Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 158
Vào ngày tang lễ của Ngô Chấn Phong diễn ra, số người đến dự lễ truy điệu cao hơn dự kiến gấp mấy lần. Hiện trường đông nghịt người, có đồng nghiệp lúc sinh thời của Ngô Chấn Phong, cũng có những người từng được Ngô Chấn Phong giúp đỡ. Sự ra đi của ông khiến mọi người vô cùng đau buồn, ai cũng muốn được nhìn lại di dung cuối cùng của ông, hy vọng siêu độ ông sớm được vãng sinh về miền cực lạc.
Tài xế Tiểu Lưu đại diện gia quyến Ngô Chấn Phong, đọc lời điếu văn trong lễ truy điệu, bóng dáng Lâm Nguyên cũng lẫn trong số đó.
Hôm nay hắn mặc một bộ vest đen, tay cầm một cành cúc trắng, sau khi nhìn di dung của Ngô Chấn Phong, hắn nhẹ nhàng đặt cành cúc trắng bên cạnh quan tài, toàn bộ quá trình trông trang trọng và uy nghiêm.
Nhưng trong mắt Địch Diệp, đối phương dường như có dụng ý khác, lông mày anh cau lại, ánh mắt dõi theo cử động của Lâm Nguyên.
Tại sao Lâm Nguyên lại đến dự lễ truy điệu của Ngô Chấn Phong? Theo anh được biết, Lâm Nguyên là một đứa trẻ mồ côi, trước đây anh từng điều tra thân phận của Lâm Nguyên vì vụ án của Trương Hải.
Lâm Nguyên hồi nhỏ được người khác nhận nuôi, cha mẹ nuôi đều là công nhân bình thường, sau khi tốt nghiệp Đại học Ninh Châu liền bắt đầu khởi nghiệp, sau đó cùng Trương Hải thành lập Công ty Khoa học Kỹ thuật Lâm Nguyên.
Lúc đó Địch Diệp còn vì Lâm Nguyên và Lâm Tuyết Mai có vài phần giống nhau, nên đã âm thầm tìm người xét nghiệm DNA của hai người này, phát hiện hai người quả thực có quan hệ huyết thống, nhưng không phải chị em ruột, giống như Lâm Nguyên đã nói, hắn và Lâm Tuyết Mai là quan hệ chị em họ. Điều này có thể giải thích tại sao Lâm Nguyên lại muốn giúp Lâm Tuyết Mai lật lại vụ án.
Vì vậy trong nhận thức của Địch Diệp, Lâm Nguyên chính là một con dao trong tay Vu An. Nếu trong tay có bằng chứng chứng minh Lâm Nguyên có tội, anh thực sự chỉ muốn lập tức đưa hắn về phòng thẩm vấn!
Địch Diệp vòng qua đám đông, trực tiếp đứng bên cạnh Lâm Nguyên, muốn đích thân giám sát nhân tố bất định này, để ngăn đối phương gây chuyện trong tang lễ của Ngô Chấn Phong.
Nhưng Lâm Nguyên từ đầu đến cuối không có bất kỳ điều bất thường nào, hắn kính cẩn tham dự hết tang lễ, sau khi tang lễ kết thúc cũng không rời đi, mà chờ Ngô Chấn Phong hỏa táng xong, mới trở lại chiếc Mercedes-Benz màu đen của mình.
Trước khi chiếc Mercedes-Benz màu đen lăn bánh, cửa sổ ghế sau đột nhiên hạ xuống, Lâm Nguyên thò đầu ra khỏi xe, chào Địch Diệp, “Phó Cục trưởng Địch, chúng ta nói chuyện một chút đi?”
Địch Diệp không biết đối phương có ý đồ gì, nhưng anh có bản lĩnh, hoàn toàn không có gì phải sợ, trực tiếp mở cửa ghế sau chiếc Mercedes-Benz và ngồi vào. Anh muốn xem rốt cuộc đối phương muốn làm gì!
Sau khi Địch Diệp lên xe, tài xế bắt đầu lái, xe vững vàng rời khỏi nhà tang lễ, rẽ vào một con đường nhỏ, không lâu sau đó, tài xế dừng xe bên lề đường rợp bóng cây xanh.
Lâm Nguyên đột nhiên mở lời với tài xế, “Anh xuống xe trước đi, tôi có chuyện muốn nói với Phó Cục trưởng Địch.” Sau khi tài xế xuống xe, Lâm Nguyên liền không e ngại mở lời, “Phó Cục trưởng Địch chắc chắn rất tò mò, tại sao tôi lại đến dự tang lễ của Ngô Chấn Phong?”
Giọng điệu Lâm Nguyên nhàn nhạt, có thể thấy tâm trạng có chút buồn bã.
“Có rắm thì mau thả.”
Khi Địch Diệp nói câu này, anh không quên Lâm Nguyên là một số 0, vì vậy mông anh còn nhích sang bên một chút, cố gắng hết sức giữ khoảng cách với Lâm Nguyên.
Lâm Nguyên không bận tâm đến hành động của Địch Diệp, chỉ nhàn nhạt mở lời, “Trước đây phó Cục trưởng Địch đã từng điều tra tôi, hẳn là biết tôi là một đứa trẻ mồ côi, nếu năm đó Ngô Chấn Phong chọn tôi, người mặc bộ đồng phục cảnh sát đó bây giờ có lẽ là tôi.”
“Anh có ý gì?” Địch Diệp vô cùng cảnh giác trừng mắt nhìn Lâm Nguyên, trong đầu đang suy nghĩ về ý nghĩa sâu xa của câu nói này của đối phương. Nếu Lâm Nguyên đã sớm biết Lãnh Ninh là điệp viên chìm, vậy có nghĩa là Vu An cũng đã biết thân phận của Lãnh Ninh?!
Lâm Nguyên nhếch môi, “Xem ra lời tôi nói đã làm anh sợ rồi.”
Hắn đột nhiên phát ra tiếng cười “ha ha ha”, cười một lúc lâu mới dừng lại, “Thì ra anh cũng có lúc biết sợ.”
Giữa tiếng cười mang ý cười của Lâm Nguyên, vẻ mặt Địch Diệp trở nên nghiêm nghị hơn, “Rốt cuộc anh có ý gì?”
Lâm Nguyên nhìn vào mắt Địch Diệp, khóe miệng hắn càng lúc càng nhếch lên ngông cuồng, “Muốn biết đáp án, luôn phải trả một cái giá nào đó.”
Hắn vừa nói vừa đưa tay về phía đùi Địch Diệp, nhưng còn chưa chạm vào chân đối phương đã bị một bàn tay nắm chặt cổ tay, “Đừng có mà động tay động chân!”
“Phó Cục trưởng Địch quả là thuần khiết, càng ngày càng khiến người ta hứng thú.” Lâm Nguyên ngoắc ngón tay với Địch Diệp, ra hiệu đối phương ghé tai lại.
Địch Diệp siết chặt quai hàm, vô cùng không tình nguyện, nhưng vẫn ghé tai lại. Hơi thở ấm áp phả vào tai anh, bên tai truyền đến giọng nói đầy mê hoặc — “Ngô Chấn Phong đã nói dối, Lãnh Ninh không phải là con trai của Lãnh Hoa Thanh.”
Lượng thông tin mà câu nói này mang lại thực sự quá lớn, đầu Địch Diệp lập tức nổ tung.
Lãnh Ninh không phải là con trai của Lãnh Hoa Thanh…
“Anh nói rõ ràng đi! Rốt cuộc là sao?!” Địch Diệp một tay túm lấy cổ áo Lâm Nguyên, sức tay lớn đến kinh ngạc.
“Lãnh Mai?”
“Lãnh Mai lúc nhỏ bị thất lạc gia đình, vì ngoại hình xinh đẹp, bị người của tổ chức đưa đi, bà ấy sinh ra ba đứa con, cha của những đứa trẻ đều khác nhau, Lãnh Ninh là đứa con thứ ba của Lãnh Mai.”
Thấy Địch Diệp đã kinh ngạc đến mức đồng tử co rút lại, giọng Lâm Nguyên chậm rãi lại, “Sau hành động quét sạch băng đảng, Lãnh Mai bị cảnh sát đưa đi, khi bà ấy được giải cứu, đã mang thai được tám tháng, lúc đó Lãnh Ninh vẫn còn trong bụng bà ấy. Khi Ngô Chấn Phong điều tra thân phận của Lãnh Mai đã phát hiện mối quan hệ giữa bà ấy và Lãnh Hoa Thanh, lúc đó Lãnh Hoa Thanh đã làm điệp viên chìm trong hang ổ m* t**, Ngô Chấn Phong và Lãnh Hoa Thanh có mối quan hệ thân thiết, nên đã giúp đỡ chăm sóc một thời gian. Vì bị kinh sợ, Lãnh Mai luôn phải nằm viện dưỡng thai, nhưng đứa bé vẫn không đủ tháng, cơ thể bà ấy yếu ớt, vị trí thai lại không đúng, vật lộn rất lâu, không lâu sau khi Lãnh Ninh ra đời thì bà ấy qua đời.”
Nói đến đây, Lâm Nguyên thở dài, “Người đặt tên cho Lãnh Ninh là Ngô Chấn Phong, đây là lý do tại sao, Lãnh Ninh lại mang họ Lãnh theo Lãnh Hoa Thanh. Sau khi Lãnh Mai qua đời, ba đứa con của bà ấy đều được đưa vào cô nhi viện, sau đó, lại được những người khác nhau nhận nuôi.”
Sức lực trên tay Địch Diệp đột nhiên tăng mạnh, “Làm sao anh lại biết những chuyện này?!”
“Bởi vì…” Nụ cười trên khóe miệng Lâm Nguyên thu lại, “Bởi vì, tôi là anh trai cùng mẹ khác cha của Lãnh Ninh.”
Ngón tay Địch Diệp cứng lại, ngay lập tức cảm thấy tóc gáy dựng hết cả lên.
“Mặc dù chúng tôi không giống nhau cho lắm, nhưng tôi thực sự là anh trai ruột của nó, năm đó, tôi vì giới tính và tuổi tác mà bị Cô nhi viện Thổ Tinh từ chối nhận, Ngô Chấn Phong đã hỏi thăm rất nhiều nơi, tốn rất nhiều công sức mới sắp xếp được cho tôi vào một cô nhi viện ở huyện Lâm Đô, cũng vì lẽ đó, Lãnh Ninh không có ký ức về tôi.”
Nói đến đây, Lâm Nguyên kéo kéo cổ áo của mình, thoát khỏi tay Địch Diệp, “Tôi biết, những điều này rất khó để anh tin tưởng.”
Hắn nhổ một sợi tóc đưa cho Địch Diệp, “Anh có thể mang về xét nghiệm, xem tôi có lừa anh hay không.”
Địch Diệp không hề nao núng, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt Lâm Nguyên, “Tại sao đột nhiên lại nói với tôi những điều này?”
“Tại sao…” Lâm Nguyên thở dài, “Chắc hẳn anh đã đoán ra rồi, tôi luôn là quân cờ chìm mà Ngô Chấn Phong cài vào Nhện Độc, bây giờ tôi hành động, đương nhiên là vì thời cơ đã đến.”
Lâm Nguyên vừa nói, vừa cố ý kéo cổ áo của mình cho loạn hơn, để giả vờ tạo ra dấu vết hai người từng thân mật, “Hiện tại tôi đang bị người của Vu An theo dõi, anh tốt nhất đừng tìm gặp tôi trực tiếp, nếu không có chuyện gì khác, anh có thể đi rồi.”
“Tôi có một câu hỏi.” Địch Diệp vẫn còn nghi vấn trong lòng, “Năm năm trước, rốt cuộc vì sao Lãnh Ninh lại bị mất trí nhớ?”
Lâm Nguyên nhướng mắt lên, nhìn Địch Diệp trầm ngâm một lát, “Trước đây Lãnh Ninh từng nói, nó muốn trở lại làm một người bình thường, nhưng sau khi trải qua những chuyện đó, làm sao có thể trở lại làm người bình thường, chỉ riêng những cơn ác mộng thôi cũng đủ khiến người ta đắm chìm trong sự dày vò.
Chính vì vậy tôi đã dùng loại thuốc mới nhất được nghiên cứu chế tạo cho nó, loại thuốc đó có thể tác động lên hippocampus*, khiến người ta mất trí nhớ.
Nó muốn đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ, thì phải quên đi những chuyện trước đây, tôi làm như vậy, cũng là muốn loại bỏ ý định Ngô Chấn Phong sẽ lại lợi dụng nó lần nữa, đáng tiếc người tính không bằng trời tính, nó vẫn bị người ta từng bước đẩy vào con đường đó.”
(*Hippocampus, hay còn gọi là hồi hải mã, là một cấu trúc quan trọng trong não bộ, đóng vai trò chủ yếu trong việc lưu trữ trí nhớ ngắn hạn và dài hạn cùng khả năng học tập và định hướng không gian. Nó nằm trong thùy thái dương của não và có hình dạng giống con cá ngựa.)
Địch Diệp siết chặt quai hàm, “Anh không hiểu Lãnh Ninh, trên thế giới này, không ai có thể ép buộc cậu ấy làm những chuyện mà cậu ấy không muốn làm, nếu không phải vì muốn tìm lại ký ức, có lẽ cậu ấy đã không đến thành phố Long Xuyên!”
“Điểm này, quả thực là tôi không ngờ tới, nhưng sự việc đã đến nước này, chúng ta buộc phải liên thủ.”
“Ai muốn liên thủ với anh,” Địch Diệp đẩy cửa xe, chuẩn bị bước đi, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, “Suýt nữa thì quên mất.”
Đầu ngón tay anh dùng sức, giật vài sợi tóc từ trên đầu Lâm Nguyên xuống, khiến Lâm Nguyên đau đến mức hít ngược một hơi, “Cần nhiều tóc đến thế à?”
“Anh đã làm chuyện quá đáng như vậy với Lãnh Ninh rồi, tôi giật vài sợi tóc của anh thì có sao?”
Chỉ thấy Lâm Nguyên trợn tròn mắt, “…Anh là trẻ con chắc?”
**
Sau khi Địch Diệp trở lại cục cảnh sát, lại sắp xếp lại một lần nữa những lời Lâm Nguyên đã nói.
Anh đột nhiên nhớ lại những lời Lâm Nguyên đã nói khi trả lời phỏng vấn phóng viên — Tôi muốn đặc biệt cảm ơn một người, nếu không có người đó, sẽ không có Lâm Nguyên của ngày hôm nay.
Lúc đó Địch Diệp từng đoán, người Lâm Nguyên nói có phải là Trương Hải hay không, bây giờ xem ra, người đối phương nói hẳn là Ngô Chấn Phong.
Ngô Chấn Phong ra đi đột ngột, Lâm Nguyên này thực sự đáng tin sao? Dù thế nào đi nữa, vẫn phải đợi kết quả DNA ra rồi nói.
Đang suy nghĩ, Chu Dương Dương đột nhiên gõ cửa bước vào, “Anh vừa đi đâu đấy, sao không thấy anh lái xe về?”
Chu Dương Dương thấy Địch Diệp như vậy, bày tỏ sự thông cảm sâu sắc, “Không có gì, chỉ là qua xem anh thế nào thôi, không sao là tốt rồi.”
Anh ta đang định rời đi, mắt đột nhiên liếc thấy hộp chuyển phát nhanh trên bàn làm việc của Địch Diệp, liền quay lại, đang định cầm hộp chuyển phát nhanh đó lên, tay còn chưa chạm vào hộp đã bị Địch Diệp nhanh hơn một bước lấy đi, “Anh làm gì đấy?”
Chu Dương Dương trưng ra vẻ mặt khó hiểu, “Tôi thấy cái bưu phẩm này của anh để đây cả tuần rồi, sao không mở nó ra?”
Địch Diệp đặt hộp vào ngăn kéo, “Lo việc của anh đi, đừng có mà lo chuyện bao đồng.”
Chu Dương Dương hừ một tiếng, “Có gì to tát đâu, quà tôi cũng có.”
“Anh cũng có?” Địch Diệp lập tức ngồi thẳng người, hai hàng lông mày nhíu lại như con sâu róm, ngay cả ánh mắt nhìn Chu Dương Dương cũng thay đổi, “Anh dựa vào đâu mà cũng có?”
“Đồng nghiệp tổ trọng án ai cũng có mà, anh không biết sao?” Chu Dương Dương tặc lưỡi hai tiếng, “Dạo này anh có vẻ lơ đãng quá rồi!”
Lúc này Địch Diệp mới nghi ngờ cầm lấy hộp chuyển phát nhanh to bằng lòng bàn tay đó lên. Chẳng lẽ bên trong không phải là nhẫn sao?
Nghĩ đến đây, anh dùng sức xé mở chiếc hộp được đóng gói cẩn thận, chỉ thấy bên trong hộp còn có một hộp quà màu đỏ. Anh đang định mở ra, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Chu Dương Dương, “Anh đứng đây làm gì?”
Chu Dương Dương đẩy gọng kính, “Tò mò chứ.”
Địch Diệp cau mày, “Tò mò cái gì, báo cáo viết xong chưa?”
Lúc này Chu Dương Dương mới nhớ ra, bây giờ phải gọi là Phó Cục trưởng Địch, “Đúng là quan lớn hơn một cấp là đè chết người mà, tôi đi viết ngay đây.”
Sau khi Chu Dương Dương đóng cửa đi ra, trong văn phòng đặc biệt yên tĩnh. Địch Diệp cuối cùng cũng mở hộp quà màu đỏ ra, chỉ thấy bên trong đặt một chiếc móc khóa Thổ Tinh đã cũ kỹ.
Chiếc móc khóa Thổ Tinh này Địch Diệp đã từng nhìn thấy — hơn ba tháng trước, khi anh bắt Hắc Cẩu ở miếu Bảo Hoàng, thấy trên chùm chìa khóa của Lãnh Ninh có treo chiếc móc khóa Thổ Tinh đó. Tại sao Lãnh Ninh lại gửi chiếc móc khóa này cho anh?
**
Chan: Cách giải thích này của Lâm Nguyên tui tin hơn là cách giải thích trước của Ngô Chấn Phong này, cho dù có là gay, làm cảnh sát chìm trong ổ địch thì việc quan hệ với phụ nữ không có gì là lạ, nhưng nếu có đứa bé thì sẽ bị xử luôn chứ không thể nào vứt vào cô nhi viện được. Thêm nữa nếu thật sự là con của người yêu mà đẩy vào chỗ chết như vậy thì ác vl ác luôn á >_
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 158
10.0/10 từ 21 lượt.
