Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 155


Khi nguy hiểm đến, điều đầu tiên Vu An cảm nhận được là sự phấn khích.


Đặc biệt là khi đối mặt với hiểm nguy không rõ cùng Lãnh Ninh, adrenaline trong người hắn sẽ tiết ra điên cuồng.


Vu An bước xuống từ ghế lái của chiếc Rolls-Royce, đi đến ghế sau, mở cửa xe cho Lãnh Ninh đang khó chịu.


Hắn chìa tay ra, vô cùng lịch thiệp mời, “Hành tung của chúng ta đã bị lộ, bây giờ phải đi bộ xuyên rừng thôi.”


Lãnh Ninh ngước khuôn mặt đỏ bừng vì nôn mửa lên, cậu biết Vu An không nói đùa với mình.


Đi bộ xuyên rừng đâu phải chuyện dễ, chưa nói đến thể lực có theo kịp hay không, chỉ riêng côn trùng và rắn rết trong rừng cũng đủ khiến họ khổ sở rồi.


“Đừng lo lắng, anh sẽ chăm sóc em.”


Khi Vu An nói ra hai từ “chăm sóc”, Lãnh Ninh không khỏi rùng mình.


Cậu cảm nhận được sự phấn khích của Vu An, sự phấn khích đó đối với cậu là một nỗi sợ hãi không tên.


**


“Tại sao không trực tiếp bắt Phương Tuệ Lan về, mà phải đi một vòng lớn như vậy để cử Lãnh Ninh đi?”


Địch Diệp chỉ ra điểm bất hợp lý trong kế hoạch này.


Đối mặt với câu hỏi của Địch Diệp, Ngô Chấn Phong giải thích, “Trước đây, chúng ta đã bắt được rất nhiều thành viên của Nhện Độc, nhưng không một ai chịu khai ra nội tình, tôi đã đặc biệt tham khảo ý kiến chuyên gia tâm lý tội phạm, ông ấy đã đưa ra một lời giải thích hợp lý cho tôi.


Nhóm tội phạm này được huấn luyện biệt lập trong thời gian dài, trong thời gian huấn luyện, bọn họ bị cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài, họ được nhồi nhét niềm tin tuyệt đối trung thành với Nhện Độc từ khi còn nhỏ, giá trị bản thân của họ hoàn toàn phụ thuộc vào thân phận Nhện Độc, điều này sẽ khiến họ cảm thấy, phản bội Nhện Độc đồng nghĩa với phản bội niềm tin.


Các thành viên Nhện Độc từ trước đến nay chỉ phục tùng kẻ mạnh, và chưa từng có tiền lệ phụ nữ trở thành người điều khiển Nhện Độc, những năm Vu An tiếp quản Nhện Độc, đã nhận được sự công nhận của cấp dưới, nên trong thời gian ngắn, đối tượng trung thành của Nhện Độc vẫn là hắn.


Cho dù Phương Tuệ Lan có quay trở lại nước A, cô ta cũng chỉ là cái vỏ bọc để Vu An thao túng Nhện Độc, cô ta có thể bị thay thế bất cứ lúc nào bởi người thích hợp hơn, lần này Lãnh Ninh quay lại, chính là để thay thế vị trí của Phương Tuệ Lan trong Nhện Độc, muốn làm đục nước cái hồ này, vẫn phải dựa vào Phương Tuệ Lan.”



“Làm như vậy động cơ có quá rõ ràng không? Vu An phát hiện ra thì sao?!”


“Cậu nói đúng, Vu An chắc chắn sẽ nghi ngờ động cơ Lãnh Ninh đầu quân cho hắn, nhưng dưới trướng hắn, đã không còn người nào có thể tin tưởng được nữa.


Trước đây, Hồng Hạt, Hắc Xà, Hổ Đầu Phong, Kiến Lửa, đều đã hy sinh cho kế hoạch trả thù của hắn, còn Lâm Nguyên đang làm việc cho hắn thì quá thâm sâu, không thể khiến hắn hoàn toàn tin tưởng, mà Lãnh Ninh, nhờ mối giao tình với Vu An, có lợi thế tự nhiên, điểm này, Lâm Nguyên và Phương Tuệ Lan không thể so sánh được.”


Địch Diệp nghiến răng, nói, “Nhưng Lãnh Ninh đã phản bội Nhện Độc, người phản bội Nhện Độc làm sao ngồi lên vị trí đó được? Các ông đang đẩy cậu ấy vào hố lửa!”


“Người phản bội Nhện Độc không chỉ có Lãnh Ninh, trong vụ hành động năm năm trước, kẻ phản bội lớn nhất chính là bản thân Vu An, nếu không phải hắn ngầm cho phép Lãnh Ninh truyền tin cho cảnh sát, cảnh sát đã không dễ dàng tấn công vào sào huyệt của Nhện Độc như vậy, Vu An đã đẩy Ngô Chí Quân chịu tội cho chuyện này, đã xoa dịu được sự phẫn nộ của cấp dưới.


Vu An có h*m m**n kiểm soát cực mạnh, nếu đứng ở góc độ của hắn mà nhìn Lãnh Ninh, Lãnh Ninh không thể coi là kẻ phản bội, cùng lắm là quân cờ không nghe lời trong tay hắn mà thôi, tất cả những gì Lãnh Ninh làm trong thời gian này đều có lợi cho kế hoạch trả thù của hắn, nên sau khi Lãnh Ninh quay lại, tình cảnh sẽ không quá khó khăn, đợi đến khi Lãnh Ninh nắm được Nhện Độc, sống chết của Vu An không còn quan trọng nữa.”


Mặc dù Ngô Chấn Phong phân tích đâu ra đó, nhưng Địch Diệp vẫn cảm thấy rất bất an, “Với đầu óc của Vu An, không thể không nghĩ đến những điều này!”


“Vu An có một điểm yếu chí mạng, đó là tính đa nghi, Lãnh Ninh càng tỏ lòng trung thành với hắn, hắn lại càng nghi ngờ động cơ của Lãnh Ninh, vì vậy, chỉ cần Lãnh Ninh làm ngược lại, đối phương sẽ nghi ngờ phán đoán của chính mình, việc chúng ta cần làm là khiến Vu An chủ động giao Nhện Độc vào tay Lãnh Ninh.”


“Làm thế nào để làm điều đó?”


“Bước đầu tiên, ly gián Vu An và Phương Tuệ Lan, phá hủy mặt trận thống nhất của họ.”


Mặc dù Địch Diệp không hoàn toàn tán thành kế hoạch này, nhưng anh cũng không có cách nào tốt hơn, hơn nữa, Lãnh Ninh đã trở thành một mắt xích trong kế hoạch, anh không chấp nhận cũng phải chấp nhận.


“Tôi còn một câu hỏi nữa, làm sao Lãnh Ninh biết, Vu An sẽ bắt cậu ấy giết Thang Hiểu Đông?”


Ngô Chấn Phong không trả lời ngay, mà trầm ngâm một lát, suy nghĩ cách trả lời sao cho thỏa đáng nhất.


Sau đó, ông vẫn quyết định nói thẳng.


Dù sao, ông và Thang Hiểu Đông đã quyết định giao chuyện thân thế của mình cho Địch Diệp, thì không có lý do gì để tiếp tục che giấu.


Địch Diệp cần biết tất cả sự thật.


“Câu hỏi này, tôi cũng đã hỏi Lãnh Ninh, câu trả lời nó đưa ra lúc đó là…”



“Bảy năm trước, quan hệ giữa Lãnh Ninh và Vu An thực ra khá tốt, chỉ là, Vu An vì muốn leo lên cao, đã bắn Lãnh Ninh một phát súng.”


Lời của Ngô Chấn Phong khiến Địch Diệp đột nhiên nhớ đến vết sẹo dưới vai của Lãnh Ninh.


Vết sẹo đó rõ ràng là do đạn gây ra, trước đây khi ân ái trên giường, anh đã hỏi Lãnh Ninh, Lãnh Ninh chỉ nói là lúc ở Nhện Độc, không may bị trúng đạn.


Sự thật về vết sẹo đó được Ngô Chấn Phong nói ra theo cách này, khiến Địch Diệp đột nhiên có chút bực bội, “Thế nào gọi là quan hệ khá tốt?”


Ngô Chấn Phong khựng lại, ông không ngờ, sự chú ý của Địch Diệp lại độc đáo đến vậy.


Ngô Chấn Phong đánh giá Địch Diệp, hỏi, “Sao vậy, cậu rất quan tâm đến mối quan hệ giữa bọn họ à?”


“Ông đã giao Lãnh Ninh cho tôi rồi, không nói rõ ràng sao được?”


Ngô Chấn Phong cũng thấy phải, nên tiếp tục nói, “Những năm đầu, bọn họ lớn lên cùng nhau trong Nhện Độc, hỗ trợ lẫn nhau mới có thể sống sót trong Nhện Độc, nói là anh em cũng không quá lời.”


“Anh em…”


Điều này khiến Địch Diệp nhớ đến bàn tay của Vu An đắt trên eo của Lãnh Ninh, rõ ràng là sự khiêu khíhc và tuyên bố chủ quyền đối với anh.


Cho dù Lãnh Ninh coi Vu An là anh em, Vu An cũng không nghĩ như vậy.


“Mối quan hệ của bọn họ rạn nứt, là vì Vu An đã bắn Lãnh Ninh một phát súng, Vu An cho rằng, chính vì phát súng đó, hắn và Lãnh Ninh mới ngày càng xa cách.” Ngô Chấn Phong tiếp tục chủ đề khi nãy, “Vì vậy, để công bằng, hắn cũng sẽ để Lãnh Ninh bắn một phát súng, để hóa giải mâu thuẫn nhiều năm giữa bọn họ.”


“Logic này, có vấn đề không?” Địch Diệp vô cùng khó hiểu, “Cho dù là công bằng, thì cũng là Lãnh Ninh bắn một phát vào vai hắn, tại sao lại là Thang Hiểu Đông?”


Ngô Chấn Phong: “Đây chính là sự khác biệt giữa người bình thường và Vu An, câu hỏi cậu đưa ra, cũng giống như câu tôi đã hỏi Lãnh Ninh lúc đó.”


Ngô Chấn Phong rơi vào hồi ức…


Ngày hôm đó, Lãnh Ninh gọi điện cho ông, bảo ông chuẩn bị một thiết bị chống đạn có thể mặc trên người.


Lúc đó ông hỏi Lãnh Ninh mục đích, Lãnh Ninh trả lời: rất có thể Vu An sẽ bắt cậu nổ súng giết Địch Diệp.



“Thiết bị chống đạn đó, thực ra là chuẩn bị cho cậu.”


“Chuẩn bị cho tôi?”


Ngô Chấn Phong gật đầu, tiếp tục nói, “Lãnh Ninh đoán trước được, Vu An sẽ bắt nó nổ súng giết một người rất quan trọng đối với nó, qua đó, để nó hiểu cảm giác của Vu An khi nổ súng năm xưa.


Vu An là một kẻ vị kỷ thờ ơ với tình cảm, làm sao có thể quan tâm đến nỗi đau của người khác? Hắn muốn Lãnh Ninh nổ súng giết người quan trọng nhất, chẳng qua là để Lãnh Ninh trải nghiệm nỗi đau mà hắn từng trải qua.


Tất cả những gì hắn làm đều là vì bản thân hắn.


Lãnh Ninh đoán trước được mục đích của Vu An, nên đã bảo tôi chuẩn bị thiết bị chống đạn, nó hướng dẫn cậu tập trung vào bột nén màu hồng, là để cậu tránh xa việc điều tra gián điệp, để đảm bảo an toàn cho cậu, nó đã bí mật đàm phán với Vu An, dùng sự thỏa hiệp để thay đổi ý định muốn giết cậu của Vu An.


Nhưng để tháo gỡ nút thắt trong lòng Vu An, phát súng đó nhất định phải bắn, tôi và lão Thang đã bàn bạc với nhau, lão Thang chủ động yêu cầu chịu phát súng đó, một mặt, là để bảo vệ cậu, mặt khác, là để kế hoạch của chúng tôi diễn ra thuận lợi.”


Nghe xong lời của Ngô Chấn Phong, Địch Diệp rơi vào trầm tư ngắn ngủi.


Anh không hề biết Lãnh Ninh đã làm nhiều việc cho anh trước khi rời đi như vậy, càng không biết Thang Hiểu Đông đã mạo hiểm lớn đến thế vì anh.


Trong nhận thức của anh, chỉ có anh bảo vệ người khác, không có chuyện người khác bảo vệ anh!


Các ngón tay Địch Diệp run rẩy không kiểm soát, để che giấu cảm xúc của mình, anh nắm chặt tay.


Cảm kích và cảm giác xấu hổ cùng lúc xuất hiện, khiến anh đột nhiên nghi ngờ chính bản thân mình.


Tại sao vào thời khắc quan trọng như vậy, tất cả mọi người đều chọn giấu anh?


“Các ông nghĩ, nói cho tôi biết những điều này, sẽ cản trở kế hoạch của các ông, đúng không?”


Ngô Chấn Phong không ngờ suy nghĩ của Địch Diệp lại cực đoan đến vậy, lập tức giải thích, “Địch Diệp, có một điều cậu phải rõ, chúng tôi đều rất tin tưởng cậu, nếu không tin tưởng cậu, sẽ không giao gánh nặng quan trọng này cho cậu!


Chỉ là, chúng tôi cân nhắc thấy cậu làm việc có chút cực đoan, không thể lường trước được những tình huống bất ngờ có thể xảy ra với cậu, chính vì vậy, vì đại cục, mới quyết định tạm thời giấu cậu.”


“Ông không cần an ủi tôi nữa.” Địch Diệp đột nhiên đứng dậy, giọng nói mang theo một chút tức giận, “Dù sao thì các ông cũng không tin tôi!”



Ngón tay Địch Diệp đặt trên nắm đấm cửa siết chặt thành nắm đấm, sau đó buông lỏng ra, “Các ông đã nhìn nhầm người rồi, chức phó cục trưởng đó ai muốn làm thì làm!”


Anh nói xong, nhanh chóng xoay nắm đấm cửa, đóng sầm cửa lại và bỏ đi, chỉ còn lại Ngô Chấn Phong một mình trong văn phòng thở dài.


Ngô Chấn Phong giờ đây cuối cùng đã cảm nhận được cảm giác của Thang Hiểu Đông, và hiểu tại sao đối phương luôn đau đầu vì Địch Diệp.


Địch Diệp giống như một con ngựa hoang khó thuần phục, có ý thức cá nhân quá mạnh, dùng tốt thì là một thanh gươm sắc bén, dùng không tốt, thì là một quả bom hẹn giờ, nếu không phải đứa trẻ này bản tính lương thiện, đã không biết trở nên như thế nào rồi.


Thôi vậy, chuyện này đối với cậu ấy quá đột ngột, không thể vội vàng, cần cho cậu ấy một chút thời gian để tiêu hóa.


**


Địch Diệp lái xe về biệt thự của mình.


Người đàn ông luôn tự xưng là kẻ mạnh, rơi vào sự tự nghi ngờ.


Là do năng lực bản thân không đủ sao?


Là môi trường nằm ngoài tầm kiểm soát?


Hay là góc nhìn của mình về sự việc có vấn đề?


— Vì đại cục.


Anh đã nghe đi nghe lại mấy từ này từ miệng Thang Hiểu Đông, nhưng anh chưa bao giờ để tâm.


Anh luôn cho rằng, bất kể dùng cách nào, chỉ cần đạt được mục đích, là có hiệu quả.


Vì vậy mỗi lần anh hoàn thành nhiệm vụ, khoe khoang với Thang Hiểu Đông, đối phương luôn dội gáo nước lạnh vào anh, nói anh làm việc quá cực đoan.


Mỗi lần anh đều nghĩ Thang Hiểu Đông là một ông già cứng nhắc, không biết linh hoạt.


Cho đến khi Thang Hiểu Đông và Lãnh Ninh giấu anh làm chuyện quan trọng như vậy, anh mới bắt đầu tự vấn.


Có lẽ thực sự là vấn đề của mình…


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 155
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...