng, “Nhưng mà, tôi thích.”


Địch Diệp cười, bàn tay trước đó đang nắm Lãnh Ninh giơ lên, đỡ cằm Lãnh Ninh, ngón cái x** n*n đôi môi đỏ mọng, móc vào hàm răng dưới của Lãnh Ninh, đôi môi đã mở ra một cách quyến rũ, “Thích à, còn có thứ thích hơn nữa.”


Địch Diệp vừa nói, ngón cái đã đưa vào miệng Lãnh Ninh.


Lãnh Ninh không thể không mở miệng, ánh mắt nghi hoặc và mơ màng nhìn anh.


Điều này khiến Địch Diệp càng hưng phấn hơn!


Ý nghĩ tà ác đó điên cuồng lớn lên trong cơ thể, hai ngón tay Địch Diệp khuấy động trong khoang miệng mềm mại, trêu chọc lưỡi, kéo ra nước bọt dính nhầy và những âm thanh vụn vỡ.


“Đổi chỗ cắn đi.”


Địch Diệp vừa nói, vừa ấn đầu Lãnh Ninh xuống, khoảnh khắc được bao bọc bởi sự ấm áp, anh hưng phấn đến mức từng sợi tóc cũng run rẩy, sống lưng cong lên, cơ bắp toàn thân nhanh chóng căng phồng, cổ họng phát ra tiếng th* d*c sâu, ngón tay gấp gáp lún vào mái tóc ướt đen mềm mại, ấn người ta vào.


Cảm giác khác lạ dọc theo lưng Lãnh Ninh truyền đến tận sâu cổ họng, cậu kinh ngạc mở to mắt, sau đó rùng mình một cái, toàn bộ lưng đều ướt đẫm mồ hôi.


Địch Diệp th* d*c nhìn người bên dưới, chỉ thấy đối phương đang nuốt xuống, môi và khóe mắt đều đỏ ửng.


Điều này khiến nội tâm Địch Diệp sinh ra kh*** c*m thần kín, “Thì ra cảnh sát Lãnh là như thế này à.”


Cằm Lãnh Ninh hơi ngẩng lên, đôi môi đỏ mọng và ẩm ướt, lúc này cậu căn bản không thể nói ra một lời thật lòng nào, khoang miệng tràn ngập nước bọt dính nhầy, sau một lát, cậu nuốt xuống ngụm nước bọt cuối cùng, cố gắng giải thích, “Tôi chỉ không muốn làm bẩn nó.”


Địch Diệp đã hưng phấn đến cao trào, mỗi từ Lãnh Ninh nói ra, đều khiến đại não anh bắn pháo hoa — Cậu ấy yêu mình quá đi!


Địch Diệp cúi xuống hôn Lãnh Ninh, ôm người ta lên sofa đè xuống hôn, hôn mạnh đến mức quên đi sự thương xót, hôn đến mức Lãnh Ninh gần như muốn ngất xỉu, chỉ có thể dựa vào lòng anh, mềm nhũn như cọng bùn.



Địch Diệp có chút chưa thỏa mãn, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời đi thay quần áo.


Trên đường lái xe về, Lãnh Ninh có chút lơ đễnh.


Địch Diệp suy đoán có phải chuyện vừa rồi khiến đối phương không thoải mái hay không, liền hỏi một câu, “Không thích sao?”


Lãnh Ninh hoàn hồn, “Không có.”


“Vậy em đang nghĩ cái gì?”


Lãnh Ninh không nhanh không chậm mở nắp chai nước khoáng, ngửa đầu uống một chút rồi mới nói, “Ngọt.”


Địch Diệp: “Hả?”


“Vị của anh là ngọt.”


Địch Diệp nghe xong yết hầu căng lên, “Nếu em thích, về nhà anh cho em ăn thêm một chút nữa nhé?”


“Dài đến mức nào, trong lòng anh không rõ sao?”


“Rất khó chịu?”


“Hay là anh thử xem?”


“Cũng không phải là không được,” Địch Diệp vừa đánh tay lái, vừa nói lời lẽ th* t*c, “Anh cũng muốn nếm thử, lúc nuốt xuống đang nghĩ cái gì?”


Lãnh Ninh quay mặt đi, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ xe, “Chỉ là protein thôi, có thể nghĩ cái gì?”


Địch Diệp suy nghĩ, làm thế nào để dỗ Lãnh Ninh thêm một lần nữa, hương vị đó anh thật sự khó quên, chỉ nghĩ đến thôi đã kích động.


“Chẳng phải bác sĩ đã nói, em cần bổ sung protein chất lượng cao à?” Địch Diệp cố gắng dùng tư duy của Lãnh Ninh để dẫn dắt chuyện này.


“Ừm.”


“Những đồ bổ mua ở nhà em đều không thích ăn, anh thấy em lại rất thích anh!”


Lãnh Ninh quay đầu nhìn Địch Diệp, “Rốt cuộc anh muốn nói cáu gì?”



“…”


Thấy Lãnh Ninh im lặng, tay lái của Địch Diệp đột nhiên quay một vòng, lái về hướng khác.


“Đi đâu?” Lãnh Ninh đột nhiên có một dự cảm không lành.


“Chợ, bây giờ em là đỉnh của chuỗi thức ăn, với tư cách là thức ăn của em, anh không thể không mua một chút đồ để bồi bổ à?”


“…”


Diêm Tuấn phát hiện tinh thần của Lãnh Ninh tốt hơn rất nhiều, tối qua họp xong lại thức trắng đêm khám nghiệm tử thi, ngày hôm sau còn tham gia họp sớm, nghỉ họp sớm xong vậy mà còn có thể về văn phòng viết báo cáo!


Điều này hoàn toàn khác với trạng thái yếu ớt trước đây, như thể đã thay đổi thành một con người khác.


Diêm Tuấn hỏi Lãnh Ninh bí quyết để giữ vững tinh thần, Lãnh Ninh chỉ nói gần đây đang uống thuốc bổ, anh ta liền xin công thức thuốc bổ, muốn về tự bốc thuốc.


Sau đó, anh ta lại gặp Địch Diệp, tiện miệng hỏi một câu, “Anh cho Pháp y Lãnh uống thuốc hay gì mà hiệu quả thế?”


Địch Diệp im lặng châm một điếu thuốc, hút một hơi như đang hồi tưởng, từ từ nhả khói, nói một cách sâu sắc, “Tình yêu, chính là liều thuốc tốt nhất trên thế giới này.”


Diêm Tuấn cảm thấy đã đến lúc mình nên yêu đương rồi, vì thế vui vẻ chấp nhận lời khuyên của cha mẹ, đi xem mắt.


**


“Anh nói cái gì với Diêm Tuấn đấy?” Lãnh Ninh cảm thấy có chút bất ngờ, vì Diêm Tuấn luôn rất bài xích việc xem mắt.


“Em qua đây, anh nói cho em biết.” Địch Diệp cố ý gây tò mò, dụ dỗ Lãnh Ninh vào phòng tắm.


Trong phòng tắm thắp nến thơm, bồn tắm rắc đầy cánh hoa hồng, âm nhạc thư giãn phát ra từ loa âm tường.


“Còn có sức chuẩn bị những thứ này, xem ra cường độ đi công tác vẫn chưa lớn.” Lãnh Ninh trêu chọc.


“Đây không phải là chạy về nạp điện à?” Địch Diệp ôm người vào lòng, nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, trầm giọng nói, “Lần trước dịch vụ chưa được chu đáo, kỹ sư Tiểu Địch đặc biệt đi tu nghiệp một chút, có muốn kiểm tra không?”


“Việc gì cũng chu đáo, chẳng phải gian thì cũng là trộm.”


Địch Diệp cười hề hề, “Nói gì vậy, anh là người như thế à? Em không cần làm gì cả, chỉ cần hưởng thụ thôi, anh đảm bảo em sẽ rất thoải mái.”



Địch Diệp xoa bóp huyệt Hợp Cốc trên tay Lãnh Ninh, massage dọc theo lòng bàn tay đi lên.


Lãnh Ninh được xoa bóp đặc biệt thoải mái, nước ấm bao bọc lấy cậu, phần lớn sự mệt mỏi trong cơ thể đã tan biến.


Sau khi Địch Diệp hoàn thành một chuỗi động tác một cách tuần tự, anh ôm Lãnh Ninh cùng vào bồn tắm, để đầu đối phương tựa vào ngực mình.


Anh hiểu cơ thể Lãnh Ninh hơn bất kỳ ai, anh biết làm thế nào để đối phương vui vẻ, rất nhanh đã khiến Lãnh Ninh thoải mái đến mức không còn biết trời đất là gì.


Lãnh Ninh dựa vào người Địch Diệp, nước trong bồn tắm tràn qua đầu gối, phát ra tiếng nước róc rách, giọng nói trầm thấp của người đàn ông truyền đến, “Có thích không?”


Mồ hôi của Lãnh Ninh chảy dọc theo xương bướm hơi nhô ra, chỉ cảm thấy một cảm giác mạnh mẽ đang dâng lên, sự thôi thúc như chết đuối lan khắp toàn thân, như có kiến bò trên người, ngứa ngáy đến khó chịu, như thể toàn bộ linh hồn đều rơi vào xoáy nước dịu dàng.


Trong chớp mắt, cậu cũng quên hết mọi thứ, chỉ có thể để bản năng đáp lại đối phương.


Tuy nhiên Địch Diệp lại không thỏa mãn, “Là bên trên thích hay bên dưới thích?”


Giọng nói Lãnh Ninh dần dần trở nên ngắt quãng, mồ hôi chảy từng lớp, cuối cùng ngay cả nước mắt cũng chảy ra.


“Muốn chồng làm thế nào? Nói ra đi!”


Sau khi Lãnh Ninh nói ra vài âm tiết ngắt quãng, Địch Diệp liền phát điên, trong cơn mơ hồ, nốt ruồi đỏ trên lưng đối phương giống như máu, vô cùng bắt mắt, còn nở ra những lớp cánh hoa trùng điệp, nở rộ một cách tàn bạo….


Anh không nhịn được cúi đầu cắn lên đó, để lại những vết hôn nhạt xung quanh nốt ruồi đỏ, vừa thưởng thức vừa trêu chọc một cách ác ý, “Không phải muốn biết, anh đã nói gì với Diêm Tuấn sao?”


Địch Diệp ghé sát tai Lãnh Ninh, cười với giọng trầm, “À, anh nói với cậu ta…trong  nhà nuôi một con thú nuốt vàng….”


Lãnh Ninh nghe xong, sống lưng đột nhiên căng lên.


Địch Diệp đã đạt được mục đích, nhưng anh không ngờ phản ứng của đối phương lại lớn đến vậy, phải mất một lúc lâu mới hoàn hồn.


“Phản ứng lớn như vậy,” anh hôn lên mái tóc ướt phía sau đầu Lãnh Ninh, “Xem ra là đói rồi…”


Bên ngoài phòng tắm, trong bể cá sinh thái có hai con rùa cỏ đang bò, một con là do Địch Diệp tốn rất nhiều công sức tìm về từ sông Long Xuyên, con còn lại là đối tượng mà anh tìm cho con rùa cỏ kia.


Hai con rùa chồng lên nhau dưới nước, nửa mai rùa lộ ra mặt nước, đầu duỗi dài, làm quen với nhau bằng một cách đặc biệt.


Bên ngoài cửa sổ, màn đêm dần buông xuống, ánh đèn vàng ấm áp trên bậu cửa sổ dịu dàng và ấm cúng, trăng sáng treo cao, ánh trăng chiếu xuống thành phố Long Xuyên đang ngủ say, đón chào bình minh trong sự yên tĩnh.


— Hết sạch rồi đó —


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 187: Ngoại truyện: Tranh tài 02
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...