Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 151
Vẻ mặt thất thần của Lãnh Ninh khiến trái tim Địch Diệp chấn động, một cảm xúc không thể kiềm chế dâng lên từ lồng ngực anh.
Anh vội vàng đỗ xe bên lề đường, đóng sầm cửa xe, bước nhanh qua đường, chặn trước mặt Lãnh Ninh.
Anh còn rất nhiều điều chưa hỏi rõ, nhưng khi nhìn thấy cơ thể Lãnh Ninh cố ý lùi lại, muốn giữ khoảng cách với anh, miệng anh không tự chủ được mà nói lời khiếm nhã, “Đêm qua bị tôi đè trên giường làm cả đêm, mà vẫn còn đi lại được cơ à?”
Tay trái của Lãnh Ninh rất tự nhiên đút trong túi quần, không vì lời công kích ác ý của Địch Diệp mà tức giận.
Cậu ngước mắt lên, ánh mắt tập trung vào khuôn mặt tuấn tú của Địch Diệp, cùng lúc đó, trong đầu cậu lóe lên hình ảnh hai người quấn quýt đến bình minh đêm qua, “Không phải chúng ta đã kết thúc rồi sao? Sao anh còn nói mấy lời bậy bạ đó?”
Địch Diệp nghe vậy, quai hàm căng lên, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bình thản của Lãnh Ninh.
Khuôn mặt đó chỉ mất kiểm soát khi ở trên giường.
“Ai nói xong rồi?” Anh đột nhiên tiến lại gần Lãnh Ninh, ngửi mùi hương trên cổ đối phương, “Sao, không tin à? Muốn kiểm tra lại lần nữa không?”
Cổ Lãnh Ninh ngửa ra sau, môi mấp máy, “Đội trưởng Địch đừng đùa nữa, chúng ta đã chia tay rồi.”
Địch Diệp bây giờ nghe thấy hai từ này là nổi cáu, giống như trước mặt anh đang đứng một tên tội phạm đáng ngờ, anh hỏi thế nào cũng không ra câu trả lời.
Thông thường những lúc như vậy, anh sẽ sử dụng một chút thủ đoạn đặc biệt, buộc đối phương nói ra sự thật mà không làm tổn thương cơ thể tội phạm.
“Đùa với cậu thôi,” Địch Diệp tặc lưỡi một tiếng, “Nhìn kìa, mặt đỏ hết lên rồi, khao khát bị tôi làm đến vậy cơ à?”
Anh nói xong đứng thẳng dậy, kéo giãn khoảng cách với Lãnh Ninh, “Bây giờ cho dù cậu cầu xin tôi làm cũng vô ích, tôi không thể cương với kẻ lừa đảo.”
Lãnh Ninh không bị những lời lẽ ác ý của đối phương chọc giận, cậu chỉ nhắm mắt lại, “Nếu không có chuyện gì, tôi…” đi đây.
Lời cậu còn chưa nói hết, đã bị Địch Diệp nắm chặt cổ tay, nắm đúng cái tay đeo nhẫn mà cậu đang đút trong túi quần.
Lãnh Ninh căng thẳng, cả người cứng đờ.
Nếu bị phát hiện mình vẫn còn đeo nhẫn thì…
Lúc này, Địch Diệp rất nhạy cảm nắm bắt được chi tiết này, anh biết hiện tại Lãnh Ninh rất căng thẳng, nhưng tuyệt đối không phải vì anh nắm lấy cổ tay cậu ấy.
Rốt cuộc cậu ấy đang căng thẳng điều gì?
Địch Diệp nhìn xung quanh, không thấy có điều gì bất thường.
Anh lại đánh giá Lãnh Ninh từ đầu đến chân một lượt, “Cậu bị sao đấy?”
“Không sao.” Lãnh Ninh đưa tay phải ra, gỡ tay Địch Diệp ra, “Anh về đi.”
Bàn tay đột nhiên buông thõng khiến Địch Diệp có chút bối rối, thấy Lãnh Ninh muốn đi, anh cũng không biết mình làm sao nữa, lại nắm lấy vai Lãnh Ninh, xoay người cậu lại ôm vào lòng.
Sau đó, anh mới nhớ ra những lời ma quỷ như chia tay phải giữ thể diện gì đó…
Nhưng chết tiệt, bây giờ anh đơn giản là không muốn để cậu ấy đi!
Khoảnh khắc bị ôm, cơ thể Lãnh Ninh hoàn toàn mất kiểm soát, vài giây sau, cậu mới nhắc nhở mình nên đẩy đối phương ra.
Cậu giơ tay lên, tháo chiếc nhẫn đeo trên ngón áp út ra bỏ vào túi quần, sau đó vỗ vỗ lưng Địch Diệp, “Được rồi, tôi biết anh rất buồn, nhưng…”
“Chúng ta không thể ở bên nhau được sao?” Địch Diệp ôm chặt hơn, “Nếu em vì chuyện của Lãnh Hoa Thanh, anh có thể giữ bí mật cho em, em muốn điều tra vụ án, anh cũng có thể giúp em.”
Địch Diệp nói rất nhiều, những lời này thậm chí không qua suy nghĩ của anh.
Lãnh Ninh ngẩn người một lúc lâu mới hoàn hồn, “Anh biết chuyện gì rồi?”
“Anh biết em muốn tìm gián điệp, trả thù cho cha mình.” Lòng bàn tay Địch Diệp nhẹ nhàng đặt lên gáy Lãnh Ninh, ấn cậu vào ngực mình, “Em nghĩ, anh sẽ bắt em tra khảo sao?”
Lãnh Ninh ngơ ngác không nói nên lời.
“Tại sao không bao giờ chịu cầu cứu đúng người? Tại sao lại nghĩ, anh sẽ không giúp em? Trên đời này em có thể không tin tưởng bất kỳ ai cũng được, nhưng anh cam đoan với em, em có thể tin anh.”
Lời nói của Địch Diệp khiến nội tâm Lãnh Ninh rơi vào một cuộc đấu tranh ngắn ngủi, những việc cậu sắp làm, sẽ khiến đối phương rơi vào đau khổ, thà như vậy, chi bằng để đối phương hận mình.
Nhưng mà, khi Địch Diệp thâm tình tỏ tình với cậu, bảo cậu tin tưởng anh ấy, cậu đột nhiên cảm thấy hoang mang.
Cậu muốn chìm đắm trong vòng tay này biết bao, nhưng…
Trong đầu Lãnh Ninh cấp tốc lướt qua vô số hình ảnh địa ngục trần gian…
Những gia đình phải chịu khổ vì m* t**, những đứa trẻ yếu ớt, những người già neo đơn không nơi nương tựa…
Trên thế giới này còn quá nhiều người bi thảm hơn cậu, còn quá nhiều đứa trẻ đáng thương như Tiểu Sâm, cậu có cơ hội để thay đổi điều gì đó.
Cậu có cơ hội…
“Cùng nhau ăn một bữa đi.” Lãnh Ninh nói.
Đây có lẽ là bữa ăn cuối cùng cậu và Địch Diệp ăn cùng nhau, dù thế nào đi nữa, cậu vẫn muốn nói lời tạm biệt một cách tử tế.
**
Địch Diệp lái xe đến một nhà hàng cao cấp, bao trọn tầng trên cùng, gọi những món đắt nhất của nhà hàng, bày đầy cả bàn.
“Ban đầu định cầu hôn em ở đây, nhưng em đột nhiên đòi chia tay, anh chỉ có thể đeo nhẫn cho em trước.” Địch Diệp liếc nhìn ngón áp út trống trơn của đối phương, “Tại sao lại tháo ra?”
“Có lẽ anh vẫn chưa hiểu rõ tình hình,” Lãnh Ninh nhìn miếng bít tết trong đĩa, cố gắng trở thành một người sắt đá, “Ngay từ khi chúng ta gặp nhau, tôi đã lợi dụng anh, tôi rất cảm ơn anh đã cứu tôi, nhưng không có nghĩa là tôi phải lấy thân báo đáp.”
Địch Diệp ngồi đối diện đột nhiên cười tự giễu, “Lợi dụng? Nếu chỉ là lợi dụng, năm năm trước tại sao em phải quay lại cứu anh, trong xe đông lạnh, chính em cũng sắp chết cóng rồi, tại sao phải cởi áo khoác cho anh? Cho dù em có nói dối, cũng nên có chút logic chứ!”
“Những điều anh nói, không thể đại diện cho bất cứ điều gì, muốn lợi dụng một người, luôn phải cho một chút ngọt ngào trước, không phải sao?”
“Lãnh Ninh, e, lừa không được anh đâu.” Địch Diệp nhìn chằm chằm vào mắt Lãnh Ninh, “Em là người của cảnh sát.”
Đồng tử Lãnh Ninh run lên.
“Năm năm trước, con tin mà anh cần giải cứu chính là em đúng không? Mặc dù sau đó cục tỉnh đã phủ nhận, nhưng anh vẫn tìm thấy manh mối em chính là Dr.Wade.”
Địch Diệp đưa miếng bít tết đã cắt xong cùng với đĩa đến trước mặt Lãnh Ninh, hạ giọng nói, “Sau khi em và Vu An gặp nhau ở Kim Mạch, em bắt đầu điều tra chuyện gián điệp, Vu An đã tiết lộ cho em chuyện về Lãnh Hoa Thanh? Hắn có nói với em rằng cha em đã bị gián điệp bán đứng không? Nên khoảng thời gian này em mới liên lạc thường xuyên với Ngô Chấn Phong, muốn tìm hiểu rõ ngọn ngành sự việc?”
Lãnh Ninh không phủ nhận, “Lại muốn thẩm vấn tôi à?”
“Anh sợ nếu hiện tại mình không hỏi, sau này sẽ không có cơ hội nữa, Trương Tiểu Mạn nói em đã nghỉ việc, em định đi đâu?”
“Tôi đi đâu, hình như không liên quan đến anh.”
“Thấy chưa, em lại trốn tránh câu hỏi của anh.” Địch Diệp nhìn Lãnh Ninh bằng ánh mắt sắc bén như chim ưng, “Em chắc chắn cha em bị gián điệp bán đứng à? Tin tức Vu An cho em, nhất định là đúng sao?”
“Mặc kệ đúng hay không,” Lãnh Ninh rũ mắt xuống, bình thản nói, “Chỉ cần tôi làm theo lời hắn nói, sẽ đến gần sự thật hơn.”
“Tìm ra gián điệp, rồi sau đó, em muốn làm gì?”
Lãnh Ninh không trả lời.
“Kể từ khi chúng ta trở về từ sông Long Xuyên, hắn đã luôn lợi dụng em,” Ngón tay Địch Diệp gõ trên mặt bàn, phát ra tiếng động nhẹ nhàng có nhịp điệu, “Em chưa bao giờ nghĩ, tại sao hắn lại muốn em tìm gián điệp à?”
Lãnh Ninh đặt dao dĩa xuống, “Đội trưởng Địch nghĩ là tại sao?”
Địch Diệp nhướng mày, “Em không thấy cảnh tượng bảy năm trước và cảnh tượng năm năm trước có chút giống nhau ư?”
Ngón tay Lãnh Ninh nắm chặt chiếc khăn ăn, “Giống ở điểm nào?”
Địch Diệp: “Đều có nội gián, Vu An để một người đã từng phản bội hắn năm năm trước giúp hắn tìm ra gián điệp bảy năm trước, điều này không hợp lý, anh nghĩ em sẽ bị hắn lợi dụng.”
“Đây chỉ là suy đoán của anh.” Lãnh Ninh nói với giọng lạnh lùng, “Tôi không muốn nghe anh nói những điều này nữa.”
“Anh đang nghĩ cho em đấy!”
Lãnh Ninh nhìn vẻ mặt sắp nổi giận của Địch Diệp, trong lòng chợt thấy bất an, “Anh không cần phải nghĩ cho tôi, làm tốt việc anh nên làm đi.”
“Lẽ nào, em cố ý để hắn lợi dụng?” Địch Diệp bật dậy khỏi ghế, chống tay lên mặt bàn cúi sát Lãnh Ninh, cố gắng tìm câu trả lời từ biểu cảm của đối phương, “Rốt cuộc em muốn làm gì?”
Lãnh Ninh cúi đầu đưa miếng bít tết Địch Diệp đã cắt vào miệng, chậm rãi nhai, rồi nuốt xuống.
Sau đó, cậu cầm khăn ăn lau miệng, “Tôi ăn no rồi, cảm ơn đã chiêu đãi.”
Theo quan điểm của Địch Diệp, đối phương không trả lời là đang chột dạ, xem ra anh đã đoán đúng!
Vậy nên, Lãnh Ninh và Ngô Chấn Phong rốt cuộc đang âm mưu điều gì? Tại sao Lãnh Ninh lại từ bỏ cuộc sống hiện tại…
Lẽ nào, Ngô Chấn Phong muốn Lãnh Ninh đến nơi nước sôi lửa bỏng đó một lần nữa?!
“Vu An sẽ không tin em, em đi là tự sát!”
Lưng Lãnh Ninh cứng đờ.
Cậu biết, Địch Diệp đã đoán ra kế hoạch của mình, nhưng lúc này đây, cậu không thể cho đối phương bất kỳ câu trả lời nào được.
Bởi vì con đường phía trước còn dài, cậu cũng không biết điểm cuối của sinh mệnh nằm ở đâu.
“Chuyện của tôi, không liên quan đến anh.”
Địch Diệp tức giận ném khăn ăn lên ghế, “Sao lại không liên quan đến anh? Em xảy ra chuyện rồi, anh phải làm sao?!”
Một lúc lâu sau, Lãnh Ninh mới quay người nhìn Địch Diệp, cậu thở dài một hơi, nói, “Địch Diệp, đừng làm khó em nữa, lần này, em phải đi.”
Vẻ mặt Địch Diệp cứng lại trong giây lát, anh mong tất cả chỉ là suy đoán của mình, nhưng biểu cảm của Lãnh Ninh lại nói cho anh biết, tất cả đều là sự thật.
“Em đã suy nghĩ kỹ chưa?” Địch Diệp đứng yên tại chỗ, ánh mắt dần tối lại, “Từ bỏ anh, từ bỏ tất cả những gì đang có?”
“Em vốn dĩ chẳng có gì cả.” Lãnh Ninh cong môi, “Đối với em mà nói, chẳng qua là trở về cuộc sống ban đầu.”
“Không phải em không có gì,” Địch Diệp nói với giọng nghẹn ngào, “Ít nhất, em còn có anh.”
“Đừng như vậy.” Lãnh Ninh nói, “Em không thể cho anh bất kỳ lời hứa nào cả.”
“Anh không cần lời hứa của em.”
Địch Diệp cắn răng cố nén nước mắt, nhưng nước mắt vẫn chảy ra từ khóe mắt anh, anh th* d*c, như thể trái tim bị xé toạc một lỗ lớn.
“Anh chỉ có một yêu cầu, cho dù có thế nào đi nữa, cũng phải giữ lấy mạng sống chờ anh.”
Lãnh Ninh chỉ cảm thấy trái tim như bị người ta nắm chặt trong tay, cậu bước nhanh về phía thang máy, trước khi thang máy đến, vị mặn chất đã tràn vào cổ họng, cậu ngẩng đầu lên, cố gắng làm cho nước mắt chảy ngược vào trong cơ thể.
Trước đây, cậu từng đấu tranh vì yêu Địch Diệp, thậm chí có lúc còn nghĩ, giá như không yêu thì tốt biết mấy, cậu không cần bị người khác khống chế, không cần phải che giấu vì có điểm yếu.
Nhưng lúc này, cậu cảm thấy may mắn vì người mình yêu là Địch Diệp.
Anh ấy là đồng đội mà cậu có thể hoàn toàn giao phó lưng của mình, dù cậu có bước vào địa ngục, trong lòng vẫn có một tia sáng đang thắp lên.
Em đồng ý với anh…
**
Chan: Nói tui tâm thần phân liệt tui cũng chịu, chứ tui không biết để 2 đứa xưng hô như nào trong chương này =))) thật sự đấy, theo 1 thể thống nhất thì có những tình huống ko hợp tẹo nào. Thôi kệ vậy, nhà mình mình chơi :v
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 151
10.0/10 từ 21 lượt.
