Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 172


Sau cuộc họp khẩn cấp, Địch Diệp đứng ở hành lang bên ngoài phòng họp châm một điếu thuốc.


Giữa làn khói thuốc lượn lờ, anh như nghe thấy Hà Lạc đang an ủi bên cạnh —”Không sao đâu lão đại, hắn có giỏi chạy đến mấy cũng không thể thoát khỏi vùng biển này, anh nhất định sẽ bắt được hắn!”


Địch Diệp hút thuốc, đột nhiên thấy cổ họng đăng đắng.


Tuy lần này đã nhổ tận gốc ba khối u lớn ở biên giới, nhưng vẫn để Vu An và Ngụy Ngao chạy thoát! Hai người này đã hoạt động ở nước A nhiều năm, khó tránh khỏi việc chúng sẽ gầy dựng lại thế lực, anh không thể cho chúng cơ hội phục hồi!


Địch Diệp xem xét lại toàn bộ hành động lần này, phát hiện ra nhiều manh mối ẩn giấu.


Đầu tiên, việc Vu An có thể trốn thoát trước khi cảnh sát hành động, có lẽ hắn đã sớm đoán được biên giới sẽ xảy ra chuyện lớn, Ramondo rõ ràng đã bị Vu An chơi một vố, điều này cho thấy Vu An đã có ý định trở mặt với Ramondo từ lâu.


Sở dĩ Ramondo bằng lòng làm chỗ dựa cho Nhện Độc là vì hắn để mắt đến hai thứ trong tay Vu An, một là tiền, hai là vũ khí quân sự. Mối quan hệ giữa họ chỉ là lợi ích, một khi lợi ích của một bên bị tổn hại, mối quan hệ sẽ sụp đổ.


Trước đây, Vu An dựa vào sự tiện lợi của Ramondo để vận chuyển m* t** đến thành phố Long Xuyên, nhưng trong hai năm gần đây thành phố Long Xuyên đã tăng cường trấn áp m* t**, gần như triệt phá tất cả các kênh bán m* t** của Nhện Độc trong nước, hàng hóa của Vu An không thể bán ra, chắc chắn sẽ tìm cách khác.


Con đường Ramondo đã không thể đi được, Ngụy Ngao rất có thể sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo của hắn, điều này rất dễ hiểu… Nhưng tại sao Vu An lại muốn loại bỏ Ngụy Ngao?


Địch Diệp dừng lại ở đây, anh bắt đầu truy ngược lại những việc làm của Ngụy Ngao…


Ngụy Ngao trốn sang nước A bảy năm trước, theo thông tin hiện có suy đoán, sau khi trốn sang nước A, Ngụy Ngao đã sử dụng kênh cũ của băng nhóm Hắc Vân, chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi, đã chiếm trọn một con phố để thu tiền bảo kê.


Trong thời gian đó, hắn đã lợi dụng các mối quan hệ trước đây của băng nhóm Hắc Vân ở Ninh Châu, nhanh chóng tích lũy tài sản, làm nhiều chuyện phi pháp, điều này đủ để chứng minh rằng Ngụy Ngao khi ở băng nhóm Hắc Vân không chỉ đơn giản là một vệ sĩ thân cận, hắn chắc chắn còn tham gia vào các khâu quan trọng trong hoạt động của băng nhóm Hắc Vân!


Sau khi Lương Thiên Hùng sa lưới, hắn đã khai báo một số giao dịch làm ăn với băng nhóm Hắc Vân, trong đó có liên quan đến Mã Tiến và việc buôn bán người, tức là đằng sau Mã Tiến vẫn có sự điều hành của băng nhóm Hắc Vân.


Vu An bị Mã Tiến bán sang nước A, băng nhóm Hắc Vân lại là đồng phạm trong việc buôn bán người… Ngay cả khi bảy năm đã trôi qua, băng nhóm Hắc Vân đã bị diệt vong, Vu An vẫn không có ý định tha cho Ngụy Ngao.



Đúng lúc này, Phương Tuệ Lan nhảy ra, trở thành ngòi nổ cho cuộc đấu tranh giữa hai bên, Lãnh Ninh đành phải tương kế tựu kế, khi Phương Tuệ Lan thất thế, đưa cô ta vào tay cảnh sát.


Tuy đây là một nước cờ mạo hiểm, nhưng một khi thành công có thể giáng một đòn chí mạng vào Nhện Độc, toàn bộ quá trình đều không có vấn đề gì, lẽ ra Lãnh Ninh sẽ không bị lộ, nhưng tại sao Vu An lại biết trước hành động của cảnh sát?


Nghĩ đến đây, dạ dày Địch Diệp truyền đến một cơn nóng rát.


Chẳng lẽ… Cảnh sát nước A có nội gián?


Ngoài điều này ra, không có lời giải thích nào tốt hơn!


Địch Diệp dụi tắt đầu thuốc, hành động tiếp theo không thể để cảnh sát nước A biết được nữa!


Đúng lúc này, từ phòng lưu trữ vật chứng truyền đến giọng nói của một người phụ nữ, “Cậu bé này trông không giống người nước mình nhỉ…”


Địch Diệp quay đầu nhìn vào, chỉ thấy kỹ thuật viên hình sự đang cầm một túi vật chứng, bên trong có một khung ảnh.


Anh hỏi một câu, “Cô đang nói gì vậy?”


“Cái này ạ…” Nữ cảnh sát trẻ lắc lắc túi vật chứng trong tay, “Đây là khung ảnh tìm thấy trong phòng của Ngụy Ngao, hình như được chụp cách đây mười năm.”


Địch Diệp nghe thấy tên Ngụy Ngao, bước vào.


Khi anh nhìn thấy người trong khung ảnh, cả người đột nhiên sững lại. Cậu bé trong ảnh trông chỉ khoảng mười tuổi, làn da trắng trẻo, mặc bộ vest nhỏ màu đen, thắt nơ đỏ, giữa trán còn chấm một nốt ruồi son đỏ.


Địch Diệp đã từng gặp đứa trẻ này, nói chính xác hơn, anh đã gặp hình dáng của đứa trẻ này mười năm sau. Nếu anh không nhìn lầm, người này chính là bạn trai cũ của Tào Chân — Đức Tử.


Chẳng lẽ, Đức Tử là con trai của Ngụy Ngao?


Trước đó Phương Tuệ Lan đã khai, Ngụy Ngao luôn nhờ người tìm kiếm Ngụy Đức, nhưng không có tin tức gì, hóa ra là như vậy…



Đức Tử không có hộ khẩu, không có người thân, thậm chí không có tên riêng. Lúc đó Địch Diệp đã cảm thấy kỳ lạ, anh luôn cảm thấy Đức Tử khác với những người vô gia cư bình thường, cậu ấy trông thông minh hơn, và mang lại cảm giác cố tình giả ngây giả dại.


Nếu cậu ấy là con trai của Ngụy Ngao, thì mọi chuyện đều trở nên hợp lý! Ai có thể ngờ được, những năm này Ngụy Đức lại luôn trốn trong nhà họ Tào bị diệt môn!


Nếu dùng Ngụy Đức làm mồi nhử, không chừng có thể khiến Ngụy Ngao tự mình chui vào lưới, mà Vu An nghe tin liệu có ra tay với Ngụy Ngao hay không?


Địch Diệp như nhìn thấy một tia sáng trong màn sương đen, để thực hiện kế hoạch này, ngày hôm sau anh đã trở về thành phố Long Xuyên. Anh giống như một robot, cần không ngừng lên dây cót cho cơ thể mình, một khi dừng lại, sẽ chìm sâu vào màn sương mù.


**


Sáng sớm, Tào Đức đã được mời lên xe cảnh sát.


Trên đường đến cục cảnh sát, cảnh sát lái xe đột nhiên nói, “Lát nữa nếu Phó cục trưởng Địch có mắng cậu, cậu cố gắng chịu đựng một chút, đội chúng tôi có một đồng đội đã hy sinh, dạo này tâm trạng anh ấy hơi tệ.”


Tào Đức nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, ừ một tiếng, “Tôi hiểu.”


Nửa giờ sau, xe chạy đến cục cảnh sát, Tào Đức vừa xuống xe đã nhìn thấy Địch Diệp mặt mày ủ rũ, đứng ở cửa cục cảnh sát như đang đợi cậu. Khuôn mặt đó vốn đã góc cạnh đầy vẻ công kích, kết hợp với chiều cao khó lòng bỏ qua, cứ như một vị thần giữ cửa.


Nhớ lại lời cảnh sát nhắc nhở trên xe, cậu không quá bận tâm.


Địch Diệp nhìn Tào Đức đang đi về phía mình, giọng nói mang theo chút công kích, “Ngụy Đức, thằng nhóc con nhà mày, trốn kỹ thật đấy, nếu không phải tao thấy ảnh của Ngụy Ngao, thì đã bị mày lừa rồi!”


“Tôi họ Tào, tên Tào Đức, cũng không còn liên quan gì đến Ngụy Ngao nữa,” Tào Đức khá bình tĩnh, “Năm đó khi ông ta bỏ rơi tôi và mẹ tôi, tôi đã không còn cha nữa rồi.”


“Tao không quan tâm đến mối quan hệ giữa chúng mày, mày nên biết chúng tao mời mày đến đây làm gì, tao có thể nói rõ cho mày biết, dù mày có đồng ý hay không, kế hoạch của chúng tao vẫn sẽ tiến hành như thường.”


“Cảnh sát Địch, anh không cần phải nhấn mạnh với tôi nữa, chuyện này tôi đã suy nghĩ rất kỹ rồi, trong lúc tôi khó khăn nhất, là người nhà họ Tào đã cho tôi miếng cơm ăn, sau này tôi nghĩ quẩn, là các anh đã cứu tôi, các anh làm cho tôi thẻ căn cước, còn giới thiệu công việc cho tôi, là ân nhân của tôi, Ngụy Ngao chưa từng làm gì cho tôi và mẹ tôi, ông ta đã làm nhiều chuyện xấu như vậy, nên bị trừng phạt. Chỉ là, năm xưa ông ta bỏ chúng tôi chạy trốn, lần này chưa chắc đã quay lại vì tôi, kế hoạch của các anh có thể sẽ thất bại.”


Lời nói của Tào Đức khiến Địch Diệp có chút bất ngờ, anh đột nhiên nhìn người trước mặt bằng con mắt khác, thái độ nói chuyện cũng hòa nhã hơn một chút, “Cái này cậu không cần lo lắng, bọn tôi tự có sắp xếp riêng.”



Địch Diệp nói đơn giản về sắp xếp của cảnh sát, Tào Đức luôn lắng nghe một cách im lặng, thỉnh thoảng đưa ra một vài thắc mắc, Địch Diệp đều trả lời từng câu một.


Sau khi mọi việc được thông báo thỏa đáng, Địch Diệp gác chân chữ ngũ, giả vờ như không quan tâm châm một điếu thuốc, “Gần đây cậu thế nào rồi, chuyện đó đã buông bỏ chưa?”


Tào Đức cười nhẹ một cái, trên mặt lộ ra sự trưởng thành không nên có ở lứa tuổi này, “Không có gì là buông bỏ hay không buông bỏ, chủ yếu là do anh nghĩ thế nào?”


Địch Diệp hút một hơi thuốc, “Sao cậu lại nói chuyện già dặn thế?”


“Chỉ là có chút cảm ngộ mới về nhân sinh thôi,” Tào Đức thong thả nói, “Mỗi người đến thế giới này đều để trải nghiệm đủ loại yêu hận tình thù, tất cả những trải nghiệm đều là một phần của cuộc đời, bất kể giữa chừng có vui vẻ hay không, đến lúc thì người ta sẽ đi đến một nơi khác, chúng ta chỉ cần trân trọng cơ hội trải nghiệm cuộc đời, vì đây là món quà mà ông trời ban tặng cho mỗi người.”


Thấy Địch Diệp đang im lặng suy nghĩ, Tào Đức nói tiếp, “Chỉ cần đối phương còn ở trong lòng anh, thì sẽ không bao giờ biến mất, theo một ý nghĩa nào đó, sinh mệnh của anh, chính là sự tiếp nối sinh mệnh của người khác… Cảnh sát Địch, hy vọng anh có thể thoát khỏi nỗi đau mất mát đồng đội.”


Địch Diệp xác định Tào Đức đang an ủi mình, nghĩ đến đây, anh đột nhiên bật cười, anh là loại người cần được an ủi sao? Anh chỉ cảm thấy phẫn nộ vì cái chết của Hà Lạc, anh phải dồn hết sức lực này vào công việc, cho đến khi Vu An sa lưới mới có thể dừng lại!


Địch Diệp cứ thế dựa vào ghế sofa hút thuốc, hút hết một điếu lại châm thêm một điếu.


Sau khi Tào Đức rời đi, Thư Thư lại đến gõ cửa, “Phó cục trưởng Địch, em muốn nói chuyện với anh một chút.”


Địch Diệp có chút bực bội, “Cô muốn nói chuyện gì?”


“Em muốn xin anh một giờ, đưa anh đến một nơi.”


**


Một giờ sau.


Địch Diệp xuất hiện tại nghĩa trang liệt sĩ.


Anh nhìn bức ảnh đen trắng tươi cười rạng rỡ của Hà Lạc trên bia mộ, đột nhiên có cảm giác như cách một thế giới.



Thư Thư đặt cả hộp cơm thịt kho tàu trước bia mộ Hà Lạc, giọng nói ôn tồn, “Ăn đi, lần này không có ai giành với anh.”


Thư Thư ngồi xổm trước bia mộ, khuôn mặt không có chút huyết sắc nào, sau khi Hà Lạc mất, cô chưa ngủ ngon được một giấc.


“Mọi người trong cục cảnh sát đều nói, anh ấy là tay chân, là cái đuôi của anh, anh đi đâu anh ấy cũng theo đó, nhưng chỉ có em biết tại sao anh ấy luôn thích đi theo anh.” Thư Thư nói đến đây thì mắt đỏ hoe, “Anh ấy từng kể với em, hồi mới đi làm, có lần anh ấy phạm phải một sai lầm lớn, anh ấy rất tự trách bản thân, hai ngày hai đêm không hề chợp mắt, cứ nghĩ là mình tiêu rồi, nhưng sau đó không có chuyện gì xảy ra, vì anh đã nhận hết trách nhiệm về mình.


Kể từ lúc đó trở đi, anh ấy đã nhận anh làm lão đại, anh đi đâu anh ấy theo đó, vì anh ấy biết làm công việc này nguy hiểm đến mức nào, anh ấy sợ anh xảy ra chuyện, nên muốn làm đôi mắt thứ hai của anh.


Lần hành động xuyên quốc gia này, đáng lẽ anh ấy không cần ra tiền tuyến, nhưng vì không yên tâm về anh, anh ấy vẫn đi theo.” Thư Thư nói đến đây đột nhiên nghẹn lại, “Nhưng anh đừng có gánh nặng tâm lý quá mức, đây đều là lựa chọn của chính Hà Lạc, anh ấy chỉ hy vọng anh được bình an!”


Nghe Thư Thư nói những điều này, Địch Diệp cảm thấy hốc mắt cay cay.


“Anh ở đây nói chuyện với anh ấy đi, em ra xe đợi anh.” Thư Thư quay người rời đi, để lại không gian cho Địch Diệp và Hà Lạc.


Địch Diệp đứng trước bia mộ Hà Lạc rất lâu, cuối cùng từ từ thở dài một tiếng.


Sau đó, anh lấy ra một điếu Hoa Tử từ hộp thuốc, châm lửa đặt bên cạnh hộp cơm, bản thân cũng châm một điếu hút.


“Báo cáo DNA đã có rồi, người đó không phải là Lãnh Ninh, đây vốn là cái bẫy Vu An giăng ra cho tôi, cậu nói xem tại sao cậu lại ngốc như thế?”


“Bình thường trông ngốc nghếch, sao lúc đó lại phản ứng nhanh như vậy?” Nói đến đây, Địch Diệp hít hít mũi, “Tôi đã sớm coi cậu là em trai ruột của tôi rồi, nhưng tôi là người xài anh em hơi tốn, cậu nói sao cậu lại xui xẻo vướng phải tôi như thế?”


“Cậu yên tâm đi, tôi sẽ chăm sóc tốt cho cha mẹ cậu, sau này lo việc dưỡng lão và hậu sự cho bọn họ, những việc cậu chưa làm xong, tôi sẽ làm thay cậu… Nhưng sinh con thì thôi đi, dù sao tôi và Lãnh Ninh đều không có chức năng đó.”


Khi điếu thuốc dần cháy hết, ánh mắt Địch Diệp từ từ trở nên sáng rõ hơn.


Lúc này, một cơn gió đột nhiên thổi bay lọn tóc rủ xuống trán anh, cứ như Hà Lạc đang luyên thuyên bên cạnh anh, “Tuyệt vời quá lão đại, anh dám công khai giới tính luôn! Giấu kỹ thật đấy!”


“Cậu ở bên đó, hãy phù hộ cho chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ suôn sẻ.”


“Em trai, nếu nhớ anh, thì cứ đến thăm anh trong mơ nhiều hơn nhé.”


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 172
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...